Nhạc nềnShizima

Hái Sen Đoạt Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng vuốt tẩm kịch độc khổng lồ của con rết chúa xé rách sương mù, rít gió sập xuống đầu Đường Vãn Yên. Luồng tử khí nồng nặc bốc mùi hôi thối cực hạn áp sát, khiến từng lọn tóc đen buộc cao bằng dải lụa đỏ của nàng tung bay hỗn loạn. Đan điền bị phế hoàn toàn, lại vừa tiêu hao mất phân nửa sinh lực để kích hoạt Huyết Độc Hộ Thể ở nhịp thở trước, Đường Vãn Yên lúc này chỉ có thể nằm bất động sát khe đá hẹp. Khóe môi nàng vẫn còn vương vệt máu độc tím đen rướm nhẹ, nhưng đôi mắt xếch sắc sảo không hề có lấy một tia hoảng loạn. Nàng đang cược. Nàng cược mạng sống của chính mình, và cược cả năm sinh mệnh của những kẻ mang khế ước ngược đang điên cuồng lao đến kia.


"Keng!"


Một tiếng ngân vang lanh lảnh của kim loại va chạm xé toạc màn đêm. Thanh Dạ Sát Ma Kiếm của Lãnh Vô Song bùng nổ hàng ngàn luồng kiếm khí đen tuyền của Hắc Ám Kiếm Vực, chém thẳng vào chiếc móng vuốt khổng lồ của quái thú ngay trước khi nó kịp chạm vào trán nàng nửa tấc. Chấn lực cực đại khiến lồng ngực trái của Lãnh Vô Song nứt rách rỉ máu, nhịp tim hắn đập dồn dập qua khế ước ngũ giác, truyền đến tim nàng một cơn nhói đau âm ỉ. Hắn thổ ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt phượng lạnh lùng rực lên luồng sát khí đen tối cực hạn, gầm lên một tiếng đầy bạo nộ, điên cuồng vung kiếm chém liên tiếp để đẩy lùi quái thú.


"Ầm!"


Cùng lúc đó, Tiêu Diệc Phong cũng gầm lên một tiếng rúng động. Cánh tay phải bị bỏng rách da thịt của hắn bùng nổ luồng hỏa khí nóng rực của Cửu Dương Hỏa Công, kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể sừng sững chắn trước mặt nàng như một tấm khiên thịt nóng bỏng. Hắn siết chặt nắm đấm, đấm thẳng vào đầu con rết chúa khiến nó rít lên đau đớn, quất đuôi sắt thép điên cuồng. Sức mạnh phản phệ của khế ước khiến Tiêu Diệc Phong đau thắt lòng, lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng hắn không dám lùi nửa bước. Bản năng tự vệ sinh lý cưỡng ép hắn phải bảo vệ nàng bằng mọi giá, nếu nàng chết, đan điền hỏa hệ của hắn cũng sẽ nổ tung ngay lập tức.


Trong lúc hai vị gia chủ giới ngầm đang dốc toàn lực kiềm chế con quái thú khổng lồ, Đường Vãn Yên khẽ ho khan, vệt máu độc tím đen từ khóe môi nàng nhỏ xuống thềm đá hắc thạch dưới khe núi. Ngay khi giọt máu độc chạm vào nền đá, một làn khói tím mờ ảo lập tức bốc lên, kèm theo tiếng xèo xèo ăn mòn nhẹ sỏi đá của đầm lầy. Đây chính là Huyết Độc Tinh Khiết biến dị của nàng, thứ độc tố cực hạn đang dần tiến hóa sang tầng thứ hai.


Nàng khẽ liếc mắt về phía trung tâm Đầm lầy Huyết Nguyệt. Giữa làn sương độc màu đỏ rực đang cuồn cuộn dâng lên, đóa Vạn Niên Độc Liên ngàn năm đang lay động yếu ớt trên mặt bùn lầy nhão nhớp nhúa. Dưới chấn động kinh hoàng từ trận chiến của quái thú, những cánh sen độc màu tím sậm bắt đầu có dấu hiệu rũ xuống, chuẩn bị tàn lụi.


"Không thể chờ thêm được nữa..." Đường Vãn Yên thầm nghĩ, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, thực dụng. Đóa sen độc kia là cơ hội duy nhất để nàng khôi phục đan điền bị phế và tạm thời ổn định độc tố trong tim. Nếu để nó tàn lụi, hành trình của nàng sẽ chấm dứt tại đây.


