Nhạc nềnShizima

Đột Phá Đêm Giông Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát khí lạnh buốt của lưỡi đại đao rỉ sét chỉ còn cách trán Đường Vãn Yên nửa tấc. Áp lực đao khí thô bạo ép xuống khiến những sợi tóc mai của nàng tung bay, làn da trán cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Hắc Hổ cười rống lên điên cuồng, đôi mắt đầy sẹo rực lên ánh lửa tàn tạ của căn nhà gỗ đang cháy sập. Hắn tin chắc rằng trong sát na tiếp theo, cái đầu của yêu nữ phế nhân này sẽ lìa khỏi cổ, mang về cho hắn vạn lượng vàng ròng cùng sự che chở của liên minh võ lâm cổ.


Thế nhưng, hắn đã lầm.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, huyết dịch cổ xưa ẩn sâu trong trái tim Đường Vãn Yên đột ngột co bóp dữ dội. Một luồng lực lượng ma mị, lạnh lẽo vô cùng từ tim nàng bùng phát, chảy tràn vào kinh mạch tàn tạ. Sự đau đớn thấu xương tủy khiến nàng run lên, nhưng lý trí lạnh lùng của nàng lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Đan điền bị phế không thể tụ khí, nhưng bàn tay trái của nàng vẫn có thể cử động nhờ luồng độc lực tự phát này.


Nàng không né tránh đao phong chí mạng. Thân pháp của nàng không nhanh bằng đao của một võ giả đỉnh phong, né tránh chỉ khiến nàng đầu một nơi thân một nẻo. Thay vào đó, tay trái nàng khẽ động, năm ngón tay lướt nhanh qua chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái.


Một tia sáng đỏ mờ ảo lóe lên. Trong lòng bàn tay nàng xuất hiện một lá bùa màu vàng sậm, trên mặt vẽ những đường phù văn ngoằn ngoèo rực lửa màu đỏ hồng.


Lôi Hỏa Phù!


Đây chính là lá bùa hộ mệnh chứa năng lượng nổ cực mạnh của Lôi Hỏa Đường mà biểu ca Đường Trạch đã lén lút nhét vào tay nàng trong cuộc gặp gỡ bí mật tại Trấn Hắc Phong ba ngày trước. Đường Trạch từng dặn nàng phải giữ kỹ, chỉ được dùng khi đối mặt với kẻ thù không thể chiến thắng bằng độc thuật sơ cấp.


"Chết đi!" Đường Vãn Yên rít qua kẽ răng, khóe môi còn vương vệt máu độc tím đen.


Nàng không lùi mà tiến, tay trái vung lên, dùng chút độc lực mỏng manh vừa bộc phát để kích hoạt lá bùa, vỗ thẳng vào lồng ngực hộ giáp da hổ của Hắc Hổ.


"Cái gì?!" Hắc Hổ kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy lá bùa rực lửa áp sát ngực mình. Bản năng của một cao thủ võ giả đỉnh phong mách bảo hắn nguy hiểm cận kề, nhưng đà đao chém xuống quá mạnh khiến hắn không thể thu chiêu nửa đường.


OÀNH!!!


Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát ngay giữa khoảng sân phế tích Đường Gia Trang. Luồng hỏa lực vàng rực lẫn lộn với sương độc màu tím sậm từ Độc Lân Sa tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, thổi bay màn mưa giông đang xối xả trút xuống. Sức nóng khủng khiếp của vụ nổ hỏa khí thiêu rụi hoàn toàn lớp Thiết Giáp Công mình đồng da sắt của Hắc Hổ. Tiếng da thịt bị nung chín kêu xèo xèo hòa lẫn trong tiếng gào thét thảm thiết của gã khổng lồ.


Năng lượng phản chấn cực mạnh từ vụ nổ như một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào lồng ngực Đường Vãn Yên. Thân thể mảnh mai của nàng bị hất văng ngược trở lại, đập mạnh vào bức tường gạch đổ nát phía sau.


