U Minh Cốc Chỉ Lối
Mưa lạnh canh năm trút xuống rặng trúc bạt ngàn bao quanh Minh Nguyệt Các, mang theo cái buốt giá thấu xương của sương muối phương Bắc. Tiếng xào xạc của lá trúc dập dồn trong gió đêm như tiếng thở dài u uất của bóng tối. Đường Vãn Yên quỳ trên nền đất đá ẩm ướt, hai cánh tay mảnh mai run rẩy ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Tạ Trường Phong. Máu tươi từ vết thương rách nát trên bả vai phải của hắn vẫn không ngừng rỉ ra, nhuốm đen kịt cả một mảng y phục dạ hành, tỏa ra một mùi tanh nồng quỷ dị của Phệ Linh Cổ Độc hoàng gia.
Kinh mạch trong người Đường Vãn Yên co thắt dữ dội. Cơn đau chia sẻ thể xác gấp mười lần từ khế ước Ngũ Giác Đồng Tử Độc truyền thẳng vào tim nàng, khiến lồng ngực nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rách nát từng mảnh. Sắc mặt nàng nhợt nhạt không chút máu, khóe môi rướm ra một vệt máu độc màu tím đen nhạt. Thế nhưng, đôi mắt xếch sắc sảo của nàng không hề có nửa phần yếu đuối hay hoảng loạn. Nàng khẽ vén lớp vải rách nát đẫm máu trên bả vai phải của hắn.
Dưới ánh trăng tàn yếu ớt, hình xăm một con phượng hoàng đen đang khóc ra những giọt máu sẫm màu hiện lên vô cùng tinh xảo, ma mị. Đây chính là biểu tượng tử vong của các hoàng tử dòng chính thuộc đế quốc bóng tối hoàng gia.
"Tạ Trường Phong... hoàng tử thứ ba bị thất sủng..." Đường Vãn Yên khẽ thì thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, thực dụng. Chân tướng về thân thế của hắn khiến đầu óc nàng hoạt động điên cuồng. Vụ thảm sát diệt môn Đường gia năm xưa do triều đình hắc ám giật dây, liệu có liên quan gì đến dòng máu hoàng tộc đang chảy trong người nam nhân này?
"Các chủ!"
Một bóng đen lướt ra từ rặng trúc, thanh đoản kiếm mỏng dính trong tay khẽ run rẩy. Minh Nguyệt — nữ sát thủ thân tín của Minh Các — hốt hoảng quỳ sụp xuống khi nhìn thấy Các chủ của mình đang hôn mê sâu, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Cô nhìn vũng máu đen dưới đất, rồi nhìn sang Đường Vãn Yên với ánh mắt đầy vẻ cảnh giác xen lẫn khẩn cầu.
"Câm miệng!" Đường Vãn Yên lạnh lùng quát khẽ, giọng nói không chút độ ấm khiến Minh Nguyệt lập tức im bặt. "Hắn bị trúng Phệ Linh Cổ Độc của triều đình. Nếu muốn hắn sống, lập tức chuẩn bị xe ngựa ẩn mật. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức."
Nàng khẽ vươn ngón tay thon dài, truyền một luồng độc lực mỏng dính từ huyết độc kinh mạch của mình vào bả vai Tạ Trường Phong để tạm thời phong tỏa dòng chảy của cổ độc. Đúng lúc này, chiếc Thính Phong Trâm phát sáng mờ lục bảo cài trên tóc nàng đột ngột rung lên nhè nhẹ. Luồng sóng âm truyền tin ẩn mật từ Thính Phong Lâu của Mộ Dung Phán vang lên bên tai nàng, mang theo giọng nói tà mị nhưng nghiêm trọng:
"Vãn Yên muội tử, Thẩm Thiên Tuấn đã cấu kết với Cấm Vệ Quân Hoàng Gia. Hắn biết Thẩm Thanh Trạch đã trao Thất Khiếu Linh Đan cho muội, liền phái quân bao vây ráo riết Minh Nguyệt Các nhằm bắt sống muội để luyện chế ma đan. Truy binh cách rừng trúc không quá ba dặm. Mau chạy đi!"
Đường Vãn Yên khẽ nhíu mày, tay trái siết chặt chuôi Vô Ảnh Chủy đẫm máu đen của sát thủ Vô Diện đã chết bên cạnh. Quả nhiên, lão già nham hiểm Thẩm Thiên Tuấn đã không thể kiềm chế được lòng tham đối với huyết độc của nàng. Nàng nhìn Tạ Trường Phong đang hôn mê, quyết định vô cùng dứt khoát:
"Minh Nguyệt, đỡ hắn lên xe ngựa. Đi lối tắt hướng về phương Tây — thung lũng ranh giới U Minh Cốc. Chỉ có Độc Cổ Lão Nhân ở đó mới có thể giải được cổ độc hoàng gia này."
