Nhạc nềnShizima

Lửa Giận Trấn Hắc Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông trút xuống Trấn Hắc Phong như muốn gột rửa đi sự dơ bẩn của khu biên cảnh hỗn loạn này. Nước mưa xối xả đập vào những mái ngói xộc xệch, tràn qua những con hẻm tối tăm đầy bùn nhão. Đường Vãn Yên kéo sụp chiếc nón lá rách nát, siết chặt vạt áo vải thô màu xám sẫm đã ướt đẫm. Vai phải của nàng co thắt dữ dội, vết răng sói độc cắn từ đáy vực Vô Vọng mấy ngày trước bắt đầu nhiễm trùng, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng lạnh thất thường gặm nhấm kinh mạch tàn tạ. Đan điền vỡ nát hoàn toàn khiến nàng không thể vận chuyển nội lực để sưởi ấm cơ thể, chỉ có thể dựa vào ý chí kiên định và dòng huyết độc đang âm thầm tuần hoàn trong huyết quản để duy trì chút hơi tàn.


Sau lưng nàng, thiếu niên câm điếc A Mộc lặng lẽ bước đi, đôi mắt tinh anh luôn cảnh giác quét qua những bóng người lảng vảng trong màn mưa. Trấn Hắc Phong là nơi tập hợp của những kẻ tội đồ, sát thủ giới ngầm và những kẻ tán tu hắc ám ngoài vòng pháp luật. Ở đây, mạng người rẻ mạt như cỏ rác, và bất kỳ ai cũng có thể ra tay đâm sau lưng bạn chỉ vì một vài linh thạch sơ cấp.


Nàng dừng chân trước một tửu quán xập xệ nằm sâu trong hẻm nhỏ phía đông thị trấn. Đây là nơi ẩn mật mà biểu ca Đường Trạch đã hẹn gặp nàng. Vãn Yên khẽ gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài. Cánh cửa gỗ mục nát khẽ mở ra một khe nhỏ, lộ ra khuôn mặt khôi ngô nhưng đầy vẻ lo lắng của Đường Trạch.


"Vãn Yên! Mau vào đi!"


Đường Trạch vội vã kéo nàng và A Mộc vào trong, nhanh chóng cài then cửa sắt. Căn phòng tối tăm chỉ thắp một ngọn đèn dầu leo lét, tỏa ra mùi gỗ mục và ẩm mốc. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt không chút máu và vạt áo đẫm nước mưa lẫn máu độc tím nhạt của biểu ca mình, Đường Trạch không khỏi đỏ hoe mắt.


"Gia tộc bị diệt môn... thúc thúc phản bội... ta cứ ngỡ muội đã không qua khỏi dưới tay Lục Vân Phi. Đan điền của muội..." Đường Trạch nghẹn ngào, bàn tay siết chặt thanh đao sắt rèn thủ công bên hông đến mức khớp xương kêu răng rắc.


"Đan điền của ta đã bị phế hoàn toàn." Giọng nói của Đường Vãn Yên lạnh lẽo, bình thản đến đáng sợ, cứ như nàng đang kể câu chuyện của một ai khác. "Nhưng mối thù diệt môn chưa trả, Đường Vãn Yên ta tuyệt đối không thể chết. Biểu ca, ta cần muội giúp ta thu thập một số dược liệu đặc trị để điều chế bột độc và giải độc vai phải. Ta phải thâm nhập Chợ đen U Minh."


Đường Trạch hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận dữ và đau lòng xuống. Hắn biết tính khí kiên cường của biểu muội mình, một khi nàng đã quyết định thì không ai có thể ngăn cản. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ và một chiếc mặt nạ da người thô sơ.


