Sự Can Thiệp Của Dược Vương
Khói đen từ những tàn dư đổ nát của Dạ Sát Điện vẫn cuồn cuộn bốc lên, quyện vào làn sương mù phương Bắc lạnh giá tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Những tia lửa đỏ rực thi thoảng lại bùng lên từ đống hắc thạch cháy sém, hắt thứ ánh sáng ma mị lên gương mặt nhợt nhạt của Đường Vãn Yên. Nàng khẽ nhếch khóe môi vẫn còn vương vệt máu độc tím đen, nở một nụ cười kiêu ngạo, dửng dưng đối diện với thanh ma kiếm đẫm máu đang chỉ thẳng vào lồng ngực mình.
Trước mặt nàng, Lãnh Vô Song sừng sững đứng đó như một vị thần sát xứ Bắc Cực. Đôi mắt phượng của hắn đã hoàn toàn nhuộm một màu đỏ máu dữ tợn do ma tính bạo tẩu đang cuộn trào trong kinh mạch. Bàn tay hắn siết chặt chuôi Dạ Sát Ma Kiếm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, lưỡi kiếm run rẩy tỏa ra luồng kiếm khí hắc ám lạnh buốt, chỉ cần tiến thêm nửa tấc nữa là có thể đâm xuyên qua lớp y phục đỏ sậm rách nát của nàng. Thế nhưng, lồng ngực trái của hắn lại đang phập phồng dữ dội, máu tươi từ vết thương rách nứt rỉ ra, thấm đẫm hắc phục thêu chỉ bạc.
Cơn đau thắt lòng từ khế ước liên kết sinh mệnh đang hành hạ hắn, đè bẹp lòng tự tôn kiêu ngạo của một Kiếm Tông đỉnh phong. Hắn căm ghét nàng, căm ghét sự trói buộc nhục nhã này, nhưng bản năng sinh lý tự vệ lại ép buộc hắn không được để nàng chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.
"Đường Vãn Yên..." Giọng nói của Lãnh Vô Song khàn đặc, trầm đục như tiếng sấm rền từ dưới lòng đất. "Ngươi nghĩ bổn cung thực sự không dám giết ngươi sao? Đừng dùng khế ước đó để thử thách giới hạn chịu đựng của ta!"
Đường Vãn Yên khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực nàng vẫn còn đau nhói do dư âm của khói độc hoàng gia Phệ Linh Tán dưới địa lao. Nàng không hề lùi lại, trái lại còn tiến lên nửa bước, để mũi kiếm sắc lạnh của hắn chạm sát vào da thịt trước ngực mình. Ánh mắt xếch sắc sảo của nàng lấp lánh tia sáng lạnh lùng, giễu cợt:
"Giết ta? Lãnh cung chủ, ngươi cứ việc ra tay. Chỉ cần kiếm của ngươi đâm sâu thêm một phân, tim của ngươi cũng sẽ nứt vỡ tương tự. Ta chỉ là một phế nhân đan điền vỡ nát, mạng cỏ rác này đổi lấy mạng của Cung chủ Dạ Sát Cung phương Bắc, tính ra Đường Vãn Yên ta vẫn là kẻ hời."
"Ngươi...!" Lãnh Vô Song gầm lên một tiếng phẫn uất, luồng ma khí xung quanh hắn bùng lên dữ dội làm những mảnh đá vụn dưới chân nổ tung. Nhưng đúng như nàng nói, hắn không thể đâm xuống. Cánh tay cầm kiếm của hắn cứng đờ, từng thớ cơ bắp co rút đau đớn như bị ngàn vạn con kiến độc cắn xé.
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng giằng co tưởng chừng như sắp nổ tung, một bóng người cao lớn đột ngột quỳ sụp xuống bên cạnh Đường Vãn Yên. Đó là tả hộ pháp Nghiêm Khoan. Sắc mặt hắn vẫn còn chút xanh xao do tàn dư của độc tố, nhưng nội lực Võ Tông đã phục hồi được ba phần nhờ độc rượu giải độc của nàng.
