Nhạc nềnShizima

Lá Chắn Sống Cưỡng Ép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mộ Dung Phán vung Thính Phong Trâm phát ra luồng sóng âm khẩn cấp, gầm lên ra lệnh cho ám vệ Thính Phong Các dừng ngay mọi hành động tấn công. Sóng âm dao động xé rách màn mưa đêm, truyền đi mệnh lệnh tàn khốc của Các chủ. Thế nhưng, kẻ đang nắm quyền chỉ huy đại quân vây quét lúc này không phải người của Thính Phong Các, mà là Liễu Vô Song – đại đệ tử kiệt xuất của Lục Vân Phi, kẻ mang danh danh môn chính phái nhưng tâm địa tàn bạo không kém phần ma đầu.


Liễu Vô Song đứng trên vách đá cao, kiếm phục màu trắng thêu hoa văn mây lam của hắn đã bị nước mưa nhuốm đẫm, nhưng thanh kiếm dài bằng băng ròng trên tay hắn vẫn tỏa ra hàn khí cực hạn, đóng băng cả những giọt nước mưa rơi xuống xung quanh. Hắn nhìn xuống tế đàn cổ đại, nơi năm vị gia chủ giới ngầm – những kẻ từng hô phong hoán vũ, nay lại đang quỳ gối, lồng ngực rỉ máu dưới chân một thiếu nữ mảnh mai mang y phục đỏ sẫm rách nát. Lòng tham lam và sự ngạo nghễ của hắn bùng lên tột độ.


"Ha ha ha! Một lũ phản đồ giới ngầm kiêu ngạo!" Liễu Vô Song ngửa cổ cười lớn, tiếng cười lấn át cả tiếng sấm rền văng vẳng. "Hóa ra các ngươi đều đã bị kịch độc của yêu nữ Đường gia khống chế đến mức tàn phế. Cơ hội lập công ngàn năm có một này, Hoa Sơn hắc ám ta xin nhận! Binh sĩ liên minh cổ, nghe lệnh ta! Vạn tiễn bắn thẳng vào tâm tế đàn, bắn chết con yêu nữ kia cho ta!"


"Vút! Vút! Vút!"


Theo mệnh lệnh của hắn, hàng trăm cung thủ đứng dọc theo vách đá đồng loạt buông dây cung. Màn mưa tên độc màu đen tuyền, mỗi mũi tên đều được tẩm kịch độc ăn mòn da thịt của liên minh cổ, xé gió lao đi vun vút dưới trăng, tạo thành một lưới tử thần dày đặc trút xuống đầu Đường Vãn Yên.


Đường Vãn Yên đứng ở tâm tế đàn, cơ thể mảnh mai của nàng khẽ run rẩy. Đan điền bị phế hoàn toàn khiến nàng không thể vận chuyển nửa phần nội lực để chống đỡ hay né tránh màn mưa tên tầm xa có sức công phá kinh hoàng này. Cổ tay phải rách sâu của nàng vẫn không ngừng chảy ra dòng máu độc tím đen nhạt, bốc khói mờ ảo trên nền đá tế đàn cổ đại. Nàng đứng im, đôi mắt xếch sắc sảo nhìn thẳng vào lưới tên đang sập xuống, không hề có một tia sợ hãi.


Nàng không cần né.


"Khốn kiếp!" Tiêu Diệc Phong gầm lên một tiếng như sấm động. Lồng ngực trái của hắn co thắt dữ dội, một cơn đau thắt lòng dâng lên dữ dội khi hắn cảm nhận được mối đe dọa chí mạng đang nhắm thẳng vào Đường Vãn Yên. Khế ước sinh mệnh cưỡng ép nói cho hắn biết: chỉ cần một mũi tên độc kia sượt qua da thịt nàng, đan điền hỏa hệ của hắn sẽ lập tức nổ tung.


Bản năng tự vệ sinh lý tối cổ đè bẹp mọi lòng tự tôn kiêu ngạo. Tiêu Diệc Phong điên cuồng lao ra trước mặt Đường Vãn Yên. Cơ thể cường tráng cao lớn của hắn bộc phát linh lực hỏa hệ cực hạn, kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể. Toàn thân hắn phát sáng đỏ rực như sắt nung rực lửa, tỏa ra hơi nóng hừng hực thiêu rụi cả màn mưa bong bóng nước xung quanh.


