Nhạc nềnShizima

Đột Nhập Tế Đàn Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lạnh lẽo của Trấn Hắc Phong dường như muốn thấm sâu vào tận xương tủy Đường Vãn Yên khi nàng bước ra khỏi tiệm thuốc ẩn mật của Lục Vô Ưu. Sương mù ẩm ướt bao phủ những con hẻm tối tăm, nhưng trong lòng nàng, ngọn lửa hận thù và sự lo lắng dành cho huynh trưởng Đường Thanh đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Đan điền bị phế của nàng âm ỉ đau nhức, bả vai phải bị sói độc cắn rách vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, nhưng bước chân nàng không hề chậm trễ. Nàng phải đến Vạn Hoa Lâu.


Vạn Hoa Lâu nằm ở trung tâm Trấn Hắc Phong, là chốn ăn chơi xa hoa bậc nhất nhưng cũng là nơi tàng long ngọa hổ của giới hắc ám. Dưới làn mưa đêm mờ ảo, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao tỏa ra thứ ánh sáng mị hoặc, tiếng đàn sáo lả lướt hòa lẫn với tiếng cười đùa của thực khách. Đường Vãn Yên kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo choàng rách nát, lặng lẽ lách qua cửa sau của lâu các, đi theo một lối đi nhỏ hẹp dành cho gia nhân dẫn thẳng lên tầng cao nhất.


Tại tẩm cung lộng lẫy ngập tràn hương phấn nồng nàn, Hoa Cô Cô – chủ nhân của Vạn Hoa Lâu – đang lười biếng tựa lưng trên sập gụ thêu gấm. Bà khoác chiếc sườn xám đỏ sẫm xẻ tà cao đầy quyến rũ, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc lục bảo tỏa ra làn khói độc gây mê mờ ảo. Khi nhìn thấy bóng người mảnh mai bước vào, đôi mắt phong tình vạn chủng của bà khẽ nheo lại.


"Con điên rồi, Yên nhi," Hoa Cô Cô rít một hơi thuốc, giọng nói trầm thấp quyến rũ nhưng tràn đầy sự nghiêm trọng. "Đại hội hắc ám đàn lần này là một cái đầm rồng hang cọp. Lục Vân Phi đã liên kết với cấm vệ quân hoàng gia, giăng sẵn thiên la địa võng chỉ chờ con tự dẫn xác đến. Ngũ đại gia chủ giới ngầm kiêu ngạo tột cùng cũng sẽ ngự trị trên năm ngai vàng tối cao. Con là một phế nhân đan điền vỡ nát, bước vào đó không khác gì tự sát."


"Con biết, Cô Cô," Đường Vãn Yên tháo mũ trùm, để lộ dung mạo nhợt nhạt nhưng đôi mắt xếch sắc sảo lại kiên nghị đến đáng sợ. "Nhưng Đường Thanh là huyết thân duy nhất còn sống của con. Dù là bẫy rập của Lục Vân Phi, con cũng phải đi. Con cần sự giúp đỡ của người."


Hoa Cô Cô nhìn chằm chằm vào vệt máu độc tím đen nhạt nơi khóe môi nàng, thở dài một tiếng đầy bất lực. Bà vốn là người mang nợ ân tình sâu sắc với cựu Độc Vương Đường Vạn Sơn năm xưa. Bà đứng dậy, gõ nhẹ tẩu thuốc xuống bàn gỗ, ra hiệu cho nàng ngồi xuống trước gương đồng.


"Ta sẽ dùng Vạn Hoa Mị Ảnh Quyết để dịch dung cho con," Hoa Cô Cô vừa nói vừa lấy ra những hộp phấn nhuộm và thảo dược bí truyền. "Ta sẽ biến con thành một tỳ nữ bưng trà có dung mạo tầm thường, hơi hunchbacked (khòm lưng) để tránh sự chú ý. Nhưng con phải nhớ kỹ, mùi máu độc cổ xưa trong người con rất đặc trưng. Ta sẽ dùng hương phấn Vạn Hoa để tạm thời phong tỏa khứu giác của kẻ địch, nhưng hiệu quả chỉ kéo dài được nửa canh giờ. Nếu con để lộ sát khí hoặc bị thương chảy máu, hương phấn sẽ mất tác dụng ngay lập tức."


Đường Vãn Yên im lặng nhắm mắt, để mặc cho những ngón tay khéo léo của Hoa Cô Cô thoa những lớp dịch thảo dược lạnh lẽo lên mặt. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, trong gương đồng không còn là ác nữ Đường gia sắc sảo nữa, mà là một tỳ nữ bưng trà gầy gò, da dẻ hơi vàng vọt, mái tóc đen được búi gọn gàng bằng một dải vải thô xám xịt. Nàng khẽ vận chuyển độc lực mỏng manh của cảnh giới Độc Đồ Trung Kỳ, ngưng tụ mười đầu ngón tay để kiểm tra sự linh hoạt. Huyết Tơ độc lực trong người nàng giờ đây có thể phóng ra trong phạm vi ba bước chân, tuy mỏng manh nhưng sắc bén như sợi thép vô hình.