Minh Nguyệt không dám chậm trễ, vội vã cõng Tạ Trường Phong lao nhanh về phía chiếc xe ngựa ẩn mật đang đỗ sau rặng trúc. Đường Vãn Yên đi sau, bước chân khập khiễng do thể chất suy kiệt. Cơn đau khế ước liên tục hành hạ khiến kinh mạch toàn thân nàng nóng bỏng như lửa thiêu. Nàng khẽ đưa ngón tay vào Khuyên Tai Huyết Ngọc bên tai trái, lấy ra chiếc hộp bạch ngọc chứa Thất Khiếu Linh Đan. Không một chút do dự, nàng nuốt viên đan dược lục phẩm quý giá này vào bụng.
Dược hương mộc hệ ôn hòa, đậm đặc lập tức lan tỏa, bảo vệ chặt chẽ lấy tim mạch của nàng, tạm thời đè nén cơn bạo phát độc tính và xoa dịu nỗi đau phản phệ của khế ước. Nàng bước lên xe ngựa, ngồi bên cạnh Tạ Trường Phong đang bất tỉnh. Chiếc xe ngựa dưới sự điều khiển điêu luyện của Lão Tiêu lập tức lao đi vun vút trong đêm mưa, xé rách màn sương mù dày đặc tiến về phía biên giới Tây Bộ.
...
Ba canh giờ sau, tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập vang lên từ phía sau. Qua ô cửa sổ nhỏ của xe ngựa, Đường Vãn Yên nhìn thấy hàng chục ngọn đuốc rực lửa đang điên cuồng đuổi theo dọc theo con đường độc đạo dẫn lên Độc Sương Nhai — vách đá dựng đứng bao phủ bởi sương độc màu tím cực độc bảo vệ lối vào U Minh Cốc.
"Đường Vãn Yên! Giao nộp huyết độc ra đây! Hoàng thái hậu có lệnh, kẻ chống đối tru di tam tộc!" Tiếng hét của thống lĩnh cấm vệ quân vang lên lồng lộng trong gió bão.
"Tiểu thư, truy binh đông quá, chúng ta sắp bị bao vây rồi!" Minh Nguyệt nghiến răng, tay ghìm chặt dây cương xe ngựa, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Đường Vãn Yên lạnh lùng nhìn màn sương độc màu tím dày đặc phía trước Độc Sương Nhai. Sương độc ở đây có tính ăn mòn cực mạnh, người thường chạm vào sẽ bị thối rữa da thịt ngay lập tức. Nàng khẽ mở Khuyên Tai Huyết Ngọc, lấy ra một lọ gốm chứa Bách Độc Đan do nàng tự tay luyện chế. Nàng ném lọ thuốc cho Minh Nguyệt và Lão Tiêu:
"Uống vào! Nó giúp các ngươi kháng được sương độc trong vòng nửa canh giờ. Cứ lao thẳng vào vách đá!"
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên bên hông xe ngựa. Một luồng hỏa lực rực đỏ bùng nổ, thiêu rụi hàng chục mũi tên độc đang bắn tới từ phía truy binh.
"Keng!"
Một thân ảnh cao lớn cường tráng, làn da bánh mật khỏe khoắn khoác hồng y viền vàng rực rỡ như lửa đáp xuống nóc xe ngựa. Tiêu Diệc Phong — Đường chủ Lôi Hỏa Đường — xuất hiện với đôi mắt hổ rực lửa giận dữ. Lồng ngực hắn phập phồng, cánh tay phải bốc lên hơi nóng hừng hực của Lôi Hỏa Bá Thể. Hắn cảm ứng được đau đớn dữ dội của nàng qua khế ước, buộc phải dịch chuyển khẩn cấp đến cứu viện.
"Yêu nữ! Ngươi lại tự làm mình bị thương để hành hạ ta sao?!" Tiêu Diệc Phong gầm lên phẫn uất, vung một chưởng hỏa lực cực mạnh đẩy lui nhóm cấm vệ quân tiên phong đang lao tới.
"Tiêu Diệc Phong, câm miệng và lo mà đánh đi! Nếu ta chết, đan điền hỏa hệ của ngươi cũng sẽ nổ tung theo!" Đường Vãn Yên vén rèm xe, lạnh lùng đáp trả.
Tiêu Diệc Phong tức tối nghiến răng, nhưng cơ thể hắn tự động vận hành theo bản năng khế ước, vung quyền liên tục tạo ra bức tường lửa khổng lồ chặn đứng vạn quân triều đình. Thế nhưng, khi hỏa lực của hắn va chạm với luồng sương độc màu tím của Độc Sương Nhai, một vụ nổ nhẹ xảy ra, khiến đá vụn sụp đổ sầm sầm suýt chút nữa đè bẹp xe ngựa.
"Ngu ngốc!" Vãn Yên quát lớn. "Hỏa lực gặp độc khí Độc Sương Nhai sẽ tạo ra hỏa độc ăn mòn ngược. Thu hồi hỏa lực, dùng ám khí tầm xa bọc nội lực phòng thủ!"
