Nhạc nềnShizima

Huyết Chiến Diệt Lão Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương oán khí màu xanh lục tà dị cuộn xoáy dữ dội, nuốt chửng chút ánh sáng tàn lụi cuối cùng của màn đêm thung lũng U Minh Cốc.


Móng vuốt xương đen đúa, khẳng khiu như cành củi khô của U Minh Lão Quỷ xé rách màn sương lạnh buốt, mang theo một luồng tử khí nồng nặc trực chỉ cổ họng Đường Vãn Yên. Tiếng gió rít rợn người rít lên u uất, báo hiệu một đòn tàn độc muốn vắt kiệt từng giọt huyết độc trong tim nàng.


Đứng trước tử thần cận kề, Đường Vãn Yên không hề có nửa phần hoảng loạn. Gương mặt nàng dưới lớp sương độc mờ ảo vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Đan điền của nàng đã bị phế hoàn toàn, nàng không thể vận chuyển nửa phần nội lực đan điền truyền thống để ngưng tụ hộ thể cương khí. Thế nhưng, nàng có thứ vũ khí tàn nhẫn hơn thế gấp trăm lần.


"Xoạt!"


Đường Vãn Yên khẽ lay động thân hình mảnh mai, vận chuyển Mị Ảnh Bộ Pháp né tránh. Bước chân nàng uyển chuyển, lướt nhẹ trên mặt đất đầy sỏi đá trơn trượt của U Minh Cốc như một bóng ma đỏ sẫm. Móng vuốt của lão quái vật sượt qua dải lụa đỏ buộc tóc của nàng, chỉ để lại một vệt khí đen ăn mòn rách nát không khí.


Khóe mắt nàng xếch lên đầy sắc sảo, chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc khẽ phát ra luồng sáng lục bảo mờ ảo dưới làn sương dày. Tay trái nàng khẽ động, từ trong ống tay áo đỏ sậm rách nát, ba cây kim bạc thuộc Bộ Kim Bạc Gia Truyền đã kẹp chặt giữa các kẽ ngón tay thon dài.


"Nha đầu thối! Thân pháp khá lắm, nhưng đan điền đã phế thì ngươi lấy gì chống lại lão phu?" U Minh Lão Quỷ cười quái dị, âm thanh khàn đặc như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau. Hắn vung cây trượng xương người lên, luồng U Minh Quỷ Hỏa Độc bùng lên dữ dội, hóa thành hàng chục đầu lâu bằng lửa xanh lục lao thẳng về phía nàng.


Vãn Yên biết rõ, lão quái vật này mang cảnh giới Độc Tông sơ kỳ, lớp vảy giáp xương cốt quanh thân hắn vô cùng kiên cố, đao kiếm thông thường khó lòng đâm xuyên. Điểm yếu duy nhất không có phòng ngự xương của hắn chính là đôi mắt rực lửa lục bảo kia. Nàng quyết định hy sinh khoảng cách an toàn, dụ hắn tiếp cận.


Nàng không lùi mà lại tiến lên nửa bước, vờ như bị hơi lạnh của oán khí làm đông cứng bước chân.


"Oành!"


Luồng trượng khí lạnh lẽo dội thẳng vào lồng ngực mảnh mai của nàng. Lồng ngực Đường Vãn Yên co thắt dữ dội, một cơn đau thắt lòng dâng lên khiến nàng thổ ra một ngụm máu tím đen nhợt nhạt. Vết thương sâu quấn băng trắng ở cổ tay phải của nàng cũng bị chấn động nứt ra, máu độc rỉ qua lớp vải trắng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc nàng chịu đòn, khế ước sinh mệnh ngược Ngũ Giác Đồng Tử Độc lập tức bùng phát.


"Khụ!"


Phía ngoài màn sương oán khí, hai tiếng thét đau đớn và bạo nộ đồng loạt vang lên. Lãnh Vô Song đang điên cuồng tìm lối vào trận pháp đột ngột khuỵu một gối xuống đất, lồng ngực trái của hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nát, máu tươi rỉ ra từ vết rách cũ thấm đẫm hắc phục thêu chỉ bạc. Tiêu Diệc Phong cũng gầm lên phẫn uất, cánh tay phải bị oán khí ăn mòn của hắn đau nhói thấu xương tủy, hỏa linh lực trong người bạo phát mất kiểm soát.


"Đường Vãn Yên! Ngươi dám làm bản thân bị thương!" Lãnh Vô Song gầm lên, đôi mắt phượng hằn học nhìn vào bức tường sương mù lục dị. Khế ước sinh tử bắt buộc hắn phải cảm nhận trọn vẹn nỗi đau thể xác của nàng, ép hắn phải điên cuồng tìm cách cứu mạng nàng để tự giữ mạng cho chính mình.


Bên trong sương mù, Đường Vãn Yên khẽ nhếch khóe môi rướm máu độc. Đúng lúc U Minh Lão Quỷ đắc ý lao đến vươn móng vuốt định chụp lấy đầu nàng, nàng ra chiêu.


