Thiên Độc Môn Phục Kích
Màn sương độc màu đỏ rực của Đầm lầy Huyết Nguyệt cuồn cuộn dâng lên, nuốt chửng những tia sáng tàn cuối cùng của mảnh trăng khuyết. Bầu không khí tanh nồng mùi máu và xác thực vật thối rữa ép chặt vào lồng ngực Đường Vãn Yên, khiến phế phủ của nàng khẽ co thắt. Đan điền bị phế hoàn toàn khiến nàng không thể vận chuyển nội lực để ngăn chặn cái lạnh ẩm ướt đang thấm qua lớp y phục đỏ sậm rách nát. Thế nhưng, nhờ viên đan dược chế luyện từ Hàn Băng Thảo của Thẩm Thanh Trạch, luồng khí mát lạnh vẫn đang bảo hộ phế phủ nàng khỏi sự ăn mòn của chướng khí mang tính hỏa kịch độc.
Trên mái tóc đen buộc cao bằng dải lụa đỏ của nàng, chiếc Thính Phong Trâm bằng bạc khẽ tỏa ra luồng sáng lục bảo mờ ảo, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt nhưng lạnh lùng, kiên nghị đến đáng sợ. Cổ tay phải của nàng quấn dải băng trắng vẫn còn rướm nhẹ một vệt máu độc màu tím đen – thứ máu độc vô tình nhỏ xuống nền đá trước đó, ăn mòn nhẹ sỏi đá thung lũng thành những vệt khói mờ ảo.
"Độc Hạt Tử..." Đường Vãn Yên khẽ lặp lại cái tên mà Cổ Linh Nhi vừa cảnh báo, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy thực dụng. Nàng khẽ siết chặt chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm trên cổ tay trái, đôi mắt xếch sắc sảo quét qua màn sương đỏ trước mặt.
Ngay bên cạnh nàng, Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong lập tức tiến lên nửa bước, vô hình trung tạo thành một thế gọng kìm che chắn cho nàng ở giữa. Lồng ngực trái của Lãnh Vô Song khẽ phập phồng, nhịp tim của hắn qua khế ước ngũ giác đang đập dồn dập, cộng hưởng với sự mệt mỏi thể xác của nàng. Sát khí hắc ám từ Dạ Sát Ma Kiếm bên hông hắn bắt đầu rục rịch dâng trào, đen kịt và lạnh lẽo. Tiêu Diệc Phong thì siết chặt nắm đấm, cánh tay phải bị bỏng rách da thịt từ trận chiến trước tỏa ra luồng hỏa khí nóng rực của Cửu Dương Hỏa Công, sẵn sàng bộc phát Lôi Hỏa Bá Thể bất cứ lúc nào.
"Xào xạc... rào rào..."
Tiếng động quỷ dị từ dưới lớp bùn lầy đen kịt đột ngột vang lên, ban đầu chỉ là những tiếng sột soạt nhỏ, nhưng chỉ trong vài nhịp thở, nó đã biến thành một chuỗi âm thanh rợn người như hàng vạn chiếc vảy sắt đang cọ xát vào nhau. Lớp bùn nhão nhớp nhúa xung quanh bắt đầu sủi bọt khí đỏ ngầu. Từ những khe nứt của rễ cây cổ thụ dị dạng, hàng vạn con rết độc khổng lồ, thân dài hơn một thước, toàn thân đen kịt pha sắc tím tà dị bắt đầu bò ra. Những chiếc chân sắc nhọn của chúng cắm sâu vào bùn lầy, đôi râu dài quất liên tục vào không khí, giải phóng ra luồng dịch độc màu xanh lục bốc mùi hôi thối cực hạn.
"Đến rồi!" Cổ Linh Nhi thốt lên đầy cảnh giác, chiếc vòng lục lạc bạc trên cổ tay cô ta phát ra những tiếng leng keng dồn dập để giữ cho con Cổ Trùng Dẫn Đường phát sáng màu xanh lục không bị hoảng loạn.
Thẩm Thanh Trạch bước lên trước một bước, tà thanh y đơn giản thoang thoảng mùi dược thảo khẽ lay động. Gương mặt y tiên của Dược Vương Cốc lạnh lùng như băng tuyết, hắn nhanh chóng vung tay, ném ra một nắm độc bột màu xanh trắng – Bách Thảo Tán, loại bột chuyên dùng để xua đuổi độc trùng ngàn năm của cốc.
