Nhạc nềnShizima

Huyết Tế Trói Buộc Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hàn khí buốt giá từ thanh kiếm băng ròng của Liễu Vô Song áp sát đến mức Đường Vãn Yên có thể cảm nhận rõ ràng từng tế bào trên da thịt mình đang run rẩy, đông cứng. Mũi kiếm sắc lẹm chỉ còn cách lồng ngực nàng chưa đầy một tấc. Phía sau nàng, vực sâu tế đàn cổ đại của Đại Hội Võ Lâm Hắc Ám Đàn bắt đầu tỏa ra những luồng sáng đỏ mờ ảo, quỷ dị như những đốm lửa ma trơi lập lòe trong đêm tối.


Đan điền bị phế hoàn toàn không một chút nội lực, bả vai phải rách miệng rướm máu đau nhức khôn nguôi, thể chất mệt mỏi sau cuộc trốn chạy liên tục đã dồn Đường Vãn Yên vào tử lộ thực sự. Thế nhưng, trong đôi mắt xếch sắc sảo và lạnh lùng của nàng, tuyệt vọng không hề tồn tại. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, một sự tính toán điên cuồng đang điên cuồng xoay chuyển trong đầu.


"Đường Vãn Yên! Nộp mạng đi! Đầu của ngươi chính là vạn lượng vàng, là nấc thang đưa ta lên đỉnh cao của liên minh cổ!" Liễu Vô Song gầm lên, gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì hưng phấn và lòng tham tột độ. Hắn dồn toàn bộ chân khí băng hàn vào mũi kiếm, thề sẽ đâm xuyên tim nàng trong một chiêu duy nhất.


Trên năm ngai vàng hắc thạch sừng sững xung quanh tế đàn, năm vị gia chủ giới ngầm vẫn ngồi yên vị như những pho tượng thần bí ẩn. Ánh mắt phượng lạnh lùng của Lãnh Vô Song, cái nhìn tà mị của Mộ Dung Phán, vẻ dửng dưng thoát tục của Thẩm Thanh Trạch, sự nóng rực của Tiêu Diệc Phong và đôi mắt xám cô độc sau mặt nạ bạc của Tạ Trường Phong... tất cả đều khóa chặt vào bóng dáng tỳ nữ gầy gò đang đứng trước bờ vực cái chết. Họ tò mò, nhưng tuyệt đối không có ý định ra tay cứu giúp một kẻ xa lạ, một yêu nữ mang độc thể bị cả võ lâm chính thống truy sát.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Đường Vãn Yên khẽ mỉm cười. Nàng không lùi, cũng không né tránh theo lẽ thường. Nàng biết, thân pháp Mị Ảnh Bộ Pháp của một Độc Đồ Trung Kỳ không cách nào nhanh hơn mũi kiếm của một Kiếm Tông sơ kỳ. Nếu nàng né tránh, mũi kiếm kia vẫn sẽ đuổi kịp và lấy mạng nàng. Nhưng nếu nàng chủ động...


"Xoẹt!"


Một tiếng xé rách sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh lặng của hang động. Đường Vãn Yên nghiêng người một góc quỷ dị, né tránh tim mạch chí mạng, nhưng lại cố ý đưa cổ tay phải của mình đón lấy mũi kiếm băng ròng của Liễu Vô Song. Lưỡi kiếm lạnh buốt chém sâu vào cổ tay nàng, cắt đứt da thịt, chạm đến tận xương cốt.


Cơn đau đớn thấu xương tủy ập đến khiến Đường Vãn Yên run rẩy dữ dội, khóe môi tràn ra một ngụm máu độc tím đen. Thế nhưng, mục đích của nàng đã đạt được. Dòng Huyết Độc Tinh Khiết – thứ độc tố cổ xưa di truyền từ mẫu thân phong ấn trong tim nàng, ngọt lịm như hoa quỳnh nhưng mang độc tính tím đen quỷ dị – lập tức bắn ra tung tóe từ vết thương sâu ở cổ tay.


Những giọt máu độc không rơi xuống đất một cách vô nghĩa. Chúng rơi thẳng vào trung tâm của Trận pháp phong ấn cổ dưới lòng đất tế đàn – nơi có ký hiệu hoa độc năm cánh được chạm khắc tinh vi bằng đá hắc thạch ngàn năm. Máu độc vừa chạm vào đá cổ, dường như bị một lực lượng vô hình nào đó tham lam hút sạch.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Toàn bộ hang động khổng lồ đột ngột rung chuyển dữ dội như một trận động đất kinh hoàng. Những ngọn đuốc xung quanh tế đàn vụt tắt, thay vào đó là những ký tự cổ khắc sâu dưới lòng đất bắt đầu phát sáng đỏ rực như máu. Một luồng ánh sáng đỏ máu khổng lồ bùng nổ từ trung tâm tế đàn, phóng thẳng lên trần hang động, nhuộm đỏ toàn bộ không gian trong một thứ ánh sáng ma mị, tanh nồng mùi máu và độc dược.


Nghi thức Huyết Tế Trận Pháp Sơ Cấp – bí pháp kích hoạt Ngũ Giác Đồng Tử Độc cổ xưa – chính thức được đánh thức bởi dòng máu độc tôn quý nhất thế gian.


"Cái... cái gì thế này?!" Liễu Vô Song kinh hoàng thét lên. Hắn muốn rút kiếm lui lại nhưng phát hiện thanh kiếm băng ròng của mình đã bị đông cứng hoàn toàn trong luồng ánh sáng đỏ, lực hút từ tế đàn mạnh đến mức hắn không thể nhấc nổi một ngón tay.


