Nhạc nềnTaohua

Chợ Đen Đấu Trí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng biên trấn Thanh Thạch không bao giờ mang màu đen thuần khiết. Nó là một thứ hỗn hợp xám xịt, ẩm ướt, nồng nặc mùi bùn rác lưu huỳnh và hơi thở của hàng vạn sinh mạng đang thoi thóp dưới đáy giang hồ.


Lục Thanh Phong bước đi khập khiễng trong đường hầm ngầm dẫn xuống Chợ đen biên thùy Thanh Thạch. Lối vào bí mật nằm khuất dưới một mật đạo ẩm thấp của sòng bạc Kim Sa, nơi những tiếng la hét cá cược của con bạc mệt mỏi vọng xuống như tiếng vọng từ địa ngục. Mỗi bước chân của anh nặng nề và kéo lê một vệt dài trên đất ẩm. Bàn chân trái — vết thương hoại tử do nước axit của Đầm Lầy Hắc Thủy ăn mòn từ những cuộc trốn chạy trước — lúc này đang rỉ ra thứ máu độc màu đen tím bốc mùi hăng hắc nhẹ. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy truyền lên tận đỉnh đầu hằng giây hằng phút, nhưng gương mặt dịch dung nhăn nheo của anh dưới chiếc mũ trùm xám xịt vẫn bất động, lạnh lùng như một pho tượng đá.


Đi bên cạnh anh là A Ngưu. Thiếu niên mồ côi gầy nhom mặc chiếc áo vải vá chằng vá đụp, đôi mắt to sáng ngời liên tục đảo quanh cảnh giác. A Ngưu khẽ kéo vạt áo rách của Lục Thanh Phong, thì thầm qua kẽ răng:


"Thiếu chủ, phía trước chính là tiệm cầm đồ ngầm của lão già Kim Đại Nha. Lão là kẻ duy nhất ở chợ đen này có nguồn hàng bao tay da dị thú mà Tạ Thiết tiền bối nhắc tới. Nhưng lão già này nổi tiếng hám tiền và gian xảo, chúng ta phải cẩn thận."


Lục Thanh Phong không đáp, chỉ khẽ gật đầu dưới vành mũ trùm. Dưới lớp áo choàng rộng, bàn tay phải của anh — bàn tay hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác — đang nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét mới được đúc lại. Thanh kiếm chứa đầy lưu huỳnh độc khí nóng rực đang liên tục phát tán hơi hỏa độc gặm nhấm vào da thịt chết lặng của anh. Không có cảm giác đau đớn vật lý ở bàn tay phải, nhưng anh cảm nhận được luồng khí nóng rát đang âm ỉ ăn mòn sâu vào tận xương khớp cổ tay hằng khắc hằng giờ. Để giữ kiếm ổn định, anh đã phải dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, quấn siết thêm nhiều vòng quanh cổ tay và chuôi kiếm, thô bạo khóa chặt vũ khí vào tàn thân của mình.


Trên lồng ngực trái của anh, dưới lớp vải thanh y sờn rách, ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh vẫn cắm chặt, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để cưỡng ép đóng băng mạch tim, ngăn chặn luồng hỏa độc lưu huỳnh bùng phát công tâm. Mái tóc bạc trắng hoàn toàn của cựu đệ nhất thiên tài rũ rượi bay theo từng luồng chướng khí ẩm ướt thổi qua đường hầm.


Bước qua bức màn da thú hôi hám ở cuối đường hầm, không gian chợ đen ngầm hiện ra trước mắt họ. Đó là một hang động đá vôi rộng lớn, ngột ngạt và đầy ánh đuốc dầu hỏa cháy bập bùng khói đen. Hàng trăm kẻ đào tẩu, thương nhân chợ đen và thích khách đeo mặt nạ đi lại lặng lẽ giữa các gian hàng thô sơ dựng bằng tre nứa.


Tiệm cầm đồ của Kim Đại Nha nằm ở vị trí trung tâm, bọc quanh bởi những hàng rào sắt rỉ sét kiên cố. Ngồi sau chiếc bàn gỗ dâu đỏ lớn là một lão già béo lùn, miệng cười toe toét lộ ra chiếc răng vàng khè lấp lánh dưới ánh đuốc. Đó chính là Kim Đại Nha. Lão đang gảy nhịp nhàng chiếc bàn tính bằng đồng thau, phát ra những tiếng *lách tách* chói tai.


Nhưng sự chú ý của Lục Thanh Phong ngay lập tức bị thu hút bởi một bóng người đang đứng trước bàn giao dịch của lão béo.