Tuy nhiên, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Luồng độc bột vừa chạm vào lũ rết độc liền bị lớp dịch xanh trên người chúng hòa tan hoàn toàn. Lũ rết độc khổng lồ không những không lùi lại, mà ngược lại còn bị kích thích bởi mùi dược thảo, điên cuồng lao về phía họ nhanh hơn.
Thẩm Thanh Trạch nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, bàn tay siết chặt hộp châm Thái Ất bằng bạch ngọc: "Vô ích. Lũ rết độc này đã bị luyện chế bằng cổ thuật tàn bạo của Độc Hạt Tử, chúng kháng hoàn toàn độc tố và dược phấn thông thường!"
"Để ta thiêu rụi lũ sâu bọ này!" Tiêu Diệc Phong gầm lên, đôi mắt hổ rực lửa. Hắn định vung hỏa quyền tạo ra một vụ nổ lớn để dẹp đường.
"Đừng dùng hỏa công diện rộng diện rộng ngay lúc này!" Đường Vãn Yên lạnh lùng ngăn lại, giọng nói không chút độ ấm nhưng mang theo uy áp buộc hắn phải khựng lại do khế ước đau đớn cảm ứng. "Sương độc đỏ rực ở đây mang tính hỏa kịch độc, hỏa lực của ngươi nếu kích nổ chướng khí sẽ thiêu rụi toàn bộ thung lũng này trước khi giết được lũ rết. Các ngươi muốn cùng ta chôn thây ở đây sao?"
Tiêu Diệc Phong cắn răng, phẫn uất bất lực trước sự trói buộc lý trí của nàng, nhưng hắn buộc phải thu hồi hỏa lực bộc phát mạnh mẽ, chỉ duy trì một vòng lửa nhỏ quanh chân để ngăn lũ rết tiến lại gần.
Giữa tiếng vo ve gầm rú điên cuồng của vạn trùng, Mộ Dung Phán đột ngột nhắm hai mắt lại. Mỹ nam tà mị của Thính Phong Các đứng lặng lẽ, đôi ngón tay thon dài đặt sát bên tai, kích hoạt Thính Phong Điệp Ảnh Kỹ. Những sợi tơ linh lực màu tím nhạt mờ ảo bắt đầu lan tỏa từ tai hắn, rải đi khắp không gian đầm lầy để thu thập và lọc sạch sóng âm hỗn loạn.
Gương mặt đào hoa của Mộ Dung Phán nhanh chóng trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Việc duy trì thính giác tầm xa để tìm kiếm kẻ điều khiển giữa hàng vạn tiếng rết độc cắn xé đang tiêu hao một lượng tinh thần lực khổng lồ trong đan điền hắn. Sau mười nhịp thở căng thẳng cực hạn, hắn đột ngột mở mắt, chỉ tay về phía vách đá nhô ra sát rìa đầm lầy, cách đó khoảng năm mươi bước:
"Tìm thấy rồi! Độc Hạt Tử ẩn nấp trên vách đá hướng Tây Bắc, ngay sau tảng đá lớn hình đầu lâu! Gã đang dùng tiếng sáo tre ngầm dưới đất để điều khiển lũ rết!"
"Sát thủ Minh Các nghe lệnh, ẩn mình áp sát vách đá, chặt đầu gã điều khiển cho ta!" Tạ Trường Phong – lúc này đang nghỉ ngơi trong chiếc xe ngựa ẩn mật bên ngoài dưới sự canh gác của Minh Nguyệt – đã truyền âm lệnh bài từ trước, điều động ba bóng đen sát thủ Minh Các từ bóng tối rừng trúc vút đi như những chiếc bóng vô hình tiến về phía vách đá.
"Ha ha ha! Khá lắm! Thính Phong Các chủ quả nhiên danh bất hư truyền, lại có thể phát hiện ra vị trí của trưởng lão ta nhanh như vậy!"
Một tiếng cười tà mị, dâm đãng đột ngột vang lên từ màn sương đỏ phía đối diện. Sương mù tự động rẽ ra hai bên, để lộ một đoàn người mặc y phục thêu hình rết rồng màu xanh lục tà dị. Đi đầu là một nam tử khoảng hai mươi ba tuổi, dung mạo tuấn tú nhưng mang vẻ tà ác cực đoan. Đôi môi hắn tím đen do luyện Thiên Độc Ma Công, ánh mắt dâm tà không chút che giấu khóa chặt vào thân hình mảnh mai của Đường Vãn Yên.