Không chỉ có Liễu Vô Song, mà ngay cả năm vị gia chủ giới ngầm đang ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng cũng biến sắc. Một luồng lực lượng kéo giật vô hình, mạnh mẽ và không thể kháng cự đột ngột xuất hiện trong lồng ngực của từng người, ngay vị trí tim mạch của họ.


Từ trung tâm tế đàn, nơi Đường Vãn Yên đang bị treo lơ lửng giữa không trung bởi luồng sáng đỏ, năm sợi xích sắt vô hình màu tím đậm phóng thẳng về phía năm ngai vàng. Tốc độ của những sợi xích này nhanh đến mức vượt qua mọi giới hạn vật lý, xuyên qua không gian và quấn chặt lấy tim mạch của năm vị gia chủ.


"Hừ! To gan!" Lãnh Vô Song – Cung chủ Dạ Sát Cung – là người phản ứng đầu tiên. Hắn gầm lên một tiếng lạnh buốt, tay phải vung mạnh Dạ Sát Ma Kiếm. Kiếm khí hắc ám cuồn cuộn như bão tố bùng nổ, hắn muốn dùng sức mạnh của Kiếm Tông đỉnh phong để chém đứt sợi xích vô hình đang trói buộc mình.


Thế nhưng, ngay khi kiếm khí của hắn vừa chạm vào sợi xích tím, một luồng lực lượng phản phệ khủng khiếp gấp mười lần lập tức dội ngược lại lồng ngực hắn. Tim Lãnh Vô Song co thắt dữ dội, lồng ngực đau nhói như bị ngàn vạn thanh ma kiếm đâm xuyên. Hắn rên rỉ một tiếng, khóe môi tràn ra một dòng máu tươi sẫm màu, cơ thể hùng mạnh cưỡng chế bị kéo văng từ trên ngai vàng hướng Bắc rơi thẳng xuống mắt trận thứ nhất của tế đàn.


"Lãnh cung chủ!" Mộ Dung Phán kinh hãi. Hắn không dám dùng bạo lực, lập tức lay động Thính Phong Phiến, vận chuyển khinh công Thính Phong Mị Ảnh thượng thừa hòng lướt đi tránh né sợi xích. Thế nhưng, không gian xung quanh hắn đã bị phong tỏa hoàn toàn. Sợi xích tím thắt chặt, kéo mạnh hắn từ hướng Đông rơi xuống mắt trận thứ hai.


Ở hướng Tây, Tiêu Diệc Phong bạo nộ gầm rú. Hắn kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể, biến cơ thể thành một tấm khiên thép rực lửa đỏ hòng thiêu rụi sợi xích. Nhưng thứ năng lượng cổ xưa của trận pháp huyết tế không hề sợ hỏa lực, nó hấp thụ nhiệt lượng của hắn để càng thắt chặt hơn, kéo sập ngọn núi nhỏ Tiêu Diệc Phong xuống mắt trận thứ ba.


y tiên Thẩm Thanh Trạch và sát thủ bóng tối Tạ Trường Phong cũng không thoát khỏi số phận. Dù họ dùng Thái Ất Chân Châm hay thuật ẩn thân bóng tối, trận pháp cổ đại vẫn cưỡng ép lôi kéo họ vào hai mắt trận còn lại ở hướng Nam và trung ương.


Năm vị vương giả hắc ám kiêu ngạo tột cùng, nay lại bị cưỡng chế quỳ phục tại năm mắt trận của ngôi sao năm cánh, vây quanh Đường Vãn Yên đang lơ lửng ở tâm trận. Bản Chất Nghi Thức Cổ Đại của Ngũ Giác Đồng Tử Độc – khế ước sinh mệnh ngược cổ xưa từng trói buộc các chiến thần bảo vệ thánh nữ – chính thức hoàn tất sự liên kết vật lý và linh hồn.


Một cơn đau đớn nứt vỡ linh hồn đột ngột bùng phát, càn quét qua cơ thể của cả sáu con người. Đường Vãn Yên cảm giác như linh hồn mình bị xé toạc thành năm mảnh, thâm nhập sâu vào tim mạch của năm vị nam nhân dưới chân. Ngược lại, năm vị gia chủ gánh chịu một cơn chấn động tinh thần cực hạn. Họ cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập, từng vết thương, và cả nỗi đau đớn tột cùng từ vết cắt trên cổ tay phải của Đường Vãn Yên đang truyền thẳng vào tim mình.


Khế Ước Sinh Mệnh Đồng Bản chính thức thiết lập: Sinh tử đồng nhất, chia sẻ đau đớn thể xác trăm phần trăm, năm vị gia chủ buộc phải bảo vệ nàng bằng mọi giá, bởi nếu nàng chết, cả năm người cũng sẽ nổ tung kinh mạch mà chết theo ngay lập tức.


Luồng ánh sáng đỏ máu khổng lồ dần dần thu nhỏ rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của hang động. Sự hỗn loạn, rung chuyển của tế đàn dừng lại, trả lại không gian tĩnh lặng đến rợn người.


Thế nhưng, tế đàn cổ đại không còn như trước. Trên cổ tay phải của Đường Vãn Yên đang rướm máu, một ấn ký ngũ giác màu tím đen rực cháy xuất hiện, tỏa ra luồng sương độc mỏng mờ ảo. Cùng lúc đó, trên ngực trái – ngay vị trí tim mạch của Lãnh Vô Song, Mộ Dung Phán, Thẩm Thanh Trạch, Tiêu Diệc Phong và Tạ Trường Phong – cũng đồng loạt xuất hiện một ấn ký ngũ giác rực đỏ như lửa đốt, thấu qua lớp y phục dày phát sáng rực rỡ dưới bóng tối của hang động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!