Di Sản Trong Bóng Đêm
Cơn mưa đêm trút xuống Vách đá Vô Vọng như trút nước, tiếng sấm rền vang xé rách bầu trời đen kịt không một ánh sao. Dưới chân vách đá dựng đứng ẩm ướt, Đường Vãn Yên dựa sát vào phiến đá lạnh buốt, bả vai phải bị sói độc cắn rách vẫn âm ỉ đau nhức, từng cơn sốt lạnh thấu xương do phản phệ huyết độc chạy dọc theo kinh mạch tàn tạ. Nàng nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, bàn tay trái run rẩy nhưng kiên định vươn ra, nhấn mạnh ngón tay đẫm máu độc tím đen của mình vào trung tâm đóa hoa độc năm cánh khắc chìm trên vách đá hắc thạch.
Ngay khi giọt máu độc của nàng chạm vào hoa văn cổ xưa, một luồng khói tím mỏng dính bốc lên kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn. Huyết độc mang tính ăn mòn cực mạnh nhanh chóng gột rửa lớp rêu phong bám dày ngàn năm, kích hoạt trận pháp phong ấn ngầm dưới lòng đất. Tiếng cơ quan rầm rập chuyển động vang lên trầm thấp từ sâu trong lòng đá. Một khe hẹp vừa đủ một người đi lách qua chậm rãi mở ra, để lộ lối vào mật đạo tối tăm, ẩm ướt dẫn ngược lên phế tích Đường Gia Trang.
Đường Vãn Yên khẽ thở dốc, sắc mặt nhợt nhạt không chút máu. Nàng quay sang vỗ vai thiếu niên câm điếc A Mộc đang túc trực bên cạnh, ra hiệu im lặng rồi cả hai nhanh chóng lách vào trong mật đạo. Ngay khi gót chân họ vừa bước qua, cánh cửa đá hắc thạch khép lại rầm một tiếng, trả lại vẻ hoang sơ lạnh lẽo cho đáy vực sâu vạn trượng.
Đoạn mật đạo dốc ngược và hẹp đến ngột thở. Đối với một phế nhân bị hủy hoại đan điền như Đường Vãn Yên lúc này, mỗi bước leo lên bậc đá trơn trượt đều là một cực hình tàn khốc. Kinh mạch đứt đoạn trong người nàng co thắt dữ dội, lồng ngực đau nhói như có ngàn vạn cây kim châm đâm vào. Nhưng ánh mắt xếch sắc sảo của nàng vẫn lạnh lùng, kiên nghị đến đáng sợ. Nàng dùng khuỷu tay bám chặt vào vách đá ẩm ướt, kéo lê thân thể rách nát từng bước một đi lên. A Mộc im lặng đi sau, đôi bàn tay thô ráp của cậu luôn sẵn sàng đỡ lấy eo nàng mỗi khi nàng lảo đảo suýt ngã.
Sau gần nửa canh giờ di chuyển trầy da tróc vảy, một luồng gió lạnh mang theo mùi tro tàn và bùn đất ẩm ướt thổi thốc vào mặt họ. Đường Vãn Yên khẽ đẩy phiến đá ngụy trang ở lối ra, bước chân lên nền đất nhão của Phế tích Đường Gia Trang.
Dưới cơn mưa giông bão bùng, trang viên Đường gia lừng lẫy một thời giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn đến thê lương. Những tẩm điện nguy nga xưa kia nay chỉ còn lại những cột trụ cháy đen sạm, những bức tường đổ nát loang lổ vết máu đã khô đen. Mùi tro tàn ngâm trong nước mưa bốc lên nồng nặc, như một chứng tích tàn tạ cho đêm thảm sát diệt môn kinh hoàng của liên minh võ lâm cổ do Lục Vân Phi dẫn đầu.
Đường Vãn Yên siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào da thịt rướm máu. Nỗi căm hận tột cùng bùng lên trong mắt nàng như ngọn lửa tím ma mị. Nàng thề sẽ bắt những kẻ đã nhuốm máu Đường gia phải quỳ dưới chân mình chịu vạn kiếp hành hạ.
“Khẹc... khẹc...”
Một tiếng ho khàn đục đột ngột vang lên từ góc tường đổ nát phía sau điện thờ tổ tiên đã sập.