"Cung chủ! Xin người bớt giận!" Nghiêm Khoan dập đầu mạnh xuống nền đá lạnh giá, giọng nói vang dội đầy vẻ khẩn thiết. "Đường tiểu thư vừa rồi đã bất chấp hiểm nguy, tự mình xuống địa lao giải cứu thuộc hạ và các ám vệ trung thành khỏi tay phản đồ Lãnh Vô Cực. Nếu không có độc dược và sự mưu trí của nàng, thuộc hạ đã sớm tàn phế, và Dạ Sát Cung lúc này đã hoàn toàn rơi vào tay kẻ nghịch tặc. Xin Cung chủ nể tình nàng cứu mạng thuộc hạ mà thu hồi ma kiếm!"
Lãnh Vô Song liếc mắt nhìn Nghiêm Khoan, sát khí đỏ máu trong mắt hắn không những không giảm mà càng thêm bạo liệt. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Nghiêm Khoan, ngươi là tả hộ pháp của Dạ Sát Cung, nay lại đi cầu xin cho một yêu nữ ngoại lai? Ngươi đã quên ai mới là chủ tử của ngươi rồi sao?"
"Thuộc hạ vĩnh viễn trung thành với Cung chủ!" Nghiêm Khoan không hề né tránh ánh mắt của Lãnh Vô Song, cương nghị đáp. "Nhưng Đường tiểu thư đã cứu mạng thuộc hạ, ơn nghĩa này thuộc hạ không thể không báo. Nếu Cung chủ muốn trừng phạt nàng, xin hãy phế đi một cánh tay của Nghiêm Khoan này để thế mạng!"
Sự quy phục và bảo vệ dứt khoát của Nghiêm Khoan dành cho Đường Vãn Yên khiến Lãnh Vô Song càng thêm phẫn nộ. Hắn nhận ra, chỉ trong một đêm ngắn ngủi, nữ nhân mang độc thể này không chỉ trói buộc sinh mệnh của hắn, mà còn âm thầm thu phục được cánh tay đắc lực nhất của hắn tại Dạ Sát Cung. Sự chiếm hữu cực đoan và lòng kiêu hãnh bị tổn thương khiến ma tính bạo tẩu trong người hắn càng thêm hỗn loạn, đe dọa nứt vỡ toàn bộ kinh mạch lồng ngực.
Đúng lúc cuộc đối chất nội bộ chuẩn bị đi vào ngõ cụt đẫm máu, từ phía xa ngoài cổng Dạ Sát Điện, tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập xé rách màn sương mù lạnh giá đang áp sát. Tiếng bánh xe lăn trên mặt đá thô rạp vang lên đều đặn, mang theo một luồng khí tức thanh khiết, ôn hòa kỳ lạ.
Một mùi hương thảo dược thanh nhã, thoang thoảng mùi hoa tuyết và ngải cứu khô đột ngột lan tỏa khắp sảnh chính đổ nát, nhanh chóng xua tan mùi máu tanh nồng và mùi khói khét lẹt của trận chiến vừa qua.
Đường Vãn Yên khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài. Qua làn sương mù dày đặc, một chiếc xe ngựa bằng gỗ đàn hương trắng muốt, xung quanh treo những dải lụa xanh nhạt chậm rãi tiến vào khoảng sân đầy mảnh vỡ của Dạ Sát Điện. Dẫn đầu đoàn xe là một nam tử cưỡi bạch mã, mặc một bộ thanh y đơn giản nhưng thoát tục như tiên nhân hạ phàm. Tóc hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa trắng, thoang thoảng tỏa ra dược hương thanh khiết làm dịu đi sát khí ngột ngạt xung quanh.
Y tiên thanh lãnh, Cốc chủ Dược Vương Cốc — Thẩm Thanh Trạch.
Đi bên cạnh xe ngựa là nha hoàn thử độc Tử Uyển, một thiếu nữ gầy gò với sắc mặt xanh xao do thường xuyên tiếp xúc với dược liệu cực đoan, đôi mắt nhút nhát nhưng tràn đầy sự cẩn trọng.