Nàng khẽ vươn ngón tay thon dài, chạm nhẹ vào chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc đang phát sáng mờ lục bảo, truyền âm khẩn cấp cho Thẩm Thanh Trạch: "Thẩm Thanh Trạch! Mau giúp ta mở đường! Ta phải lấy đóa sen kia ngay bây giờ!"


Thẩm Thanh Trạch đứng cách đó không xa, tà thanh y thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết khẽ bay múa trong gió chướng. Nghe thấy tiếng truyền âm, đôi lông mày nho nhã của hắn khẽ nhíu lại. Hắn nhìn tơ độc phát sáng màu tím mờ nhạt trên cổ tay phải quấn băng trắng của nàng, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp – vừa căm ghét khế ước sinh tử nhục nhã, vừa thèm khát cực đoan muốn nghiên cứu và chiếm hữu dòng máu độc vô giá kia.


"Nàng điên rồi sao? Bùn lầy ở trung tâm đầm lầy có thể ăn mòn nội lực của một Võ Tông chỉ trong vài nhịp thở!" Thẩm Thanh Trạch khàn giọng truyền âm lại.


"Ta không có nội lực để bị ăn mòn. Nhưng nếu ta chết, ngươi cũng đừng mong sống sót." Giọng nói của Đường Vãn Yên lạnh lùng, dứt khoát không một chút thỏa hiệp.


Thẩm Thanh Trạch cắn chặt răng, lồng ngực trái hắn nhói đau dữ dội do khế ước cộng hưởng với sự suy kiệt thể chất của nàng. Hắn biết nàng nói đúng. Không còn lựa chọn nào khác, y tiên của Dược Vương Cốc khẽ vẫy tay, rút ra hàng chục cây Băng Phách Châm từ chiếc hộp bạch ngọc Thái Ất.


"Vút! Vút! Vút!"


Thẩm Thanh Trạch vận chuyển mộc hệ linh lực ôn hòa dồi dào, phóng liên hoàn những cây châm băng vĩnh cửu cực lạnh xuống mặt bùn lầy nhão nát dẫn thẳng đến thềm đá chứa đóa sen độc. Những cây châm băng chạm đất liền tỏa ra hàn khí cực hạn, đóng băng tức thì lớp bùn sôi sục, tạo thành một con đường băng mỏng dính, tạm thời cách ly nhiệt độ và độc tính ăn mòn của đầm lầy.


"Đi!" Thẩm Thanh Trạch quát lớn, sắc mặt hắn trắng bệch đi vài phần do tiêu hao lượng lớn linh lực.


Đường Vãn Yên không hề do dự. Nàng vận chuyển Mị Ảnh Bộ Pháp kết hợp với Vô Ảnh Bộ, thân ảnh mảnh mai mặc y phục đỏ sậm rách nát lướt nhanh như một bóng ma mờ ảo trên con đường băng mỏng dính do Thẩm Thanh Trạch tạo ra. Tốc độ của nàng cực nhanh, tà áo đỏ lướt qua để lại những vệt khói tím mờ nhạt dưới ánh trăng tàn.


Thế nhưng, khi nàng chỉ còn cách đóa Vạn Niên Độc Liên ba bước chân, một tiếng cười tà mị, điên cuồng bỗng vang lên từ phía vách đá Tây Bắc.


"Ha ha ha! Yêu nữ Đường gia! Đóa sen độc này phải thuộc về Thiên Độc Môn ta!"


Phạm Thiên Hành từ trong bóng tối lao ra như một con diều hâu vồ mồi. Gương mặt tà mị của hắn vặn vẹo vì lòng tham cực đoan, đôi mắt dâm tà rực lên sát ý. Hắn vung thanh kiếm dài tẩm kịch độc ăn mòn, chém ra một đường kiếm khí xanh lục xé rách không khí, hướng thẳng vào cổ tay phải quấn băng trắng của Đường Vãn Yên hòng chặt đứt tay nàng, cướp đoạt đóa sen và bắt nàng về làm lô đỉnh tu luyện vạn độc ma công.


Từ đằng xa, Thẩm Phi Yến – sư muội của Thẩm Thanh Trạch – chứng kiến cảnh tượng này liền kinh ngạc che miệng. Cô ta không thể tin nổi Đường Vãn Yên lại liều lĩnh đối đầu trực diện với một Độc Sư đỉnh phong như Phạm Thiên Hành mà không hề có nội lực phòng thân.


