Cuộc Thử Thách Độc Lực
Tiếng bánh xe gỗ đàn hương lăn đều trên những phiến đá ẩm ướt của Dược Vương Cốc vang lên trầm đục giữa không gian tĩnh mịch của canh năm đêm muộn. Sương mù phương Tây dày đặc, mang theo linh khí mộc hệ ẩm ướt và hương thảo dược nồng nàn đến mức nghẹt thở, nhẹ nhàng len lỏi qua khe cửa sổ của chiếc xe ngựa trắng muốt. Đường Vãn Yên nằm nghiêng trên sập gụ lót đệm lông thú mềm mại, đôi mắt xếch sắc sảo khẽ nhắm hờ, nhưng đôi tai nhạy bén của nàng vẫn không bỏ sót bất kỳ tiếng động nào từ bên ngoài.
Cơ thể nàng lúc này vô cùng yếu ớt. Đan điền bị phế hoàn toàn khiến nàng không thể tự tụ khí để sưởi ấm, bả vai phải và cổ tay phải vẫn âm ỉ truyền đến những cơn đau rát bỏng do vết thương hiến tế máu tim chưa lành hẳn ở Dạ Sát Cung. Thế nhưng, luồng huyết độc cổ xưa chảy trong kinh mạch nàng lại nhạy cảm hơn bao giờ hết. Ấn ký ngũ giác trên cổ tay phải khẽ nhấp nháy một luồng sáng tím mờ nhạt, trực tiếp cộng hưởng với nhịp tim đập mạnh mẽ, trầm đục của Lãnh Vô Song từ hướng Bắc xa xôi. Nàng biết, khế ước sinh mệnh ngược đã trói buộc hắn chặt chẽ, bắt hắn phải chịu đựng nỗi đau đứt ruột gan mỗi khi nàng gặp nguy hiểm.
"Đường tiểu thư, chúng ta đã đến Dược Vương Điện."
Giọng nói thanh lãnh, lạnh lùng như tiếng nước chảy dưới khe băng của Thẩm Thanh Trạch vang lên bên tai nàng. Hắn ngồi xếp bằng ở phía đối diện, y phục thanh y đơn giản thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết không chút bụi trần. Đôi ngón tay thon dài, sạch sẽ của hắn vẫn đặt hờ trên mạch môn của nàng để ôn dưỡng kinh mạch bằng linh lực mộc hệ ấm áp. Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy vẻ tò mò và một tia chiếm hữu thầm lặng, nguy hiểm. Hắn ghét độc dược, ghét sự tàn sát, nhưng dòng máu độc tinh khiết trong tim nàng lại là thứ duy nhất khơi dậy khát vọng nghiên cứu cực đoan của vị y tiên thanh lãnh này.
Đường Vãn Yên chậm rãi mở mắt, khẽ gật đầu rồi vịn vào thành xe để bước xuống. Nha hoàn thử độc Tử Uyển, người vừa được nàng thu phục thầm lặng dưới địa lao Dạ Sát Cung, vội vã tiến lên vén rèm xe, cung kính đỡ lấy cánh tay mảnh mai của nàng. Tử Uyển cúi đầu, đôi mắt nhút nhát nhưng tràn đầy sự cẩn trọng, âm thầm báo cáo hành tung xung quanh bằng một cái liếc mắt khẽ khàng.
Trước mắt Đường Vãn Yên, Dược Vương Điện nguy nga tráng lệ hiện ra giữa làn sương mù bao phủ thung lũng. Điện thờ trung tâm được xây dựng trên một mạch suối khoáng linh khí đậm đặc, xung quanh là hàng trăm đệ tử Dược Vương Cốc đang đứng xếp hàng đón tiếp Cốc chủ trở về. Thế nhưng, bầu không khí đón tiếp không hề có sự cung kính thông thường, mà thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán đầy vẻ nghi kỵ và khinh rẻ nhắm thẳng vào nàng.
"Ả chính là yêu nữ Đường gia mang độc thể bị cả võ lâm chính thống treo thưởng truy nã sao?"
