Thiết Lập Căn Cứ
Gió đêm biên thùy rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu hoang đổ nát, mang theo hơi nước mưa ẩm ướt và mùi chướng khí độc mạn tính từ những đầm lầy lân cận. Trên bệ thờ Phật đổ nát, Lục Thanh Phong ngồi xếp bằng tĩnh lặng, mái tóc bạc trắng hoàn toàn rũ rượi xơ xác bay theo từng luồng gió lạnh.
Dưới ánh sáng lờ mờ của một đống củi ướt bốc khói nghi ngút, tàn thân của anh hiện lên đầy tàn khốc. Cánh tay phải — vốn đã hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác — đang được quấn chặt vào chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét bằng những dải băng gạc đen tẩm máu khô đen kịt. Vết thương chân trái hoại tử rách thịt rỉ ra từng dòng máu đen tím tẩm bùn lưu huỳnh, bốc mùi hăng hắc nhẹ. Vai phải của anh, nơi vết thương rách hoác do phản phệ hỏa độc bùng phát từ tập trước, vẫn đang âm ỉ rỉ máu hỏa độc nóng rực, tỏa ra làn khói xám nhạt ráo rát dưới lớp thanh y rách nát. Ba cây châm bạc khóa mạch cắm chặt trên lồng ngực trái khẽ rung lên theo từng nhịp thở khó nhọc, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để cưỡng ép đóng băng mạch tim, giữ cho anh không bị luồng hỏa độc rết chúa thiêu cháy hoàn toàn đan điền vỡ nát.
"Thanh Phong, vết thương của con..." Thím Ba — Thẩm Thị — khẽ bước đến bên cạnh, đôi mắt nhăn nheo ngập tràn đau xót. Bà không còn vẻ điên dại giả tạo hằng ngày, mà phong thái đã trở lại sự trầm tĩnh, cẩn trọng của một phụ nhân Lục gia năm xưa. Bà nhẹ nhàng đặt Bản đồ Ngũ Độc Vị Trí giấu trong khúc gỗ dâu mục nát sang một bên, tay cầm một dải vải sạch định lau đi vệt máu độc rỉ ra trên vai anh.
"Thím Ba, đừng chạm vào con." Giọng Lục Thanh Phong khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản. Anh khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xám đen sắc lạnh lùng nhìn ra màn sương đêm ngoài cửa miếu. "Máu của con mang kịch độc, người thường chạm vào sẽ bị hoại tử da thịt ngay lập tức. Con đã vận hành Thổ nạp nghịch hướng để áp chế hỏa độc tạm thời. Người hãy nghỉ ngơi đi."
Thẩm Thị khẽ thở dài, lùi lại một bước đầy bất lực. Đúng lúc này, tai của Lục Thanh Phong khẽ động đậy. Sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén, anh lọc qua tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói sụp đổ và tiếng gió rít qua vách đất, nghe thấy những tiếng bước chân khập khiễng nhưng cực kỳ quen thuộc đang tiến về phía miếu hoang.
"Họ đến rồi." Lục Thanh Phong trầm giọng.
Từ trong màn sương mù dày đặc ngoài sân miếu, bốn bóng người tàn tạ, rách rưới lướt nhanh vào trong. Dẫn đầu là Lục Tùng, thanh niên cụt mất cánh tay trái, khuôn mặt đầy vết sẹo kiếm nhưng ánh mắt lại trầm lặng, kiên định lạ thường. Theo sau hắn là Lục Trúc, nữ kiếm tử thọt chân trái, hông đeo đầy những túi da chứa ám khí thô sơ; Lục Mai, nữ đệ tử bị hủy hoại nửa gương mặt bên phải do độc dịch ăn mòn đen đúa gớm ghiếc; và cuối cùng là Lục Cúc, gã thanh niên mất đi cánh tay trái, hông dắt một thanh đoản kiếm mỏng dính quấn vải đen.
Nhìn thấy Lục Thanh Phong ngồi trên bệ thờ với mái tóc bạc trắng hoàn toàn và tàn thân đầy sẹo rỉ máu độc, cả bốn người đồng loạt quỳ sụp xuống nền đất bùn ẩm ướt của ngôi miếu hoang, nước mắt trào ra hòa lẫn với nước mưa độc trên mặt.
"Thiếu chủ! Chúng ta cuối cùng cũng tìm được người rồi!" Lục Tùng nghẹn ngào gầm khẽ, đầu dập mạnh xuống đất.
