Nhạc nềnShizima

Thám Hiểm Đầm Lầy Huyết Nguyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít lên qua những khe đá nứt nẻ của U Minh Cốc, mang theo tàn tro cốt nhục của U Minh Lão Quỷ tan biến vào khoảng không đen tối. Đường Vãn Yên đứng bên mép suối nước nóng Linh Tuyền Nhãn, bàn tay mảnh mai khẽ vuốt ve dải băng trắng quấn quanh cổ tay phải. Vết thương rạch sâu từ nghi thức hiến tế máu tim vẫn còn âm ỉ đau nhói, từng dòng huyết dịch cổ xưa chảy dọc kinh mạch như những nhát kim châm lạnh buốt. Trên mái tóc đen buộc cao của nàng, chiếc Thính Phong Trâm bằng bạc khẽ tỏa ra luồng sáng lục bảo mờ ảo, phản chiếu ánh nước lấp lánh.


Phía sau nàng, Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong đang thở dốc dồn dập. Lồng ngực trái của Cung chủ Dạ Sát Cung vẫn rỉ máu nhẹ qua lớp hắc phục thêu chỉ bạc, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vặn vẹo vì phẫn nộ và nhục nhã. Khế ước sinh mệnh ngược Ngũ Giác Đồng Tử Độc bắt buộc hắn phải gánh chịu trọn vẹn cơn đau thắt lồng ngực của Vãn Yên, biến hắn thành một con thú hoang bị xích chặt, không thể rời xa nàng nửa bước. Tiêu Diệc Phong đứng bên cạnh, cánh tay phải rách bỏng do hỏa lực phản phệ khế ước đang run rẩy nhẹ, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh mai của nàng.


"Thiên Độc Môn... Phạm Thiên Hành..." Đường Vãn Yên khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng và kiêu ngạo đến đáng sợ dưới ánh trăng tàn. "Lời cảnh báo của lão quỷ trước khi chết chắc chắn không phải là giả. Đóa Vạn Niên Độc Liên kia là cơ hội duy nhất để ta khôi phục đan điền bị phế. Cho dù đầm lầy kia có là đầm rồng hang cọp, chúng ta cũng phải đi."


"Đường Vãn Yên! Ngươi đang đùa giỡn với mạng sống của tất cả chúng ta sao?" Tiêu Diệc Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. "Đầm lầy Huyết Nguyệt là vùng đất chết, sương độc đỏ rực ở đó có thể ăn mòn nội lực của một cao thủ Võ Tông chỉ trong vài nhịp thở! Ngươi muốn kéo cả lũ cùng chôn thây ở đó à?"


"Tiêu đường chủ," Đường Vãn Yên quay đầu lại, đôi mắt xếch sắc sảo lóe lên tia sáng lạnh lẽo như dao găm. "Ngươi quên rồi sao? Nếu ta chết, đan điền hỏa hệ của ngươi cũng sẽ nổ tung ngay lập tức. Các ngươi không có quyền lựa chọn, ngoài việc bảo vệ ta tiến vào đầm lầy."


Lãnh Vô Song siết chặt chuôi Dạ Sát Ma Kiếm, sát khí hắc ám bùng nổ xung quanh thân thể hắn nhưng ngay lập tức bị một cơn đau nhói ở tim đè bẹp. Hắn cắn răng, rít qua kẽ răng: "Xuất phát!"


...


Đoàn người di chuyển liên tục suốt hai ngày đêm qua những con đường mòn hiểm trở của thung lũng ranh giới, hướng thẳng về phía Tây Nam. Khi ranh giới của U Minh Cốc mờ dần sau lưng, bầu không khí xung quanh đột ngột chuyển sang một màu đỏ sẫm tà dị.


Trước mắt họ, Đầm lầy Huyết Nguyệt hiện ra như một cái miệng khổng lồ của ác quỷ đang há rộng dưới màn đêm. Những rặng cây cổ thụ dị dạng, rễ cây ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ cắm sâu vào lớp bùn đen kịt, nhớp nhúa. Sương độc màu đỏ rực dày đặc lơ lửng trên mặt nước, tỏa ra mùi tanh nồng của máu và xác thực vật thối rữa. Tầm nhìn bị hạn chế xuống chưa đầy ba bước chân, khiến không gian xung quanh trở nên vô cùng ngột ngạt và quỷ dị.


