Khúc Ca Ly Biệt
Cơn mưa kịch độc gầm rú qua những vách đá dựng đứng của Vạn Độc Cốc, trút xuống lòng thung lũng một thứ sương mù màu lục nhạt, ẩm ướt và tanh nồng mùi rêu mục.
Lục Thanh Phong quỵ rạp bên bờ hồ độc, hơi thở đứt quãng, khàn đặc như tiếng kéo búa rỉ sét. Cánh tay phải của anh — cánh tay hoại tử xám đen vĩnh viễn, hoàn toàn mất đi xúc giác — lúc này đang được quấn chặt vào chuôi thanh kiếm gãy bằng những dải băng gạc đen đẫm máu độc đen tím. Vết thương vai phải rách to hoác do phản phệ cực đoan của chiêu Huyết ngược trảm từ đêm qua vẫn đang rỉ ra từng dòng máu nóng rực, bốc khói xám nhạt dưới làn nước mưa lạnh buốt. Ở ngực trái, vết thương đâm cũ rỉ máu đông cứng thành băng của kịch độc hệ Thủy khẽ nhói lên, kéo theo một cơn co thắt kinh mạch dữ dội khiến anh khuỵu ngã.
"Ngu xuẩn! Thằng ranh con ngu xuẩn!"
Một giọng nói khàn đặc, lanh lảnh vang lên từ phía chòi thuốc đổ nát. Độc y lập dị Cốc Vô Danh bước ra, dáng người gù gập quái dị, một bên mắt chột phủ màng trắng dã co giật liên tục. Lão khoác chiếc áo bào độc màu xanh lá cây rách rưới bám đầy tàn tro, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Lão lao tới, thô bạo túm lấy cổ áo Lục Thanh Phong, ném thẳng anh vào lòng hồ kịch độc đang sôi sục bong bóng xám đen.
*Bùm!*
Nước hồ độc ngập ngụa nọc độc rết chúa vùng biên thùy lập tức ăn mòn vào các vết thương hở trên người Lục Thanh Phong. Một cơn đau đớn thể xác tột cùng bùng phát, như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tận tủy xương, gặm nhấm từng sợi kinh mạch rách nát của anh. Lục Thanh Phong nghiến chặt răng đến mức máu tươi trào ra khóe môi, hai tay bám chặt vào thành đá hồ độc, vận hành phép Thổ nạp nghịch hướng để cưỡng ép hấp thụ độc tố, áp chế cơn bạo huyết tự hủy đang dâng trào trong lồng ngực.
"Ta truyền cho ngươi bí thuật Vết Thương Đồng Tử là để ngươi mượn độc dưỡng tàn thân, chứ không phải để ngươi tự hủy hoại cánh tay cầm kiếm vì một gã phó tướng hèn hạ!" Cốc Vô Danh chửi rủa, bàn tay khô héo gầy guộc của lão run rẩy châm liên tiếp ba cây châm bạc khóa mạch vào lồng ngực trái của anh để bảo vệ mạch tim. "Nếu hôm nay ta không dùng vạn độc trì này để hòa hoãn hỏa độc cổ trùng trong người ngươi, đan điền vỡ nát của ngươi đã nổ tung thành trăm mảnh rồi!"
Lục Thanh Phong trầm mặc chịu đựng cơn đau rát thiêu đốt dưới nước hồ độc, đôi mắt xám đen của anh lạnh lùng nhìn sư phụ: "Ngô Đại Hải đã bán đứng bến đò của thúc thúc. Hắn đáng chết. Hơn nữa... hắn đã khai ra Lục Tuyết Dao còn sống. Muội muội ta đang bị giam cầm tại địa lao Ngũ Độc Đường."
Cốc Vô Danh khựng lại, bên mắt chột của lão khẽ co rút: "Địa lao Ngũ Độc Đường? Thằng ranh, ngươi nghĩ với tàn thân này, ngươi có thể vượt qua hàng rào hộ pháp độc công của Lam Huyết Ma sao? Ngươi đi chỉ có nộp mạng!"
Chưa kịp để Lục Thanh Phong trả lời, một tiếng nổ kinh hoàng bỗng vang dội từ phía lối vào Vạn Độc Cốc.