"Đứng lên đi." Lục Thanh Phong khàn giọng nói, anh không dùng tay phải cầm kiếm để đỡ họ, mà chỉ khẽ gật đầu bằng bàn tay trái còn cảm giác. "Lục gia kiếm trang đã bị liên minh chính đạo tàn sát. Ta không còn là thiếu chủ của các ngươi nữa. Hiện tại, ta chỉ là một phế nhân mang danh phản đồ tà đạo, bị vạn người truy sát."
"Không!" Lục Cúc ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn căm hờn tột cùng. "Nếu không có người âm thầm dùng độc châm phục hồi một phần gân cốt cho chúng ta, chúng ta đã sớm chết thối trong các hầm quặng hoặc bị hắc bang băm vằn rồi. Dù người có là ma đầu dùng độc, chúng ta vẫn nguyện dâng hiến cả tính mạng này để đi theo người phục thù!"
Lục Thanh Phong nhìn lướt qua bốn gương mặt tàn khuyết của đồng môn cũ. Họ đều mang những vết thương tàn phế vĩnh viễn do hình phạt tàn bạo của Thiên Diệp Kiếm Tông giáng xuống sau đêm diệt môn. Sự đồng cảm nợ máu sâu sắc bùng cháy trong lồng ngực anh. Anh khẽ siết chặt thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen ở tay phải, cảm nhận luồng độc khí nghịch chuyển chạy dọc các mạch phụ đang sôi sục sát khí.
"Tốt." Lục Thanh Phong lạnh lùng đứng dậy, cái chân trái hoại tử nặng khập khiễng bước xuống bệ thờ. "Nếu các ngươi đã thề trung thành, từ hôm nay, ngôi miếu hoang này sẽ là căn cứ bóng tối đầu tiên của chúng ta. Lục Tùng, ngươi phụ trách quản lý thuộc hạ và cảnh giới vòng ngoài. Lục Trúc, hãy dùng tơ nhện độc và châm bạc của ta để thiết lập Trận pháp độc châm miếu hoang quanh toàn bộ lối vào. Chúng ta phải biến nơi này thành một pháo đài phòng ngự ngầm trước khi Chấp pháp đường tìm đến."
"Rõ!" Cả bốn đệ tử đồng thanh nhận lệnh, lập tức phân chia công việc hành động mà không hề có một lời oán thán.
Suốt ba canh giờ tiếp theo, dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Lục Trúc, nhóm đệ tử tàn phế đã giăng kín các sợi tơ nhện mỏng dính nối liền với các ống tre chứa độc châm bạc tẩm Hủ Cốt Thảo quanh sân miếu hoang. Lục Mai phụ trách leo lên các xà nhà đổ nát để cảnh giới tầm cao, đôi mắt hủy dung của nàng ẩn hiện dưới chiếc áo choàng đen trùm kín đầu.
Đến giờ Tý, khi cơn mưa độc biên thùy trút xuống dữ dội nhất, sương mù xám xịt bao phủ hoàn toàn ngôi miếu hoang, biến không gian xung quanh thành một vùng chết chóc tĩnh lặng.
Đột nhiên, từ trên xà nhà đổ sập, một tiếng huýt gió khẽ của Lục Mai vang lên, báo động có kẻ địch xâm nhập tầm gần.
Lục Thanh Phong khẽ mở mắt, bàn tay phải chết lặng quấn gạc đen nắm chặt chuôi kiếm gãy. Thính âm biện vị của anh lập tức kích hoạt. Lọc qua tiếng mưa rơi lộp bộp, anh nghe thấy tiếng xích sắt kéo lê sột soạt trên bùn đất, tiếng thở hồng hộc thô bạo của một gã đàn ông có thân hình hộ pháp, và tiếng bước chân nặng nề của ít nhất hai mươi tên thuộc hạ trang bị vũ khí hạng nặng.
"Là Quỷ Kiến Sầu." Lục Tùng lướt nhanh vào sát bệ thờ, khuôn mặt cụt tay trái biến sắc đầy lo ngại. "Hắn là tên đồ tể săn người khét tiếng dưới trướng Hắc Sa Bang, chuyên đi lùng bắt các võ giả tàn phế biên giới để bán cho Ngũ Độc Đường làm dược nhân thí nghiệm. Chắc chắn mùi máu độc từ vết thương của người đã dẫn dụ hắn đến đây."
"Đến đúng lúc lắm." Đôi mắt xám đen của Lục Thanh Phong lóe lên một tia sáng tà dị. "Chuẩn bị kích hoạt trận pháp bẫy độc. Không được để một tên nào thoát ra ngoài."
