Nhạc nềnShizima

Huyết Chiến Đầm Lầy Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng kim loại xé rách màn đêm vang lên lanh lảnh. Thanh Dạ Sát Ma Kiếm của Lãnh Vô Song vạch ra một đường kiếm khí đen kịt, lạnh lẽo như sắc khí của âm ty, chém thẳng vào chiếc roi độc đang lao tới ngay trước mặt Đường Vãn Yên.


"Oanh!"


Một luồng chấn lực kịch liệt bùng nổ giữa không trung. Roi độc tẩm kịch độc của Phạm Thiên Hành bị kiếm khí chém đứt làm đôi, dịch độc màu xanh lục bắn tung tóe xuống lớp bùn lầy, bốc lên những làn khói khét lẹt. Phạm Thiên Hành bị lực phản chấn đẩy lùi ba bước, sắc mặt hắn từ hưng phấn tột độ chuyển sang xanh mét, u ám nhìn chằm chằm vào Lãnh Vô Song.


"Lãnh Vô Song! Ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của bổn thiếu chủ?" Phạm Thiên Hành rít qua kẽ răng, bàn tay cầm chuôi roi run rẩy nhẹ do kiếm ý hắc ám xâm nhập.


Lãnh Vô Song không thèm đáp lời. Hắn đứng chắn trước mặt Đường Vãn Yên, hắc y thêu chỉ bạc khẽ bay múa trong làn sương độc đỏ rực của Đầm lầy Huyết Nguyệt. Lồng ngực trái của hắn phập phồng dữ dội, nhịp tim đập dồn dập qua khế ước ngũ giác đang truyền đến từng đợt đau nhói âm ỉ, cộng hưởng với sự mệt mỏi thể xác của nàng. Ánh mắt phượng lạnh lùng của hắn không chứa một tia cảm xúc, nhưng thanh ma kiếm trong tay lại run rẩy như muốn khát máu. Bản năng tự vệ sinh lý từ khế ước ép buộc hắn phải bảo vệ nàng bằng mọi giá, nhưng sâu thẳm trong lòng hắn, một ngọn lửa ghen tuông cực đoan đang bùng cháy khi nghe tên cặn bã kia muốn bắt nàng làm lô đỉnh.


Ngay bên cạnh, Tiêu Diệc Phong cũng gầm lên một tiếng đầy bạo nộ. Cánh tay phải bị bỏng rách nhẹ của hắn bùng nổ luồng hỏa khí nóng rực của Cửu Dương Hỏa Công. Hắn siết chặt nắm đấm, kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể, biến cơ thể cường tráng thành một tấm khiên thịt sừng sững bên cạnh nàng.


"Phạm Thiên Hành, hôm nay Lôi Hỏa Đường ta sẽ thiêu rụi toàn bộ Thiên Độc Môn các ngươi nếu dám tiến thêm một bước!" Tiêu Diệc Phong quát lớn, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức nhưng đầy uy lực.


"Xào xạc... rào rào..."


Chưa kịp để hai bên tiếp tục giằng co, tiếng sáo xương người của Độc Hạt Tử trên vách đá Tây Bắc đột ngột rít lên một quãng âm chói tai, dồn dập và quỷ dị vô cùng. Mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt toác dữ dội. Lớp bùn nhão nhớp nhúa xung quanh sủi bọt khí đỏ ngầu, sục sôi như một vạc dầu nóng.


"Cẩn thận! Trận pháp của Độc Hạt Tử đã kích hoạt thứ gì đó dưới đáy đầm lầy!" Cổ Linh Nhi hét lớn, chiếc vòng lục lạc bạc trên cổ tay cô ta phát ra những tiếng leng keng dồn dập để giữ cho con Cổ Trùng Dẫn Đường phát sáng màu xanh lục không bị hoảng loạn.


"Ầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ Đầm lầy Huyết Nguyệt. Từ sâu dưới đáy bùn lầy đen kịt, một bóng đen khổng lồ trồi lên, mang theo hàng vạn tấn bùn nhão bắn tung tóe. Đó là một con rết chúa khổng lồ, thân dài hơn mười trượng, toàn thân được bao bọc bởi lớp vảy giáp màu đen tím cứng như sắt thép, tỏa ra luồng tử khí nồng nặc bốc mùi hôi thối cực hạn. Trăm chiếc chân sắc nhọn của nó cắm sâu vào bùn lầy, đôi râu dài quất liên tục vào không khí, giải phóng ra luồng dịch độc màu xanh lục ăn mòn mọi thứ.


Con quái thú đầm lầy vừa thức tỉnh liền bộc phát ma tính điên cuồng, không phân biệt địch ta. Nó quét mạnh chiếc đuôi thép khổng lồ ngang qua chiến trường.


"Rầm!"


Một cú quét đuôi mang theo chấn lực ngàn cân thổi bay hàng chục sát thủ Thiên Độc Môn đang đứng gần đó. Những tiếng xương gãy vụn và tiếng la hét thảm thiết vang lên khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng bùn lầy. Phạm Thiên Hành kinh hoàng thối lui, vội vã vung tay ra lệnh cho thuộc hạ lùi lại bảo vệ mình.