Đường Vãn Yên khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực co thắt nhẹ do chướng khí bắt đầu gặm nhấm kinh mạch bị phế của nàng. Ngay lập tức, Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong cùng ôm lấy ngực, sắc mặt nhợt nhạt đi vài phần do khế ước cộng hưởng đau đớn.


"Đứng lại." Thẩm Thanh Trạch bước lên trước từ phía xe ngựa bảo hộ. Gương mặt y tiên của Dược Vương Cốc thanh lãnh như băng tuyết, tà y phục màu xanh nhạt thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết. Hắn mở chiếc hộp bạch ngọc, lấy ra vài viên đan dược màu xanh nhạt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.


"Đây là thuốc lọc khí chế luyện từ Hàn Băng Thảo mọc ở vách đá suối băng của cốc," Thẩm Thanh Trạch lạnh lùng giải thích, đưa một viên cho Vãn Yên. "Sương độc đỏ rực ở đây mang tính hỏa kịch độc, dễ gây ảo giác dâm tà và ăn mòn phế phủ. Hàn Băng Thảo có thuộc tính hàn cực mạnh, có thể tạm thời bảo vệ kinh mạch của các ngươi khỏi bị thiêu rụi."


Đường Vãn Yên nhận lấy viên đan dược, ngửi nhẹ mùi hương thanh khiết rồi nuốt xuống. Luồng dược lực mát lạnh lập tức lan tỏa khắp phế phủ, làm dịu đi cơn sốt nóng lạnh thấu xương đang âm ỉ trong cơ thể nàng. Nàng ra hiệu cho Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong cùng dùng thuốc để ổn định nội lực.


"Lão Tiêu, giữ xe ngựa ở bìa rừng trúc," Vãn Yên quay sang dặn dò người đánh xe ngựa trung thành. "Minh Nguyệt, ngươi cùng Hắc Ảnh túc trực bảo vệ Tạ Trường Phong. Hắn vừa được ta dùng châm cứu linh hồn thuật thanh tẩy cổ độc hoàng gia, kinh mạch vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, tuyệt đối không được để sương độc xâm nhập."


"Tuân lệnh tiểu thư!" Nữ sát thủ Minh Nguyệt và thủ lĩnh Hắc Ảnh Vệ đồng thanh đáp, vung đoản đao canh gác xung quanh chiếc xe ngựa ẩn mật.


Đường Vãn Yên dẫn đầu nhóm ba người Lãnh Vô Song, Tiêu Diệc Phong và Thẩm Thanh Trạch tiến sâu vào lòng đầm lầy. Lớp bùn lầy lún sâu dưới chân dường như muốn hút chặt lấy bất kỳ kẻ nào sơ sẩy bước vào. Tiếng muỗi độc biến dị vo ve không ngừng trong sương đỏ, tạo nên một bản nhạc chết chóc đầy rợn người.


Đi được khoảng nửa canh giờ, Đường Vãn Yên đột ngột dừng bước. Giác quan nhạy bén của huyết độc cổ xưa trong tim nàng đang rung lên những nhịp đập cảnh báo dữ dội.


"Có người." Nàng khẽ thì thầm, tay trái khẽ lùi vào ống tay áo đỏ sậm rách nát, Bộ Kim Bạc Gia Truyền đã sẵn sàng giữa các kẽ ngón tay.


"Rào rào!"


Trên cành của một cây cổ thụ khổng lồ phủ đầy rêu đỏ phía trên đầu họ, một bóng người mảnh mai đột ngột lướt ra từ màn sương. Đó là một thiếu nữ khoảng mười chín tuổi, làn da bánh mật khỏe khoắn, mái tóc đen tết bím hoang dã đung đưa theo nhịp chuyển động. Tai cô ta đeo đôi khuyên bạc lớn phát ra tiếng leng keng nhỏ nhẹ, váy ngắn thêu hoa văn sặc sỡ của phương Nam để lộ đôi chân trần đeo vòng lục lạc bạc cực kỳ linh hoạt.


