Nhạc nềnShizima

Khế Ước Ngược Bùng Phát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dày đặc của hang động cổ đại một lần nữa nuốt chửng vạn vật khi luồng sáng huyết sắc từ trận pháp phong ấn dần dần lụi tàn. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bốc mùi lưu huỳnh và tử khí ngột ngạt. Trên bệ đá tế đàn hắc thạch, Đường Vãn Yên đứng đó, bóng dáng mảnh mai khoác chiếc y phục đỏ sẫm rách nát như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa đống tàn tích. Cổ tay phải của nàng vẫn rướm ra từng vệt máu độc màu tím đen ngọt lịm như hoa quỳnh, chảy dọc theo những ngón tay thon dài gầy guộc rồi nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo.


Nhưng lúc này, không một ai dám xem thường thiếu nữ mồ côi không có nửa phần nội lực ấy.


Năm ngai vàng hắc thạch sừng sững xung quanh tế đàn đã hoàn toàn sụp đổ, để lại năm vị gia chủ giới ngầm hắc ám đang quỳ phục tại năm mắt trận của ngôi sao năm cánh. Lồng ngực trái của họ – ngay vị trí tim mạch – rực cháy một ấn ký ngũ giác màu đỏ máu, phát sáng xuyên qua lớp y phục vương giả, liên kết chặt chẽ với ấn ký màu tím đen trên cổ wrist của Đường Vãn Yên.


Sự tĩnh lặng kéo dài chưa đầy một nhịp thở trước khi bị phá vỡ bởi một tiếng gầm phẫn nộ lạnh buốt xương tủy.


"Yêu nữ! Ngươi đã làm gì bổn cung?!"


Lãnh Vô Song – Cung chủ Dạ Sát Cung – là người đầu tiên đứng bật dậy từ mắt trận hướng Bắc. Gương mặt tuấn mỹ tột cùng của hắn lúc này vặn vẹo vì phẫn nộ và nhục nhã. Mái tóc đen dài xõa vai tung bay trong gió chướng, đôi mắt phượng sắc bén như dao găm rực lên luồng sát khí đen tối cực hạn. Hắn không thể chấp nhận việc bản thân – kẻ đứng đầu thế lực ám sát mạnh nhất phương Bắc, một Kiếm Tông đỉnh phong kiêu ngạo – lại bị một phế nhân đan điền vỡ nát cưỡng chế quỳ phục dưới chân.


"Keng!"


Một tiếng ngân vang lanh lảnh của kim loại xé rách màn đêm. Dạ Sát Ma Kiếm – thanh cổ kiếm đúc từ hắc thiết ngàn năm dưới lòng núi lửa đã tắt – rút khỏi vỏ, tỏa ra luồng kiếm khí đen kịt cuồn cuộn như bão tố. Sát khí ngập trời bùng nổ, Lãnh Vô Song vung kiếm, một đường kiếm xé gió chém thẳng về phía cổ họng mảnh mai của Đường Vãn Yên. Hắn muốn dùng tốc độ sấm sét này để chém đầu nàng, để chứng minh rằng mọi tà thuật khống chế trên thế gian đều vô dụng trước kiếm đạo tuyệt đối của hắn.


Đường Vãn Yên không hề né tránh. Nàng đứng im, đôi mắt xếch sắc sảo phản chiếu lưỡi kiếm đen đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng, đầy vẻ chế giễu.


Nàng biết rõ, cơ chế Ngũ Giác Phản Phệ Ngưỡng của khế ước sinh mệnh ngược đã hoàn toàn khóa chặt linh hồn bọn họ.


"Vút!"


Thanh Dạ Sát Ma Kiếm chỉ còn cách cổ họng nàng đúng một tấc. Luồng kiếm khí sắc bén đã cắt đứt vài sợi tóc đen của nàng bay lơ lửng. Thế nhưng, lưỡi kiếm đột ngột khựng lại giữa không trung như vấp phải một bức tường vô hình kiên cố nhất thế gian.


"Hự!"


Một tiếng rên rỉ đau đớn thảm thiết vang lên từ lồng ngực Lãnh Vô Song. Trước khi lưỡi kiếm kịp chạm vào da thịt nàng, ấn ký ngũ giác trên ngực trái của hắn đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ máu rực rỡ. Một luồng lực lượng phản phệ vô hình, mạnh mẽ gấp mười lần đòn tấn công của hắn, dội ngược trực tiếp vào đan điền và tim mạch.