...


Nửa canh giờ sau, tại Đại hội võ lâm hắc ám đàn.


Tế đàn cổ đại nằm sâu trong lòng một hang động khổng lồ dưới lòng đất biên cảnh phương Bắc. Không gian nơi đây ngột ngạt và u tối, được chiếu sáng bởi hàng trăm ngọn đuốc rực cháy tỏa ra khói độc màu xanh lục và tím nhạt. Hàng ngàn cao thủ tà phái, sát thủ giới ngầm và các trưởng lão bảo thủ của liên minh võ lâm cổ đã tề tựu đông đủ, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, đầy rẫy sát cơ.


Đường Vãn Yên trong y phục tỳ nữ xám xịt, khòm lưng bưng một chiếc khay đồng nặng nề chứa những chén trà nóng, lặng lẽ di chuyển sát rìa đại hội. Đầu nàng hơi cúi xuống, nhưng ánh mắt sắc bén dưới hàng mi lại không ngừng dò xét khắp các góc tối của hang động, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của Đường Thanh. Nàng biết, huynh trưởng nuôi của nàng có thể đang bị giam cầm trong một chiếc lồng sắt ẩn mật nào đó để làm mồi dụ nàng xuất hiện.


Tại trung tâm hang động, năm ngai vàng tối cao đúc bằng hắc thạch ngàn năm sừng sững ngự trị xung quanh tế đàn cổ đại. Sự xuất hiện của năm vị gia chủ giới ngầm khiến toàn bộ đại hội phải nín thở vì uy áp khủng khiếp.


Trên ngai vàng hướng Bắc, Lãnh Vô Song – Gia chủ Dạ Sát Cung – ngồi đó như một pho tượng băng lạnh lẽo. Hắn khoác hắc phục thêu chỉ bạc quý phái, tóc đen dài xõa vai, đôi mắt phượng sắc bén như lưỡi kiếm đang gác hờ tay lên chuôi Dạ Sát Ma Kiếm. Sát khí hắc hỏa xung quanh hắn đậm đặc đến mức không ai dám tiếp cận trong phạm vi mười bước.


Ở hướng Đông, Mộ Dung Phán – Các chủ Thính Phong Các – lại mang vẻ đẹp tà mị quyến rũ. Hắn mặc cẩm y tím nhạt, tay nhẹ nhàng lay động chiếc quạt xếp bằng xương cá voi Thính Phong Phiến, đôi mắt đào hoa lờ đờ tình tứ nhưng ẩn chứa sự giảo hoạt, thấu thị nhân tâm.


Tại ngai vàng hướng Nam, y tiên Thẩm Thanh Trạch của Dược Vương Cốc ngồi thanh nhã thoát tục như tiên nhân giữa vũng lầy hắc ám. Hắn mặc thanh y đơn giản, thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết, đôi mắt lạnh lùng dửng dưng với thế sự, tay cầm hộp kim châm Thái Ất bằng bạch ngọc.


Ở hướng Tây, Tiêu Diệc Phong – Đường chủ Lôi Hỏa Đường – sừng sững như một ngọn núi lửa chuẩn bị phun trào. Thân hình cao lớn cường tráng khoác hồng y viền vàng rực rỡ, làn da bánh mật khỏe khoắn tỏa ra hơi nóng hừng hực, thanh Xích Diệm Đao cắm chặt bên cạnh ngai vàng.


Và cuối cùng, ẩn mình trong bóng tối của ngai vàng trung ương, Tạ Trường Phong – Các chủ Minh Các – đeo chiếc mặt nạ bạc che nửa mặt, đôi mắt xám lạnh lẽo cô độc lặng lẽ quan sát toàn cục, hoàn toàn không để lộ hơi thở hay nhịp tim.


Năm vị vương giả hắc ám ngồi đó, mỗi người một phương, tỏa ra luồng linh lực thuộc tính hùng mạnh khiến Đường Vãn Yên cảm thấy đan điền vỡ nát của mình khẽ co thắt nhẹ. Nàng tự nhủ phải cực kỳ cẩn thận, bởi bất kỳ ai trong năm người này cũng có thể bóp chết nàng chỉ bằng một ngón tay.


Đường Vãn Yên bưng khay trà tiến gần về phía khu vực tẩm điện phụ cận phía sau ngai vàng. Khi nàng lướt qua khoảng cách mười bước gần ngai vàng của Lãnh Vô Song, gió từ kiếm khí hắc ám của hắn khẽ thổi qua, làm những sợi tóc mai của nàng tung bay. Nhiệt độ xung quanh ngọn đuốc quá cao khiến mồ hôi rịn ra trên trán nàng, vô tình làm lớp hương phấn Vạn Hoa của Hoa Cô Cô bắt đầu bị phai nhạt nhẹ.


