Nhạc nềnTaohua

Tàn Thể Trùng Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở Vạn Độc Cốc không bao giờ thuần khiết. Nó luôn mang theo một thứ ánh sáng lân tinh màu lục nhạt nhạt nhòa, phát ra từ những lớp rêu độc bám đầy trên vách đá ẩm ướt, cùng mùi hôi thối nồng nặc của xác lá mục rữa quyện với hơi lưu huỳnh nóng bỏng.


Lục Thanh Phong tỉnh lại trên một phiến đá lạnh buốt. Cơn đau ập đến ngay lập tức, dữ dội và tàn nhẫn đến mức khiến lồng ngực anh co thắt lại, kéo theo một tiếng ho khan xé rách thanh quản. Anh phun ra một ngụm máu đen đặc, nhầy nhụa những mảnh vụn nội tạng đã hoại tử. Đan điền trống rỗng hoàn toàn. Từng là đệ nhất thiên tài của Thiên Diệp Kiếm Tông, kẻ sở hữu kiếm khí tung hoành mười hai chính kinh, giờ đây Lục Thanh Phong chỉ còn là một tàn mạch phế nhân đúng nghĩa. Đan điền vỡ nát như một bình gốm bị búa tạ nện trúng, gân mạch toàn thân đứt đoạn thành từng khúc nhỏ, không thể tụ lại dù chỉ là một tia chân khí chính tông yếu ớt nhất.


"Tỉnh rồi sao? Mạng của tiểu tử ngươi đúng là dai hơn đỉa đói vùng biên cảnh."


Một giọng nói khàn đặc, lanh lảnh như tiếng kim loại cọ xát vang lên từ góc tối. Lục Thanh Phong gắng gượng nghiêng đầu. Dưới ánh sáng lân tinh mù mịt, một bóng người kỳ dị bước ra. Đó là một lão già gù gập, một bên mắt bị hỏng phủ một màng trắng dã gớm ghiếc, tóc tai bù xù như tổ quạ bám đầy tàn tro. Lão khoác chiếc áo bào độc màu xanh lá cây rách rưới, toàn thân tỏa ra mùi thảo dược hăng hắc xen lẫn vị tanh nồng của nọc độc rắn rết.


Độc y lập dị Cốc Vô Danh.


Lục Thanh Phong mím chặt môi, cố gắng dùng hai tay chống xuống mặt đá để ngồi dậy, nhưng cánh tay phải hoàn toàn run rẩy, mất lực gục xuống ngay lập tức. Cơn đau từ vai phải truyền đến buốt tận xương tủy. Nơi đó, vết sẹo cũ của lời nguyền độc môn đang rỉ ra một thứ dịch lỏng màu xám nhạt, ăn mòn lớp da thịt xung quanh đến mức loét đỏ.


"Sư phụ... ta..." Giọng Lục Thanh Phong khàn đặc, gần như không thể phát ra thành tiếng.


"Đừng gọi ta là sư phụ," Cốc Vô Danh lạnh lùng ngắt lời, lão tiến lại gần, dùng ngón tay gầy guộc như gọng kìm bóp chặt lấy cằm anh, ép anh phải nhìn thẳng vào con mắt độc nhất của lão. "Thiên Diệp Kiếm Tông các ngươi tự xưng danh môn chính phái, coi độc đạo của ta là tà môn ngoại đạo, phỉ nhổ ta là kẻ dơ bẩn ở đáy giang hồ. Thế nhưng kẻ hạ lời nguyền độc môn vào vai ngươi, kẻ bẻ gãy kiếm của ngươi ngay tại thọ yến của Minh Chủ, lại chính là vị sư tôn tôn kính của ngươi. Nực cười không?"


Lục Thanh Phong nhắm mắt lại. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Hình ảnh đêm thọ yến kinh hoàng ấy lại hiện lên trong tâm trí. Sự phản bội của sư môn, những lời vu oan cấu kết ma giáo, và nhát kiếm tàn nhẫn bẻ gãy đan điền của anh trước vạn người phỉ nhổ. Họ không chỉ muốn phế bỏ võ công của anh, họ muốn cướp đoạt bí mật công pháp nghịch mạch của Lục gia, dồn gia tộc anh vào con đường diệt môn không lối thoát.