"Lực lượng của Hắc Hổ Bang dưới sự sai khiến của Lục Vân Phi đang lùng sục khắp thị trấn này. Chúng treo thưởng vạn lượng vàng để lấy đầu muội. Chợ đen U Minh nằm dưới lòng đất của trấn, lối vào nằm dưới hầm ngầm của Vạn Hoa Lâu. Muội hãy tìm Bạch Vô Danh – chủ tiệm thuốc lớn nhất chợ đen. Hắn là người duy nhất có những loại dược liệu hiếm mà muội cần, nhưng hãy cẩn thận, gã đó vô cùng thâm trầm và thực dụng."


Đường Vãn Yên nhận lấy tấm bản đồ và chiếc mặt nạ, khẽ gật đầu: "A Mộc sẽ ở lại đây hỗ trợ huynh canh gác. Một mình ta đi là đủ, tránh gây chú ý."


Nàng nhanh chóng đeo mặt nạ da người, ngụy trang thân phận thành một thiếu niên gầy gò có khuôn mặt tầm thường, rồi khẽ vuốt nhẹ chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc trên tai trái. Thần thức của nàng đảo qua không gian trữ vật bên trong khuyên tai, xác nhận cuốn Đường Gia Độc Phổ bản sao và Bộ Kim Bạc Gia Truyền vẫn nằm an toàn, mới lách người bước ra ngoài màn mưa đen tối.


...


Dưới lòng đất của Trấn Hắc Phong, Chợ đen U Minh hiện ra như một thế giới hoàn toàn khác. Không gian ngập tràn mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và hương vị nồng nặc của hàng trăm loại độc dược được mua bán công khai. Những ngọn đuốc xanh lục lập lòe dọc theo các vách đá ẩm ướt, chiếu rọi lên những bóng người đeo mặt nạ quỷ dị đang thì thầm giao dịch.


Đường Vãn Yên lặng lẽ bước đi, sử dụng Mị Ảnh Bộ Pháp nhẹ nhàng lách qua những đám đông hỗn loạn mà không để lại bất kỳ tiếng động nào. Nàng dừng lại trước một cửa tiệm treo tấm biển gỗ khắc hình một đóa hoa độc héo úa. Bên trong tiệm, hàng trăm chiếc lọ gốm chứa độc trùng và dược thảo xếp chồng chất lên nhau.


Một nam tử trung niên nho nhã, sắc mặt trắng bệch không chút máu, đang nhàn nhã lau chùi một chiếc găng tay lụa trắng. Hắn chính là Bạch Vô Danh.


"Khách quý ghé thăm, muốn mua độc dược hại người hay mua thuốc giải mạng?" Bạch Vô Danh không ngẩng đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một luồng uy áp tinh thần của cao thủ Võ Tông trung kỳ.


Đường Vãn Yên bước tới trước quầy, thản nhiên lấy ra từ trong Khuyên Tai Huyết Ngọc ba viên Bách Độc Đan do nàng tự tay luyện chế trước đó đặt lên bàn.


"Ta muốn bán những viên đan dược này để đổi lấy Tử Linh Thạch và một số dược liệu đặc trị: Hàn Băng Thảo và Độc Lân Sa."


Bạch Vô Danh khẽ nhướng mày, cầm một viên Bách Độc Đan lên quan sát. Đôi mắt thâm trầm của hắn chợt lóe lên một tia sáng kinh ngạc khi nhận ra độ tinh khiết của viên đan dược đạt đến mức hoàn mỹ, hoàn toàn không có chút tạp chất nào.


"Độ tinh khiết mười phần... Đây là kỹ thuật luyện dược của Đường gia dòng chính." Bạch Vô Danh ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ da người của nàng, như muốn nhìn thấu tâm can nàng. "Ngươi là ai? Đường gia đã bị diệt môn, kẻ nào còn giữ được bí pháp này?"


"Kẻ bán đan dược không cần khai báo danh tính, đây là quy tắc của Chợ đen U Minh, chủ tiệm Bạch quên rồi sao?" Đường Vãn Yên lạnh lùng đáp trả, không hề nao núng trước uy áp tinh thần của hắn.


