Nhạc nềnShizima

Con Mồi Đổi Lưới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa gầm rú bên tai như muốn xé toạc màn đêm lạnh lẽo của Trấn Hắc Phong. Sau lưng Đường Vãn Yên, những bước chân dồn dập rầm rập của đám sát thủ Hắc Hổ Bang ngày một áp sát, ánh đuốc đỏ rực loang lổ trên những vách tường đá ẩm ướt của con hẻm cụt.


Nàng khẽ áp chặt lưng vào vách đá lạnh buốt, bả vai phải âm ỉ đau nhức do vết răng sói độc chưa lành hoàn toàn, còn vai trái thì rướm máu do đường kiếm sượt qua lúc nãy. Đan điền vỡ nát hoàn toàn khiến nàng không thể tụ khí, nhưng dòng huyết độc cổ xưa chảy ngược trong kinh mạch tàn tạ lại đang râm ran nóng rực như một con rắn độc thức tỉnh. Nàng liếc nhìn xác chết của Độc Nhãn Lang dưới chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.


"Muốn lấy đầu ta đổi vạn lượng vàng sao? Để xem các ngươi có đủ mạng để tiêu số tiền đó không."


Không chút do dự, Đường Vãn Yên xoay người, thi triển Mị Ảnh Bộ Pháp nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trong giông bão. Nàng không chạy ra đầu hẻm – nơi đám đông đang khép chặt vòng vây – mà lợi dụng một khe nứt nhỏ giữa hai bức tường đổ nát, lách người leo ngược lên mái ngói trơn trượt của một tửu quán hoang phế. Thể chất dẻo dai từ những đêm ngâm mình rèn luyện Thiên Độc Luyện Thể giúp nàng chịu đựng được cơn đau xé rách ở bả vai, lặng lẽ biến mất vào màn mưa đen tối, bỏ lại đám sát thủ Hắc Hổ Bang đang la hét hỗn loạn phía dưới.


...


Ba ngày sau, tại Phế tích Đường Gia Trang.


Trang viên lừng lẫy một thời của Đường gia giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa hoang tàn với những cột nhà cháy sém đen kịt, cỏ dại mọc lút đầu người dưới làn sương độc mỏng bao quanh bìa rừng. Đường Vãn Yên đứng giữa sảnh chính đổ nát, lặng lẽ nhìn đống đổ nát hoang tàn. Nơi này từng là nhà của nàng, là nơi cha nàng – cựu Độc Vương Đường Vạn Sơn – đã hy sinh để bảo vệ nàng.


"Khụ... khụ..."


Một tiếng ho khẽ, non nớt vang lên từ phía sau bệ thờ đổ nát bị rêu phong che phủ. Đường Vãn Yên cảnh giác, tay phải lập tức thủ thế, ba cây kim bạc trong kẽ ngón tay sẵn sàng phóng ra.


"Ai? Bước ra!"


Từ trong bóng tối của hốc đá, một thiếu nữ nhỏ nhắn khoảng mười bốn tuổi rụt rè bước ra. Cô bé mặc một bộ y phục vải thô màu xanh lá nhạt rách nát, khuôn mặt tròn đáng yêu lấm lem bùn đất, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi nhưng lại nhìn chằm chằm vào chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc trên tai trái của Vãn Yên. Trên tay cô bé ôm chặt một chiếc túi thêu đựng dược liệu nhỏ đã sờn cũ.


"Tỷ tỷ... người là người của dòng chính Đường gia phải không?" Cô bé run rẩy hỏi, giọng nói nghẹn ngào. "Em là Đường Tiểu Tiểu... phụ thân em trước đây là đệ tử ngoại môn của Đường gia. Đêm diệt môn, phụ thân đã giấu em dưới hầm lò thuốc... Em không còn nơi nào để đi nữa..."


Đường Vãn Yên khẽ nheo mắt, thần thức đảo qua cô bé. Đường Tiểu Tiểu thể chất yếu ớt, đan điền chưa hề khai mở, nhưng trên ngón tay lại thoang thoảng mùi hương của cỏ ngải cứu khô – một loại thảo dược chuyên dùng để dẫn độc. Nhìn thấy sự cô độc và khao khát sống sót trong mắt cô bé, lòng Vãn Yên khẽ động. Nàng thu hồi kim bạc, lạnh lùng nói:


"Đường gia đã mất, đi theo ta chỉ có con đường chết. Ngươi có sợ không?"


