Thần Binh Đúc Lại
Quầng sáng đỏ rực của phát pháo hiệu từ tay Quỷ Kiến Sầu từ từ lụi tàn trong màn mưa đêm độc của vùng biên cảnh, để lại một khoảng không xám xịt và ngột ngạt. Tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại, báo hiệu một trận bão lớn sắp đổ ập xuống ngôi miếu hoang đổ nát. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi Hủ Cốt Thảo từ bẫy độc châm bốc lên khiến không khí càng thêm phần tàn khốc.
"Thiếu chủ, chúng ta phải đi ngay!" Lục Tùng khàn giọng giục, cánh tay cụt bên trái của hắn siết chặt thanh kiếm sắt nặng quấn vải đen. "Hắc Sa Bang Thanh Thạch trấn có tai mắt khắp nơi. Phát pháo hiệu vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến tổng đàn của bang chủ Hắc Hổ. Trong vòng hai canh giờ nữa, hàng trăm tên thảo khấu giáp sắt sẽ san phẳng nơi này."
Lục Thanh Phong không đáp. Anh khập khiễng bước đến bên cạnh Lục Cúc đang nằm gục bên bệ thờ Phật đổ nát. Gương mặt gã đệ tử mất tay trái trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực rách hoác rỉ máu tươi do cú đánh thô bạo bằng móc sắt của Quỷ Kiến Sầu, xương vai phải gãy vụn lộ ra dưới lớp vải rách.
Lục Thanh Phong quỳ một chân xuống đất, cái chân trái hoại tử nặng do nước axit đầm lầy nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn, hoàn toàn mất đi xúc giác của anh run rẩy khẽ khàng. Để giữ cho thanh kiếm gãy rỉ sét không rơi rụng, anh phải dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, thô bạo quấn siết thêm nhiều vòng, khóa chặt chuôi kiếm vào lòng bàn tay chết lặng của mình. Anh không cảm nhận được độ lạnh của chuôi sắt rỉ, nhưng sát khí xám đen dưới da tay vẫn âm ỉ vận chuyển.
Sử dụng tay trái — bàn tay duy nhất còn cảm giác xúc giác — Lục Thanh Phong nhanh lẹ rút từ trong ngực áo ba cây châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cây châm bạc đâm sâu vào phế huyệt quanh xương vai phải của Lục Cúc. Luồng độc khí dịu nhẹ từ châm bạc lập tức phong tỏa dòng máu đang phun xối xả, cưỡng ép ngắt nhịp tim tạm thời của hắn để giảm đau đớn. Lục Cúc khẽ rên rỉ một tiếng rồi lịm đi, hơi thở dần ổn định.
"Lục Tùng, cõng Lục Cúc đi." Lục Thanh Phong lạnh lùng ra lệnh, mái tóc bạc trắng rũ rượi bay theo gió độc che khuất nửa gương mặt hốc hác. "Lục Trúc, Lục Mai, thu dọn toàn bộ bẫy độc châm còn lại. Chúng ta sẽ di dời khẩn cấp về phía biên trấn Thanh Thạch. Theo chỉ điểm của lão bộc Lục Trạch trước đây, ở góc khuất tối tăm nhất của chợ biên thùy có một tiệm rèn tồi tàn tên là Tạ Gia Thiết Phô. Chủ tiệm là một lão thợ rèn mù tên Tạ Thiết, đó là nơi duy nhất giúp chúng ta ẩn náu và đúc lại thanh kiếm gãy này."
"Nhưng thiếu chủ, Tạ Thiết nổi tiếng lập dị, quanh năm không tiếp khách giang hồ..." Lục Tùng ngập ngừng.
"Đi!" Lục Thanh Phong cắt lời, giọng nói khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản mang theo uy nghiêm không thể kháng cự. Anh cất giấu Bản đồ Ngũ Độc Vị Trí vào sâu trong ngực áo thanh y rách nát, tay trái dắt Thím Ba — Thẩm Thị đang giả điên lặng lẽ đi bên cạnh. Cả nhóm nhanh chóng rút lui vào màn sương mù độc mạn tính dày đặc, biến mất trước khi những tiếng vó ngựa dồn dập của tuần binh Hắc Sa Bang vang lên ở rìa rừng.