Bạch Vô Danh khẽ cười một tiếng, sự tò mò và thèm khát đối với huyết độc biến dị của nàng bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn. Hắn thu hồi uy áp, gật đầu sòng phẳng:


"Tốt, ba viên Bách Độc Đan này ta thu mua với giá năm mươi Tử Linh Thạch. Đây là Hàn Băng Thảo và Độc Lân Sa của ngươi."


Hắn đẩy một chiếc túi gấm chứa đá linh thạch và dược liệu về phía nàng. Đường Vãn Yên nhanh chóng thu tất cả vào Khuyên Tai Huyết Ngọc, không lãng phí một giây nào, xoay người bước nhanh ra khỏi tiệm thuốc.


Tuy nhiên, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi lối thoát ngầm của chợ đen để trở lại mặt đất của Trấn Hắc Phong, một luồng sát khí âm lãnh đột ngột khóa chặt lấy lưng nàng.


Trong màn mưa giông xối xả, một gã nam tử gầy gò, một mắt bị che bởi băng đen, mặt đầy vết sẹo dao chém đang tựa lưng vào vách tường đá ẩm ướt. Hắn cầm một thanh đại đao tẩm kịch độc rỉ sét, đôi mắt lang sói còn lại đang nhìn chằm chằm vào chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc lấp lánh trên tai nàng.


Độc Nhãn Lang – sát thủ săn thưởng khét tiếng của Hắc Hổ Bang.


"Đường Vãn Yên... ác nữ Đường gia mang độc thể trị giá vạn lượng vàng... rốt cuộc ta cũng tìm thấy ngươi." Độc Nhãn Lang liếm khóe môi khô khốc, phát ra tiếng cười khàn đục đầy tàn nhẫn.


Đường Vãn Yên kinh giác, không một lời thừa thãi, nàng lập tức xoay người thi triển Mị Ảnh Bộ Pháp lướt nhanh vào con hẻm tối tăm bên cạnh. Thân ảnh nàng như một bóng ma mờ ảo màu đỏ sậm dưới mưa, cố gắng cắt đuôi kẻ bám đuổi.


"Chạy đi đâu!"


Độc Nhãn Lang gầm lên, tốc độ của một cao thủ Võ Tông sơ kỳ bộc phát cực nhanh. Hắn đuổi sát sau lưng nàng, vung tay phóng ra ba thanh phi đao tẩm độc xé gió lao đi vun vút, cắm phập xuống đất ngay trước mũi chân nàng, chặn đứng đường lui.


Đường Vãn Yên khựng lại, bị dồn vào góc tường của con hẻm cụt tối tăm. Nàng nhanh chóng áp lưng vào vách đá ẩm ướt, hơi thở dồn dập, lồng ngực co thắt đau nhói do kinh mạch bị phế đang chịu quá tải lực lượng.


Độc Nhãn Lang bước từng bước áp sát, thanh đại đao trong tay hắn kéo lê trên nền đá tạo ra những tia lửa xẹt xẹt quỷ dị dưới mưa. Hắn dùng giác quan nhạy bén khóa chặt hơi thở yếu ớt của nàng.


"Một phế nhân bị hủy hoại đan điền như ngươi, dù có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay ta. Khôn hồn thì ngoan ngoãn chịu trói, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng!"


Trong tình thế hiểm nghèo, Đường Vãn Yên không hề hoảng loạn. Ánh mắt nàng lạnh lùng quét qua địa hình con hẻm, tính toán chiến thuật. Nàng khẽ vuốt chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc, âm thầm vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp mỏng manh trong tim, ngưng tụ một luồng huyết dịch tinh khiết ra mười đầu ngón tay hòng phóng Huyết Tơ Định Mệnh khống chế đao của hắn.


Tuy nhiên, đan điền vỡ nát khiến nội lực độc tố của nàng quá yếu ớt. Ngay khi sợi tơ máu màu đỏ sẫm vừa phóng ra tiếp xúc với thanh đại đao của Độc Nhãn Lang, đao khí nóng rực của hắn lập tức chấn động làm sợi tơ đứt đoạn hóa thành sương khói tím nhạt tiêu tán.


