Nhạc nềnTaohua

Bản Đồ Ngũ Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám xịt của Rừng ma quái bao quanh Vạn Độc Cốc như những cánh tay ma quỷ, quấn chặt lấy bước chân khập khiễng của Lục Thanh Phong. Tiếng nổ hủy thiên diệt địa từ vụ tự bạo của sư phụ Cốc Vô Danh vẫn còn vang vọng bên tai anh, âm u và tàn nhẫn như tiếng gầm của định mệnh.


Mái tóc của Lục Thanh Phong đã bạc trắng hoàn toàn. Những sợi tóc trắng xơ xác, bết dính nước mưa độc và mồ hôi lạnh, rũ rượi bám chặt vào vầng trán hốc hác. Dưới làn da tái nhợt của anh, vết thương vai phải rách to hoác do phản phệ cực đoan của chiêu Huyết ngược trảm từ trận chiến trước vẫn đang rỉ ra từng dòng máu nóng rực, bốc lên làn khói xám nhạt ráo rát. Ở lồng ngực trái, vết thương đâm cũ dính kịch độc hệ Thủy của sát thủ Quỷ Ảnh lại nhói lên từng cơn buốt giá, đông cứng máu thịt thành những hạt băng nhỏ li ti dưới lớp áo thanh y rách nát.


Cánh tay phải của anh — cánh tay đã hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác — lúc này run rẩy kịch liệt. Lục Thanh Phong phải dùng hàm răng nghiến chặt một đầu dải băng gạc đen, thô bạo quấn siết thêm nhiều vòng, khóa chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét vào lòng bàn tay chết lặng của mình. Anh không cảm nhận được độ lạnh của chuôi sắt, không cảm nhận được những vết rạn nứt sâu hoắm trên thân kiếm, chỉ biết nương vào lực siết đau đớn của băng gạc để giữ cho binh khí không rơi rụng.


"Sư phụ..."


Lục Thanh Phong khàn giọng lẩm bẩm, lồng ngực thắt lại đau đớn. Anh dùng bàn tay trái duy nhất còn cảm giác ôm chặt cuốn Độc Thư rách nát bám đầy tàn tro vào sát ngực áo. Từng bước, từng bước, anh lết cái chân trái hoại tử nặng, rách thịt rỉ máu đen tím tẩm bùn lưu huỳnh qua những bụi gai độc, hướng về phía rìa ngoài biên trấn Thanh Thạch. Nhờ kỹ thuật Thính âm biện vị, tai anh khẽ động đậy, lọc qua tiếng gió rít và tiếng mưa rơi lộp bộp để đảm bảo không có tiếng bước chân truy sát của Tào Vô Cực bám theo.


Khi bóng tối của đêm muộn đổ ập xuống, Lục Thanh Phong cuối cùng cũng lết được đến Ngôi miếu hoang đổ nát biên thùy.


Ngôi miếu dột nát, ẩm ướt nằm trơ trọi giữa vùng hoang dã. Những mảng tường gạch vỡ vụn bám đầy rêu mốc, mái ngói sụp đổ một nửa để lộ khoảng trời xám xịt trút nước mưa tầm tã xuống bệ thờ Phật đổ nát. Mùi ẩm mốc, mùi rác rưởi và mùi đất ẩm nồng nặc sộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của anh.


"Lửa... lửa thiêu rụi rồi... Máu chảy thành sông... Lục gia... cứu ta..."


Một giọng nói điên loạn, khàn đặc vang lên từ góc tối phía sau tượng Phật đổ nát. Lục Thanh Phong khựng lại, đôi mắt xám đen sắc lạnh nhìn qua màn sương đêm.


Thím Ba — Thẩm Thị — đang ngồi co rúm trong đống rác rưởi. Mái tóc bà rũ rượi bám đầy cỏ rác, khuôn mặt lem luốc bùn đất vặn vẹo trong cơn điên dại giả tạo. Bà mặc chiếc áo vải rách nửa kín nửa hở, hai tay cào cấu điên cuồng vào khoảng không, miệng liên tục gào thét những câu vô nghĩa về đêm diệt môn Lục gia kiếm trang năm xưa.