***
Nằm ở góc khuất tồi tàn nhất của chợ biên thùy Thanh Thạch trấn, Tạ Gia Thiết Phô hiện ra như một gian nhà lá rách nát bám đầy bụi than và muội sắt đen kịt. Quanh năm nơi này luôn đỏ lửa lò rèn, vang lên những tiếng búa đập sắt nặng nề nhịp nhàng nhức óc. Không khí bên trong nồng nặc mùi lưu huỳnh độc hại từ những quặng sắt phế thải, khiến người thường bước vào lập tức ho sặc sụa.
Khi nhóm của Lục Thanh Phong đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào, hơi nóng hừng hực từ lò rèn phả thẳng vào mặt. Ngồi bên đe sắt lớn là một lão già mù hai mắt, da thịt đỏ au lên như nung lửa do hơi nóng lò rèn lâu ngày, cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc bám đầy tàn tro. Râu tóc lão bạc trắng, mặc chiếc tạp dề da thú cháy xém loang lổ. Lão đang cầm một chiếc búa đúc kiếm 'Hắc Thiết' nặng tám mươi cân, đập mạnh xuống đe sắt.
*Boong! Boong! Boong!*
Mỗi nhịp búa gõ xuống đều phát ra âm thanh chấn động thần trí, tạo ra những luồng sóng âm vô hình lan truyền trong không khí ẩm ướt.
"Cút!" Tạ Thiết không thèm ngẩng đầu lên, đôi mắt mù phủ màng trắng dã vô cảm, giọng nói trầm đục vang lên át cả tiếng lửa lò. "Tạ Gia Thiết Phô không đúc kiếm cho kẻ ác, càng không chứa chấp lũ tàn phế giang hồ."
Lục Thanh Phong bước lên một bước, cái chân trái hoại tử khập khiễng dẫm lên nền đất đầy sỉ sắt. Anh tháo dải băng gạc đen ở tay phải, để lộ bàn tay hoại tử xám đen ghê rợn đang nắm chặt thanh kiếm gãy rỉ sét đầy vết rạn nứt.
"Ta cần đúc lại thanh kiếm này." Lục Thanh Phong khàn giọng nói, đặt thanh kiếm gãy lên đe sắt.
Tạ Thiết khẽ động đôi tai nhăn nheo. Lão không dùng mắt nhìn, nhưng thính giác đặc dị của lão lập tức nhận ra âm thanh của lưỡi kiếm chạm vào đe sắt. Lão vươn bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vuốt nhẹ lên thân kiếm rỉ sét, rồi đột ngột rụt tay lại, sắc mặt trở nên lạnh lẽo tột cùng.
"Kiếm thế của Thiên Diệp Kiếm Tông?" Tạ Thiết gầm lên, chiếc búa nặng tám mươi cân đột ngột vung ngang, tạo ra một luồng gió rít ráo rát nhắm thẳng vào ngực Lục Thanh Phong. "Lũ ngụy quân tử Thiên Diệp Kiếm Tông giả nhân giả nghĩa! Năm xưa các ngươi đã hại chết bao nhiêu người lương thiện? Cút ngay trước khi ta dùng búa này đập nát sọ ngươi!"
Lục Thanh Phong không hề lùi bước. Anh biết rõ đây là thử thách kiếm ý thính giác mà lão thợ rèn mù dùng để lập uy. Nhanh như cắt, anh rút dải băng đen quấn quanh tay, bịt chặt hai mắt mình lại.
"Thím Ba, Lục Tùng, lui ra ngoài." Lục Thanh Phong trầm giọng ra lệnh. Anh đứng lặng giữa tiệm rèn rực lửa, nhắm nghiền hai mắt dưới dải băng đen, tập trung toàn bộ thính giác nhạy bén của kỹ thuật Thính âm biện vị để cảm nhận luồng kình lực lan truyền trong không khí.
*Boong!*
Tạ Thiết vung búa đập mạnh xuống đe sắt. Luồng sóng âm chấn động cực mạnh dội thẳng vào màng nhĩ của Lục Thanh Phong, khiến thần trí anh chao đảo, máu độc trong người sôi sục dữ dội. Vai phải rách nứt sâu hoắm rỉ máu hỏa độc bốc khói đen sạm thêm, nhói lên một cơn đau xé thịt.
Ngay trong khoảnh khắc thần trí bị chấn động, tiếng gió rít bén nhọn của chiếc búa sắt nặng tám mươi cân từ tay Tạ Thiết đột ngột bổ dọc từ trên xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu main.
Lục Thanh Phong theo bản năng vung tay phải hoại tử chết lặng, vận khí độc kình nâng thanh kiếm gãy lên đỡ trực diện.