*Ầm!*
Hàng loạt cây cổ thụ nghìn năm bao quanh thung lũng bị chém đứt ngang thân, đổ rạp xuống đất bùn tạo ra những chấn động dữ dội. Làn sương mù lục nhạt bao quanh thung lũng bị một luồng kiếm khí dương cương, khổng lồ màu vàng kim rạch đôi một cách tàn bạo. Sát khí ngập tràn thiên địa đổ ập xuống thung lũng, khiến bầy độc trùng bò cạp dưới đất điên cuồng chui xuống khe đá trốn chạy.
"Cốc Vô Danh! Giao ra nghịch đồ Lục Thanh Phong và bí tịch nghịch mạch Lục gia, ta sẽ chừa cho cái thung lũng dơ bẩn này một con đường sống!"
Giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng như sấm sét truyền khắp không gian. Từ trong màn sương mù bị rách nát, một lão già gầy gò bước ra. Lão mặc trường bào chấp pháp màu đen thêu chỉ bạc lấp lánh của Thiên Diệp Kiếm Tông, đôi mắt ti hí sắc bén như chim ưng khóa chặt vào bờ hồ độc. Trên tay phải của lão, thanh kiếm cổ 'Vô Cực' đúc bằng thép lạnh ngàn năm phát ra luồng kiếm kình chấp pháp nặng nề, rạch nứt mặt đất dưới chân lão thành những đường rãnh sâu hoắm.
Trưởng lão Chấp pháp — Tào Vô Cực.
Phía sau lão, mười đại đệ tử chấp pháp nội môn trang bị kiếm nặng bản to xếp thành thế trận bao vây chặt chẽ toàn bộ lối thoát duy nhất của thung lũng.
Lục Thanh Phong từ dưới hồ độc nhìn thấy Tào Vô Cực, ngọn lửa thù hận trong lòng bùng lên dữ dội. Chính lão già đạo mạo này đã trực tiếp phế bỏ đan điền, bẻ gãy gân mạch của anh ngay tại thọ yến của Võ Lâm Minh Chủ dưới danh nghĩa trừ ma vệ đạo. Anh cố gắng lết thân mình định trèo ra khỏi hồ độc, tay trái nắm chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét.
"Đừng động đậy!" Cốc Vô Danh dùng độc kình đè chặt vai Lục Thanh Phong xuống nước hồ. Lão già gù gập quay đầu nhìn Tào Vô Cực, bên mắt chột lóe lên tia sáng tàn nhẫn: "Tào Vô Cực! Danh môn chính phái các ngươi quả nhiên là lũ chó săn ngửi mùi rất nhạy. Nhưng Vạn Độc Cốc của ta không phải là nơi để lũ ngụy quân tử các ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!"
Tào Vô Cực cười lạnh một tiếng, kiếm cổ Vô Cực khẽ rung lên phát ra tiếng rít chói tai: "Cốc Vô Danh, ngươi che giấu phản đồ tông môn, cấu kết với ma đạo, tội đáng muôn chết. Ngươi có biết vì sao Lục gia kiếm trang năm xưa bị diệt môn không? Có biết vì sao Lục Thanh Phong bị phế bỏ võ công tại thọ yến không?"
Lão già chấp pháp bước lên một bước, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhìn Lục Thanh Phong đang quỳ dưới hồ độc: "Thằng ranh con đáng thương. Kẻ vu oan ngươi cấu kết ma giáo, kẻ dâng thuốc độc phế đan điền của ngươi cho Minh Chủ Nhạc Vạn Sơn... chính là vị sư tôn đáng kính của ngươi! Lão ta muốn cướp đoạt công thức nghịch chuyển kinh mạch giấu trong xương vai ngươi để dâng lên Minh Chủ đổi lấy vị trí trưởng lão tối cao! Tông môn của ngươi, sư phụ của ngươi, tất cả đều muốn ngươi chết! Ngươi gánh tội thay cho lòng tham của chính sư môn mình! Chân tướng phản bội này, ngươi có thỏa mãn không?"
