Nhạc nềnShizima

Trị Liệu Tại Linh Tuyền Nhãn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù canh năm tại U Minh Cốc dày đặc như một tấm lụa xám tro khổng lồ, nuốt chửng toàn bộ vách đá dựng đứng của Độc Sương Nhai. Trong lòng thung lũng ranh giới hiểm trở này, không khí ẩm ướt mang theo mùi mục nát của lá cây ngàn năm và chướng khí độc hại lơ lửng. Thế nhưng, khi tiến sâu vào mê cung đá ngầm dưới sự chỉ dẫn ẩn mật của Độc Cổ Lão Nhân, một luồng linh khí đậm đặc đột ngột ập vào mặt, mang theo hơi ấm ôn nhu của mạch nước ngầm phun trào từ lòng đất.


Linh Tuyền Nhãn hiện ra trước mắt họ như một hồ nước nóng tự nhiên rộng hơn mười trượng, làn nước trong vắt lấp lánh ánh sáng lục bảo mờ ảo dưới màn đêm không trăng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, ngưng tụ trên những nhũ đá rủ xuống từ trần động, tạo thành những giọt nước tinh khiết thỉnh thoảng lại rơi xuống mặt hồ với tiếng "tõm" thanh脆.


Minh Nguyệt vội vã đỡ Tạ Trường Phong xuống khỏi xe ngựa, nhẹ nhàng đặt hắn nằm nghiêng trên một tảng đá phẳng nhẵn sát mép suối nước nóng. Gương mặt tuấn mỹ ẩn sau chiếc mặt nạ bạc che nửa mặt của Các chủ Minh Các lúc này trắng bệch không một vệt máu, hơi thở mỏng manh đến mức gần như đứt quãng. Trên bả vai phải của hắn, vết thương rách nát do nhát kiếm của sát thủ Vô Diện vẫn không ngừng rỉ ra dòng máu đen kịt, tanh nồng, bốc lên luồng khói độc mỏng màu xám tro của Phệ Linh Cổ Độc hoàng gia.


Đường Vãn Yên khập khiễng bước xuống xe ngựa, bả vai phải và cổ tay phải quấn băng trắng của nàng khẽ run rẩy. Đan điền bị phế khiến nàng không thể vận chuyển nội lực để sưởi ấm cơ thể, hơi lạnh của U Minh Cốc thấm qua y phục đỏ sậm rách nát, khiến nàng liên tục phát sốt lạnh thấu xương tủy. Thế nhưng, đôi mắt xếch sắc sảo của nàng vẫn lạnh lùng, kiên nghị đến đáng sợ. Nàng khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Thẩm Thanh Trạch tiến lên.


Y tiên của Dược Vương Cốc bước ra từ màn sương mù, tà thanh y đơn giản thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết không chút bụi trần. Thẩm Thanh Trạch quỳ một gối xuống bên cạnh Tạ Trường Phong, ngón tay thon dài, sạch sẽ đặt nhẹ lên mạch môn của hắn. Chỉ trong ba nhịp thở, đôi lông mày thanh tú của hắn khẽ nhíu chặt lại, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.


"Cổ độc hoàng gia này... đang gặm nhấm linh hồn hắn." Thẩm Thanh Trạch trầm giọng nói, giọng nói thanh lãnh như tiếng nước chảy dưới khe băng. "Sát thủ Vô Diện đã dùng Phệ Linh Cổ Độc cực hạn của triều đình hắc ám. Nó không chỉ tàn phá kinh mạch thể xác, mà còn đang hút cạn linh lực trong thần thức của hắn. Nếu không lập tức phong tỏa, trong vòng nửa canh giờ nữa, hắn sẽ hồn phi phách tán."


Nói đoạn, Thẩm Thanh Trạch vươn tay mở hộp kim châm Thái Ất bằng bạch ngọc đeo bên hông. Hắn lướt ngón tay lấy ra ba cây Băng Phách Châm — những cây châm băng vĩnh cửu cực lạnh được rèn từ hàn băng vạn năm dưới đáy suối băng Dược Vương Cốc. Hắn vận chuyển mộc hệ linh lực ôn hòa, đang định châm vào ba huyệt đạo lớn xung quanh tim Tạ Trường Phong để đóng băng độc tính, thì đột ngột, một luồng khói đen kịt từ vết thương của Tạ Trường Phong bùng lên, trực tiếp ăn mòn mộc hệ linh lực của hắn thành tàn tro.