"Nha đầu thối! Hôm nay ngươi phải chết ở đây!" Phạm Thiên Hành điên cuồng gào thét, hắn cố ý vung roi độc đánh lạc hướng con rết chúa, dẫn dụ luồng tấn công của quái thú hướng về phía Đường Vãn Yên nhằm ép nàng vào đường cùng.


Đường Vãn Yên đứng giữa hỗn loạn, đôi mắt xếch sắc sảo lướt nhanh qua địa hình xung quanh. Đan điền bị phế hoàn toàn khiến nàng không thể vận chuyển nội lực để bay nhảy tránh né, cơ thể mảnh mai liên tục phải chịu áp lực chấn động dữ dội.


Nàng khẽ chạm ngón tay vào chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc đang phát sáng mờ lục bảo, truyền âm khẩn cấp cho Cổ Linh Nhi: "Linh Nhi! Triệu hồi cổ trùng dẫn đường, tìm cho ta một khe đá an toàn dưới vách núi!"


Cổ Linh Nhi lập tức hiểu ý, cô ta lắc mạnh vòng lục lạc bạc. Con Cổ Trùng Dẫn Đường phát sáng màu xanh lục vo ve bay đi, rẽ qua làn sương độc đỏ rực, chỉ lối về phía một khe đá hẹp ẩn mật sát vách núi đá hắc thạch.


"Đi theo ta!" Vãn Yên khẽ ra lệnh. Nàng vận chuyển Mị Ảnh Bộ Pháp kết hợp với Vô Ảnh Bộ, thân ảnh mảnh mai lướt đi nhẹ nhàng tựa như một bóng ma mờ ảo màu đỏ sậm dưới mưa đêm, không để lại tiếng động chân trên bùn nhão, khéo léo né tránh các khối đá khổng lồ đang rơi xuống sầm sầm.


Thế nhưng, con rết chúa khổng lồ đã hoàn toàn bị kích thích bởi mùi huyết độc ngọt lịm như hoa quỳnh tỏa ra từ vết thương sâu quấn băng trắng ở cổ tay phải của nàng. Nó rít lên một tiếng chói tai, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào bóng dáng nàng, chiếc đuôi sắt thép khổng lồ xé rách không khí, quất mạnh về phía nàng với tốc độ sấm sét.


"Vãn Yên! Tránh ra!" Tiêu Diệc Phong gầm lên, định lao đến chắn đòn nhưng cơ thể cường tráng của hắn bị lũ rết độc nhỏ bao vây cản trở trong một sát na.


"Oanh!"


Chiếc đuôi sắt thép quét trúng bả vai Đường Vãn Yên. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi chấn lực cực hạn tưởng chừng như sẽ nghiền nát cơ thể mảnh mai của nàng, luồng huyết dịch cổ xưa trong tim nàng chợt co bóp dữ dội, tự động kích hoạt phản xạ bảo mệnh tối cao.


"Huyết Độc Hộ Thể!"


Một lớp màng bảo vệ màu tím sậm lấp lánh đột ngột bùng nổ, bọc quanh thân nàng. Chấn lực từ chiếc đuôi quái thú dội thẳng vào lớp màng tím, tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Lớp màng bảo vệ cản phá thành công 90% chấn lực vật lý, nhưng lực phản chấn còn lại vẫn đánh văng nàng ra xa, ngã gục xuống thềm đá sát khe núi.


"Phốc!"


Đường Vãn Yên thổ ra một ngụm máu độc màu tím đen, sắc mặt nhợt nhạt không chút máu. Việc kích hoạt Huyết Độc Hộ Thể tự động đã tiêu hao đột ngột 50% sinh lực thể chất của nàng, khiến toàn thân nàng run rẩy bần bật, kinh mạch đau nhói như bị thiêu rụi.


Ngay khi nàng bị thương thổ huyết, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trên toàn chiến trường.


"Khụ!"


Lãnh Vô Song đang vung kiếm chém rết bỗng khựng lại, lồng ngực trái của hắn nhói đau dữ dội như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Hắn thổ ra một ngụm máu tươi, khuỵu một gối xuống bùn lầy, thanh Dạ Sát Ma Kiếm cắm sâu xuống đất để giữ thăng bằng.


Tiêu Diệc Phong cũng thét lên một tiếng đầy phẫn uất bất lực, ngực trái hắn đau thắt lòng, Cửu Dương Hỏa Công trong đan điền bị hỗn loạn hoàn toàn. Cách đó không xa, Thẩm Thanh Trạch và Mộ Dung Phán cũng đồng loạt ôm ngực thổ huyết, sắc mặt trắng bệch vì đau đớn thấu xương tủy. Ngay cả Tạ Trường Phong đang nghỉ ngơi ẩn mật trong xe ngựa cũng bị cơn đau linh hồn khế ước hành hạ đến mức đứt quãng hơi thở.