"Kẻ nào dám xâm nhập địa bàn của Cổ tộc?" Giọng nói của thiếu nữ thẳng thắn, trong trẻo nhưng mang theo uy áp sắc bén của một cao thủ Cổ Sư cao cấp.


Đôi mắt xếch của Đường Vãn Yên nheo lại. Chiếc Thính Phong Trâm trên tóc nàng phát sáng nhẹ. Nàng lập tức nhận ra hoa văn thêu trên váy của thiếu nữ kia giống hệt hoa văn trên chiếc Xương Rồng Trâm di vật của mẫu thân Liễu Thanh Nhã.


"Cổ Linh Nhi... Thánh nữ Cổ tộc?" Vãn Yên thầm nghĩ, lòng bàn tay khẽ siết chặt chuỗi hạt bồ đề tịnh tâm.


Cổ Linh Nhi đứng trên cành cây cao, khẽ nhếch môi cười lạnh. Cô ta đưa chiếc vòng lục lạc bạc lên lắc nhẹ. Một tiếng vo ve sắc nhọn vang lên, từ trong chiếc hộp nuôi cổ trùng bên hông cô ta, một đốm sáng màu xanh lục nhỏ bay vút ra. Đó là Cổ Trùng Dẫn Đường - một loại cổ trùng phát sáng có khả năng dò tìm linh lực và độc tố cực kỳ nhạy bén.


"Để xem các ngươi có tư cách bước vào đầm lầy này hay không!" Cổ Linh Nhi vung tay, điều khiển con cổ trùng phát sáng lao thẳng về phía Đường Vãn Yên với tốc độ sấm sét.


Tiêu Diệc Phong nhìn thấy đốm sáng mang theo kịch độc lao tới, đôi mắt hổ rực lên sát khí. Hắn vung Xích Diệm Đao, định bộc phát hỏa quyền để chém nát con cổ trùng.


"Tiêu đường chủ, dừng tay!" Đường Vãn Yên thét lên một tiếng lạnh lùng, tay trái vươn ra nắm chặt lấy cổ tay của hắn. Cơn đau khế ước lập tức truyền sang khiến Tiêu Diệc Phong khựng lại, hỏa lực trên đao tắt lịm.


"Ngươi điên rồi sao?" Tiêu Diệc Phong phẫn nộ gầm lên. "Con trùng đó tẩm kịch độc!"


"Nếu ngươi giết cổ trùng của Thánh nữ, chúng ta sẽ trở thành kẻ thù truyền kiếp của Cổ tộc phương Nam," Vãn Yên thản nhiên đáp, mắt không rời con cổ trùng đang áp sát. "Lùi lại, để ta đối phó."


Nàng đứng im không né tránh, chậm rãi vươn ngón tay trỏ của bàn tay phải - nơi có dải băng quấn vết thương rướm máu độc - ra phía trước.


Con cổ trùng phát sáng màu xanh lục lao đến sát đầu ngón tay nàng thì đột ngột khựng lại trên không trung. Nó vo ve liên tục, đôi cánh nhỏ run rẩy dữ dội như thể gặp phải một luồng uy áp tối cổ cực kỳ đáng sợ. Mùi hương ngọt lịm như hoa quỳnh của Huyết Độc Tinh Khiết rỉ ra từ vết thương cổ tay nàng tỏa ra không khí.


Trước sự kinh ngạc tột độ của cả hai bên, con cổ trùng dẫn đường hung dữ kia đột ngột thu hồi toàn bộ sát khí, nhẹ nhàng đáp xuống đầu ngón tay thon dài của Đường Vãn Yên. Nó ngoan ngoãn cọ đầu vào da thịt nàng, phát ra những tiếng vo ve nhỏ nhẹ đầy phục tùng, hoàn toàn bị huyết độc cổ xưa thuần hóa.