Tiêu Diệc Phong giật mình, lập tức thu hồi Lôi Hỏa Chưởng, rút song đao bọc nội lực chém nát các mũi tên độc bắn tới. Sự chỉ điểm y lý kịp thời của nàng giúp hắn tránh được một đợt phản phệ hỏa độc cực kỳ nguy hiểm.
Chiếc xe ngựa tận dụng cơ hội lao thẳng vào màn sương độc màu tím dày đặc của Độc Sương Nhai. Nhờ có Bách Độc Đan bảo vệ, đoàn người vượt qua vách đá dựng đứng an toàn, để lại tiếng gào thét thảm thiết của quân triều đình phía sau khi bị sương độc ăn mòn giáp sắt.
...
Xe ngựa dừng lại dưới đáy thung lũng U Minh Cốc u tối, ẩm ướt quanh năm chướng khí lơ lửng. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ suối nước nóng Linh Tuyền Nhãn văng vẳng từ xa.
Ngay khi Đường Vãn Yên vừa bước xuống xe nâng đỡ Tạ Trường Phong, một tiếng cười khàn đục, quái dị vang lên từ trong màn sương mù dày đặc:
"Hắc hắc... Ai dám tự tiện xông vào địa bàn của lão phu?"
Một lão già gầy gò, tóc tai bù xù như tổ chim, mặc y phục vá chằng vá đụp màu xám tro bước ra. Tay lão cầm một cây gậy trúc đen bóng, tỏa ra mùi độc dịch ngàn năm tanh nồng. Đôi mắt lão sáng quắc như chim ưng, khóa chặt vào Đường Vãn Yên.
Độc Cổ Lão Nhân!
Không một lời cảnh báo, lão già lập tức vung gậy trúc đen xé gió lao tới, một chiêu *Vạn Độc Châm Pháp* cực nhanh đâm thẳng vào mạch môn của Đường Vãn Yên để thử thách phản xạ của nàng. Chiêu thức mang theo uy áp của cao thủ Độc Hoàng sơ kỳ khiến Minh Nguyệt bên cạnh hoàn toàn bị đông cứng không thể phản ứng.
Đường Vãn Yên không hề hoảng loạn. Nàng biết gậy trúc đen có tẩm kịch độc ăn mòn cực mạnh, nếu dùng kim bạc đâm trực tiếp sẽ bị ăn mòn ngay lập tức. Nàng vận chuyển độc lực bộc phát qua đầu ngón tay trái, phóng ra ba sợi *Huyết Tơ Định Mệnh* cực mảnh màu đỏ sẫm.
"Vút!"
Sợi tơ máu mềm dẻo, co giãn vô hạn quấn chặt lấy đầu gậy trúc đen, triệt tiêu hoàn toàn chấn lực khổng lồ của lão già trong gang tấc. Đường Vãn Yên đứng im không lùi nửa bước, khóe môi khẽ nhếch, lạnh lùng nói:
"Sư phụ ẩn dật của cha ta... Độc Cổ Lão Nhân, chẳng lẽ ông muốn tự tay giết chết truyền nhân duy nhất còn sống của Đường gia dòng chính sao?"
Độc Cổ Lão Nhân khựng lại, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào sợi tơ máu màu đỏ sẫm đang quấn quanh gậy trúc của mình, rồi nhìn xuống ấn ký ngũ giác đang phát sáng rực rỡ trên cổ tay phải của nàng. Lão đột ngột thu hồi gậy trúc đen, ngửa cổ cười lớn vang dội cả thung lũng:
"Ha ha ha! Huyết Độc Cổ Xưa! Quả nhiên là con gái của Đường Vạn Sơn! Ngươi dám dùng khế ước sinh mệnh để trói buộc năm vị bạo chúa giới ngầm, lá gan quả thực không nhỏ!"
Nụ cười của lão đột ngột tắt ngấm, gương mặt lập dị trở nên vô cùng nghiêm trọng. Lão nhìn Tạ Trường Phong đang hôn mê sâu trên xe ngựa, rồi thở dài một tiếng đầy u uất:
"Hắn bị trúng Phệ Linh Cổ Độc hoàng gia, kinh mạch linh hồn đã bị ăn mòn quá nửa. Muốn cứu hắn và tạm thời ổn định độc tính Độc Sư Nhất Phẩm của ngươi, chỉ có một cách duy nhất là dùng Vạn Niên Độc Liên tại Đầm lầy Huyết Nguyệt để khôi phục đan điền."
Lão già tiến lại gần Đường Vãn Yên, ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp lạnh buốt vang lên đầy cảnh báo:
"Nhưng đóa sen độc ngàn năm đó được canh giữ bởi một quái thú đầm lầy ngàn năm vô cùng hung tợn. Nếu muốn đoạt lấy nó, ngươi phải chuẩn bị tinh thần hiến tế chính máu tim tinh khiết nhất của mình. Ngươi... có dám đánh đổi mạng sống của mình để cứu một kẻ thù hoàng tộc hay không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!