Lục Thanh Phong thở dốc, lết cái chân trái khập khiễng bước vào trong miếu. Anh mệt mỏi tựa lưng vào cột gỗ mục, máu độc từ vai phải và chân trái rỉ ra nhuộm đen một khoảng đất bùn dưới chân. Sức lực trong người anh đã cạn kiệt, đan điền vỡ nát trống rỗng hoàn toàn, chỉ có luồng độc khí nghịch chuyển chạy dọc các mạch phụ ở tay phải đang ra sức chống đỡ tàn thân.


Nhìn thấy Lục Thanh Phong bước vào với mái tóc bạc trắng hoàn toàn và tàn thân đầy thương tích rỉ máu độc, tiếng gào thét của Thẩm Thị đột ngột khựng lại.


Đôi mắt điên dại, đục ngầu của bà khẽ co rút. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sự điên loạn biến mất, thay vào đó là một tia sáng cực kỳ tỉnh táo, chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng và lòng trắc ẩn sâu sắc. Bà nhìn chằm chằm vào mái tóc trắng của đứa cháu trai, nước mắt từ khóe mắt nhăn nheo trào ra, rửa trôi những vệt bùn đất trên đôi gò má gầy gò.


"Thanh Phong... đứa trẻ tội nghiệp của ta..."


Thẩm Thị đột ngột đứng thẳng dậy. Dáng điên dại biến mất, phong thái của một phụ nhân chính trực, kiên cường của Lục gia năm xưa hiện rõ. Bà bước nhanh tới, đôi bàn tay gầy guộc, thô ráp run rẩy nắm chặt lấy bàn tay trái còn cảm giác của Lục Thanh Phong.


Lục Thanh Phong kinh ngạc, kiếm gãy trong tay khẽ động, nhưng khi nhìn thấy sự lucidity rõ rệt trong mắt bà, anh sững sờ: "Thím Ba... người không hề điên?"


"Ta không điên..." Thẩm Thị nghẹn ngào, cố nén tiếng khóc nấc. "Nếu ta không giả điên suốt nhiều năm qua, sát thủ của Chấp pháp đường và tai mắt của Hắc Sa Bang đã sớm phanh thây ta để tìm kiếm gia bảo của Lục gia rồi. Thanh Phong, mái tóc của con... và Cốc y sĩ..."


"Sư phụ đã hy sinh để cứu con." Giọng Lục Thanh Phong lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi u uất khôn nguôi. "Tào Vô Cực đã đích thân dẫn sát thủ vây sát Vạn Độc Cốc. Chính lão ta đã tiết lộ... kẻ phản bội vu oan con cấu kết ma giáo, kẻ dâng thuốc độc phế đan điền của con tại thọ yến... chính là vị sư tôn đáng kính của con tại Thiên Diệp Kiếm Tông."


Thẩm Thị nghe vậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt ngập tràn căm hận: "Lũ ngụy quân tử chính đạo! Chúng tàn sát Lục gia kiếm trang, phế bỏ con, dồn đuổi chúng ta đến bước đường cùng này... tất cả chỉ vì lòng tham vô đáy!"


Bà thò tay vào trong đống tã rách nát quấn quanh một khúc gỗ dâu mục nát mà bà luôn ôm khư khư bên người như ôm một đứa trẻ sơ sinh. Thẩm Thị cẩn thận rạch một đường nhỏ giấu kín trong khúc gỗ, rút ra một mảnh da thú cổ xưa, thô ráp và bám đầy mùi đất ẩm mốc của cổ mộ.


"Cha con trước khi chết đã giao mảnh da thú này cho ta, bảo ta phải dùng cả mạng sống để bảo vệ nó." Thẩm Thị run rẩy đặt mảnh da thú vào bàn tay trái của Lục Thanh Phong. "Đây chính là Bản đồ Ngũ Độc Vị Trí. Nó ghi chép chi tiết vị trí của năm loại kỳ độc ngũ hành trải dài từ biên thùy vào trung nguyên. Cha con nói, dòng máu Lục gia có cấu trúc kinh mạch đặc biệt, nếu đan điền bị vỡ, chỉ có thể mượn sức mạnh của Ngũ Hành Kỳ Độc để nghịch chuyển kinh mạch, rèn luyện tàn thân mới có thể sống sót và khôi phục võ công nghịch thiên."