Ngay lúc đó, Liễu Vô Song – đại đệ tử kiệt xuất của Lục Vân Phi – đang đứng cảnh giới gần lối vào tế đàn. Hắn là một kiếm khách trẻ tuổi tuấn tú nhưng kiêu ngạo tột cùng, sở hữu khứu giác nhạy bén do tu luyện Hoa Sơn Hàn Băng Kiếm Pháp. Khi Đường Vãn Yên đi ngang qua rặng đá hẹp, một luồng gió nhẹ mang theo mùi hương đặc trưng lướt qua mũi hắn.


Mùi hương đó không phải mùi phấn hoa rẻ tiền của tỳ nữ, mà là một vị ngọt lịm quỷ mị như hoa quỳnh nở rộ trong đêm tàn, ẩn sau đó là vị đắng chát của huyết độc Đường gia – thứ mùi hương mà sư phụ Lục Vân Phi đã bắt hắn phải ghi nhớ thật kỹ để truy sát tàn dư.


Đôi mắt Liễu Vô Song đột ngột co rút lại. Hắn quay phắt người, thanh kiếm dài bằng băng ròng vung lên chỉ thẳng vào lưng Đường Vãn Yên.


"Đứng lại! Yêu nữ Đường gia, ngươi trốn đi đâu!" Giọng nói đầy nội lực của Liễu Vô Song vang dội khắp hang động tối tăm, cắt đứt tiếng đàn sáo lả lướt của đại hội.


Toàn bộ đại hội lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Hàng ngàn ánh mắt hắc ám đồng loạt đổ dồn về phía Đường Vãn Yên. Trên năm ngai vàng tối cao, năm vị gia chủ giới ngầm cũng khẽ nhướng mắt, khóa chặt tầm nhìn vào bóng dáng tỳ nữ bưng trà gầy gò.


Biết mình đã bị bại lộ thân phận thật, Đường Vãn Yên không hề do dự. Nàng vung tay hất thẳng chiếc khay đồng nặng nề chứa đầy nước trà nóng bỏng về phía mặt Liễu Vô Song, đồng thời vận chuyển Mị Ảnh Bộ Pháp, thân hình mảnh mai lướt nhanh như một bóng ma mờ ảo hướng về phía mật đạo thoát thân phía sau tế đàn.


"Muốn chạy?!" Liễu Vô Song gầm lên giận dữ. Hắn vung tay chém ra một đường kiếm khí đóng băng, phá tan chiếc khay đồng thành những mảnh vụn băng giá, rồi điên cuồng đuổi theo nàng.


"Bắt lấy yêu nữ Đường gia! Ai lấy được đầu nàng sẽ nhận thưởng vạn lượng vàng từ liên minh cổ!" Tiếng la hét của sát thủ vang lên khắp nơi, hàng chục tên lính gác vung đao thương xông lên bao vây chặn đường lui của nàng.


Đường Vãn Yên cắn chặt khóe môi rướm máu, bả vai phải đau nhói dữ dội do vết thương cũ bị rách miệng dưới áp lực vận chuyển thân pháp nhanh nhẹn. Nàng lách qua khe hở của hai tên lính gác, mười đầu ngón tay khẽ rung động, phóng ra các sợi Huyết Tơ Trói Buộc vô hình siết chặt lấy cổ tay của hai tên sát thủ cận chiến, khiến đao của chúng bị chệch hướng chém trúng lẫn nhau.


Nàng cố gắng rút một nắm bột độc Độc Lân Sa từ Khuyên Tai Huyết Ngọc ném mạnh ra phía sau hòng tạo ra màn sương độc che mắt Liễu Vô Song. Thế nhưng, Liễu Vô Song là một cao thủ Kiếm Tông sơ kỳ thực lực thâm hậu. Hắn vung mạnh thanh kiếm băng, chém ra một luồng kiếm khí Cuồng Phong lạnh buốt, tạo ra sức gió cực mạnh thổi bạt toàn bộ bột độc của nàng đi hướng khác, quét sạch màn sương độc mỏng manh trong nháy mắt.


"Phế nhân không có đan điền, hôm nay ngươi phải chết!" Liễu Vô Song cười ngạo nghễ, thân pháp nhanh như chớp áp sát nàng. Thanh kiếm cổ tỏa ra hàn khí cực hạn chém xéo một đường chí mạng, đóng băng cả khoảng không gian xung quanh đường thoát thân của nàng.


Đường Vãn Yên bị ép đến đường cùng, buộc phải lùi ngược trở lại, gót chân dẫm lên thềm đá xám xịt của tế đàn cổ đại trung tâm hang động. Phía sau nàng là vực sâu của tế đàn đang tỏa ra những luồng dao động năng lượng hỗn loạn, huyền bí. Trước mặt nàng, lưỡi kiếm băng ròng của Liễu Vô Song đang đâm tới với tốc độ sấm sét, phong tỏa toàn bộ mật đạo thoát thân duy nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!