"Khụ!" Thẩm Thanh Trạch khẽ ho một tiếng, sắc mặt trắng bệch lùi lại nửa bước. Luồng cổ độc hoàng gia tàn bạo phản phệ cực mạnh, khiến Băng Phách Châm trong tay hắn run rẩy dữ dội.


"Không được." Thẩm Thanh Trạch lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ bất lực xen lẫn kinh ngạc. "Cổ độc này có tính thuộc tính hỏa cực hạn của hoàng gia, khắc chế hoàn toàn mộc hệ linh lực của ta. Dược thảo thông thường của Dược Vương Cốc nếu đưa vào chỉ làm chất dẫn cho cổ trùng phát triển nhanh hơn. Ta... không thể thanh tẩy được nó."


Đường Vãn Yên lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình. Nàng khẽ đưa ngón tay vào Khuyên Tai Huyết Ngọc bên tai trái, lấy ra Bộ Kim Bạc Gia Truyền gồm 36 cây kim bạc thêu hoa văn độc tổ. Ánh mắt nàng khóa chặt vào dòng máu đen đang chảy ra từ vai Tạ Trường Phong, trầm ngâm suy tính. Nàng biết, vết xăm phượng hoàng đen đẫm máu trên bả vai hắn là minh chứng cho thân thế hoàng tử thứ ba bị thất sủng của đế quốc bóng tối. Triều đình hắc ám sợ hãi sự thức tỉnh của huyết độc Đường gia, nên mới phái sát thủ tinh nhuệ nhất đến ám sát nàng, và Tạ Trường Phong đã dùng tính mạng để bảo vệ nàng.


Nợ nhân quả này, nàng phải trả. Hơn nữa, nếu Tạ Trường Phong chết, khế ước Ngũ Giác Đồng Tử Độc liên kết sinh mệnh của cả năm người họ sẽ lập tức bùng phát phản phệ, kéo theo kinh mạch của nàng và bốn vị gia chủ còn lại cùng nổ tung mà chết.


"Tránh ra." Đường Vãn Yên lạnh lùng bước lên, nâng tay phải quấn băng trắng lên, chuẩn bị tự trích máu của mình.


"Ngươi muốn làm gì?"


Một bàn tay to lớn, lạnh buốt đột ngột vươn ra từ trong bóng tối, siết chặt lấy cổ tay mảnh mai của nàng. Lãnh Vô Song bước ra từ sương mù, gương mặt tuấn mỹ tột cùng của hắn lúc này lạnh lùng như băng tuyết phương Bắc, đôi mắt phượng sắc bén rực lên luồng sát khí đen tối cực hạn. Hắn nhìn chằm chằm vào vết thương rướm máu trên cổ tay nàng, lồng ngực trái của hắn phập phồng dữ dội do khế ước cộng hưởng nỗi đau của nàng.


"Huyết dịch của ngươi đã suy kiệt sau trận chiến ở Minh Nguyệt Các." Giọng nói của Lãnh Vô Song khàn đặc, trầm đục đầy vẻ bạo nộ và chiếm hữu cực đoan. "Nếu ngươi tiếp tục trích máu độc tinh khiết để cứu hắn, cơ thể ngươi sẽ hoàn toàn sụp đổ. Ngươi chết, bổn cung cũng sẽ phải táng mạng theo ngươi! Ta tuyệt đối không cho phép ngươi vì một tên sát thủ của Minh Các mà tự hủy hoại bản thân!"