"Rắc!"


Tiếng xương sườn nứt vỡ giòn giã vang lên trong màn đêm. Lồng ngực Lãnh Vô Song nứt rách một đường dài, máu tươi phun trào nhuộm đỏ hắc y thêu chỉ bạc. Gương mặt hắn trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt phượng trợn trừng kinh hoàng khi gánh chịu nỗi đau đớn thấu xương tủy, như thể có hàng vạn thanh ma kiếm đang tự đâm xuyên và băm vằn trái tim hắn từ bên trong.


"Bịch!"


Thanh Dạ Sát Ma Kiếm vô lực rơi xuống đất, cắm phập vào nền đá cổ đại. Lãnh Vô Song quỵ gối xuống đất, tay ôm chặt lấy lồng ngực trái đang không ngừng chảy máu, hơi thở dồn dập và đau đớn đến mức không thể thốt lên lời. Hắn run rẩy ngước đầu nhìn nàng, trong mắt ngoài sự phẫn nộ đã nhen nhóm một tia sợ hãi tột cùng trước sự tàn bạo của phản phệ.


"Lãnh cung chủ!" Tiêu Diệc Phong – Đường chủ Lôi Hỏa Đường – chứng kiến cảnh tượng đó, đồng tử hổ co thắt dữ dội. Bản tính nóng nảy, cuồng chiến của hắn lập tức bùng nổ. Hắn không tin vào tà thuật, càng không tin một cô gái yếu ớt có thể khống chế được mạng sống của năm vị cường giả giới ngầm.


"Bổn đường chủ không tin cái tà thuyết sinh tử này! Yêu nữ, nhận một quyền của ta!"


Tiêu Diệc Phong gầm lên, kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể. Cơ thể cơ bắp cuồn cuộn của hắn phát sáng màu đỏ rực như sắt nung dưới nhiệt độ cực cao, tỏa ra hơi nóng hừng hực thiêu rụi ám khí xung quanh. Hắn dồn toàn bộ linh lực hỏa hệ vào nắm đấm khổng lồ, tạo ra một luồng hỏa quyền rực lửa xé rách không khí, đấm thẳng về phía bả vai trái của Đường Vãn Yên.


Thế nhưng, khi nắm đấm rực lửa chỉ còn cách vai nàng nửa gang tay, kịch bản kinh hoàng của Lãnh Vô Song lại tái diễn.


"Á!!!"


Một tiếng thét thảm thiết vang vọng khắp hang động. Ấn ký ngũ giác trước ngực Tiêu Diệc Phong phát sáng đỏ rực như nung sắt. Ngay lập tức, luồng hỏa lực cực mạnh từ nắm đấm của hắn bị phản phệ ngược lại cơ thể. Da thịt trên cánh tay và lồng ngực Tiêu Diệc Phong bắt đầu bùng cháy bỏng rát, phồng rộp và rỉ máu như thể hắn vừa tự nhảy vào lòng dung nham ngàn năm của Hỏa Long Huyệt.


Sức mạnh bá thể cứng như thép nguội của hắn hoàn toàn vô dụng trước sự trừng phạt linh hồn của khế ước. Tiêu Diệc Phong ngã nhào ra đất, ôm lấy cánh tay đang bốc khói đen và bỏng rách da thịt, rên rỉ đau đớn trong sự bất lực tột cùng.


"Vô ích thôi..."


Một giọng nói thanh lãnh, trầm mặc vang lên từ mắt trận hướng Nam. Thẩm Thanh Trạch – Cốc chủ Dược Vương Cốc – đang ngồi xếp bằng, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ của một y sĩ tối cao. Ngón tay thon dài của hắn khẽ run rẩy đặt lên mạch đập cổ tay trái của chính mình. Sau vài nhịp thở phân tích, đôi mắt thoát tục như tiên nhân của hắn co rút dữ dội.


"Nhịp tim của ta... tuần hoàn máu... và cả linh lực mộc hệ... tất cả đều đã liên kết hoàn toàn với nàng ta," Thẩm Thanh Trạch khàn giọng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vệt máu độc trên cổ tay Đường Vãn Yên. "Vết thương cổ tay của nàng ta đang chảy máu, khiến tim của ta cũng cảm thấy lạnh buốt và rỗng tuếch do mất huyết khí. Khế ước này... là thật. Nếu nàng ta chết, đan điền của năm người chúng ta sẽ lập tức tự nổ tung mà chết theo."