"Một phế nhân đan điền vỡ nát, dựa vào cái gì mà được Cốc chủ đích thân bế lên xe ngựa đưa về đây dưỡng thương?"
"Chắc chắn ả đã dùng tà thuật độc môn để khống chế thần trí của Cốc chủ! Thật là nhục nhã cho Dược Vương Cốc chúng ta!"
Đường Vãn Yên thản nhiên bước qua những lời đàm tiếu tàn độc ấy, thần thái ung dung kiêu ngạo như một vị nữ hoàng đang rảo bước trên giang sơn của mình. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái, nơi cất giấu Đường Gia Độc Phổ bản sao và Bộ Kim Bạc Gia Truyền, thầm nghĩ: *Một lũ ngu muội, nếu không có cái mạng cỏ rác này của ta, Cốc chủ cao quý của các ngươi đã sớm nứt vỡ đan điền mà chết từ lâu rồi.*
"Đứng lại!"
Một tiếng quát lạnh lùng, lanh lảnh vang lên từ phía bậc thềm đá của Dược Vương Điện, cắt đứt tiếng xì xào của đám đông.
Một nữ tử khoảng hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú nhưng tràn đầy vẻ kiêu ngạo lạnh lùng bước ra chắn trước lối đi. Ả mặc bộ y phục đệ tử chân truyền màu trắng viền xanh lá của Dược Vương Cốc, tóc tết gọn gàng sau lưng, tay mang bao tay da thú bảo vệ nghiêm ngặt. Trên eo ả đeo một chiếc lò luyện đan bằng ngọc bích quý giá tỏa ra linh khí mộc hệ nồng đậm.
Sư muội của Thẩm Thanh Trạch, thiên tài luyện đan kiêu ngạo nhất thế hệ trẻ của cốc — Thẩm Phi Yến.
Thẩm Phi Yến dùng ánh mắt sắc như dao găm khóa chặt vào Đường Vãn Yên, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ:
"Sư huynh, huynh đi Bắc cảnh xử lý mật vụ, tại sao lại mang về một yêu nữ tà môn ngoại đạo, một phế nhân đan điền bị hủy hoại hoàn toàn thế này? Dược Vương Cốc chúng ta là thánh địa y thuật cứu người, không phải là nơi chứa chấp những kẻ lừa đảo dùng độc dược khống chế nhân tâm!"
Thẩm Thanh Trạch khẽ nhíu mày, giọng nói thanh lãnh mang theo uy áp trầm mặc: "Phi Yến, không được vô lễ. Nàng là khách quý của ta, việc đưa nàng về đây dưỡng thương là quyết định của ta, không đến lượt ngươi chất vấn."
"Khách quý?" Thẩm Phi Yến cười lạnh, tiến lên một bước sát trước mặt Đường Vãn Yên. "Sư huynh bị ả che mắt, nhưng đệ tử Dược Vương Cốc thì không! Đường Vãn Yên, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh của Đường gia dòng chính, tại sao không dám đấu với ta một trận dược lý công khai tại Dược Vương Điện? Nếu ngươi thua, hãy tự cút khỏi cốc và giải trừ tà thuật trên người sư huynh ta! Còn nếu ngươi không dám... thì chứng tỏ ngươi chỉ là một kẻ lừa đảo hèn nhát!"
Đường Vãn Yên khẽ nhìn Thẩm Phi Yến, ánh mắt xếch sắc sảo không hề có một chút hoảng sợ, ngược lại còn tràn đầy sự giễu cợt lạnh lùng. Nàng khẽ chạm tay vào chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc, cảm nhận dao động linh lực nhẹ nhàng truyền về từ Thính Phong Lâu của Mộ Dung Phán, thầm nghĩ đây là cơ hội hoàn hảo để thiết lập uy danh độc thuật tại địa bàn mới.
"Thách đấu dược lý?" Vãn Yên khàn giọng lên tiếng, giọng nói của nàng tuy yếu ớt do nội thương nhưng lại mang theo uy nghiêm vương giả không thể xâm phạm. "Thẩm cô nương đã có nhã hứng, Đường Vãn Yên ta làm sao có thể từ chối. Nói đi, ngươi muốn đấu thế nào?"