Phạm Thiên Hành – Thiếu chủ Thiên Độc Môn.
Phía sau hắn, một lão già gầy gò lùn tịt, lưng gù đeo chiếc gùi tre khổng lồ chứa hàng vạn con rết đang bò lổ ngổm – Độc Hạt Tử – đang đặt một chiếc sáo tre bằng xương người lên môi, thổi ra những âm điệu trầm đục quỷ dị.
Phạm Thiên Hành khẽ liếm môi, đôi mắt đầy vẻ tham lam nhìn chằm chằm vào cổ tay rướm máu độc của Vãn Yên: "Đường Vãn Yên! Nữ thừa kế duy nhất còn sống của Đường gia... Thể chất huyết độc cổ xưa của ngươi chính là món linh dược tốt nhất trên thế gian này! Hãy ngoan ngoãn đi theo bổn thiếu chủ về làm lô đỉnh tu luyện Thiên Độc Ma Công, ta hứa sẽ cho ngươi hưởng vinh hoa phú quý, sống thêm vài ngày. Nếu không... lũ rết độc của Độc Hạt Tử sẽ gặm nhấm từng thớ thịt trên cơ thể mảnh mai của ngươi!"
Đường Vãn Yên lặng lẽ quan sát Phạm Thiên Hành, đôi mắt xếch sắc sảo bộc lộ một sự ghê tởm thực tế cực hạn. Đối với loại kẻ thù thèm khát thể xác và dòng máu của mình để làm công cụ tu luyện, nàng chỉ cảm thấy một sự tởm lợm sâu sắc dâng lên trong lòng. Nàng khẽ rụt tay vào ống tay áo đỏ sậm, Bộ Kim Bạc Gia Truyền kẹp chặt giữa các ngón tay thon dài, chuẩn bị cho một đòn phản sát cận chiến nếu hắn dám áp sát.
"Thiên Độc Môn cặn bã... Ngươi cũng xứng chạm vào ta sao?" Giọng nói của nàng lạnh lùng như băng tuyết, mang theo sự kiêu ngạo vương giả tột cùng của một kẻ mang huyết độc dòng chính.
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Phạm Thiên Hành bị thái độ khinh miệt của nàng chọc giận. Hắn gầm lên một tiếng, tay phải giật mạnh chiếc roi độc quấn quanh eo. Chiếc roi da rắn độc Xích Luyện bùng nổ luồng khí độc màu xanh lục xé gió lao đi vun vút dưới trăng, hướng thẳng vào mặt Đường Vãn Yên hòng hủy hoại dung nhan và bắt sống nàng.
Cơn gió độc rít gào áp sát mặt nàng, mang theo mùi tanh nồng kinh hoàng. Thế nhưng, Đường Vãn Yên không hề né tránh. Đan điền bị phế khiến nàng không có khinh công để tháo chạy, nhưng nàng biết rõ bài tẩy lớn nhất của mình là gì.
"Thịch!"
Lồng ngực trái của Lãnh Vô Song đột ngột co thắt dữ dội, cơn đau khế ước liên kết sinh mệnh bùng nổ như một nhát búa tạ giáng xuống tim hắn khi cảm nhận được nguy hiểm chí mạng đang nhắm vào nàng. Sự đau đớn thể xác đè bẹp mọi lòng tự tôn kiêu ngạo của vị Cung chủ Dạ Sát Cung. Đôi mắt phượng của hắn rực lên luồng sát khí đen tối cực hạn, ma tính bạo tẩu trong người hắn bùng phát dữ dội.
"Ngươi dám chạm vào nàng?!"
Lãnh Vô Song gầm lên một tiếng đầy giận dữ, thân ảnh hắc y thêu chỉ bạc lướt đi nhanh như một tia chớp đen. Thanh Dạ Sát Ma Kiếm rút khỏi vỏ với một tiếng ngân vang lanh lảnh của kim loại xé rách màn đêm, vung lên một đường kiếm khí đen kịt chém thẳng vào chiếc roi độc đang lao tới ngay trước mặt Đường Vãn Yên...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!