Lời nói của Thẩm Thanh Trạch như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu năm vị bạo chúa giới ngầm. Sự nhục nhã và kinh hoàng bao trùm lấy không gian.


Tạ Trường Phong – Các chủ Minh Các – nấp sâu trong bóng tối của cột đá phong ấn, ánh mắt xám lạnh lẽo sau chiếc mặt nạ bạc khẽ dao động. Hắn vốn là một sát thủ bóng tối, chuyên hành động trong im lặng. Thần thức của hắn vừa nảy sinh một tia sát niệm thực tế – muốn phóng đoản đao Huyết Ảnh từ xa để găm trúng tim nàng mà không cần tiếp cận.


Nhưng ngay khi sát niệm vừa thành hình trong đầu, chưa kịp ra tay, cơn đau linh hồn đã ập đến. Khế ước Ngũ Giác Phản Phệ Ngưỡng lập tức trừng phạt thần thức phản nghịch. Tạ Trường Phong cảm thấy đầu óc mình đau nhức dữ dội như có hàng vạn cây kim bạc nung đỏ đang đâm xuyên qua não bộ. Hắn rên rỉ một tiếng, bước chân lảo đảo ngã ra khỏi bóng tối, khuỵu gối xuống đất, tay ôm chặt lấy đầu trong sự dằn vặt cực hạn.


Chỉ trong chớp mắt, bốn vị gia chủ hùng mạnh nhất giới ngầm hắc ám đều bị đánh gục, quỳ phục dưới chân một thiếu nữ phế nhân.


Đường Vãn Yên lặng lẽ nhìn cảnh tượng quằn quại của bốn người, ánh mắt không một chút gợn sóng lãng mạn hay thương hại. Trong lòng nàng, Lời Cảnh Báo Của Đường Vạn Sơn – di thư của người cha quá cố – luôn khắc sâu trong tâm trí: *"Năm vị gia chủ giới ngầm mang trong mình ma tính bạo tẩu bẩm sinh, nếu không khống chế kỹ bằng huyết độc, họ sẽ phản phệ giết con."* Nàng coi họ là những thanh kiếm mạnh nhất, nhưng cũng là những quả bom nổ chậm nguy hiểm nhất. Nàng phải dùng sự tàn nhẫn để khuất phục họ ngay từ giây phút đầu tiên.


"Bọn kiêu ngạo vô tri," Đường Vãn Yên lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo uy nghiêm vương giả tột độ. "Các ngươi nghĩ mình là ai? Rulers của giới ngầm? Cao thủ Kiếm Tông đỉnh phong? Trước mặt huyết độc Đường gia ta, các ngươi chỉ là những lá chắn sống không hơn không kém."


Nàng chậm rãi bước xuống từng bậc đá tế đàn, tiến về phía Lãnh Vô Song đang quỳ gục. Tiếng giày vải thô chạm vào nền đá vang lên đều đặn, gõ thẳng vào lòng tự tôn bị chà đạp của hắn. Nàng dừng lại trước mặt hắn, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sắc bén đang hừng hực lửa giận.


Tay trái nàng khẽ động, một tia sáng đỏ mờ ảo lóe lên từ chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái. Trong lòng bàn tay nàng xuất hiện Bộ Kim Bạc Gia Truyền – bộ kim châm cứu gồm 36 cây bằng bạc ròng thêu hoa văn độc tổ lấp lánh dưới trăng. Nàng rút ra một cây kim bạc siêu nhỏ, kẹp giữa hai ngón tay.


"Các ngươi muốn thử thách giới hạn chịu đựng của khế ước? Được, ta thành toàn cho các ngươi."


Đường Vãn Yên dứt lời, không một chút do dự, nàng vung tay thực hiện Khế Ước Phản Phệ Kích Hoạt. Nàng tự đâm cây kim bạc vào một huyệt đạo đau đớn trên lòng bàn tay trái của mình.


"Xoẹt!"


Cây kim bạc đâm sâu vào thịt. Đường Vãn Yên khẽ nhíu mày, chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy dọc cánh tay. Nàng chỉ đau một phần.


Nhưng đối với năm vị gia chủ đang liên kết sinh mệnh, cơn đau đó bùng phát qua Ngũ Giác Phản Phệ Ngưỡng tăng gấp mười lần.


"Á!!!"