"Rất tốt!" Thẩm Phi Yến cười đắc ý, vung tay ra lệnh cho đệ tử tạp dịch mang ra một chiếc bàn đá lớn đặt giữa sảnh chính Dược Vương Điện. "Quy tắc rất đơn giản. Trận thứ nhất: Phân biệt độc thảo cực hạn. Trận thứ hai: Luyện chế đan dược kháng độc. Ai luyện ra đan dược có độ tinh khiết cao hơn sẽ giành chiến thắng!"
Toàn thể đệ tử và trưởng lão Dược Vương Cốc lập tức vây quanh sảnh chính, bầu không khí căng thẳng ngột ngạt bao trùm cả điện thờ. Thẩm Thanh Trạch lặng lẽ đứng sang một bên giám sát trận đấu, đôi mắt thanh lãnh của hắn khóa chặt vào Đường Vãn Yên, thầm muốn chứng kiến xem phế nhân mang độc thể này sẽ làm thế nào để vượt qua thiên tài luyện đan chính tông của cốc hắn.
Trận thứ nhất bắt đầu.
Thẩm Phi Yến vung tay, đệ tử tạp dịch bày ra mười loại độc thảo cực hạn đặt trên bàn đá. Những cọng cỏ độc màu tím sẫm, những đóa hoa độc bốc mùi tử khí nồng nặc, có loại gai nhọn hoắt rỉ ra chất dịch xanh lục... Tất cả đều là những loại độc vật nguy hiểm nhất được thu thập từ vùng cấm Vạn Độc Lâm, người thường chỉ cần chạm vào sẽ bị thối rữa da thịt ngay lập tức.
"Mười loại độc thảo này đều đã được che giấu hình dáng bằng ảo thuật nhẹ," Thẩm Phi Yến kiêu ngạo nói, tay khoanh trước ngực. "Ta thách ngươi phân biệt tên, thuộc tính và phương pháp khắc chế của từng loại trong vòng một nén hương. Nếu đọc sai dù chỉ một loại, ngươi lập tức thua cuộc!"
Đám đông đệ tử cười rộ lên đầy vẻ chế giễu, họ nghĩ một phế nhân đan điền bị hủy như nàng làm sao có thể chịu đựng được độc khí tỏa ra từ mười loại độc thảo này chứ đừng nói là phân biệt.
Đường Vãn Yên thản nhiên bước đến trước bàn đá. Nàng không hề dùng tay chạm vào độc thảo, cũng không cần vận chuyển nội lực để dò xét. Nhờ huyết độc cổ xưa chảy trong tim mang thuộc tính kháng độc tuyệt đối, khứu giác và giác quan của nàng đối với độc tố nhạy bén gấp trăm lần người thường. Nàng chỉ cần khẽ nghiêng đầu, ngửi qua làn khói độc mỏng dính lơ lửng trong không khí, khóe môi liền nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
"Loại thứ nhất: Tử Lân Thảo, thuộc tính âm hàn, sinh trưởng nơi ẩm ướt của Vạn Độc Lâm. Độc tính ăn mòn kinh mạch, phương pháp khắc chế là dùng linh chi hỏa hệ sấy khô để trung hòa."
"Loại thứ hai: Thực Cốt Hoa, phấn hoa có độc tính làm thối rữa xương tủy cực nhanh, phương pháp khắc chế là dùng ngải cứu ngâm máu mộc hệ để thanh tẩy..."
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Đường Vãn Yên vang lên đều đặn giữa sảnh chính Dược Vương Điện. Nàng đọc vanh vách tên, thuộc tính sinh trưởng, độc tính thực tế và phương pháp khắc chế chính xác của từng loại độc thảo cực hạn mà không cần suy nghĩ quá nửa nhịp thở. Khi nén hương mới chỉ cháy được một phần mười, nàng đã đọc xong loại độc thảo thứ mười trong sự im lặng chết chóc của toàn thể điện thờ.