"Hự!"


Đường Vãn Yên thổ ra một ngụm máu độc tím đen, cơ thể lảo đảo suýt ngã. Áo vải thô ở vai trái bị đao khí sượt qua rách một đường dài, để lộ làn da mảnh mai bị xước nhẹ rướm máu.


"Haha! Một phế nhân mà cũng đòi dùng tơ độc chống cự? Chết đi!"


Độc Nhãn Lang cười lớn đầy kiêu ngạo, vung đao chém tới một đường chí mạng hướng thẳng vào cổ nàng. Đao phong xé rách màn mưa, mang theo sát ý ngập trời.


Đường Vãn Yên nén đau đớn, giả vờ hoảng loạn tột độ. Nàng lùi lại một bước, vấp ngã xuống vũng bùn nhầy nhụa, cơ thể mảnh mai run rẩy co rúm lại dưới góc tường, tạo ra dáng vẻ của một con mồi đã hoàn toàn tuyệt vọng đầu hàng số phận.


Sự yếu ớt giả tạo của nàng hoàn toàn đánh lừa sự cảnh giác của Độc Nhãn Lang. Hắn nghĩ nàng đã kiệt sức không còn khả năng phản kháng, liền thu hồi phòng ngự nội lực hộ thân, sải bước dài tiếp cận nàng trong tầm ba bước để chuẩn bị vung đao dứt điểm.


Đúng khoảnh khắc hắn bước vào phạm vi chí mạng, ánh mắt hoảng loạn của Đường Vãn Yên lập tức biến mất, thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.


"Kẻ chết... là ngươi!"


Nàng vung mạnh tay phải, ba cây kim bạc tinh xảo từ Bộ Kim Bạc Gia Truyền xuất hiện giữa các kẽ ngón tay, mang theo luồng ánh sáng màu tím nhạt xé gió lao đi cực nhanh. Độc Tiêu Châm!


Ba cây kim bạc tẩm Huyết Độc Tinh Khiết đâm xuyên qua màn mưa, chuẩn xác cắm ngập vào ba huyệt đạo lớn trên ngực và cổ của Độc Nhãn Lang.


Độc Nhãn Lang trợn tròn mắt lang sói, thanh đại đao khựng lại trên không trung khi chỉ cách trán nàng nửa tấc. Huyết độc cổ xưa mang tính ăn mòn cực hạn lập tức thâm nhập vào kinh mạch của hắn, phong tỏa hoàn toàn tuần hoàn nội lực.


"Ngươi... độc này..."


Hắn lắp bắp không thành tiếng, toàn thân run rẩy dữ dội, cơ bắp cứng đờ như tượng đá. Kinh mạch toàn thân hắn nứt vỡ đau đớn thấu xương tủy, khiến hắn quỵ gối xuống vũng bùn nhão trước mặt nàng.


Đường Vãn Yên thản nhiên đứng dậy, gạt đi vệt máu độc nơi khóe môi, lạnh lùng nhìn kẻ săn thưởng đang thoi thóp dưới chân mình. Chiến thắng bằng mưu mẹo và độc châm bất ngờ đã cứu mạng nàng trong gang tấc.


Tuy nhiên, Độc Nhãn Lang dùng chút tàn lực cuối cùng, vung tay trái đập mạnh vào chiếc ống tre đeo bên hông. Một tiếng rít chói tai vang lên, một luồng pháo sáng màu đỏ rực bắn thẳng lên bầu trời đêm giông bão, nổ tung tạo ra ký hiệu đầu lâu rực lửa của Hắc Hổ Bang.


Độc Nhãn Lang gục xuống tắt thở, nhưng nụ cười tàn độc vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt đầy sẹo.


Tín hiệu cầu cứu đã phát đi. Đường Vãn Yên kinh giác nghe thấy tiếng bước chân dồn dập rầm rập và tiếng la hét của hàng chục sát thủ Hắc Hổ Bang đang điên cuồng lao về phía đầu con hẻm cụt này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!