Đường Tiểu Tiểu quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh: "Tiểu Tiểu không sợ! Tiểu Tiểu biết nhận diện độc thảo, có thể giúp tỷ tỷ giữ lửa lò thuốc. Xin tỷ tỷ nhận em làm đệ tử!"


"Được. Từ hôm nay, ngươi là đệ tử duy nhất của Đường Vãn Yên ta."


Nàng đỡ Tiểu Tiểu dậy. Hai thầy trò cùng nhau dọn dẹp một căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn nằm khuất sau vườn thuốc cũ của trang viên để làm nơi trú ẩn tạm thời. Vãn Yên dùng số Hàn Băng Thảo và Độc Lân Sa mua được từ chợ đen để điều chế bột độc, đồng thời chỉ dạy cho Tiểu Tiểu những y thuật độc môn cơ bản nhất. Sự ấm áp nhỏ nhoi giữa hai tâm hồn cô độc giữa phế tích hoang tàn khiến màn đêm lạnh lẽo bớt đi phần nào đáng sợ.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị đập tan.


Vào một đêm giông bão sấm sét đùng đoàng, tiếng chó sủa điên cuồng từ phía trấn biên giới vọng lại. Đường Vãn Yên đang ngồi thiền định bỗng mở bừng mắt. Nàng ngửi thấy trong gió có mùi dầu hỏa và sát khí nồng nặc.


"Tiểu Tiểu, trốn dưới hầm ngầm lò thuốc ngay, tuyệt đối không được ra ngoài!" Vãn Yên trầm giọng ra lệnh.


Chưa kịp để Tiểu Tiểu lui xuống, hàng chục mũi tên lửa xé rách màn đêm xối xả bắn xuống mái lá của căn nhà gỗ nhỏ. Lửa bùng cháy dữ dội, khói đen nghi ngút bốc lên cuồn cuộn.


"Ha ha ha! Ác nữ Đường gia, hôm nay xem ngươi chạy đi đâu!"


Một giọng nói ồm ồm, tàn bạo vang lên từ ngoài sân. Đường Vãn Yên đẩy Tiểu Tiểu xuống hầm ngầm, rồi vung tay áo che mũi, lách người lao ra khỏi cánh cửa gỗ đang bốc cháy rừng rực.


Đứng giữa sân phế tích dưới cơn mưa xối xả là hàng chục sát thủ của Hắc Hổ Bang mang theo đao kiếm sáng loáng. Dẫn đầu bọn chúng là một gã khổng lồ mặt đầy sẹo, râu quai nón bặm trợn, khoác trên mình bộ giáp da hổ thô kệch. Hắn chính là bang chủ Hắc Hổ, một cao thủ võ giả đỉnh phong nổi tiếng với Thiết Giáp Công mình đồng da sắt.


"Đường Vãn Yên, ngươi giết Độc Nhãn Lang của ta, lại dám trốn ở đây luyện độc. Hôm nay Hắc Hổ ta sẽ tự tay xé xác ngươi để dâng đầu cho Lục Vân Phi trưởng lão!" Hắc Hổ vung thanh đại đao bản rộng tẩm độc máu rỉ sét chỉ thẳng vào mặt nàng.


"Muốn mạng của ta? Phải xem đám tay sai của ngươi có đủ máu để dâng tế đàn không đã!"


Đường Vãn Yên không hề lùi bước. Nàng vung mạnh tay phải, ném ra một nắm bột độc màu tím sậm tinh chế từ Độc Lân Sa.


Oành!


Một màn sương độc màu tím dày đặc lập tức bùng nổ, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khoảng sân trong phạm vi mười mét. Độc Sương Mê Hồn! Đám thuộc hạ của Hắc Hổ Bang lập tức la hét thảm thiết khi làn khói tím thâm nhập vào mắt và khứu giác, khiến chúng tạm thời bị mù và tê liệt thần kinh cảm giác.


"Lũ ăn hại! Tránh ra!" Hắc Hổ bạo nộ gầm lên, vung đại đao chém loạn xạ để xua tan sương độc.