Gương mặt kiêu ngạo của Thẩm Phi Yến lập tức cứng đờ, đôi mắt ả trợn tròn đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi. Ả lắp bắp:
"Ngươi... làm sao có thể? Ngươi thậm chí còn không cần dùng linh lực để dò xét!"
"Phân biệt độc thảo mà cũng cần dùng đến linh lực sao?" Đường Vãn Yên liếc nhìn ả bằng ánh mắt đầy khinh rẻ. "Thẩm cô nương, kỹ thuật nhận biết bách thảo của ngươi xem ra vẫn còn quá thô thiển. Tiếp tục trận thứ hai đi."
Tiếng xì xào bàn tán của đám đông đệ tử lập tức đổi hướng, họ bắt đầu nhìn nàng bằng ánh mắt kinh ngạc và e dè trước kiến thức độc lý vượt trội của Đường gia dòng chính. Thẩm Thanh Trạch đứng bên cạnh khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt thanh lãnh của hắn lóe lên một tia sáng tán thưởng thầm lặng.
Trận thứ hai: Luyện chế đan dược kháng độc bùng nổ.
Thẩm Phi Yến bạo nộ, gương mặt thanh tú vặn vẹo vì nhục nhã. Ả lập tức khởi động chiếc lò luyện đan bằng ngọc bích quý giá của mình. Linh lực mộc hệ dồi dào từ đan điền của ả bùng phát, truyền vào lòng lò đan kích hoạt ngọn lửa luyện dược màu xanh lá cây ấm áp. Ả liên tục bỏ vào các loại thảo dược quý hiếm, kỹ thuật luyện đan vô cùng chính quy, thành thục. Chỉ sau nửa canh giờ, một viên đan dược kháng độc ngũ phẩm tỏa ra dược hương nồng nàn đã thành hình bên trong lò ngọc bích.
Ả kiêu ngạo ngẩng đầu nhìn Đường Vãn Yên, cười lạnh:
"Ta đã luyện xong đan dược kháng độc ngũ phẩm đạt độ tinh khiết tám phần! Đường Vãn Yên, đan điền của ngươi đã bị phế hoàn toàn, không thể tụ khí để kích hoạt chân hỏa lò đan. Ta chống mắt lên xem ngươi làm thế nào để luyện đan không cần nội lực!"
Đường Vãn Yên thản nhiên đứng yên tại chỗ. Nàng quả thực không có đan điền, cũng không thể dùng chân hỏa thông thường để luyện đan. Thế nhưng, nàng mang trong mình huyết độc cổ xưa và bí pháp Khống Hỏa Luyện Đan Pháp học từ di hồn tổ tiên Thẩm Diệc Phi.
Nàng quay sang nhìn thiếu niên đệ tử đứng gần đó — Mộc Linh Tử, học trò nhỏ của Thẩm Thanh Trạch đang nhìn nàng bằng ánh mắt đầy sùng bái thầm lặng. Nàng khẽ ra lệnh:
"Mộc Linh Tử, cho ta mượn chiếc lò luyện đan mini bằng đồng thau của ngươi."
"Dạ... dạ, Đường tiểu thư!" Mộc Linh Tử vội vã dâng chiếc lò đồng thau nhỏ bé, cũ kỹ lên bằng hai tay trước sự chế giễu của đám đông chân truyền.
Đường Vãn Yên đặt chiếc lò đồng thau rách nát lên bàn đá. Nàng chậm rãi vươn mười đầu ngón tay thon dài ra, vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp để dẫn dắt độc lực chạy ngược từ tim đi qua các kinh mạch đã bị phế của tay phải. Nàng không có đan điền, nhưng dòng máu độc tinh khiết chảy trong người nàng chính là chất dẫn lửa hoàn mỹ nhất.
Nàng khẽ búng ngón tay, một giọt Huyết Độc Tinh Khiết nhỏ thẳng vào lòng lò đồng thau. Ngay lập tức, một ngọn lửa màu tím hồng rực rỡ bùng cháy lên từ đáy lò, tỏa ra luồng nhiệt lượng quỷ dị và hương thơm độc dược thanh khiết không chút tạp chất.