*Ầm!*
Một tiếng sét nổ vang trong tâm trí Lục Thanh Phong. Sư tôn... chính người sư tôn đã nuôi dưỡng anh từ nhỏ, người thầy anh luôn tôn kính như cha ruột, lại là kẻ chủ mưu vu oan và phế bỏ anh để cướp đoạt bí mật dòng họ! Nỗi đau đớn tinh thần tột cùng này còn tàn khốc hơn vạn lần nỗi đau hỏa độc thiêu đốt da thịt. Kinh mạch vai phải của anh co thắt dữ dội, máu độc từ vết thương phun ra xối xả, nhuộm đen một vùng nước hồ độc.
"Lũ ngụy quân tử các ngươi... đáng chết!" Lục Thanh Phong gầm lên, tay trái vung kiếm gãy định lao lên quyết tử.
"Câm miệng cho ta!" Cốc Vô Danh vung tay tát mạnh vào mặt Lục Thanh Phong, độc kình của lão đánh thẳng vào huyệt đạo khiến nửa thân người anh tê dại, ngã quỵ lại vào lòng hồ. Lão già gù nhìn đệ tử, bên mắt chột rỉ ra một giọt lệ đục ngầu: "Thằng ranh, giữ mạng của ngươi để báo thù! Nợ máu của Lục gia, nợ máu của Vạn Độc Cốc, ngươi phải bắt lũ chính đạo giả tạo kia trả lại gấp mười lần!"
Nói đoạn, Cốc Vô Danh quay ngoắt lại, toàn thân bộc phát luồng độc khí màu lục đậm kinh hoàng của tu vi Khí Hải Cảnh đệ cửu trọng. Lão vung hai tay, hộp châm cứu bằng xương dị thú 'Thiên Độc Châm' bay lên không trung, phóng ra hàng vạn cây độc châm bạc tạo thành một trận pháp phòng thủ khổng lồ che kín bầu trời thung lũng, lao thẳng về phía Tào Vô Cực.
"Chút tài mọn độc đạo, cũng dám múa rìu qua mắt thợ!" Tào Vô Cực quát lớn, vung thanh Phán Quyết kiếm chém ra một đường kiếm khí chấp pháp màu vàng kim rực rỡ, rộng tới mười trượng, rạch nứt đất đá thung lũng.
*Oành!*
Luồng kiếm khí chấp pháp dương cương bạo liệt va chạm trực diện với trận pháp độc châm. Sức mạnh Khí Hải đỉnh phong của Tào Vô Cực quá áp đảo, kiếm khí chấn bay hàng vạn cây độc châm bạc, tạo ra những tiếng nổ chói tai giữa không trung. Lực chấn động dội ngược lại khiến Cốc Vô Danh lùi liên tiếp năm bước, lồng ngực lão lõm xuống, phun ra một ngụm máu đen hoại tử.
Không để đối thủ kịp thở, Tào Vô Cực lướt đi như một bóng ma vàng kim, kiếm cổ Vô Cực đâm thẳng một đường kiếm vô thanh cực nhanh xuyên qua lớp phòng thủ độc khí, đâm trọng thương lồng ngực trái của Cốc Vô Danh, mũi kiếm xuyên ra sau lưng lão.
"Sư phụ!" Lục Thanh Phong gào lên trong bất lực, anh cố gắng bò lết dưới nước hồ độc, nhưng độc kình khóa mạch của Cốc Vô Danh khiến nửa thân dưới của anh hoàn toàn chết lặng.
Cốc Vô Danh bị kiếm đâm xuyên ngực nhưng không hề lùi bước. Lão dùng hai bàn tay khô héo bóp chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén của Tào Vô Cực, máu độc màu xanh lục rỉ ra ăn mòn lưỡi kiếm thép lạnh ngàn năm nghe xèo xèo. Lão quay đầu nhìn Lục Thanh Phong, dùng tàn lực cuối cùng vung tay trái chém ra một luồng độc kình đánh ngất anh, đồng thời đẩy thân thể anh rơi thẳng xuống thạch môn bí mật dưới lòng hồ độc dẫn ra rừng sương mù ngoài cốc.