"Khụ!"


Đường Vãn Yên ngã xuống vũng bùn nhầy nhụa, lồng ngực bỏng rát, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn. Nàng thổ ra một ngụm máu tươi màu tím sậm bốc khói nhẹ. Cơn đau đớn dữ dội từ kinh mạch đứt đoạn truyền về đại não đe dọa đánh sập thần trí của nàng.


Thế nhưng, chính luồng hỏa lực cuồng bạo của Lôi Hỏa Phù vừa thâm nhập vào cơ thể lại vô tình trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, kích thích luồng huyết độc cổ xưa đang ngủ đông trong tim nàng bùng nổ dữ dội hơn. Luồng độc lực nóng rực và lạnh lẽo đan xen cuồn cuộn chảy ngược dọc theo các kinh mạch tàn tạ, điên cuồng xung kích vào các điểm nghẽn của đan điền bị phế.


"A..."


Đường Vãn Yên cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng thét đau đớn. Nàng cảm giác như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm xương tủy mình. Trong cơn mê muội, tay trái nàng khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề đeo trên cổ tay trái. Chuỗi hạt gỗ cổ xưa đột ngột tỏa ra một làn hương thơm dịu nhẹ, Phật môn linh lực ấm áp chảy vào linh đài, giúp nàng giữ vững lý trí tỉnh táo trước sự cám dỗ điên loạn của huyết độc.


Nàng vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp, không tụ khí vào đan điền vỡ nát mà dẫn dắt toàn bộ độc lực ngưng tụ lại dọc theo hệ thần kinh cánh tay phải.


Rắc! Rắc!


Một tiếng động nhỏ vang lên trong cơ thể. Điểm nghẽn kinh mạch bị phá vỡ. Luồng huyết độc trong tim nàng chính thức tiến hóa, ngưng tụ thành một mạch đập thứ hai ổn định và mạnh mẽ hơn gấp bội.


Đột phá! Độc Đồ Trung Kỳ!


Trên cổ tay phải của nàng, một vệt ấn ký ngũ giác mờ nhạt màu tím bỗng phát sáng lấp lánh dưới màn mưa đêm. Đường Vãn Yên mở bừng mắt, đôi mắt xếch sắc sảo giờ đây lóe lên tia sáng màu tím ma mị cực hạn. Nàng cảm nhận được độc lực trong người đã tăng vọt, mười đầu ngón tay tê rần, sẵn sàng giải phóng luồng sức mạnh mới.


Phía bên kia khoảng sân, Hắc Hổ đang quỳ rạp dưới đất, lồng ngực hộ giáp da hổ đã bị vụ nổ thiêu rụi hoàn toàn, để lộ khuôn ngực cháy đen rướm máu thịt đỏ hỏn. Hắn thở hồng hộc, đại đao cắm xuống đất để giữ thăng bằng, đôi mắt đầy sẹo nhìn nàng đầy vẻ kinh hoàng và căm hận.


"Yêu nữ... ngươi dám dùng hỏa khí của Lôi Hỏa Đường..." Hắc Hổ gầm gừ, cố gắng vận chuyển chút nội lực còn sót lại để đứng dậy.


"Hắc Hổ, trò chơi kết thúc rồi."


Đường Vãn Yên lạnh lùng đứng dậy từ vũng bùn. Y phục đỏ sậm của nàng rách nát, tóc đen buộc cao bằng dải lụa đỏ bay múa trong gió bão, trông nàng lúc này như một nữ quỷ bước ra từ địa ngục tối tăm.


Nàng vung mạnh bàn tay phải về phía trước. Mười đầu ngón tay khẽ rung động.


"Huyết Tơ Trói Buộc!"


Phựt! Phựt! Phựt!