"Cái gì?!" Cổ Linh Nhi đứng trên cành cây trợn tròn mắt kinh ngạc, chiếc vòng lục lạc bạc suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cô ta lẩm bẩm đầy bàng hoàng: "Cổ trùng của ta... lại tự nguyện quy phục? Luồng huyết dịch này... làm sao có thể tương thích hoàn mỹ với thánh vật Cổ tộc như vậy?"


Đường Vãn Yên khẽ nhấc ngón tay, con cổ trùng phát sáng liền bay ngược trở lại phía chủ nhân của nó. Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Cổ Linh Nhi, giọng nói lạnh lùng nhưng mang theo sự thấu thị nhân tâm:


"Thánh nữ Cổ tộc, ta mang dòng máu của Liễu Thanh Nhã. Chiếc trâm xương rồng này... ngươi chắc chắn nhận ra chứ?"


Nàng khẽ chạm tay vào chiếc trâm ngọc lục bảo cài trên tóc búi cao của mình. Cổ Linh Nhi nhìn thấy chiếc trâm cài hình xương rồng, sắc mặt hoang dã của cô ta lập tức biến đổi hoàn toàn. Cô ta thu hồi cổ trùng, dùng khinh công nhanh nhẹn hạ xuống mặt đất nhớp nhúa bùn lầy, đứng cách Vãn Yên chỉ ba bước chân.


"Ngươi... ngươi là con gái của Thanh Nhã di di?" Đôi mắt sáng của Cổ Linh Nhi rực lên sự xúc động và tò mò cực độ. "Thần cổ trên cao! Di di đã mất tích ba mươi năm qua ở trung nguyên, Cổ tộc chúng ta liên tục tìm kiếm huyết mạch của bà ấy để khôi phục thánh vật... Không ngờ ngươi lại ở đây!"


"Ta là Đường Vãn Yên," nàng bình tĩnh đáp, thu hồi Bộ Kim Bạc vào tay áo. "Mẫu thân ta đã qua đời từ lâu. Ta đến đây để tìm kiếm Vạn Niên Độc Liên nhằm khôi phục đan điền bị phế. Thánh nữ, ta không muốn gây chiến với Cổ tộc."


Cổ Linh Nhi nhìn vết thương quấn băng ở cổ tay nàng, rồi nhìn sang ba vị nam nhân kiêu ngạo đứng phía sau bảo vệ nàng với ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Cô ta khẽ thở dài, dập tắt hoàn toàn sát khí xung quanh thân thể hoang dã của mình.


"Nếu ngươi là con gái của Thanh Nhã di di, ngươi chính là khách quý của ta," Cổ Linh Nhi thẳng thắn nói, giọng mang theo sự lo lắng nghiêm trọng. "Nhưng Đường Vãn Yên, ta phải cảnh báo ngươi. Đầm lầy Huyết Nguyệt lúc này không còn là nơi an toàn nữa."


"Ý ngươi là gì?" Lãnh Vô Song bước lên một bước, Dạ Sát Ma Kiếm khẽ ngân vang trầm đục, đôi mắt phượng sắc bén nhìn chằm chằm vào Thánh nữ.


Cổ Linh Nhi khẽ run rẩy trước uy áp kiếm đạo hắc ám của hắn, nhưng cô ta vẫn kiên cường đứng vững, chỉ tay về phía sương mù độc đỏ rực đang cuồn cuộn dâng lên ở trung tâm đầm lầy, giọng nói trầm thấp đầy hiểm họa:


"Độc Hạt Tử - trưởng lão luyện cổ tàn bạo của Thiên Độc Môn - đã dẫn theo đại quân độc trùng thâm nhập vào đây từ ba ngày trước. Hắn đã thả hàng vạn con rết độc biến dị ngàn năm để bít kín toàn bộ lối vào khu vực sinh trưởng của Vạn Niên Độc Liên. Chúng đang khép chặt vòng vây xung quanh thung lũng này... Các ngươi đã bị bao vây hoàn toàn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!