Lão ném theo cuốn Độc Thư rách nát của mình vào lòng Lục Thanh Phong, khàn giọng gầm lên: "Sống sót... trốn vào rừng sương mù! Báo thù cho ta!"
Ngay khi thân thể Lục Thanh Phong chìm xuống thạch môn bí mật dưới lòng hồ, Cốc Vô Danh quay lại nhìn Tào Vô Cực, khuôn mặt lão vặn vẹo đầy vẻ tàn nhẫn điên cuồng. Lão dùng ngón tay run rẩy tự cắm liên tiếp ba cây độc châm bạc sâu ba phân vào huyệt bách hội trên đỉnh đầu — thi triển bí thuật tự hủy Độc châm kích huyệt pháp.
*Bùng!*
Đan điền Khí Hải Cảnh đệ cửu trọng của Cốc Vô Danh phồng to dữ dội dưới tác động của kích huyệt tự hủy. Các đường gân máu trên người lão chuyển sang màu xanh lục đậm bốc khói đen kịt.
"Tào Vô Cực! Cùng chết đi!" Cốc Vô Danh gào lên.
*OÀNH!!!*
Một tiếng nổ hủy thiên diệt địa rung chuyển toàn bộ Vạn Độc Cốc. Đan điền của Cốc Vô Danh tự bạo, hóa thân thành một vụ nổ chướng khí kịch độc khổng lồ màu lục đậm bao phủ bán kính trăm trượng. Khí độc axit ăn mòn cực mạnh thiêu cháy da thịt, làm nóng chảy đất đá thung lũng và nuốt chửng hoàn toàn mười tên đệ tử chấp pháp nội môn trong chớp mắt. Tào Vô Cực gầm rú thảm thiết, lão phải vận dụng toàn bộ chân khí hộ thể đỉnh phong, chịu hoại tử nặng một bên cánh tay mới có thể lùi chạy trốn thoát khỏi vụ nổ tự bạo.
Sâu trong thạch môn bí mật dưới lòng đất, Lục Thanh Phong bị chấn động của vụ nổ đẩy văng ra ngoài cửa hang ngầm, rơi rạp xuống nền đất bùn lạnh lẽo của Rừng sương mù bao quanh Vạn Độc Cốc.
Anh tỉnh lại trong cơn đau đớn tột cùng thể xác và tinh thần. Phía sau lưng anh, Vạn Độc Cốc ẩn cư bình yên nay chỉ còn là một hố đen ngập ngụa sương độc nổ tung rực lửa. Người thầy vĩ đại cứu sống anh, người cha thứ hai truyền thụ y bát cho anh, đã hy sinh vĩnh viễn để bảo vệ tàn thân anh.
"Sư phụ..."
Lục Thanh Phong gào khóc không thành tiếng dưới màn sương mù độc dày đặc. Nỗi phẫn uất tột cùng trước sự phản bội của sư môn cũ, nỗi đau mất đi Cốc Vô Danh, cùng sự bùng phát dữ dội của độc tố dơi quỷ và hỏa hỏa độc lời nguyền trong người tạo ra một phản ứng hóa học tàn khốc bên trong cơ thể anh.
Dưới tác động của chấn động tinh thần cực hạn và dòng máu độc nghịch chuyển cuồn cuộn, mái tóc đen nhánh của Lục Thanh Phong bắt đầu chuyển sang màu xám tro, rồi nhanh chóng bạc trắng hoàn toàn trong chớp mắt dưới làn sương độc ẩm ướt.
Anh gượng đứng dậy bằng bàn chân trái hoại tử nặng khập khiễng, tay trái ôm chặt cuốn Độc Thư truyền thừa trước ngực, tay phải quấn băng gạc đen vẫn khóa chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét. Với mái tóc bạc trắng rũ rượi xơ xác trước trán và đôi mắt xám đen ngập tràn sát khí lạnh lẽo của một ác ma thực sự, Lục Thanh Phong chậm rãi lết từng bước chân khập khiễng biến mất sâu vào lòng Rừng sương mù ma quái, để lại lời thề báo thù đẫm máu sẽ nhuộm đỏ toàn bộ liên minh chính đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!