"Keng! Keng! Keng!"


Hàng chục mũi tên độc bắn trúng lồng ngực và bả vai Tiêu Diệc Phong, nhưng ngay lập tức bị lớp phòng ngự hỏa lực bá thể cứng như thép nguội đánh bật ra, vỡ vụn thành từng mảnh. Sức nóng từ cơ thể hắn mạnh đến mức nung chảy cả mũi tên đồng ròng trước khi chúng kịp chạm vào da thịt. Hắn dang rộng hai tay, đứng sừng sững như một tấm khiên thịt khổng lồ che chắn hoàn toàn cho Đường Vãn Yên khỏi màn mưa tên từ hướng Tây.


"Yêu nữ xảo quyệt! Ngươi rốt cuộc muốn hành hạ bọn ta đến bao giờ?!" Tiêu Diệc Phong quay đầu lại, đôi mắt hổ sáng ngời rực lửa giận nhìn chằm chằm vào nàng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và bực bội.


Thế nhưng, sự bảo vệ cưỡng ép này lập tức khơi dậy sự ghen tuông lãnh thổ ban đầu giữa các nam chính. Lãnh Vô Song từ mắt trận hướng Bắc gầm lên, lồng ngực hắn vẫn còn rỉ máu do phản phệ kiếm khí lúc trước, nhưng hắn không thể chấp nhận việc một gia chủ khác lại đứng gần Đường Vãn Yên hơn mình.


"Tránh ra! Bổn cung không cần một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển chắn đòn hộ!" Lãnh Vô Song thét lên, thanh Dạ Sát Ma Kiếm trên tay hắn lại bùng nổ luồng kiếm khí đen kịt. Hắn lao tới, dùng chấn lực kiếm khí thô bạo đẩy Tiêu Diệc Phong sang một bên, tự mình chắn trước mặt nàng.


Tiêu Diệc Phong bạo nộ vung hỏa quyền gạt phăng kiếm khí: "Lãnh Vô Song! Ngươi muốn chết thì tự đi mà chết, đừng kéo theo bổn đường chủ! Nếu nàng ta rách một mảng da, tất cả chúng ta đều phải chôn cùng!"


Trong lúc hai vị gia chủ kiêu ngạo đang tranh giành vị trí chắn đòn đầy căng thẳng, lợi dụng khe hở phòng thủ, một tiểu đội sát thủ liên minh cổ gồm mười tên cao thủ kiếm khách đã áp sát tế đàn từ phía sau Đường Vãn Yên. Kiếm quang lạnh buốt xé rách màn sương độc, đâm thẳng vào bả vai trái chưa lành của nàng.


"Chết đi, yêu nữ!" Tên sát thủ đi đầu hét lớn.


Đường Vãn Yên khẽ cắn môi, nàng cảm nhận được luồng gió kiếm lạnh buốt đang áp sát lưng mình. Nàng không né tránh, mà khẽ liếc mắt nhìn về phía Lãnh Vô Song. Nàng biết, đã đến lúc phải tăng thêm sát lực cho những thanh kiếm hộ vệ này.


Đường Vãn Yên thực hiện Diễn Xuất Yếu Ớt. Nàng cố tình buông lỏng kinh mạch độc tố, để cho vết thương cũ ở cổ tay phải bộc phát cơn sốt nóng lạnh dữ dội. Nàng khẽ ho một tiếng, một ngụm máu độc màu tím đen sẫm phun ra khỏi khóe môi nhợt nhạt, cơ thể mảnh mai ngã quỵ xuống nền đá tế đàn ẩm ướt dưới mưa.


"Phụt!"


Ngay khoảnh khắc nàng ngã xuống, cơ chế Ngũ Giác Phản Phệ Ngưỡng bùng nổ cực hạn. Cơn đau thể xác của nàng truyền sang năm vị gia chủ tăng gấp mười lần. Lãnh Vô Song đang vung kiếm đột ngột khuỵu gối, tim hắn co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Tiêu Diệc Phong thét lên một tiếng phẫn uất, hỏa lực toàn thân bùng phát điên cuồng do kinh mạch bị kéo căng đau đớn thấu xương tủy. Thẩm Thanh Trạch, Mộ Dung Phán và Tạ Trường Phong cũng đồng loạt thổ huyết, gục ngã dưới mắt trận.