Đường Vãn Yên không hề sợ hãi trước sát khí ngập trời của vị Cung chủ Dạ Sát Cung. Nàng khẽ nhếch khóe môi nhợt nhạt, nở một nụ cười kiêu ngạo, lạnh lùng đến đáng sợ. Nàng vươn ngón tay trỏ của bàn tay trái, khẽ vuốt ve lưỡi kiếm Dạ Sát Ma Kiếm đang rung lên bên hông hắn, thản nhiên đáp:


"Lãnh Vô Song, buông tay ra. Ngươi tưởng ta có lòng từ bi muốn cứu hắn sao? Ngươi hãy dùng cái đầu óc kiêu ngạo của mình mà suy nghĩ đi. Khế ước sinh mệnh ngược đã trói buộc linh hồn của cả năm người các ngươi với ta. Nếu Tạ Trường Phong chết, kinh mạch của hắn đứt đoạn, khế ước sẽ lập tức phản phệ lên bốn người các ngươi và cả ta. Ta chỉ đang tự cứu mạng mình, và cũng là cứu mạng của ngươi đấy, Cung chủ tôn quý ạ."


Lời phán quyết thực dụng, lạnh lùng của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của Lãnh Vô Song. Hắn nghiến răng ken két, đôi mắt phượng hằn lên những tia máu đỏ giận dữ, nhưng bản năng sinh lý tự vệ của khế ước buộc hắn phải nới lỏng lực tay, bất lực nhìn nàng buông tay ra.


Đường Vãn Yên không thèm nhìn hắn thêm một lần nào. Nàng quỳ xuống bên mép Linh Tuyền Nhãn, cầm một cây kim bạc gia truyền, dứt khoát đâm mạnh vào đầu ngón tay trỏ của mình.


Một giọt Huyết Độc Tinh Khiết màu tím đen đậm đặc, lấp lánh ánh sáng dạ quang huyền bí từ từ well up. Nàng khẽ nghiêng tay, để giọt máu độc rơi thẳng xuống dòng nước ấm áp của Linh Tuyền Nhãn.


"Tõm."


Giọt huyết độc vừa chạm nước liền hòa tan nhanh như chớp giật. Trong nháy mắt, toàn bộ làn nước trong vắt của suối nước nóng Linh Tuyền Nhãn chuyển sang một màu tím nhạt mờ ảo. Hơi nước bốc lên nghi ngút lúc này không còn là mùi linh khí thuần khiết, mà tỏa ra một mùi hương ngọt lịm như hoa quỳnh nở rộ trong đêm tối — mùi hương đặc trưng của huyết độc Đường gia cổ xưa. Mùi hương ấy nồng nàn đến mức khiến Thẩm Thanh Trạch và Lãnh Vô Song đứng bên cạnh đều cảm thấy nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập một cách bất thường, ma tính bạo tẩu trong người họ lập tức bị đè nén xuống dưới tác dụng an thần cực hạn của máu nàng.


"Thẩm Thanh Trạch, dùng Châm Cứu Linh Hồn Thuật." Đường Vãn Yên khàn giọng ra lệnh, sắc mặt nàng nhanh chóng nhợt nhạt đi trông thấy do mất đi một lượng máu độc tinh khiết cốt lõi. "Dẫn nước suối tẩm huyết độc vào kinh mạch của hắn. Dùng Băng Phách Châm làm chất dẫn, châm vào huyệt Thần Đường, Linh Đài và Mệnh Môn để dụ cổ độc ra ngoài."


Thẩm Thanh Trạch kinh ngạc nhìn làn nước suối màu tím. Y thuật của hắn cả đời chưa từng thấy loại huyết dịch nào có khả năng trung hòa cổ độc tàn bạo của hoàng gia một cách hoàn mỹ đến thế. Hắn lập tức vận chuyển mộc hệ linh lực ôn dưỡng kinh mạch cho nàng trước, sau đó nhanh nhẹn vung tay, ba cây Băng Phách Châm xé gió lao đi, đâm chính xác vào ba huyệt đạo lớn trên lưng Tạ Trường Phong.


Nước suối Linh Tuyền Nhãn mang theo huyết độc của nàng theo kim châm thẩm thấu vào kinh mạch Tạ Trường Phong. Ngay lập tức, cơ thể bất động của hắn run rẩy kịch liệt, một luồng khói đen kịt mang theo tiếng rít chói tai của cổ trùng hoàng gia từ từ bị hút ra ngoài qua đầu các cây kim băng, tan biến vào hư vô khi chạm vào hơi nước nóng.