"Ta muốn sống..." Lục Thanh Phong mở mắt, ánh mắt sắc lạnh và kiên định như một thanh kiếm gãy rỉ sét nhưng vẫn ngậm đầy sát khí. "Dù có phải biến thành ma quỷ, ta cũng phải sống để đòi lại nợ máu này."


Cốc Vô Danh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh suốt một canh giờ, cuối cùng lão buông cằm anh ra, cười lên một tiếng quái dị: "Tốt! Muốn sống bằng tàn thân này, võ học chính tông của ngươi đã vô dụng. Ngươi phải học bí thuật của ta — Vết Thương Đồng Tử."


Lão già gù quay lưng đi, lục lọi trong chiếc gùi tre cũ kỹ và rút ra một hộp châm cứu bằng xương dị thú màu xám xịt. Lão mở hộp, lộ ra ba cây châm bạc dài tẩm một thứ dịch lỏng màu xanh lam đậm nhạt. Đó chính là Độc châm bạc khóa mạch.


"Vết Thương Đồng Tử là bí thuật dùng nội lực tàn khuyết nuôi dưỡng độc tố để duy trì sự sống cho tàn mạch. Kinh mạch chính của ngươi đã đứt, đan điền đã vỡ, không thể tụ khí thông thường. Nhưng vết thương hở rỉ máu của ngươi chính là nguồn dẫn khí tốt nhất. Ngươi phải mượn kịch độc để rèn luyện tàn thân, dùng độc khí thay thế chân khí để vận hành kinh mạch phụ. Cái giá phải trả là nỗi đau đớn tột cùng, da thịt hoại tử, và vĩnh viễn mất đi cảm giác của một con người bình thường. Ngươi có dám đánh cược không?"


"Bắt đầu đi."


Lục Thanh Phong không hề do dự. Anh nằm ngửa trên phiến đá, cắn chặt một khúc gỗ sồi khô mà Cốc Vô Danh ném qua.


Cốc Vô Danh không nói lời thứ hai. Lão vung tay cực nhanh, ba cây Độc châm bạc khóa mạch cắm phập vào ba tử huyệt trên lồng ngực Lục Thanh Phong. Độc châm bạc khóa mạch vừa nhập thể, kịch độc từ châm lập tức ngấm sâu vào tim mạch, tạm thời cưỡng ép nhịp tim của anh chậm lại mười lần, đưa cơ thể vào trạng thái nửa sống nửa chết để ngăn độc tố từ vết thương công tâm chết người.


Cùng lúc đó, Cốc Vô Danh bắt một con rết chúa khổng lồ màu đỏ rực, to bằng ngón tay cái, từ trong chiếc bình gốm. Lão dùng dao bạc rạch nhẹ một đường dài dọc theo cánh tay phải đang tê liệt của Lục Thanh Phong, máu tươi rỉ ra lập tức bị lão ép con rết chúa cắn thẳng vào vết thương hở.


Kịch độc hỏa tính của rết chúa phun thẳng vào huyết quản Lục Thanh Phong.


Nỗi đau đớn ập đến như một ngọn lửa địa ngục bùng phát từ bên trong xương tủy. Lục Thanh Phong trợn trừng mắt, khúc gỗ sồi trong miệng bị anh cắn nát vụn thành từng mảnh nhỏ. Toàn thân anh co giật dữ dội trên phiến đá lạnh. Cảm giác như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, ăn mòn từng sợi gân, từng thớ thịt dọc theo cánh tay phải lên đến bả vai. Hỏa độc bùng phát dữ dội khiến đan điền rách nứt rỉ máu nóng rực, áp lực máu độc dâng cao muốn phá hủy toàn bộ mạch máu phụ còn sót lại.


"Vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch! Đừng để hỏa độc tự tiêu tán, hãy ép nó chảy ngược lên vai!" Giọng Cốc Vô Danh vang lên bên tai như tiếng sấm nổ.


Lục Thanh Phong cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ nướu. Anh dùng ý chí sắt đá tột cùng, ép buộc thần trí không được ngất đi. Anh nhắm mắt, cảm nhận luồng khí nóng rực đang điên cuồng tàn phá tay phải. Thay vì dùng nội lực chính tông để áp chế độc tố như trước đây, anh làm ngược lại hoàn toàn theo khẩu quyết tàn khuyết của mảnh ngọc gia truyền. Anh thở nghịch hướng, ép toàn bộ luồng hỏa độc chảy ngược từ ngón tay, luồn lách qua các mạch phụ rách nát, cưỡng ép chúng mở ra một lối đi mới hướng thẳng về phía vết sẹo lời nguyền ở vai phải.


Lần vận khí đầu tiên thất bại hoàn toàn. Luồng hỏa độc xung khắc dữ dội với hàn độc lời nguyền có sẵn trong người, tạo ra một cơn chấn động ngược đập thẳng vào phế quản. Lục Thanh Phong rú lên một tiếng khàn đặc, phun ra một thau máu đen hoại tử đầy tanh hôi rồi đổ gục xuống phiến đá, toàn thân run rẩy dữ dội, thần trí mờ mịt cận kề cái chết.


"Tiểu tử! Giữ vững tâm mạch! Nếu ngươi bỏ cuộc lúc này, tim ngươi sẽ ngừng đập vĩnh viễn!" Cốc Vô Danh hét lớn, lão liên tục châm thêm hai cây châm bạc vào huyệt thái dương của anh để kích thích thần trí.


Trong bóng tối mờ mịt của ý thức, Lục Thanh Phong nhìn thấy thi thể của phụ thân Lục Viễn Sơn nằm gục trong vũng máu, nhìn thấy muội muội Lục Tuyết Dao đang gào khóc giữa ngọn lửa thiêu rụi Lục gia kiếm trang. Thù hận tột cùng biến thành một ngọn lửa ý chí hung hãn, kéo anh trở lại từ bờ vực tử vong.


Lục Thanh Phong gầm lên trong lòng. Anh vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch lần thứ hai. Lần này, anh không chống cự lại cơn đau nữa, anh hòa mình vào nó. Anh để mặc cho luồng kịch độc của rết chúa thiêu cháy da thịt tay phải, dùng chính luồng khí nóng bỏng ấy làm động năng, cưỡng ép đả thông mạch phụ đầu tiên ở tay phải.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong gân cốt.


Luồng hỏa độc rốt cuộc cũng chịu khuất phục dưới ý chí sắt đá của anh, quy tụ lại thành một vòng xoáy khí độc xám đen nhỏ bé chạy dọc theo mạch phụ tay phải lên đến bả vai, tạm thời đạt thế cân bằng ngắn hạn.


Cơn đau rát dần dịu đi, thay thế bằng một sự tê liệt lạnh ngắt. Lục Thanh Phong thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu độc ướt sũng phiến đá dưới thân. Anh từ từ nâng cánh tay phải lên.


Da thịt cánh tay phải của anh giờ đây đã chuyển sang màu xám đen hoại tử nhẹ, gân xanh nổi lên đen kịt rùng rợn chạy dọc từ ngón tay đến bả vai. Anh cố gắng chạm ngón tay phải vào phiến đá lạnh buốt dưới thân, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được nhiệt độ hay độ nhám của đá nữa.


Di chứng vĩnh viễn của Vết Thương Đồng Tử: Bàn tay phải của anh đã hoàn toàn hoại tử nhẹ và mất đi xúc giác thông thường vĩnh viễn.


Thế nhưng, khi Lục Thanh Phong khẽ vận khí nghịch chuyển, một luồng độc khí xám đen thô sơ đầu tiên đã tụ lại thành công ở đầu ngón tay phải, phát ra những tiếng rít gió khè khè đầy tà dị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!