Mười sợi tơ màu đỏ sẫm mảnh như tơ nhện, lờ lững phát sáng màu tím nhạt đột ngột phóng ra từ mười đầu ngón tay nàng. Nhờ đột phá lên Độc Đồ Trung Kỳ, phạm vi khống chế tơ độc của nàng đã tăng lên ba bước chân, tơ máu cũng dày và dẻo dai hơn gấp bội.


Chúng như những con rắn sống, lao đi xé gió dưới màn mưa, quấn chặt lấy cổ tay, cổ chân và những vết thương bỏng rát trên ngực của Hắc Hổ.


"Cái gì thế này?!" Hắc Hổ hoảng loạn giãy giụa, nhưng Thiết Giáp Công của hắn đã bị vụ nổ phá vỡ, không còn lớp phòng ngự nội lực bảo hộ. Những sợi tơ máu ăn mòn trực tiếp vào da thịt cháy sém của hắn, truyền kịch độc ăn mòn xương tủy vào tận xương cốt.


Nàng khẽ động ngón tay trái, chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc lại lóe sáng. Ba cây kim bạc thuộc Bộ Kim Bạc Gia Truyền xuất hiện giữa các kẽ ngón tay nàng. Vãn Yên vung tay phóng mạnh.


Ba tia sáng bạc xé rách màn mưa đêm, dưới sự điều khiển vô hình của các sợi tơ máu, chúng chuẩn xác cắm ngập vào ba huyệt đạo lớn đang rướm máu trên ngực Hắc Hổ.


"Aaaa!!!"


Hắc Hổ hét lên một tiếng thảm thiết rách họng. Chất độc từ kim bạc kết hợp với huyết độc tinh khiết ăn mòn kinh mạch của hắn với tốc độ kinh hoàng. Hắn cảm giác như có ngọn lửa đen đang thiêu rụi lục phủ ngũ tạng từ bên trong. Gã khổng lồ vốn kiêu ngạo mình đồng da sắt giờ đây run rẩy quỵ ngã, máu đen tím từ miệng, mũi và các vết thương hở phun trào xối xả.


"Đại ca!"


Đám thuộc hạ còn sống sót của Hắc Hổ Bang thấy bang chủ của mình bị hành hạ dã man như vậy liền hoảng sợ tột độ. Chúng không còn dám xông lên cứu viện, chỉ biết run rẩy đứng nhìn.


Hắc Hổ dùng chút sức tàn cuối cùng, vung đại đao chém đứt các sợi tơ máu đang quấn quanh người, ôm lấy lồng ngực đẫm máu đen tháo chạy thảm hại vào màn đêm giông bão. Đám tay sai thấy vậy cũng vội vã vứt bỏ vũ khí, tranh nhau tháo chạy trối chết khỏi phế tích Đường Gia Trang.


Đường Vãn Yên đứng im lặng dưới mưa, không đuổi theo. Nàng biết Hắc Hổ đã trúng kịch độc ăn mòn xương của nàng, dù có giữ được mạng thì kinh mạch cũng đã phế đi một nửa, không còn là mối đe dọa lớn nữa.


Kinh mạch toàn thân nàng đột ngột đau nhói do tác dụng phụ của việc đột phá cưỡng ép dưới áp lực lớn. Nàng khẽ loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, lập tức tiến về phía đống đổ nát của căn nhà gỗ đã bị thiêu rụi hoàn toàn.


"Tiểu Tiểu!" Vãn Yên khàn giọng gọi.


Từ dưới hầm ngầm của lò thuốc cũ, nắp hầm khẽ hé mở. Đường Tiểu Tiểu lấm lem bùn đất, nước mắt giàn giụa bò lên. Cô bé chứng kiến toàn bộ trận chiến kinh hoàng vừa rồi qua khe hở, hoảng sợ ôm chầm lấy chân Vãn Yên.


"Sư phụ... người không sao chứ? Em sợ quá..."


"Ta không sao." Vãn Yên xoa nhẹ đầu Tiểu Tiểu, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng cảnh giác. "Nơi này đã bị lộ, chúng ta không thể ở lại đây nữa. Thu dọn đồ đạc, chúng ta vào Trấn Hắc Phong ngay trong đêm nay."