Đường Vãn Yên không hề rụt tay lại. Ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào mũi kiếm đang lao tới. Nàng khẽ động ngón tay trái, kích hoạt chiếc kẹp tóc cơ quan ám khí Bách Biến giấu trên tóc búi cao.


"Hưu!"


Một mũi kim độc siêu nhỏ đúc từ Hắc Thiết Linh Quặng xé gió bắn ra cực nhanh, đâm chuẩn xác vào huyệt đạo cổ tay cầm kiếm của Phạm Thiên Hành. Lực sát thương vật lý không mạnh, nhưng độc tính tê liệt trên mũi kim khiến tay hắn khựng lại trong một sát na, đường kiếm chém lệch sang một bên, sượt qua vai nàng làm rách một vạt áo đỏ.


Nhân cơ hội Phạm Thiên Hành bị khựng lại, Đường Vãn Yên áp sát thân hình mảnh mai của mình vào sát người hắn. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương huyết độc ngọt lịm như hoa quỳnh tỏa ra từ người nàng.


"Ngươi muốn máu của ta sao? Vậy thì ta cho ngươi!" Đường Vãn Yên rít qua kẽ răng.


Nàng dùng móng tay trái tự rạch mạnh vào vết thương sâu ở cổ tay phải của mình. Dải băng trắng rách toạc, dòng Huyết Độc Tinh Khiết màu tím đen, đậm đặc và phát sáng lấp lánh như dạ quang phun trào. Nàng vung tay, nhỏ thẳng ba giọt máu tim tinh khiết nhất của mình vào vết thương hở trên cổ Phạm Thiên Hành – nơi vừa bị mũi kim độc của nàng đâm trúng.


"A... A... A!"


Một tiếng thét thảm thiết, rách họng vang dội khắp Đầm lầy Huyết Nguyệt. Giọt Huyết Độc Tinh Khiết của nàng vừa chạm vào máu thịt hắn liền bộc phát độc tính ăn mòn cực hạn của dòng máu cổ xưa. Độc tố biến dị nhanh chóng thâm nhập vào hệ thần kinh, gặm nhấm kinh mạch và đốt cháy linh hồn hắn như hàng vạn con kiến độc đang cắn xé xương tủy. Phạm Thiên Hành đau đớn tột cùng, gương mặt tà mị biến dạng hoàn toàn, hắn điên cuồng dùng tay cấu xé da thịt trên cổ đến mức rỉ máu, gào khóc thảm thiết.


"Yêu nữ... Ngươi... ngươi đã dùng thứ độc gì... Á!" Phạm Thiên Hành không thể chịu đựng nổi nỗi đau đớn thấu xương tủy, hắn ôm cổ, lảo đảo tháo chạy nhục nhã vào sương mù dày đặc, bỏ lại thanh kiếm gãy dưới đất.


Chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn và quỷ dị đó, Thẩm Phi Yến đứng từ xa hoàn toàn sững sờ, toàn thân run rẩy vì sợ hãi trước độc thuật phản sát tàn độc của Đường Vãn Yên.


Đường Vãn Yên khẽ nhếch khóe môi, sắc mặt nàng nhợt nhạt đi vài phần do vừa trích máu tim làm chất dẫn độc, cơ thể mảnh mai khẽ lảo đảo do suy kiệt sinh lực nhẹ. Nàng vươn bàn tay đẫm máu độc, nắm chặt lấy thân cây đóa Vạn Niên Độc Liên và dùng lực bẻ gãy.


Đóa sen độc ngàn năm phát sáng màu tím sậm cuối cùng đã nằm gọn trong tay nàng. Nàng nhanh chóng cất nó vào không gian trữ vật của chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái.


Thế nhưng, ngay khi đóa sen độc vừa rời khỏi cuống, một biến cố kinh hoàng bùng nổ.


Con rết chúa khổng lồ đang bị Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong dồn vào đường chết bỗng gầm lên một tiếng cuối cùng đầy u uất, vang dội khắp thung lũng. Toàn bộ thân thể dài mười trượng được bao bọc bởi lớp vảy giáp đen tím của nó phồng rộp lên dữ dội, rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn cốt nhục.


"Oanh!"


Cú nổ kinh hoàng giải phóng ra một luồng chướng khí màu đỏ rực, dày đặc và tanh nồng cực hạn. Luồng sương độc đỏ rực bùng nổ như một cơn sóng thần, nhanh chóng lan tỏa và bít kín toàn bộ lối ra vào duy nhất của vùng cấm Đầm lầy Huyết Nguyệt, chôn vùi tất cả vào màn sương chết chóc...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!