Khống Hỏa Luyện Đan Pháp chính thức kích hoạt!
Đường Vãn Yên sử dụng nội lực độc tố để điều khiển nhiệt độ ngọn lửa tím hồng theo nhịp thở và nhịp đập của tim. Nàng liên tục bỏ các loại độc thảo sơ cấp vào lò đan để tinh luyện. Kỹ thuật điều khiển hỏa hầu của nàng vô cùng tinh xảo, quỷ dị, ngọn lửa tím hồng nhảy múa xung quanh lò đồng thau tựa như có linh hồn riêng.
Chứng kiến bí pháp khống hỏa cổ xưa của nàng, Thẩm Thanh Trạch hoàn toàn chấn động tâm lý. Hắn bước lên nửa bước, đôi mắt thanh lãnh khóa chặt vào ngọn lửa tím hồng, thầm nghĩ: *Đây chính là tâm pháp khống chế hỏa hầu tối cao đã thất truyền của sư tổ Thẩm Diệc Phi! Làm sao một yêu nữ Đường gia lại có thể sở hữu bí pháp này?*
Thẩm Phi Yến đứng bên cạnh thấy thế, lòng đố kỵ và hoảng sợ bùng lên dữ dội. Ả biết nếu để Đường Vãn Yên luyện thành công đan dược, danh tiếng thiên tài của ả sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Trong cơn điên cuồng, Thẩm Phi Yến lén lút vung tay, phóng ra một ngọn lửa hỏa độc nhỏ bé từ lò ngọc bích bay thẳng vào lỗ thông khí của lò đồng thau của Vãn Yên hòng làm đan dược nổ tung.
Nhiệt độ bên trong lò đồng thau đột ngột tăng vọt, lò đan khẽ rung bần bật báo hiệu nguy cơ nổ tung sát sườn.
Đường Vãn Yên cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, ánh mắt xếch khẽ liếc qua gương mặt lấm lét của Thẩm Phi Yến. Nàng không hề hoảng loạn, trái lại khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, giễu cợt.
*Trò hề thô thiển.*
Tay phải nàng khẽ động, vận chuyển Huyết Tơ Định Mệnh phóng ra các sợi tơ máu cực mảnh từ đầu ngón tay luồn thẳng qua các lỗ thông khí của lò đồng thau. Sợi tơ máu mềm dẻo bọc lấy ngọn lửa hỏa độc phá hoại, khéo léo dẫn dắt toàn bộ luồng hỏa lực dư thừa ra ngoài qua khe hở của lò đan, biến hỏa độc phá hoại thành năng lượng tinh luyện bổ sung cho viên đan dược bên trong.
Đầu ngón tay Đường Vãn Yên bị bỏng nhẹ do nhiệt độ vụ nổ hỏa lực phản chấn, tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực để duy trì khống hỏa cực hạn dưới áp lực phá hoại. Thế nhưng, nàng vẫn giữ vững đạo tâm thanh tịnh, thiền định nén toàn bộ dược lực vào tâm viên đan.
"Oanh!"
Một tiếng nổ nhẹ vang lên từ chiếc lò đồng thau, nhưng không phải là tiếng nổ tung phá hủy, mà là tiếng đan thành đầy vang dội.
Một luồng hào quang màu tím hồng rực rỡ bùng nổ từ lòng lò đan, tỏa ra dược hương thanh khiết, ngào ngạt xua tan toàn bộ mùi chướng khí độc hại xung quanh Dược Vương Điện. Một viên đan dược tròn trịa, lấp lánh sắc tím hồng nằm lặng lẽ giữa lòng lò đồng thau cũ kỹ.
Bách Độc Đan lục phẩm đạt độ tinh khiết mười phần hoàn mỹ — 100% tinh khiết!
Toàn thể Dược Vương Điện lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc. Hàng trăm đệ tử và trưởng lão trợn tròn mắt nhìn viên đan dược lục phẩm hoàn mỹ, không thể tin vào mắt mình rằng một phế nhân đan điền bị hủy lại có thể luyện thành công đan dược lục phẩm tối cao bằng một chiếc lò rách nát.