Nàng dùng đầu ngón tay trái quệt nhanh vào vệt máu độc rỉ ra ở cổ tay phải, tẩm Huyết Độc Tinh Khiết biến dị lên đầu ba cây kim bạc. Độc lực cổ xưa gặp máu độc tinh khiết lập tức phát ra tiếng xèo xèo, tỏa ra luồng khói tím mỏng dính cực độc.


"Vút!"


Đường Vãn Yên vung cổ tay sắc bén, phóng Độc Tiêu Châm xé gió lao đi cực nhanh. Ba luồng ánh sáng tím nhạt quỷ dị xé rách sương oán khí, trực chỉ mắt trái của U Minh Lão Quỷ.


"A! Con mẹ nó!"


U Minh Lão Quỷ thét lên một tiếng thảm thiết. Dù hắn đã kịp nghiêng đầu tránh né, nhưng một cây kim bạc tẩm huyết độc tinh khiết vẫn cắm ngập vào mắt trái của hắn. Chất độc ăn mòn cực mạnh của huyết mạch Đường gia lập tức bùng phát, thiêu rụi nhãn cầu của hắn thành một vũng nước đen kịt, ăn mòn sâu vào dây thần kinh não bộ.


Lão quái vật đau đớn điên cuồng vung trượng xương người quét ngang một đường bạt mạng. Chấn lực khủng khiếp đánh văng Đường Vãn Yên ngã rạp xuống đất đá lởm chởm. Nàng cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt ở lồng ngực, không để bản thân ngất đi. Tay trái nàng lập tức bấm quyết, vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp phóng ra mười sợi Huyết Tơ Trói Buộc từ mười đầu ngón tay.


Các sợi tơ máu màu đỏ sẫm mảnh như tơ nhện phát sáng tím rực rỡ, quấn chặt lấy các khớp xương chân và khớp vai của U Minh Lão Quỷ, khóa chặt chuyển động của hắn ngay khi hắn định lao lên băm vằn nàng.


"Con điếm Đường gia! Lão phu sẽ hút cạn tủy của ngươi!" U Minh Lão Quỷ gầm rú, cố sức giật đứt các sợi tơ máu, nhưng huyết tơ dẻo dai co giãn vô hạn càng siết chặt càng ăn mòn sâu vào lớp giáp xương cốt của hắn.


Lúc này, do lão quỷ bị trọng thương và mất kiểm soát thần thức, trận pháp oán khí sương mù bắt đầu mỏng dần và rạn nứt.


"U Minh Lão Quỷ! Cút xuống địa ngục cho ta!"


Một tiếng gầm bạo nộ xé rách không gian. Lãnh Vô Song rốt cuộc cũng phá vỡ được kết giới sương mù. Dạ Sát Ma Kiếm trong tay hắn bùng nổ hàng ngàn luồng kiếm khí đen kịt của Hắc Ám Kiếm Vực, trút xuống như một cơn mưa bão bóng tối, băm vằn tay phải đang cầm trượng của lão quỷ thành trăm mảnh.


Ngay sau đó, Tiêu Diệc Phong lao vút tới như một quả cầu lửa khổng lồ. Hắn bộc phát Lôi Hỏa Bá Thể rực lửa hừng hực, vung Lôi Hỏa Chưởng đấm thẳng vào ngực U Minh Lão Quỷ. Sức mạnh hỏa lực cực hạn kết hợp với lôi điện nổ tung, thiêu rụi hoàn toàn lớp giáp xương cốt và oán khí tà ác quanh thân lão quái vật.


"Bùm!"


Cơ thể dị quợm của U Minh Lão Quỷ nổ tung dưới sự công kích điên cuồng của hai vị vương giả hắc ám. Trước khi linh hồn bị thiêu rụi hoàn toàn, lão quái vật dùng con mắt còn lại trợn trừng đầy oán hận, nhìn chằm chằm vào Đường Vãn Yên đang lẳng lặng đứng dậy bên mép suối nước nóng, nở nụ cười điên cuồng, tàn độc:


"Ha ha ha... Con yêu nữ kia... Ngươi nghĩ ngươi thắng sao? Thiên Độc Môn... Phạm Thiên Hành đã dẫn theo vạn độc trùng phục kích sẵn tại Đầm lầy Huyết Nguyệt... Đóa Vạn Niên Độc Liên kia... sẽ là mồ chôn cho toàn bộ các ngươi... Ha ha ha!"


Tiếng cười tởm lợm của hắn tắt lịm khi Tiêu Diệc Phong vung thêm một chưởng hỏa lực thiêu rụi hoàn toàn tàn tro cốt nhục xuống đất.


Màn sương oán khí màu xanh lục tà dị hoàn toàn tan biến, trả lại bầu không khí yên tĩnh, ngột ngạt cho thung lũng U Minh Cốc dưới ánh trăng tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!