Một tiếng hét thảm thiết đồng loạt vang lên từ năm phương hướng. Lãnh Vô Song gục ngã hoàn toàn, lồng ngực co thắt dữ dội như bị búa tạ đập nát. Tiêu Diệc Phong cắn chặt răng đến rướm máu, cơ thể cường tráng run rẩy liên tục trên đất. Thẩm Thanh Trạch vốn thanh nhã thoát tục nay cũng phải ôm ngực, sắc mặt xám xịt vì cơn đau thắt tim đột ngột. Tạ Trường Phong gục đầu xuống đất, hơi thở đứt quãng đầy đau đớn. Ngay cả Mộ Dung Phán – Các chủ Thính Phong Các đang quỳ ở mắt trận hướng Đông – cũng phải thổ huyết, gương mặt tà mị quyến rũ vặn vẹo vì đau đớn thấu xương tủy.


"Dừng... dừng lại..." Mộ Dung Phán khàn giọng rên rỉ, tay ôm chặt ngực trái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Bổn các chủ... chịu thua... yêu nữ... mau dừng tay..."


Đường Vãn Yên lạnh lùng rút cây kim bạc ra khỏi lòng bàn tay mình. Ngay lập tức, cơn đau thấu xương tủy của năm người dịu đi, để lại lồng ngực phập phồng và hơi thở dồn dập của những kẻ vừa từ cõi chết trở về.


"Nhớ kỹ quy tắc này," Đường Vãn Yên đứng thẳng người, gió đêm thổi bay dải lụa đỏ buộc cao mái tóc đen của nàng, tạo nên một phong thái ma mị, kiêu ngạo tột cùng. "Ta đau một, các ngươi đau mười. Ta bị thương, các ngươi nứt vỡ kinh mạch. Ta chết, các ngươi tan xương nát thịt. Từ nay về sau, sinh mạng của Đường Vãn Yên ta chính là vương miện tối cao của các ngươi. Muốn sống sót? Hãy dùng cả tính mạng và thế lực của các ngươi để bảo vệ ta."


Sự khuất phục cưỡng ép bao trùm lấy năm vị bạo chúa. Họ căm ghét nàng, hận không thể băm vằm nàng vạn đoạn, nhưng bản năng tự vệ sinh lý bắt buộc họ phải thừa nhận sự hiện diện tối cao của nàng.


Thế nhưng, nguy hiểm chưa dừng lại ở đó.


Ở phía ngoài tế đàn đổ nát, Liễu Vô Song – đại đệ tử của Lục Vân Phi – sau khi thoát khỏi lực hút của trận pháp, đã khôi phục lại thân thủ. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng năm vị gia chủ giới ngầm cùng quỵ ngã vì đau đớn dưới chân Đường Vãn Yên. Lòng tham vạn lượng vàng truy nã và cơ hội tiêu diệt ngũ đại gia tộc để lập công lớn với sư phụ khiến hắn phát điên.


"Bọn phản đồ giới ngầm đã bị yêu nữ khống chế! Binh sĩ liên minh cổ, nghe lệnh ta! Vây quét tế đàn, bắn vạn tiễn xuyên tâm tiêu diệt yêu nữ Đường gia và tàn dư ma giáo!"


Liễu Vô Song gầm lên, vung thanh kiếm dài bằng băng ròng phát lệnh tấn công. Hàng trăm cung thủ của liên minh võ lâm cổ từ trên vách đá cao xuất hiện, vung cung tên tẩm kịch độc hướng thẳng về phía Đường Vãn Yên đang đứng ở tâm tế đàn.


Cơn Đau Chia Sẻ Đầu Tiên đang chuẩn bị bùng phát nếu bất kỳ mũi tên nào chạm vào da thịt nàng.


Mộ Dung Phán nhìn thấy màn mưa tên độc chuẩn bị trút xuống, đồng tử đào hoa co rút dữ dội. Hắn biết, nếu Đường Vãn Yên bị vạn tiễn xuyên tâm, năm người bọn họ cũng sẽ lập tức nứt vỡ kinh mạch đan điền mà chết theo ngay tại chỗ.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, không màng đến danh dự kiêu ngạo bị chà đạp, Mộ Dung Phán nhanh tay rút chiếc Thính Phong Trâm – chiếc trâm cài tóc bằng bạc ròng có khả năng truyền phát âm thanh tầm xa – cài trên tóc mình ra, truyền linh lực mộc hệ bộc phát khẩn cấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!