Đó là một thanh niên gầy gò, mặc y phục màu xanh chàm có nhiều túi nhỏ giấu cơ quan ám khí tinh xảo. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt không một vệt máu, nhưng mười ngón tay thon dài lại có màu đen kịt rợn người do ngâm kịch độc lâu năm. Thần thái hắn kiêu ngạo, đôi mắt sắc lạnh đầy vẻ hiếu thắng.


"Đường Tiểu Long..." Lục Thanh Phong thầm nhủ trong lòng. Ký ức về các môn phái giang hồ lập tức hiện lên. Thiên tài ám khí của Đường Môn, kẻ đang lặn lội đến biên thùy để thử nghiệm các loại độc dược mới. Sự hiện diện của hắn ở đây chắc chắn không ngoài mục đích tranh đoạt độc vật.


Trên bàn gỗ dâu đỏ, đặt cạnh chiếc bàn tính của Kim Đại Nha, là một chiếc hộp sắt đục lỗ li ti đang phát ra những tiếng cào cấu bén nhọn bên trong. Và ngay cạnh chiếc hộp sắt, là một đôi bao tay da dị thú màu xám tro dẻo dai, tỏa ra mùi dầu hỏa nhẹ — thứ bảo vật bảo mệnh mà Lục Thanh Phong khao khát để khống chế thanh độc kiếm của mình.


"Kim lão đầu, giá mười vạn lượng bạc cho con Thất Tinh Độc Nhện chúa này là quá đắt!" Đường Tiểu Long khàn giọng nói, ngón tay đen kịt của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Đường Môn ta thu mua độc trùng khắp thiên hạ, chưa từng có kẻ nào dám ra giá cắt cổ như ngươi."


Kim Đại Nha cười híp mắt, chiếc răng vàng khè lộ ra đầy gian giảo:


"Đường thiếu gia, đây không phải là nhện độc thông thường. Thất Tinh Độc Nhện chúa này được Cái Bang thu thập từ nghĩa địa loạn tang sâu nhất biên trấn, chuyên ăn xác thối ngậm độc khí âm u suốt mười năm. Nọc độc của nó không chỉ gây tê liệt mà còn tạo ra ảo giác điên loạn tức thời, là dược dẫn vô giá để luyện chế ám khí độc môn. Nếu Đường Môn không mua, tự có kẻ khác thèm khát."


"Ta mua."


Một giọng nói khàn đặc, trầm đục vang lên từ phía sau chiếc mũ trùm xám. Lục Thanh Phong khập khiễng bước lên, tay trái đặt một túi bạc vụn biên thùy pha tạp chất lưu huỳnh lên bàn gỗ. Tiếng bạc va chạm phát ra âm thanh nặng nề khô khốc.


Đường Tiểu Long đột ngột quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn chằm chằm vào gã thanh y rách nát trước mặt. Khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng rũ rượi và bàn tay phải hoại tử quấn chặt băng gạc đen vào chuôi kiếm rỉ bốc khói độc xám đen của Lục Thanh Phong, khóe môi hắn khẽ giật lên đầy khinh bỉ:


"Một gã phế nhân tàn phế gân cốt vùng biên thùy mà cũng đòi tranh đoạt độc vật với Đường Môn? Cút ngay trước khi ta dùng một cây kim độc tiễn ngươi về địa ngục."


Lục Thanh Phong không hề lay chuyển, đôi mắt xám đen dưới mũ trùm vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ ngầm buốt giá:


"Chợ đen giao dịch dựa trên quy tắc, không dựa trên danh môn thế gia."


Kim Đại Nha nhìn thấy cơ hội kiếm lợi dâng cao, đôi mắt béo híp lại sáng lên đầy phấn khích. Lão gõ mạnh chiếc búa gỗ xuống bàn tính, phát ra tiếng *boong* vang dội:


"Hảo! Chợ đen biên thùy Thanh Thạch xưa nay có quy tắc của chợ đen. Hai vị đều là cao thủ độc đạo, muốn đoạt được Thất Tinh Độc Nhện chúa và đôi bao tay da dị thú này, không thể dùng vàng bạc thông thường để ép người. Hôm nay, tại tiệm cầm đồ ngầm của Kim Đại Nha ta, chúng ta sẽ phân định bằng độc thuật!"


Đường Tiểu Long lạnh lùng cười nhạt, tay phải khẽ vuốt bao tay cơ quan bằng đồng trên cổ tay:


"Nói đi, phân định thế nào?"


Kim Đại Nha chậm rãi mở nắp chiếc hộp sắt đục lỗ.