Cơn đau chia sẻ 100% đau đớn thể xác từ khế ước sinh mệnh ngược đã kích hoạt bản năng tự vệ sinh lý cực hạn của cả năm vị bạo chúa giới ngầm. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự bạo nộ điên cuồng bùng phát trong linh hồn họ: Yêu nữ Đường gia sắp chết! Nếu nàng chết, cả năm người họ cũng sẽ nổ tung kinh mạch mà chết theo ngay lập tức!


"Chết tiệt! Yêu nữ! Ngươi không được chết!" Tiêu Diệc Phong gầm lên, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ và sát ý điên cuồng.


Hắn gượng dậy, linh lực hỏa hệ bùng nổ cực hạn toàn thân. Hắn lao vút đi như một quả cầu lửa khổng lồ, vung Lôi Hỏa Thần Quyền đấm thẳng vào đầu con rết chúa khổng lồ để thu hút sự chú ý của nó khỏi nàng.


"Keng!"


Lãnh Vô Song cũng bạo nộ tột cùng, sát khí hắc hỏa ngập trời bùng phát từ Dạ Sát Ma Kiếm. Thân ảnh hắc y lướt đi nhanh như một tia chớp đen, vung lên hàng ngàn luồng kiếm khí đen kịt của Hắc Ám Kiếm Vực, chém điên cuồng vào các khớp chân của quái thú đầm lầy để kìm hãm chuyển động của nó.


Tạ Trường Phong lúc này cũng không thể đứng ngoài cuộc. Hắn gượng dậy từ xe ngựa, vung Vô Ảnh Chủy lướt đi như một chiếc bóng vô hình, áp sát vách đầu quái thú, cố gắng đâm đoản đao vào mắt nó. Tuy nhiên, lớp vảy giáp của rết chúa quá dày và cứng, khiến đoản đao va chạm phát ra những tia lửa rực trời rồi bị mẻ đao thảm hại, buộc hắn phải lùi lại trong gang tấc.


Đường Vãn Yên tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, khẽ ho khan, vệt máu độc tím đen rỉ ra nơi khóe môi. Dù cơ thể đang suy kiệt nghiêm trọng, đôi mắt xếch sắc sảo của nàng vẫn bình tĩnh quan sát toàn bộ trận chiến. Nàng nhận ra con rết chúa khổng lồ liên tục quay đầu tấn công Tiêu Diệc Phong mỗi khi hắn bộc phát hỏa lực cực hạn.


Nàng suy luận chiến thuật nhanh chóng: Quái thú đầm lầy thuộc tính âm hàn nhưng lại cực kỳ nhạy cảm và bị thu hút bởi linh lực hỏa hệ ấm áp của Tiêu Diệc Phong.


Nàng khẽ chạm tay vào chiếc Thính Phong Trâm cài tóc, truyền âm ra lệnh cưỡng chế cho Tiêu Diệc Phong: "Tiêu Diệc Phong! Nghe lệnh ta! Vận chuyển Cửu Dương Hỏa Công tối đa, lùi về hướng Đông Nam để dụ con rết chúa quay đầu! Ta cần khe hở này để tìm lối thoát!"


"Đường Vãn Yên! Ngươi coi bổn đường chủ là mồi nhử sao?" Tiêu Diệc Phong phẫn uất gào lên, nhưng khế ước sinh mệnh ngược cưỡng ép cơ thể hắn phải phục tùng mệnh lệnh của nàng. Hắn cắn răng, bộc phát toàn bộ hỏa lực hừng hực, lướt nhanh về hướng Đông Nam, kéo theo sự truy đuổi điên cuồng của con rết chúa khổng lồ.


Sự phối hợp chiến đấu đầy bạo nộ và ghen tuông ngầm bùng nổ giữa năm vị gia chủ. Lãnh Vô Song chém đứt hàng chục chiếc chân của quái thú, trong khi Thẩm Thanh Trạch dùng Thái Ất Chân Châm liên tục phong tỏa các huyệt đạo lớn trên thân thể nó, đẩy lui con quái thú khổng lồ vào trạng thái trọng thương dữ dội, dồn Phạm Thiên Hành và Thiên Độc Môn vào thế bí hoàn toàn.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tưởng chừng như đã kiểm soát được cục diện, con rết chúa khổng lồ trong cơn giãy chết bỗng bộc phát sức mạnh cuồng bạo cuối cùng. Nó quật mạnh chiếc đuôi sắt thép xé rách vòng hỏa lực, đánh gãy lớp phòng ngự Lôi Hỏa Bá Thể và quật ngã Tiêu Diệc Phong văng mạnh vào vách đá.


Không dừng lại ở đó, con quái thú khổng lồ quay ngoắt cái đầu gớm ghiếc đầy răng cưa, hướng thẳng đôi móng vuốt sắc nhọn khổng lồ bốc khói độc xanh lục về phía Đường Vãn Yên đang bị kiệt sức, nằm bất động sát khe đá...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!