Nhạc nềnShizima

Bóng Ma U Minh Cốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh từ khe núi rít lên từng hồi u uất, luồn qua lớp sương mù xám xịt của U Minh Cốc, thổi bùng những tàn lửa đỏ cuối cùng bên mép Linh Tuyền Nhãn.


Tạ Trường Phong khẽ siết chặt bàn tay nàng. Những ngón tay của Các chủ Minh Các thô ráp, lạnh ngắt như băng tuyết ngàn năm, nhưng lực siết lại mang theo một sự kiên định điên cuồng, như thể hắn đang dùng chút tàn lực cuối cùng để giữ lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời mình. Trên bả vai phải của hắn, dải băng trắng thấm đẫm máu tươi đã ngả sang màu tím đen nhạt của Phệ Linh Cổ Độc hoàng gia vừa được trung hòa. Dưới lớp y phục rách nát, hình xăm con phượng hoàng đen đang khóc ra những giọt máu sẫm màu khẽ lay động, ẩn hiện như một bóng ma hoàng tộc bị phong ấn.


"Buông ra." Đường Vãn Yên khàn giọng phán quyết, đôi mắt xếch sắc sảo lóe lên tia sáng lạnh lẽo.


Nàng không vận chuyển nội lực đan điền – thứ đã bị Lục Vân Phi phế bỏ hoàn toàn từ đêm diệt môn Đường Gia Trang năm xưa. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tay hai người chạm nhau, ấn ký khế ước ngũ giác trên cổ tay phải của nàng đột ngột phát sáng rực rỡ màu tím đỏ đan xen. Luồng huyết dịch cổ xưa trong tim nàng bỗng co thắt dữ dội, một cơn sốt nóng lạnh thấu xương tủy ập đến nhanh như chớp giật, khiến toàn thân nàng run rẩy bần bật.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ bờ môi nhợt nhạt của Vãn Yên. Từ các lỗ chân lông trên làn da mảnh mai của nàng, một luồng sương độc màu tím sậm bắt đầu thoát ra ngoài, lơ lửng quanh thân. Đây chính là dấu hiệu bùng phát biến dị tầng thứ hai của huyết độc Đường gia.


Sự biến dị này lập tức kích hoạt phản phệ khế ước cực hạn.


"Khụ!"


Cách đó không xa, Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong đồng loạt thổ huyết, quỵ rạp xuống đất. Lồng ngực trái của Cung chủ Dạ Sát Cung nhói đau dữ dội như có ngàn vạn cây kim châm đâm thẳng vào tim, nhịp tim của hắn đồng bộ hoàn toàn với cơn co thắt của Vãn Yên. Sát khí hắc ám xung quanh hắn hỗn loạn, thanh Dạ Sát Ma Kiếm bên hông run lên bần bật phát ra tiếng ngân u uất.


Tiêu Diệc Phong cũng không khá hơn, cánh tay phải rách bỏng của hắn bùng nổ linh lực hỏa hệ mất kiểm soát, mặt đất dưới chân hắn nứt nẻ, bốc khói nghi ngút. Hắn nghiến răng phẫn uất, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm vào Tạ Trường Phong đang nắm chặt tay nàng. Sự ghen tuông lãnh thổ và bản năng tự vệ sinh lý của khế ước khiến hắn muốn lao lên xé xác kẻ đang làm nàng mệt mỏi, nhưng cơn đau thắt lòng lại ép hắn phải quỳ rạp xuống.


"Tránh ra! Để bổn cốc chủ xem!"


Thẩm Thanh Trạch vội vã lướt tới, tà thanh y đơn giản thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết khẽ lay động. Hắn quỳ một gối xuống bên cạnh Vãn Yên, ngón tay thon dài đặt nhẹ lên mạch môn của nàng. Chỉ trong hai nhịp thở, đôi lông mày thanh tú của hắn khẽ nhíu chặt lại, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.


"Độc tố trong người nàng đang tiến hóa sang tầng hai." Thẩm Thanh Trạch trầm giọng nói, giọng nói thanh lãnh như tiếng nước chảy dưới khe băng khẽ run rẩy. "Viên Thất Khiếu Linh Đan lục phẩm nàng nuốt lúc trước tuy đã bảo vệ được tim mạch khỏi bị thiêu rụi, nhưng huyết độc cổ xưa đang hấp thụ dược hương mộc hệ để biến dị. Máu của nàng lúc này... đối với năm người chúng ta đã trở thành một loại chất dẫn dụ cực hạn. Nếu không kiềm chế, ma tính bạo tẩu trong người các ngươi sẽ bùng phát dữ dội vào đêm trăng tròn tiếp theo, buộc các ngươi phải thèm khát máu của nàng để sinh tồn."


Lời phán quyết của y tiên khiến cả Lãnh Vô Song và Tiêu Diệc Phong đều chấn động tâm lý cực hạn. Họ căm ghét khế ước nhục nhã này, nhưng cơ thể họ lại đang dâng lên một khát vọng chiếm hữu thầm lặng, điên cuồng đối với dòng máu tím đỏ đang phát sáng dạ quang trên cổ tay nàng.