*Rào... rào...*


Từ trong hộp sắt, một con nhện khổng lồ kích thước bằng nắm tay bò ra. Toàn thân nó bao phủ bởi lớp lông cứng màu đen bóng, trên lưng nổi bật bảy chấm đỏ rực như máu xếp theo hình chòm sao Thất Tinh, đôi răng nanh nhọn hoắt liên tục nhỏ ra những giọt dịch độc màu xanh lục nhạt ăn mòn mặt bàn gỗ dâu đỏ nghe *xèo xèo* bốc khói.


"Thất Tinh Độc Nhện chúa cực kỳ hung hãn và thèm khát độc tố." Kim Đại Nha giải thích, lùi lại phía sau hàng rào sắt bảo vệ. "Quy tắc rất đơn giản: Hai vị đứng cách bàn gỗ ba trượng, không được dùng võ lực trực diện, không được dùng lưới sắt hay lồng nhốt. Kẻ nào có thể dùng độc thuật của mình để dụ con nhện chúa này tự nguyện bò qua mặt bàn và leo lên tay mình trước, kẻ đó thắng. Kẻ thua cuộc phải lập tức rút lui và nộp mười phần trăm phí giao dịch cho ban quản trị chợ đen!"


Đường Tiểu Long bước lên một bước, phong thái tự tin tột đỉnh của môn nhân Đường Môn đệ nhất ám khí giang hồ lộ rõ. Hắn liếc nhìn Lục Thanh Phong đầy ngạo nghễ:


"Để ta đi trước. Cho gã phế nhân này thấy thế nào là độc thuật chính tông của Đường gia."


Hắn đứng cách bàn gỗ đúng ba trượng, tay phải khẽ nâng lên. Cơ quan bao tay đồng trên cổ tay hắn khẽ chuyển động phát ra tiếng *cạch cạch*. Đường Tiểu Long vận hành Đường Môn Độc Quyết, mười ngón tay đen kịt khẽ rung động nhịp nhàng.


*Hưu!*


Từ kẽ hở của bao tay cơ quan, một luồng bột mịn màu vàng nhạt bay ra, phủ một đường mỏng dọc theo mặt bàn gỗ dâu đỏ hướng về phía hắn. Đó là bột hùng hoàng đặc chế của Đường Môn, đã được ngâm chiết xuất từ nọc độc của vạn loài rết đất để tạo ra mùi hương kích thích độc trùng cực mạnh.


Con Thất Tinh Độc Nhện chúa ngửi thấy mùi bột hùng hoàng, đôi chân lông lá của nó khẽ rung lên. Nó bắt đầu xoay người, chậm rãi bò dọc theo đường bột màu vàng nhạt hướng về phía Đường Tiểu Long.


"Hừ, chỉ là một con nhện dại vùng biên cảnh." Đường Tiểu Long cười lạnh, ngón tay khẽ móc sẵn một cây kim độc phòng hờ.


Lục Thanh Phong đứng lặng yên trong bóng tối. Dưới mũ trùm xám, anh khẽ nhắm mắt lại, vận dụng kỹ thuật Thính âm biện vị để lắng nghe nhịp di chuyển lạo xạo của tám chiếc chân nhện trên mặt gỗ nhám. Anh biết rõ, bột hùng hoàng của Đường Môn tuy mạnh nhưng chỉ là chất dụ ngoại vật. Loài Thất Tinh Độc Nhện chúa sinh trưởng tại nghĩa địa loạn tang thèm khát nhất không phải là mùi hương, mà là huyết tủy chứa độc tố ngũ hành tinh khiết nhất để nuôi dưỡng độc tính của chính nó.


Mà trong cơ thể tàn phế của anh lúc này, dòng máu độc đang chảy ngược theo Nghịch Chuyển Kinh Mạch chính là thứ mồi nhử tối thượng đối với vạn loài độc vật.


Lục Thanh Phong âm thầm vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch. Cơn đau đớn dữ dội lập tức bùng phát từ đan điền vỡ nát, chạy dọc theo kinh mạch vai phải rách nứt rỉ máu hỏa độc bốc khói đen sạm thêm. Anh cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra khóe môi, mồ hôi lạnh thấm đẫm mái tóc bạc trắng dưới mũ trùm.


Sử dụng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn xúc giác — anh khẽ rạch nhẹ một đường nhỏ ở đầu ngón tay trỏ bằng móng tay sắc nhọn. Một giọt máu độc màu tím đen, đậm đặc và tỏa ra luồng khí nóng lạnh cộng sinh từ kịch độc dơi quỷ và hỏa độc rết chúa từ từ rỉ ra.