Đường Vãn Yên lập tức cảnh giác, tay trái thủ thế, lùi lại một bước sau lưng A Mộc. Trong bóng tối ẩm ướt, một bóng người gầy gò, da bọc xương đang ngồi lặng lẽ bên góc tường cháy sém. Đó là một bà lão mù mặc y phục vải thô xám rách nát, mái tóc bạc trắng xơ xác xõa vai, tay cầm một cây gậy gỗ dẫn đường thô kệch.
A bà mù.
Đường Vãn Yên nheo mắt nhìn bà lão. Nàng nhận ra bà. Đây là bà lão mù chuyên quét dọn và giữ cổng hoang phế cho Đường gia bấy lâu nay. Nhưng dưới con mắt sắc bén của một kẻ mang độc thể, Vãn Yên nhận ra hơi thở của bà lão tuy trầm mặc nhưng vô cùng sâu thẳm, hoàn toàn không giống một người thường phế nhân. Bà chính là Mộc bà bà – cựu trưởng lão ám khí Đường gia đã ẩn tính mai danh bảo vệ trang viên cũ.
“Đại tiểu thư... người cuối cùng cũng trở lại...” A bà mù không ngẩng đầu, đôi mắt mù lòa hướng về khoảng không vô định, giọng nói khàn khàn run rẩy đầy u uất. “Lũ lưu manh hôi của và sát thủ giới ngầm vẫn đang lảng vảng ngoài kia. Đi lối này... dưới bệ thờ tổ tiên... máu dòng chính sẽ mở ra lối thoát.”
Nói xong, bà vung gậy gỗ chỉ thẳng vào bệ thờ thần độc đã bị sập đổ một nửa ở trung tâm điện thờ.
Đường Vãn Yên khẽ gật đầu chào tiền bối, không lãng phí một lời nào. Nàng cùng A Mộc bước nhanh đến bệ thờ thần độc. Dưới bệ thờ bằng đá hắc thạch đen bóng, một trận pháp đá phong ấn cổ xưa khắc hình ngũ giác hiện ra mờ nhạt. Đây chính là lối vào Mật thất Đường Gia Trang.
Ngay khi Vãn Yên vừa vươn tay tiếp cận cửa mật thất, hệ thống cơ quan rỉ sét lâu ngày tự động kích hoạt do cảm ứng ngoại lực. Một tiếng 'cạch' khô khốc vang lên, hàng chục mũi tên độc siêu nhỏ xé gió lao ra từ các kẽ đá ngầm, bắn liên hoàn về phía nàng.
“Cẩn thận!”
Đường Vãn Yên nghiến răng, lập tức thi triển Mị Ảnh Bộ Pháp né tránh. Thân ảnh nàng lướt đi nhẹ nhàng tựa như một bóng ma màu đỏ sậm dưới mưa đêm. Tuy nhiên, đan điền vỡ nát khiến kinh mạch toàn thân nàng đau nhói như bị xé rách, bước chân loạng choạng khựng lại một nhịp.
Một mũi tên độc cuối cùng bắn thẳng vào tim nàng với tốc độ kinh hoàng. Đúng khoảnh khắc chí mạng, một bóng xám lướt qua. Cây gậy gỗ của A bà mù vung lên một đường vòng cung hoàn mỹ, chuẩn xác gạt phăng mũi tên độc găm thẳng vào cột gỗ cháy đen bên cạnh. Đầu mũi tên rỉ ra dịch độc xanh lè, ăn mòn thớ gỗ bốc khói đen.
“Cơ quan mật thất chỉ nhận máu, dùng lực tay phá hủy chỉ kích hoạt vạn kim xuyên tâm.” Giọng nói lạnh lẽo của A bà mù vang lên từ phía sau.
Đường Vãn Yên hít một hơi thật sâu, nén cơn đau thắt ngực lại. Nàng quan sát kỹ hoa văn uốn lượn trên cửa đá, nhận ra đây là trận pháp hấp thụ máu độc để mở khóa. Nàng vung mảnh đá nhọn rạch một đường sâu vào lòng bàn tay trái, để dòng máu độc tím đen nhạt chảy ròng ròng vào mắt trận đá phong ấn.
Máu độc ngấm đến đâu, trận pháp cổ xưa phát sáng màu tím rực rỡ đến đó. Sức mạnh huyết dịch cổ xưa của nàng bắt đầu cộng hưởng với cơ quan đá ngầm. Việc mất đi lượng lớn máu độc khiến Đường Vãn Yên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cơ thể suy kiệt, sắc mặt nhợt nhạt dưới trăng.