Ở phía góc tối của động đá, Tiêu Diệc Phong khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm vào sự kề cận da thịt giữa Đường Vãn Yên và Tạ Trường Phong. Hắn cảm thấy lồng ngực mình nóng rực, một luồng phẫn uất, ghen tuông ngầm cực đoan bùng phát dữ dội trong lòng. Hắn ghét sự xảo quyệt của nàng, ghét việc nàng phải tự làm hại bản thân để cứu một nam nhân khác.


"Hừ, yêu nữ xảo quyệt!" Tiêu Diệc Phong bực dọc quay mặt đi, định bỏ ra ngoài tẩm điện để tránh nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt này.


Thế nhưng, khi hắn nhìn thấy cơ thể mảnh mai của Đường Vãn Yên đang run rẩy bần bật vì lạnh do mất máu độc, nhịp tim yếu ớt của nàng truyền qua khế ước khiến tim hắn nhói đau dữ dội. Tiêu Diệc Phong nghiến răng phẫn uất, cơ thể hắn tự động vận hành theo bản năng khế ước. Hắn lén lút vận chuyển Cửu Dương Hỏa Công, bộc phát luồng hỏa lực ấm áp truyền xuống đất đá dưới chân, âm thầm sưởi ấm toàn bộ suối nước nóng Linh Tuyền Nhãn và không gian xung quanh nàng, ngăn không cho hàn độc của thung lũng xâm nhập vào người nàng.


Đường Vãn Yên khẽ cảm nhận được luồng hơi ấm rực lửa đang bao bọc lấy cơ thể mình từ phía sau. Nàng không quay đầu lại, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một tia đắc ý. Sự ghen tuông và bảo vệ cưỡng ép của các nam chính đang dần chuyển hóa từ phản xạ khế ước sinh lý sang một thứ chấp niệm chiếm hữu cá nhân thực sự. Họ ghét nàng, nhưng họ không thể rời xa nàng.


Quá trình trị liệu kéo dài suốt một canh giờ đầy căng thẳng. Hàng vạn cổ trùng Phệ Linh Cổ Độc hoàng gia trong người Tạ Trường Phong dần bị huyết độc tinh khiết của nàng dẫn dụ và tiêu diệt hoàn toàn trong nước suối. Sắc mặt hắn từ xám xịt dần khôi phục lại một chút hồng hào, hơi thở bắt đầu ổn định trở lại.


"Khụ... khụ..."


Tạ Trường Phong khẽ ho khan một tiếng, lông mi dài của hắn run rẩy. Hắn chậm rãi mở đôi mắt xám lạnh lẽo, cô độc ra. Hình ảnh đầu tiên thu vào tầm mắt hắn là gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi nhưng vô cùng sắc sảo của Đường Vãn Yên dưới ánh sáng mờ ảo của Linh Tuyền Nhãn.


Theo bản năng sinh tồn và một thứ cảm xúc trỗi dậy từ sâu trong linh hồn kiếp trước, Tạ Trường Phong đột ngột vươn bàn tay săn chắc, lạnh ngắt của mình ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, đầy vết kim châm của nàng. Hắn siết chặt tay nàng như sợ nàng sẽ biến mất vào bóng tối.


Đúng lúc này, một dị biến kinh hoàng xảy ra.


Ngay khi tay hai người chạm nhau, ấn ký khế ước ngũ giác trên cổ tay phải của Đường Vãn Yên đột ngột phát sáng rực rỡ màu tím đỏ đan xen. Luồng huyết dịch trong tim nàng co thắt dữ dội, bùng nổ một luồng ma khí cực mạnh bốc lên nghi ngút. Độc tố bạo phát tầng thứ hai bắt đầu có dấu hiệu quá tải và biến dị, khiến toàn thân nàng run rẩy, máu độc trong người sôi sục dâng trào một cách mất kiểm soát...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!