*Tách.*


Giọt máu độc nhỏ xuống góc bàn gỗ dâu đỏ phía Lục Thanh Phong, bốc lên một làn khói xám nhạt mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của dòng máu huyết tủy Lục gia biến dị.


Ngay lập tức, con Thất Tinh Độc Nhện chúa đang bò về phía Đường Tiểu Long bỗng dừng khựng lại. Nó xoay mạnh thân hình khổng lồ, tám chiếc chân lông lá run lên bần bật vì phấn khích. Mùi máu độc chứa ngũ hành độc kình biến dị của Lục Thanh Phong có sức hút gấp trăm lần bột hùng hoàng thô sơ.


*Rào rào rào!*


Con nhện chúa điên cuồng quay đầu, bỏ qua đường bột vàng của Đường Tiểu Long, lao nhanh như một vệt chớp đen về phía giọt máu độc của Lục Thanh Phong.


Sắc mặt Đường Tiểu Long lập tức biến đổi từ ngạo nghễ sang kinh hoàng phẫn nộ. Hắn không thể tin được kịch độc dụ trùng của Đường Môn lại bị một gã phế nhân đánh bại dễ dàng như thế. Nhìn thấy con nhện chúa sắp bò tới tay Lục Thanh Phong, lòng đố kỵ và sát khí của hắn bùng phát dữ dội.


"Muốn chết!"


Đường Tiểu Long đột ngột xoay cổ tay. Cơ quan trên bao tay đồng bắn ra ba tiếng *vút vút vút* bén nhọn. Ba cây Băng Tàm Châm mỏng dính mang theo kịch độc tê liệt màu xanh chàm lao xé không khí, tạo ra ba tia sáng xanh mờ nhắm thẳng vào đường máu độc của Lục Thanh Phong nhằm cắt đứt lực thu hút, đồng thời mưu toan bắn nát bàn tay trái của anh.


Đường châm đi cực nhanh và hiểm hóc, không hề phát ra tiếng động lớn.


Nhưng Lục Thanh Phong đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước. Dưới dải băng đen che mắt (trong tâm tưởng thính giác), đôi tai anh khẽ động đậy, bắt được tiếng rít gió cực mảnh của ba cây kim độc.


Anh không hề lùi bước. Ngón tay phải hoại tử quấn gạc đen vẫn giữ chặt kiếm độc mới đúc để phòng thủ, trong khi ngón tay trái dẻo dai khẽ búng mạnh.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Ba cây kim bạc mỏng dính mang kịch độc dơi quỷ được bắn ra bằng ngón tay trái nghịch mạch thông qua chiêu thức Độc mạch nhất châm. Ba tia sáng bạc xé gió lao đi, mang theo vệt khói đen nhạt rợn người.


*Keng! Keng! Keng!*


Ba tiếng va chạm kim loại mảnh dẻ vang lên chính xác giữa không trung. Ba cây Độc mạch nhất châm của Lục Thanh Phong va chạm trực diện, đánh bạt hoàn toàn ba cây Băng Tàm Châm của Đường Tiểu Long rơi rụng xuống đất bùn trước sự kinh ngạc tột độ của những kẻ chứng kiến.


"Ngươi... làm sao có thể cản được châm của Đường Môn ta?" Đường Tiểu Long gầm lên, gương mặt nhợt nhạt nổi đầy gân xanh vì nhục nhã. Hắn thô bạo thọc tay vào ngực áo, định rút ra chiếc hộp ám khí cơ quan 'Bạo Vũ Lê Hoa Châm' (Bản sao) để phóng hàng vạn cây kim độc bao vây tiêu diệt đối thủ.


*Cạch! Crack!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ mặt bàn gỗ dâu đỏ. Kim Đại Nha thô bạo gõ mạnh chiếc bàn tính đồng thau xuống bàn, khiến những hạt bàn tính bằng đồng bắn ra xung quanh tạo ra một luồng kình lực nặng nề ép chặt không khí, chặn đứng cánh tay đang định rút ám khí của Đường Tiểu Long.


"Đường thiếu gia!" Giọng Kim Đại Nha đột ngột trở nên lạnh lẽo, sát khí của một cao thủ Rèn Thể Cảnh đệ ngũ trọng ẩn giấu lộ rõ dưới nụ cười gian xảo hằng ngày. "Chợ đen có quy tắc của chợ đen. Ngươi dùng ám khí ám toán đối thủ trong lúc đấu độc là đã vi phạm quy tắc giao dịch. Nếu ngươi dám rút Bạo Vũ Lê Hoa Châm tại đây, Kim Đại Nha ta thề sẽ dùng bàn tính này đập nát đan điền của ngươi và ném xác ngươi cho Hắc Sa Bang làm dược nhân!"