*Keng!*
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên. Lực chấn động khổng lồ từ chiếc búa nặng nề dội ngược lại cánh tay phải tê liệt của main. Thanh kiếm gãy suýt chút nữa bị chấn bay khỏi tay, toàn bộ cơ bắp cánh tay phải bị tê liệt hoàn toàn, đau nhói thấu xương. Anh lùi liên tiếp ba bước, ho ra một ngụm máu đen sậm xuống nền đất lò rèn.
"Ngu xuẩn!" Tạ Thiết lạnh lùng cười nhạo. "Dùng sức mạnh cơ bắp tàn phế để đỡ trực diện búa rèn của ta? Kiếm ý của ngươi chỉ là rác rưởi!"
Lục Thanh Phong lau vết máu độc nơi khóe môi. Anh nhận ra không thể đấu sức vật lý với lão thợ rèn mù có nội lực Thông Mạch Cảnh đệ thất trọng này. Anh phải nương theo chấn động âm thanh để tìm ra kẽ hở luồng khí và né tránh.
Anh hít vào một hơi thật sâu bằng bụng dưới, vận hành phép Thổ nạp nghịch hướng để điều hòa hỏa độc đang bùng phát ở vai phải. Đôi tai anh khẽ động đậy, lọc qua tiếng lửa than nổ lách tách, tập trung hoàn toàn vào tiếng gió rít của chiếc búa sắt.
*Hưu!*
Tạ Thiết tiếp tục vung búa tấn công, đường búa đi xéo từ trái sang phải với tốc độ kinh hoàng.
Lần này, Lục Thanh Phong không đỡ trực diện. Anh sử dụng bộ pháp di chuyển khinh công nhịp nhàng, nương theo tiếng gió rít để nghiêng người né tránh trong gang tấc. Lưỡi búa sượt sát qua ngực anh, hơi nóng hừng hực phả vào da thịt. Ngay khi chiếc búa đi hết đà, Lục Thanh Phong vung kiếm gãy, dùng mặt phẳng của lưỡi kiếm đỡ nhẹ vào hông chiếc búa rèn, mượn lực chấn động nhẹ để đẩy lệch hướng đánh của Tạ Thiết, hóa giải hoàn toàn kình lực nặng nề.
*Binh!*
Chiếc búa nặng nề đập lệch sang bên, cắm sâu vào đống sỉ sắt dưới đất. Tạ Thiết đứng lặng yên, đôi mắt mù trợn to đầy kinh ngạc.
"Thính Kiếm Ý?" Tạ Thiết khàn giọng hỏi, giọng nói mang theo sự chấn động sâu sắc. "Ngươi... ngươi làm sao biết được bí thuật cảm nhận kiếm kình bằng tai của ta?"
Lục Thanh Phong tháo dải băng đen che mắt ra, đôi mắt xám đen sắc lạnh nhìn thẳng vào gương mặt nhăn nheo của lão thợ rèn.
"Ta không biết bí thuật của ngươi. Ta chỉ là một kẻ tàn phế đang tìm đường sống sót." Lục Thanh Phong khàn giọng nói, tay trái rút bức huyết thư đẫm máu của phụ thân Lục Viễn Sơn đặt lên đe sắt. "Và ta có chung một kẻ thù với ngươi. Võ Lâm Minh Chủ Nhạc Vạn Sơn."
Tạ Thiết giật mình bước tới, đôi bàn tay run rẩy chạm vào bức huyết thư đẫm máu. Khi đầu ngón tay lão chạm vào những vết chữ viết bằng máu khô khan, sắc mặt lão biến đổi liên tục, đôi mắt mù phủ màng trắng dã co giật dữ dội hận thù.
"Nhạc... Vạn... Sơn..." Tạ Thiết nghiến răng kèn kẹt, tiếng nghiến răng phát ra âm thanh ghê rợn như kim loại cọ xát. Lão đột ngột quay sang nhìn Lục Thanh Phong. "Ngươi là người của Lục gia kiếm trang? Lục Viễn Sơn là gì của ngươi?"
"Là phụ thân quá cố của ta." Lục Thanh Phong lạnh lùng đáp. "Lục gia đã bị liên minh chính đạo tàn sát diệt môn dưới sự chỉ đạo của Nhạc Vạn Sơn. Ta bị phế bỏ võ công ngay tại thọ yến của hắn, mang tàn thân này trốn chạy đến biên thùy."
Tạ Thiết ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, tiếng cười chứa đựng nỗi đau đớn và căm hận tột cùng tích tụ suốt mười năm qua.