"Lũ sâu bọ khốn kiếp!" Lãnh Vô Song bạo nộ tột cùng. Cơn đau đớn dữ dội từ tim mạch ép hắn phải bộc phát toàn bộ sát khí hắc ám để kết thúc trận chiến nhanh nhất có thể, cứu mạng nàng cũng là cứu mạng chính mình.


Hắn đứng bật dậy, đôi mắt phượng phát sáng màu đỏ máu dữ dội do ma tính bạo phát nhẹ. Hắn vung Dạ Sát Ma Kiếm chỉ thẳng lên trời, kích hoạt Hắc Ám Kiếm Vực.


"Vút vút vút vút!"


Hàng ngàn luồng kiếm khí màu đen tuyền sắc bén xé gió lao đi quỷ dị từ cơ thể hắn, tạo ra một vùng kiếm vực bóng tối nuốt chửng toàn bộ phạm vi mười mét xung quanh Đường Vãn Yên. Những luồng kiếm khí đen kịt như những con rồng bóng tối điên cuồng gầm rú, cắt nát màn mưa đêm và băm vằn mười tên sát thủ liên minh cổ vừa tiếp cận nàng thành từng mảnh vụn xương thịt ngay giữa không trung.


Máu tươi hòa cùng nước mưa trút xuống nền đá tế đàn đen kịt, nhuốm đỏ cả hoa văn độc tổ cổ xưa dưới chân Đường Vãn Yên. Sát lực tàn bạo của Kiếm Tông đỉnh phong khiến toàn bộ chiến trường phải kinh hoàng câm lặng.


Mộ Dung Phán đứng ở phía xa, tay cầm Thính Phong Quạt Xếp khẽ run rẩy. Hắn định dùng khinh công mị ảnh thân pháp để lướt qua mang nàng bỏ trốn riêng, hòng độc chiếm quyền khống chế giải dược, nhưng kiếm khí băng hàn của Liễu Vô Song từ trên vách đá quét xuống dữ dội, chặt đứt mật đạo rút lui của hắn.


"Yêu nữ Đường gia phải chết hôm nay!" Liễu Vô Song từ trên vách đá cao phóng xuống, thanh kiếm băng ròng vạch ra một đường kiếm quang khổng lồ chém thẳng về phía tế đàn sụp đổ.


Đường Vãn Yên nằm trên nền đá lạnh, khóe môi vẫn còn vương vệt máu độc tím đen. Nàng khẽ ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm giông bão, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ làm chủ thế trận. Nàng đã ghi nhớ kỹ lưỡng từng chiêu thức, từng điểm yếu kinh mạch bộc phát của Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong trong trận chiến cưỡng ép này. Họ nghĩ mình đang bảo vệ nàng vì sinh mệnh của chính họ, nhưng thực chất, họ đang từng bước tự tay dâng hiến tự do của mình cho nàng.


Thế nhưng, ngay khi Lãnh Vô Song vung kiếm định nghênh chiến Liễu Vô Song, không khí xung quanh tế đàn đột ngột đông cứng lại. Một áp lực võ học kinh hoàng, nặng nề như cả vạn ngọn núi đè xuống, khiến cả năm vị gia chủ cùng Đường Vãn Yên cảm thấy ngực trái nhói đau dữ dội.


Từ trên chín tầng mây đen bão bùng, một bóng người trung niên nho nhã nhưng mang theo sát khí ngập trời bước ra. Lục Vân Phi – Minh chủ liên minh võ lâm cổ, kẻ thù diệt môn trực tiếp của Đường gia – xuất hiện!


"Một lũ phản đồ giới ngầm hèn nhát quỳ phục dưới chân một con yêu nữ phế nhân!" Lục Vân Phi gầm lên, giọng nói chấn động cả thung lũng, khiến các cột đá phong ấn cổ đại xung quanh tế đàn rạn nứt dữ dội. "Hôm nay, ta sẽ tự tay vung Phá Thiên Chưởng, đánh sập cái tế đàn rách nát này, chôn sống toàn bộ các ngươi cùng con yêu nữ Đường gia!"


Hắn vung tay phải, một lòng bàn tay khổng lồ bằng linh lực màu vàng đất rực rỡ, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của Võ Tông đỉnh phong, từ trên cao vỗ thẳng xuống đầu bọn họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!