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu hoang bị một lực lượng thô bạo đập nát thành trăm mảnh vụn. Một gã khổng lồ vạm vỡ như gấu rừng bước vào, mặt đầy sẹo rỗ, mặc chiếc tạp dề da bò bám đầy máu khô rách nát. Trên vai hắn vác một chiếc móc sắt lớn rỉ sét dính đầy máu khô đen kịt — đó chính là Quỷ Kiến Sầu, kẻ săn người tàn bạo có ngạnh công Thiết cốt công cực kỳ đáng sợ.
"Haha! Đúng là một lũ rác rưởi tàn phế trốn chạy ở đây!" Quỷ Kiến Sầu cười sằng sặc, đôi mắt hung hãn quét qua Lục Tùng và Lục Cúc. "Đường chủ Ngũ Độc Đường đang cần gấp một lô dược nhân có xương cốt võ giả để luyện chế Trường Sinh Dược. Hôm nay, các ngươi sẽ mang lại cho ta hàng trăm lượng vàng hắc bang!"
Nói đoạn, Quỷ Kiến Sầu vung tay phải, quăng mạnh một tấm lưới sắt tẩm kịch độc hỏa thuộc tính lớn ra phía trước, trói chặt hoàn toàn cửa chính miếu hoang để phong tỏa mọi đường thoát của nhóm tàn binh.
"Kích hoạt bẫy!" Lục Tùng gầm lên.
Hắn và Lục Cúc đồng loạt phối hợp giật mạnh sợi tơ nhện ẩn dưới bệ thờ Phật.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng trăm cây kim bạc mỏng dính từ các ống tre ẩn trong vách đất tự động bắn ra như mưa sa, quét sạch toàn bộ toán thuộc hạ săn người đi đầu của Quỷ Kiến Sầu. Những tiếng gào thét thảm thiết vang dội cả ngôi miếu hoang. Chất kịch độc Hủ Cốt Thảo tẩm trên châm bạc lập tức ăn mòn da thịt của chúng, gây ra những vết hoại tử đen đúa rỉ mủ ngay tại chỗ. Mười tên thuộc hạ săn người gục ngã xuống nền bùn đất, co giật liên tục trong đau đớn tột cùng trước khi tắt thở.
Tuy nhiên, Quỷ Kiến Sầu là một cao thủ ngoại công ngạnh khí thực thụ. Nhìn thấy mưa châm bạc bắn tới, hắn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, vận hành Thiết cốt công đến mức tối đa. Da thịt hắn đỏ au lên như nung sắt, Thiết Sa Chưởng vung ra tạo thành những luồng chưởng phong thô bạo gạt phăng toàn bộ độc châm bạc bắn tới.
"Lũ rác rưởi! Chút mưu hèn kế bẩn này không làm gì được Thiết cốt công của ta đâu!" Quỷ Kiến Sầu hung hãn lao thẳng vào trong miếu, chiếc móc sắt khổng lồ vung ngang chém đứt đôi cột gỗ mục nát, khiến một phần mái che ngôi miếu hoang đổ sập xuống dữ dội.
Lục Trúc thọt chân trái, cố gắng lướt bộ pháp né tránh đá lở, tay trái phóng liên tiếp ba mũi ám khí cơ quan từ tay áo nhắm vào mắt Quỷ Kiến Sầu. Nhưng Quỷ Kiến Sầu phản xạ cực nhanh, hắn nghiêng đầu né tránh, vung mạnh chiếc móc sắt gạt phăng ám khí, đồng thời tay trái thộp tới định tóm sống cổ Lục Trúc.
"Tránh ra!" Lục Cúc gầm lên, một tay vung thanh đoản kiếm mỏng dính chém ngang hông Quỷ Kiến Sầu để cứu viện đồng môn.
*Keng!*
Lưỡi đoản kiếm chém trúng da thịt Quỷ Kiến Sầu nhưng phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai. Thiết cốt công của hắn quá cứng cáp, chỉ để lại một vệt xước trắng nhạt trên da bụng. Quỷ Kiến Sầu cười tàn ác, vung ngược móc sắt đập mạnh vào vai phải Lục Cúc.
*Rắc!*
Tiếng xương vai rạn nứt vang lên đau đớn, Lục Cúc bị chấn văng ra xa ba trượng, lồng ngực rách hoác rỉ máu tươi, ngã gục bên bệ thờ Phật đổ nát. Miếu hoang bị tàn phá thêm một mảng lớn, gạch đá sạt lở ngổn ngang.
Quỷ Kiến Sầu bước tới, vung chiếc móc sắt lớn định bổ đôi đầu Lục Cúc kết liễu.