...


Canh ba đêm đó, tại Trấn Hắc Phong.


Mưa giông đã ngớt, chỉ còn lại những hạt mưa phùn lơ lửng trong không khí ẩm ướt, lạnh lẽo. Đường Vãn Yên mặc một bộ dạ hành phục màu đen rộng để che giấu thân hình mảnh mai và vệt máu độc trên y phục cũ. Nàng dắt theo Đường Tiểu Tiểu đã được cải trang kỹ lưỡng tiến vào Chợ đen U Minh – khu chợ ngầm náo nhiệt nhưng đầy rẫy nguy hiểm nằm sâu dưới lòng đất trấn biên giới.


Nơi này nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, mùi chướng khí độc hại và cả mùi máu tanh của các cuộc giao dịch ngầm. Vãn Yên dắt Tiểu Tiểu đi qua những gian hàng bán vũ khí rỉ sét và độc dược sơ cấp, dừng chân trước một tiệm thuốc nhỏ ẩm ướt nằm khuất sâu trong góc tối.


Một nam tử trung niên phong trần, mặc y phục vải thô bạc màu rách nát đang ngồi trên ghế tre gặm tẩu thuốc cũ bốc khói mờ ảo. Hắn chính là Lục Vô Ưu – một tán tu y giả khét tiếng chuyên thu thập và bán tin tức giang hồ tại chợ đen.


"Ồ, khách quý ghé thăm." Lục Vô Ưu khẽ nhướng đôi mắt ngái ngủ nhìn nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười phóng khoáng. "Muội tử, hôm nay muốn mua tin tức gì, hay lại muốn bán Bách Độc Đan tinh khiết mười phần của Đường gia?"


Đường Vãn Yên không vòng vo, nàng đặt lên bàn gỗ một chiếc túi nhỏ chứa mười viên Bách Độc Đan lục phẩm lấp lánh ánh sáng tím nhạt nhạt mà nàng đã lén lút luyện chế trước đó.


"Bán thuốc lấy Tử Linh Thạch. Đồng thời, ta muốn hỏi về tung tích của Đường Thanh."


Lục Vô Ưu thu hồi tẩu thuốc, cầm túi đan dược lên ngửi thử, đôi mắt sáng lên kinh ngạc. Hắn nhanh chóng cất túi thuốc vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi gấm chứa đầy Tử Linh Thạch đặt lên bàn, sau đó ghé sát tai nàng trầm giọng nói:


"Đường Thanh... anh trai nuôi của muội thực sự chưa chết trong đêm diệt môn."


Trái tim Đường Vãn Yên thắt lại một nhịp. Nàng siết chặt năm ngón tay dưới tay áo hắc y: "Hắn đang ở đâu?"


Lục Vô Ưu thở dài một hơi đầy ái ngại, ánh mắt nhìn nàng mang theo vẻ cảnh cáo nghiêm túc:


"Có tin đồn từ mật báo viên hoàng gia rằng hắn đang bị giam cầm tại ngục tối của triều đình hắc ám. Và... hắn sẽ bị đưa đến làm mồi nhử tại Đại hội võ lâm hắc ám đàn sắp diễn ra vào ba ngày tới tại biên cảnh phương Bắc."


Hắn khẽ gõ ngón tay lên bàn gỗ, nhấn mạnh từng chữ:


"Nhưng muội tử, nghe ta khuyên một câu. Đại hội hắc ám đàn lần này thực chất là một cái bẫy khổng lồ do Lục Vân Phi trưởng lão thiết lập để dụ muội xuất hiện. Hắn đã liên kết với cấm vệ quân hoàng gia, bố trí thiên la địa võng xung quanh tế đàn cổ đại. Muội dấn thân vào đó... chỉ có con đường vạn kiếp bất phục!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!