'Ầm ầm...'
Cửa đá mật thất nặng nề chậm rãi trượt sang bên cạnh, để lộ ra một căn phòng ngầm nhỏ bí mật ngập tràn mùi độc dược cổ xưa và bụi bặm ngàn năm.
Đường Vãn Yên gượng dậy, bước nhanh vào trong mật thất dưới sự túc trực bảo vệ của A Mộc. Ở trung tâm căn phòng, trên một chiếc bệ đá nhỏ, một chiếc rương gỗ màu đen thêu chỉ vàng gia truyền đang nằm im lặng. Nàng mở rương ra.
Bên trong rương là ba bảo vật vô giá: cuốn sách cổ Đường Gia Độc Phổ (Bản sao) ghi chép toàn bộ công thức luyện độc sơ cấp, Bộ Kim Bạc Gia Truyền gồm 36 cây bằng bạc ròng thêu hoa văn độc tổ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, và chiếc Hộp Độc Ngũ Giác Cổ Xưa màu đen bóng.
Ngay khi ngón tay đẫm máu của nàng chạm vào Bộ Kim Bạc Gia Truyền, bức tranh cổ phong ấn tàn hồn treo trên vách đá mật thất đột ngột bốc lên một luồng sương độc màu tím nhạt dịu nhẹ. Từ trong làn sương, tàn hồn của tổ tiên Đường Thiên Phong hiện ra. Ông khoác trường bào đỏ rực, dung mạo anh tuấn nhưng ngạo nghễ phi thường.
“Hậu bối Đường gia... đan điền vỡ nát hoàn toàn mà vẫn dám thâm nhập vào đây?” Đường Thiên Phong lạnh lùng lên tiếng, luồng thần thức uy áp cực mạnh đột ngột trút xuống bọc quanh thân nàng, như muốn bóp nát linh đài của nàng.
Đường Vãn Yên cắn chặt môi đến bật máu, nàng không quỳ xuống. Đôi mắt xếch sắc sảo ngước lên nhìn thẳng vào tàn hồn tổ tiên, ý chí báo thù diệt môn kiên định bùng cháy dữ dội trong tim. Nàng vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp mỏng manh chống lại uy áp thần thức khổng lồ.
“Đan điền bị phế thì đã sao? Huyết độc của ta chưa cạn, mối thù diệt môn chưa trả, Đường Vãn Yên ta thề sẽ dùng độc thuật này lật đổ toàn bộ võ lâm hắc ám!” Giọng nói của nàng lạnh lẽo, vang vọng khắp mật thất tối tăm.
Nhìn thấy ý chí kiên cường bất khuất của hậu bối, Đường Thiên Phong thu hồi uy áp, cười lớn một tiếng đầy ngạo nghễ.
“Tốt! Khí chất này mới xứng đáng là người thừa kế của Đường gia! Hôm nay, ta sẽ truyền cho ngươi kỹ thuật dùng tơ độc sơ cấp để tự vệ.”
Tàn hồn vung tay, luồng sáng tím từ bức tranh cổ bay thẳng vào trán Đường Vãn Yên, mang theo tri thức tinh diệu về cách ngưng tụ huyết độc thành các sợi tơ cực mảnh (Huyết Tơ) để khống chế vật thể tầm gần.
Đường Vãn Yên nhắm mắt tiếp nhận truyền thừa, cảm nhận luồng độc lực trong tim đang chuyển biến quỷ dị. Nàng nhanh chóng cất Đường Gia Độc Phổ và Bộ Kim Bạc vào Khuyên Tai Huyết Ngọc.
Nhưng ngay khi nàng vừa bước chân ra khỏi mật thất đá ngầm, một tiếng hú vang quỷ dị của còi xương xé rách màn đêm tĩnh lặng ngoài phế tích. Tiếng bước chân dồn dập rầm rập của hàng chục sát thủ đang khép chặt vòng vây xung quanh lối vào trang viên đổ nát.
Một nhóm sát thủ của Hắc Hổ Bang bất ngờ xuất hiện tại lối vào phế tích, trên tay cầm theo những ngọn đuốc rực lửa và bức họa lệnh truy nã vẽ hình dung mạo của nàng do Lục Vân Phi phát lệnh treo thưởng vạn lượng vàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!