*Vút!*
Từ trong bóng tối sâu thẳm sau tượng Phật đổ nát, một bóng người tóc trắng lướt ra nhanh như một bóng ma độc. Lục Thanh Phong xuất hiện đột ngột ngay trước mặt Quỷ Kiến Sầu, thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen vung lên vẽ thành một vòng tròn kình lực xám đen tà dị.
Kỹ năng độc kình: Hắc thủy kiếm vũ!
Luồng độc khí nóng lạnh cộng sinh tích tụ trong kinh mạch tay phải tuôn trào cuồn cuộn vào lưỡi kiếm gãy, giải phóng ra một màn sương kịch độc màu xám đen dày đặc bao phủ xung quanh Quỷ Kiến Sầu.
Tấm lưới sắt tẩm độc hỏa và chiếc móc sắt lớn của Quỷ Kiến Sầu vừa chạm vào màn sương độc liền phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn. Sương độc ăn mòn kim loại với tốc độ kinh hoàng, gỉ sét đen kịt lập tức loang lổ khắp lưỡi móc sắt, khiến gân xích sắt kết nối rạn nứt và đứt gãy hoàn toàn thành nhiều đoạn vụn.
"Cái gì?! Độc công tà dị thế này... ngươi không phải là phế nhân!" Quỷ Kiến Sầu kinh hoàng hét lên, hắn cảm nhận được làn sương độc xám đen đang ngấm qua lớp da Thiết cốt công, gây ra cơn đau rát buốt tủy xương tột cùng tại các khớp vai và khuỷu tay.
Lục Thanh Phong không hề trả lời. Đôi mắt xám đen của anh lạnh lùng, vô cảm trước cái chết. Thính âm biện vị cho anh biết nhịp thở của Quỷ Kiến Sầu đã bắt đầu rối loạn do độc khí ăn mòn phế quản. Dù ngạnh công của hắn cứng cáp toàn thân, nhưng khớp xương cổ dưới cằm luôn là điểm yếu vật lý yếu hại nhất không thể rèn luyện Thiết cốt công.
Main lướt khinh công Yến Diệp Phi lách qua đường chém móc sắt tàn dư của đối thủ trong gang tấc. Anh xoay người, dồn toàn bộ kình lực vật lý nghịch chuyển kinh mạch vào tay phải chết lặng, vung kiếm gãy chém dọc một chiêu quyết định thẳng vào khớp xương cổ dưới cằm Quỷ Kiến Sầu.
*Xoẹt!*
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét thô nhám ngậm kịch độc ăn mòn xuyên qua lớp da thịt Thiết cốt công, chém đứt lìa cuống họng và khớp xương cổ của Quỷ Kiến Sầu.
Máu tươi hòa lẫn độc dịch đen kịt phun ra xối xả. Gã khổng lồ săn người trợn trừng đôi mắt đầy kinh hoàng nhục nhã, quỵ gối xuống nền đất bùn lạnh lẽo trước mặt cựu đệ nhất thiên tài võ lâm.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, sự tàn bạo hoang dã của tên đồ tể bùng phát. Quỷ Kiến Sầu dùng chút tàn lực cuối cùng của bàn tay trái, thọc mạnh vào trong ngực áo, rút ra một ống pháo hiệu bằng đồng đỏ và giật mạnh dây kíp nổ.
*Vút... Bùm!*
Một luồng sáng đỏ rực rỡ xé rách sương mù đêm tối, bắn thẳng lên bầu trời đen kịt ngoài miếu hoang và nổ tung thành một quầng sáng đỏ rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng biên thùy hoang vu.
Lục Thanh Phong đứng lặng trong mưa độc, mái tóc bạc trắng bết dính máu độc rỉ ra từ vai phải bốc khói đen sạm thêm. Anh lạnh lùng nhìn xác chết của Quỷ Kiến Sầu ngã gục dưới chân, rồi ngẩng đầu nhìn quầng sáng đỏ rực đang từ từ tiêu tán trên bầu trời.
"Thiếu chủ... đó là pháo hiệu khẩn cấp của Hắc Sa Bang." Lục Tùng đỡ Lục Cúc đang bị thương vai phải gượng dậy, giọng run rẩy đầy lo ngại. "Tổng đàn Hắc Sa Bang lân cận chỉ cách đây chưa đầy mười dặm đường núi. Trong vòng vài canh giờ nữa, đại quân thảo khấu của bang chủ Hắc Hổ sẽ rầm rộ kéo đến bao vây san phẳng ngôi miếu hoang này."
Lục Thanh Phong siết chặt chuôi kiếm gãy quấn băng gạc đen rỉ máu độc, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn ra màn đêm sương mù dày đặc ngoài cửa miếu, sát khí phục thù dâng cao tột đỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!