Trong màn sương mù mờ ảo, Đường Vãn Yên như một bóng ma đỏ sậm lướt đi quỷ dị. Nàng tập trung tinh thần lực cực hạn vào mười đầu ngón tay, vận chuyển huyết dịch tinh khiết trong tim bộc phát ra ngoài.


"Huyết Tơ Trói Buộc!"


Mười sợi tơ màu đỏ sẫm mảnh như tơ nhện phát sáng màu tím rực rỡ phóng ra từ mười đầu ngón tay nàng, xé gió lao đi quỷ dị. Chúng chuẩn xác quấn chặt lấy cổ tay và kinh mạch của hai tên sát thủ gần đó. Vãn Yên lạnh lùng vận lực ngón tay, cưỡng chế điều khiển chuyển động của hai tên sát thủ như những con rối dây.


"Chém hắn!"


Dưới sự khống chế tàn nhẫn của tơ máu, hai tên sát thủ điên cuồng vung đao đâm thẳng vào cổ nhau. Máu tươi phun trào xối xả, hai cái xác không hồn ngã sụp xuống vũng bùn nhầy nhụa ngay trước mắt Hắc Hổ.


"Yêu nữ tà môn! Chết đi!"


Chứng kiến thuộc hạ tự tàn sát lẫn nhau, Hắc Hổ bạo nộ tột cùng. Hắn vận chuyển Thiết Giáp Công, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn cứng đờ như thép nguội, tỏa ra một luồng kình khí hộ thể màu xám xịt đẩy lùi sương độc xung quanh. Hắn sải bước dài, vung đại đao chém đứt đôi một cây cột cháy sém, lao thẳng về phía Vãn Yên với tốc độ kinh hoàng.


Đường Vãn Yên cắn răng, phóng ra ba cây kim bạc nhắm thẳng vào huyệt đạo lớn trên cổ hắn. Thế nhưng, khi kim bạc vừa chạm vào làn da của Hắc Hổ, một tiếng "keng" giòn giã vang lên như đâm vào tấm sắt dày. Kim bạc bị chấn gãy làm đôi rơi xuống đất. Thiết Giáp Công của hắn quá cứng cáp, hoàn toàn miễn nhiễm với ám khí vật lý tầm trung của nàng!


"Chết cho ta!"


Hắc Hổ áp sát trong chớp mắt, vung một chưởng cực nặng mang theo đao khí nóng rực đánh thẳng vào lồng ngực nàng. Đường Vãn Yên không thể tránh né hoàn toàn, chỉ kịp vắt chéo hai tay chống đỡ.


Bùm!


Luồng kình khí hộ thể thô bạo của hắn đánh vỡ nát lớp phòng ngự mỏng manh của nàng. Thân thể mảnh mai của Đường Vãn Yên bị đánh văng xa vài trượng, đập mạnh vào bức tường gạch đổ nát của căn nhà gỗ đang cháy. Nàng ngã xuống đất, lồng ngực co thắt dữ dội, thổ ra một ngụm máu độc màu tím đen sẫm màu. Thiên Độc Luyện Thể giúp xương cốt nàng không bị gãy nát, nhưng nội thương chấn động khiến nàng tê liệt hoàn toàn kinh mạch, không thể đứng dậy nổi.


Căn nhà gỗ nhỏ phía sau sụp đổ rầm rầm dưới ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn. Đường Tiểu Tiểu dưới hầm ngầm khóc nghẹn không dám phát ra tiếng động.


Hắc Hổ sải bước dài tiến lại gần, khuôn mặt đầy sẹo rực lên dưới ánh lửa tàn tạ. Hắn vung thanh đại đao tẩm độc bản rộng lên cao, hướng thẳng vào cổ nàng chuẩn bị chém xuống.


"Đường gia dòng chính... hôm nay chấm dứt tại đây!"


Đại đao xé rách màn mưa bổ xuống đầu Vãn Yên với tốc độ sấm sét. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi lưỡi đao lạnh buốt chỉ còn cách trán nàng nửa tấc, luồng huyết dịch cổ xưa trong tim Đường Vãn Yên chợt co bóp dữ dội, kích hoạt phản xạ tự vệ sinh lý cực hạn của dòng máu độc tôn quý nhất thế gian...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!