Đường Tiểu Long khựng lại, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Hắn biết rõ thế lực của Kim Đại Nha tại chợ đen biên thùy cực kỳ thâm sâu, đằng sau lão là cả một liên minh thương nhân ngầm bảo kê, không thể khinh suất gây hấn.


Hắn hít một hơi thật sâu, từ từ rút tay ra khỏi ngực áo, đôi mắt đầy độc địa nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Phong.


Lúc này, con Thất Tinh Độc Nhện chúa đã bò đến sát giọt máu độc của Lục Thanh Phong. Nó tham lam hút sạch giọt máu màu tím đen bốc khói, rồi ngoan ngoãn bò lên lòng bàn tay trái của anh, nằm im bất động như một thú nuôi trung thành.


Lục Thanh Phong khẽ rùng mình. Việc ép máu độc chảy ngược qua Nghịch Chuyển Kinh Mạch và phóng liên tiếp ba cây Độc mạch nhất châm khiến tàn thân anh bị tiêu hao lượng lớn chân khí điều hòa. Đầu óc anh đột ngột choáng váng dữ dội, lồng ngực thắt lại đau nhói, ba cây châm bạc khóa mạch trên ngực rung lên bần bật. Anh phải vận dụng Thổ nạp nghịch hướng liên tục để giữ thăng bằng không bị quỵ ngã trước mặt đối thủ.


Anh lạnh lùng nâng tay trái lên, đưa con nhện chúa trở lại chiếc hộp sắt, rồi dùng tay trái cầm lấy đôi bao tay da dị thú màu xám tro đặt trên bàn.


"Kim chưởng quỹ, giao dịch hoàn thành." Lục Thanh Phong khàn giọng nói, ném nốt số bạc vụn còn lại lên bàn.


Kim Đại Nha cười híp mắt thu tiền, gật đầu đầy kính trọng:


"Hảo! Thất Tinh Độc Nhện chúa và đôi bao tay da dị thú này từ nay thuộc về vị bằng hữu đây. Chúc ngươi sống sót rời khỏi biên giới."


Đường Tiểu Long tức giận giậm mạnh chân, vạt áo xanh chàm bay lên đầy sát khí. Hắn nhìn chằm chằm vào mái tóc bạc trắng và dải băng gạc quấn tay phải của Lục Thanh Phong, khóe môi nở một nụ cười tàn nhẫn đầy mưu mô:


"Máu độc mang cấu trúc đặc biệt... Tóc bạc trắng... Kiếm gãy rỉ sét... Ngươi chính là gã phế nhân phản đồ Lục Thanh Phong đang bị Chấp pháp đường truy nã! Hừ, Đường Môn không thể động thủ ở chợ đen, nhưng ngoài kia là địa bàn của Hắc Sa Bang. Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!"


Hắn quay người bước đi, vung tay áo ra hiệu cho hai tên thuộc hạ mặc áo đen đang nấp trong bóng tối chợ đen bám theo hành tung của main.


A Ngưu khẽ rùng mình bước sát lại gần Lục Thanh Phong, lo lắng thì thầm:


"Thiếu chủ, Đường Tiểu Long đã nhận ra thân phận của người. Thuộc hạ của hắn đang theo dõi chúng ta. Hơn nữa, tuần binh của Hắc Sa Bang ở rìa chợ đen có vẻ cũng đang rục rịch chuyển động. Chúng ta phải rút lui khẩn cấp bằng đường nào?"


Lục Thanh Phong thô bạo xỏ bàn tay phải hoại tử bỏng rộp vào chiếc bao tay da dị thú mới mua. Cảm giác dẻo dai và lớp lót ngâm dầu hỏa lập tức cách ly hoàn toàn da thịt anh khỏi luồng lưu huỳnh độc khí nóng rực đang rỉ ra từ chuôi kiếm gãy rỉ sét. Sức mạnh của Huyền thiết kiếm kình chạy dọc thân kiếm ổn định hơn bao giờ hết.


Anh khẽ nghiêng tai nghe tiếng bước chân dồn dập đang áp sát từ các ngõ tối chợ đen, đôi mắt xám đen lóe lên một tia sáng lạnh lẽo quyết tử dưới mũ trùm:


"Đi lối ngầm phía Tây mỏ đá bỏ hoang. Kẻ nào dám cản đường, giết không tha."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!