"Haha! Trời xanh có mắt! Nhạc Vạn Sơn ngụy quân tử kia gieo nhân nào gặt quả nấy!" Lão thợ rèn mù đột ngột gục đầu xuống, hai hàng lệ đục ngầu chảy ra từ hốc mắt mù lòa. "Năm xưa, ta chính là thần binh đúc kiếm sư đệ nhất của liên minh võ lâm. Chính tay ta đã rèn ra thanh kiếm truyền quốc cho hắn. Nhưng sau khi có được kiếm quý, hắn sợ ta đúc kiếm cho kẻ khác vượt qua hắn, nên đã phế đi đôi mắt này của ta, xua đuổi gia tộc ta đến chết ở vùng biên giới hẻo lánh này!"
Lão thợ rèn mù quay lại đe sắt, thô bạo chụp lấy thanh kiếm gãy rỉ sét của Lục Thanh Phong.
"Được! Lục gia tiểu tử! Mối thù máu xương này, ta đồng ý đúc lại kiếm cho ngươi! Ta sẽ dùng bí thuật đúc kiếm tối thượng của đời mình, dùng chính luồng kịch độc lưu huỳnh biên giới để rèn lại thanh kiếm này thành một thần binh độc môn vô địch cận chiến!"
***
Quá trình đúc lại kiếm diễn ra trong sự căng thẳng và tàn khốc tột cùng. Tạ Thiết ném thanh kiếm gãy vào lò nung rực lửa. Lão thô bạo đổ hàng chục bao Thép rỉ biên giới chứa đầy tạp chất lưu huỳnh độc hại vào nồi nung chảy.
Khói lưu huỳnh màu vàng nhạt bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi hăng hắc cực kỳ độc hại. Lục Thanh Phong đứng bên cạnh trợ giúp lão kéo búa tạ. Hơi nóng cực độ từ lò rèn bốc lên khiến mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của anh, vết thương vai phải rách to rỉ máu độc nóng rực bốc khói đen sạm thêm do nhiệt độ cao kích thích.
Bàn tay phải hoại tử xám đen của anh bị bỏng rát nhẹ, da thịt phồng rộp lên dưới tác động của nhiệt độ lò rèn cực cao chứa độc khí lưu huỳnh, nhưng anh không hề kêu lên một tiếng, đôi mắt xám đen vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
*Xèo... Xèo...*
Tạ Thiết vung búa đập liên tiếp ngàn nhát vào khối thép nóng đỏ trên đe sắt. Lưỡi kiếm mới dần hình thành, thô nhám với hàng vạn rãnh nhỏ li ti hoàn hảo để giữ độc tố lâu dài. Lão thợ rèn mù vừa đập búa vừa truyền dạy kỹ năng Huyền thiết kiếm kình cho main.
"Kiếm của kẻ tàn phế không cần hoa mỹ!" Tạ Thiết hét lên giữa tiếng búa đập sắt. "Hãy mượn chính trọng lượng thô nhám của thép rỉ và lực chấn động vật lý dội ngược để đập mạnh xuống đất, tạo ra chấn động phá hủy thăng bằng của đối phương! Đó chính là Huyền thiết kiếm kình!"
Sau ba canh giờ ròng rã, Tạ Thiết kẹp thanh kiếm mới đúc nhúng mạnh vào bể nước lạnh pha kịch độc dơi quỷ hệ Thủy thu thập từ tập trước.
*Xèo... o o o...*
Thanh kiếm mới phát ra tiếng rít gió u u ghê rợn khi chạm vào nước lạnh, tỏa ra một làn khói độc màu xám đen dày đặc bao phủ toàn bộ tiệm rèn. Thân kiếm có màu đen xám thô nhám, lưỡi kiếm lởm chởm răng cưa ngậm kịch độc lưu huỳnh bốc khói ráo rát.
Tạ Thiết dùng dải vải gác đen quấn chặt lấy chuôi kiếm, cung kính dâng thanh độc kiếm mới đúc bằng hai tay cho Lục Thanh Phong. Gương mặt lão thợ rèn mù nghiêm nghị, giọng nói mang theo sự tàn khốc cảnh báo:
"Thanh kiếm này mang đầy lưu huỳnh độc khí cực kỳ tàn bạo. Nếu ngươi vận lực quá mạnh mà không đeo bao tay da bảo vệ đặc biệt, bàn tay phải hoại tử của ngươi sẽ bị kịch độc phản phệ, ăn mòn da thịt đến tận xương tủy và hủy hoại hoàn toàn tàn thân của ngươi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!