Lục Thanh Phong run rẩy mở mảnh da thú ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của tia chớp xé rách bầu trời đêm ngoài miếu, những đường vẽ ngoằn ngoèo bằng máu khô hiện lên rõ rệt. Bản đồ chỉ rõ vị trí của loại kỳ độc đầu tiên thuộc tính Hỏa — Xích Diệm Cổ Độc đang nằm sâu trong mật thất tối mật của địa lao Ngũ Độc Đường tại mỏ đá bỏ hoang phía Tây.


Nỗi đau thương mất đi sư phụ Cốc Vô Danh, sự phẫn nộ tột cùng trước sự phản bội của sư môn cũ, và trách nhiệm gánh vác tương lai gia tộc, cứu mạng muội muội Tuyết Dao đang bị giam cầm đột ngột đè nặng lên vai Lục Thanh Phong. Sự giằng xé nội tâm dữ dội khiến anh nghẹt thở. Một tàn thân mang danh ma đạo dùng độc như anh, liệu có thể mang lại công lý thực sự cho gia tộc khi danh môn chính phái đã hoàn toàn thối nát?


"Thanh Phong, con phải sống!" Thẩm Thị giữ chặt vai anh, giọng bà đanh lại đầy quyết tâm. "Hãy liên lạc với Lục Tùng và tập hợp nhóm đệ tử tàn phế còn lại. Chúng ta phải gầy dựng lại thế lực để đòi lại món nợ máu này!"


Lục Thanh Phong nắm chặt mảnh Bản đồ Ngũ Độc trong tay, ánh mắt xám đen lóe lên một tia sát khí kiên định tột cùng: "Con thề... con sẽ bắt chúng phải trả giá bằng máu!"


*Hự... hự...*


Ngay khi lời thề vừa dứt, một cơn đau nhói kinh hoàng đột ngột bùng phát từ vết thương vai phải của Lục Thanh Phong.


Cơn hỏa độc tích tụ từ lời nguyền độc môn bỗng nhiên sôi sục cuồn cuộn, nóng rực như dung nham núi lửa chảy dọc theo các sợi kinh mạch rách nát. Đan điền vỡ nát của anh nóng bừng lên dữ dội, clashing kịch liệt với luồng kịch độc hệ Thủy đang đóng băng ở ngực trái. Sự xung khắc âm dương tàn khốc khiến Lục Thanh Phong quỵ ngã xuống nền đất bùn lạnh lẽo, máu đen phun ngược ra từ khóe môi nghe xèo xèo ăn mòn mặt đất.


"Thanh Phong!" Thẩm Thị hoảng hốt đỡ lấy anh.


"Đừng... đừng chạm vào con! Máu của con có độc!" Lục Thanh Phong khàn giọng gầm lên.


Anh cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng bàn tay trái run rẩy rút nhanh ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh giắt bên hông. Vận dụng thủ thuật châm cứu nghịch hướng, anh thô bạo đâm mạnh ba cây châm bạc sâu nửa phân vào các phế mạch quanh lồng ngực để cưỡng ép dẫn dắt dòng hỏa độc đang sôi sục phân tán vào các mạch phụ ở tay phải.


Cơn nóng bỏng thiêu đốt tạm thời bị áp chế, nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Kinh mạch vai phải của anh bị rạn nứt sâu hơn, da thịt quanh vết sẹo đen sạm lại, bốc khói ráo rát và mất đi hoàn toàn cảm giác xúc giác vật lý.


Lục Thanh Phong thở dốc gục đầu bên bệ thờ Phật đổ nát, tay trái vẫn nắm chặt mảnh Bản đồ Ngũ Độc Vị Trí. Thời gian sinh tồn của tàn thân anh đang cạn dần hằng ngày. Cơn bạo phát hỏa độc vừa rồi là lời cảnh báo tàn khốc: nếu anh không khẩn cấp tìm kiếm thảo dược hàn tính hoặc Xích Diệm Cổ Độc để cân bằng ngũ hành, đan điền rách nát của anh sẽ lập tức nổ tung thành trăm mảnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!