"Lũ ranh con, còn không mau đưa nàng vào lều trại!"


Một giọng nói lập dị, nóng nảy vang lên từ phía lối vào hang động. Độc Cổ Lão Nhân bước ra, dáng người gầy gò, tóc tai bù xù như tổ chim, khoác chiếc áo vá chằng vá đụp màu xám tro. Tay lão cầm gậy trúc đen chứa độc dịch ngàn năm gõ mạnh xuống đất, tạo ra luồng chấn lực xua tan bớt sương độc tím đang lơ lửng quanh Vãn Yên.


"Sư phụ..." Vãn Yên khẽ gọi, tầm nhìn của nàng bắt đầu mờ ảo do mất máu và bạo phát độc tính.


"Hừ, nha đầu thối, dám tự trích máu tim để cứu một tên hoàng tộc thất sủng!" Độc Cổ Lão Nhân trừng mắt nhìn Tạ Trường Phong trên tảng đá, rồi quay sang nhìn nàng đầy vẻ bao che khuyết điểm nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc. "Mạng của ngươi giờ liên kết với năm vị bạo chúa này. Ngươi chết, bọn chúng chết theo. Nhưng nếu bọn chúng bạo tẩu ma tính vì thèm khát máu của ngươi, bọn chúng sẽ xé xác ngươi trước khi khế ước kịp phản phệ!"


Tiêu Diệc Phong nghiến răng đứng dậy, mặc cho cánh tay phải vẫn còn âm ỉ đau bỏng, hắn bước tới bế thốc Đường Vãn Yên lên khỏi suối nước nóng. Cửu Dương Hỏa Công trong người hắn tự động vận chuyển, tỏa ra hơi ấm hừng hực để sưởi ấm cho cơ thể đang phát sốt lạnh bần bật của nàng. Hắn không nhìn Lãnh Vô Song, lạnh lùng bước thẳng về phía khu lều trại dựng tạm bên ngoài Linh Tuyền Nhãn.


Lãnh Vô Song siết chặt chuôi Dạ Sát Ma Kiếm, đôi mắt phượng hằn lên những tia máu đỏ đầy ghen tuông cực đoan. Hắn lẳng lặng lướt theo sau, sát khí hắc ám bao phủ xung quanh như một chiếc kén bảo vệ vô hình.


...


Canh ba đêm muộn, sương mù trong U Minh Cốc đột ngột chuyển sang một màu xanh lục tà dị, bốc lên mùi tử khí tanh nồng rợn người.


Bên trong căn lều gỗ nhỏ của Độc Cổ Lão Nhân, Đường Vãn Yên đang nằm trên sập gụ lót đệm lông thú, hơi thở đã ổn định hơn nhờ dược lực của Thất Khiếu Linh Đan. Thế nhưng, đôi tai nhạy bén của nàng khẽ lay động. Chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc nàng đột ngột phát ra luồng sáng lục bảo mờ ảo, truyền đến những tiếng xào xạc bất thường từ vách đá phía trên thung lũng.


"Có kẻ đột nhập." Vãn Yên lạnh lùng mở mắt, khẽ chống tay ngồi dậy. Vết thương sâu quấn băng trắng ở cổ tay phải của nàng khẽ nhói đau.


"Két... két..."


Tiếng cười quái dị, khàn đặc như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau đột ngột vang vọng khắp không gian U Minh Cốc, lấn át cả tiếng gió rít.


"Ha ha ha! Mùi máu độc thật thơm ngọt... Đây chính là huyết độc cổ xưa của Đường gia dòng chính sao? Lão phu ngửi thấy mùi hương của nó từ cách xa trăm dặm!"


Một bóng người gầy gò, dị quợm như bộ xương khô di động từ trên vách đá nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng giữa khu lều trại. Hắn mặc y phục rách nát màu xanh lục bốc mùi tử khí nồng nặc, tay cầm một cây trượng bằng xương người chứa đầy oán khí rên rỉ. Đôi mắt hắn hốc hác, rực lên ánh lửa xanh lục tà ác.


U Minh Lão Quỷ!


Lão quái vật tà độc ẩn cư tại U Minh Cốc chuyên dùng trẻ em để luyện chế tà độc đã bị thu hút bởi mùi máu độc biến dị của Đường Vãn Yên tại Linh Tuyền Nhãn lúc nãy. Hắn dẫn theo hàng chục tên tay sai tà dị mặc lục y, gương mặt xám xịt như thây ma, tay lăm lăm đoản kiếm tẩm kịch độc ăn mòn xương.


"U Minh Lão Quỷ! Ngươi dám bén mảng đến địa bàn của ta sao?" Độc Cổ Lão Nhân vung gậy trúc đen xông ra khỏi lều, gương mặt lập dị rực lên sát ý.