Thẩm Phi Yến lùi lại hai bước, gương mặt nhợt nhạt không chút máu, chiếc lò ngọc bích trên tay ả khẽ rơi xuống đất vỡ tan. Ả nhục nhã, bàng hoàng gào thét:
"Không thể nào... Đan dược lục phẩm hoàn mỹ... Ngươi chỉ là một phế nhân! Ngươi đã gian lận! Sư huynh, huynh phải làm chủ cho đệ!"
"Câm miệng!" Thẩm Thanh Trạch lạnh lùng quát lớn, uy áp Y Tông đại sư bùng nổ đè bẹp mọi tiếng xì xào xung quanh. Hắn bước tới trước bàn đá, cầm viên Bách Độc Đan của Vãn Yên lên quan sát, rồi lạnh lùng nhìn Thẩm Phi Yến:
"Độ tinh khiết mười phần hoàn mỹ, bí pháp khống hỏa cổ xưa vượt trội hoàn toàn so với kỹ thuật của ngươi. Thẩm Phi Yến, ngươi đã thua cuộc. Nhận thua đi và cút khỏi Dược Vương Điện ngay lập tức!"
Thẩm Phi Yến cắn chặt môi đến rướm máu, nhục nhã cúi đầu nhận thua trước sự chứng kiến của toàn thể đệ tử, lầm lũi tháo chạy khỏi điện thờ trong sự khinh rẻ của đám đông.
Đường Vãn Yên khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực nàng nhói đau do tiêu hao quá nhiều tinh thần lực khống hỏa và huyết độc dẫn lửa. Nàng khẽ vịn tay vào thành bàn đá để giữ cho cơ thể mảnh mai không bị ngã quỵ.
Thẩm Thanh Trạch nhìn thấy sự kiệt sức của nàng, ánh mắt thanh lãnh khẽ lay động một tia xót xa thầm lặng. Hắn phất tay giải tán toàn bộ đám đông đệ tử, ra lệnh cho Nghiêm Khoan và ám vệ canh gác nghiêm ngặt bên ngoài Dược Vương Điện.
Trong mật thất yên tĩnh của điện thờ, chỉ còn lại Đường Vãn Yên và Thẩm Thanh Trạch.
Hắn bước lại gần nàng, vươn tay rút một chiếc hộp bằng bạch ngọc nhỏ bé từ trong thắt lưng ra, lén lút nhét vào tay nàng. Giọng nói thanh lãnh của hắn khẽ thì thầm bên tai nàng, mang theo hơi ấm mộc hệ ôn hòa:
"Đường Vãn Yên, đây là Thất Khiếu Linh Đan lục phẩm do ta đích thân luyện chế bằng máu mộc hệ của mình. Ngươi hãy giữ lấy nó để bảo vệ tim mạch trước kỳ độc phát trăng tròn sắp tới. Đừng để cái mạng của ngươi bị tổn hại, bởi vì... ta chưa nghiên cứu xong huyết độc của ngươi."
Đường Vãn Yên cầm chiếc hộp bạch ngọc ấm áp trong tay, cảm nhận dược lực dồi dào từ viên đan dược bảo mệnh tối cao. Nàng khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười kiêu ngạo đầy bí ẩn nhìn thẳng vào mắt vị y tiên thanh lãnh.
*Thẩm Thanh Trạch, ngươi nghĩ ngươi chỉ muốn nghiên cứu máu của ta sao? Trái tim của ngươi... đã sớm bị khế ước độc tố này chiếm hữu rồi.*
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa, từ trong bóng tối rặng trúc phía sau Dược Vương Điện, một bóng đen cao lớn ẩn tàng tà khí đang lặng lẽ quan sát chuyển động của nàng. Sư thúc nham hiểm của Thẩm Thanh Trạch — Thẩm Thiên Tuấn — khẽ liếm môi, đôi mắt đầy vẻ tham lam cực đoan nhìn chằm chằm vào cổ tay rướm máu độc của nàng, thầm nghĩ về kế hoạch bắt sống yêu nữ Đường gia để luyện chế ma đan tối cao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!