"Độc Cổ lão đầu, ngươi đã già rồi, đan điền cũng đã phế một nửa!" U Minh Lão Quỷ cười khẩy, vung trượng xương người phóng ra một luồng U Minh Quỷ Hỏa Độc màu xanh lục rực lửa, bao vây toàn bộ khu lều trại. Luồng hỏa độc mang theo oán khí lạnh lẽo, ăn mòn mặt đất và thiêu rụi các hàng rào gỗ phòng ngự trong nháy mắt.


Độc Cổ Lão Nhân vung gậy trúc đen chặn đứng luồng hỏa độc, nhưng oán khí từ trượng xương người của lão quỷ quấy nhiễu thần thức, khiến kinh mạch nghịch chuyển của lão bị kiềm chế, bước chân lảo đảo lùi lại nửa bước.


"Nha đầu Đường gia! Dâng hiến huyết độc của ngươi ra đây, lão phu sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" U Minh Lão Quỷ gầm lên đầy tham lam cực đoan, vung trượng xương người phóng ra hàng loạt ám khí oán khí màu đen xé gió lao thẳng về phía căn lều của Vãn Yên.


"Keng!"


Một luồng kiếm khí màu đen tuyền sắc bén như hắc thiết xé rách màn đêm, chém đôi luồng hỏa độc và ám khí oán khí ngay trên không trung. Lãnh Vô Song bước ra trước cửa lều, Dạ Sát Ma Kiếm trong tay hắn tỏa ra sát khí hắc ám cực hạn. Đôi mắt phượng của hắn lạnh lùng, khóa chặt vào lão quái vật trước mặt.


"Kẻ nào dám chạm vào nàng... chết!" Lãnh Vô Song khàn giọng phán quyết, sát khí bùng nổ khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống điểm đóng băng.


Cùng lúc đó, một bóng người cao lớn cường tráng lao vút lên trước mặt Đường Vãn Yên. Tiêu Diệc Phong kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể, cơ thể cơ bắp cuồn cuộn của hắn phát sáng màu đỏ rực như sắt nung dưới lò lửa, tỏa ra hơi nóng hừng hực thiêu rụi toàn bộ các mũi kim độc oán khí bắn lén từ phía sau.


"Lũ thây ma thối tha, cút ngay cho ta!" Tiêu Diệc Phong gầm lên như sấm, vung hỏa quyền đấm mạnh xuống đất, tạo ra một làn sóng lửa đỏ rực đẩy lui đám tay sai lục y đang định áp sát.


U Minh Lão Quỷ nhìn thấy hai vị gia chủ giới ngầm cùng ra tay bảo vệ nàng, đôi mắt lục bảo của hắn co thắt lại đầy kinh ngạc. Hắn nhận ra mình không thể đánh bại hai cao thủ này bằng võ lực thông thường.


"Hừ! Hai vị gia chủ kiêu ngạo lại đi làm chó săn bảo vệ cho một con yêu nữ phế nhân! Để xem các ngươi bảo vệ nàng thế nào trong trận pháp oán khí của ta!"


Lão quỷ cười quái dị, vung trượng xương người đập mạnh xuống đất. Trận pháp oán khí sương mù cổ đại dưới lòng đất U Minh Cốc lập tức được kích hoạt. Một làn sương mù màu đen lục cực kỳ dày đặc bùng nổ, tỏa ra mùi oán khí lạnh lẽo gặm nhấm linh hồn, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khu vực lều trại, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong phạm vi ba bước.


"Vãn Yên!" Tiêu Diệc Phong định vung hỏa quyền thiêu rụi oán khí, nhưng luồng oán khí lạnh lẽo của trận pháp dập tắt hỏa lực hỏa quyền của hắn ngay khi vừa phát ra. Cánh tay phải của hắn bị oán khí ăn mòn nhẹ, rướm máu đen đau đớn.


"Đừng vận chuyển nội lực! Oán khí này bám dính thần thức!" Lãnh Vô Song kinh giác phát hiện ra rủi ro, vội vàng vung kiếm tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh, ra lệnh cho Tiêu Diệc Phong chỉ thủ không công để bảo vệ Vãn Yên.


Thế nhưng, trận pháp oán khí dịch chuyển đá ngầm đã hoạt động. Làn sương mù dày đặc cuộn xoáy, chia rẽ đội hình của họ trong nháy mắt.


Tiếng gầm rú của Tiêu Diệc Phong và tiếng kiếm ngân của Lãnh Vô Song cứ thế nhỏ dần rồi biến mất trong màn sương đen lục u tối.


Đường Vãn Yên đứng một mình giữa làn sương mù oán khí dày đặc, không gian xung quanh tĩnh lặng đến rợn người. Nàng khẽ siết chặt Bộ Kim Bạc Gia Truyền trong tay áo, đôi mắt xếch sắc sảo nhìn chằm chằm vào bóng ma đang từ từ hiện ra trước mặt mình...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!