Thẩm Thanh Trạch xoay người xuống ngựa, động tác của hắn nho nhã, lễ độ nhưng nội tâm lại toát lên vẻ xa cách, bướng bỉnh khó lay chuyển. Hắn bước qua đống đổ nát, đôi giày thêu chỉ bạc không hề dính một chút bụi bẩn hay máu tươi dưới đất. Ánh mắt hắn lướt qua xác chết của Lãnh Vô Cực, rồi dừng lại trên người Đường Vãn Yên đang đứng trước mũi kiếm của Lãnh Vô Song.
"Lãnh cung chủ, Dạ Sát Cung của ngươi vừa trải qua một trận binh biến lớn, cảnh tượng thật là hoành tráng." Thẩm Thanh Trạch khẽ mở lời, giọng nói của hắn trong trẻo, lạnh lùng như tiếng nước chảy dưới khe băng, không mang theo một chút độ ấm nào.
Lãnh Vô Song không thèm thu hồi ma kiếm, đôi mắt đỏ máu liếc xéo sang Thẩm Thanh Trạch: "Thẩm cốc chủ, Dạ Sát Cung của ta không chào đón người của Dược Vương Cốc. Ngươi mang theo thuộc hạ đến đây vào canh năm đêm muộn thế này, rốt cuộc là có ý đồ gì?"
Thẩm Thanh Trạch thản nhiên bước tới, hoàn toàn phớt lờ luồng sát khí hắc ám đang cuồn cuộn xung quanh Lãnh Vô Song. Hắn dừng lại cách Đường Vãn Yên ba bước, ánh mắt lướt qua cổ tay phải quấn băng trắng của nàng, nơi ấn ký khế ước ngũ giác đang phát sáng màu tím mờ nhạt.
"Ta đến đây không phải vì Dạ Sát Cung của ngươi, mà là vì mạng sống của chính ta và bốn vị gia chủ còn lại." Thẩm Thanh Trạch lạnh lùng đáp. Hắn vươn những ngón tay thon dài, sạch sẽ ra, trực tiếp cầm lấy cổ tay trái của Đường Vãn Yên trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
"Ngươi dám chạm vào nàng?!" Lãnh Vô Song bạo nộ, Dạ Sát Ma Kiếm vung lên, một luồng kiếm khí đen tối bùng nổ, chém thẳng vào khoảng không giữa Thẩm Thanh Trạch và Đường Vãn Yên nhằm cưỡng chế cắt đứt sự tiếp xúc.
"Keng!"
Thẩm Thanh Trạch không hề né tránh, tay trái hắn khẽ vung lên, ba cây châm bạc Thái Ất phóng ra từ hộp bạch ngọc bên hông, tạo thành một lá chắn linh lực mộc hệ ôn hòa, đánh bật luồng kiếm khí hắc ám của Lãnh Vô Song. Hắn nhíu mày, giọng nói mang theo vài phần nghiêm nghị:
"Lãnh Vô Song, thu hồi ma tính bạo tẩu của ngươi lại. Ngươi muốn tự sát thì cứ việc, nhưng đừng kéo cả bốn người chúng ta xuống mồ cùng ngươi. Ngươi nhìn xem ngươi đã bảo vệ nàng như thế nào?"
Thẩm Thanh Trạch vừa nói, vừa đặt hai ngón tay lên mạch môn của Đường Vãn Yên. Đầu ngón tay hắn truyền vào một luồng linh lực mộc hệ ấm áp, dò xét sâu vào hệ thống kinh mạch đã bị phế hoàn toàn của nàng. Chỉ sau vài nhịp thở, gương mặt thanh tú của y tiên khẽ biến sắc, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại.
"Kinh mạch phế nhân vốn đã yếu ớt, nay lại bị tổn thương nghiêm trọng do ngạt khói độc hoàng gia Phệ Linh Tán biến dị. Thể chất suy kiệt cực hạn, máu độc trong tim đang có dấu hiệu quá tải hàn khí do bạo phát sớm." Thẩm Thanh Trạch lạnh lùng buông tay nàng ra, quay sang nhìn Lãnh Vô Song với ánh mắt đầy vẻ chỉ trích. "Dạ Sát Điện của ngươi đã bị thiêu rụi hoàn toàn, không khí xung quanh đầy rẫy tử khí và độc sương. Nếu để nàng ở lại cái nơi hoang tàn này thêm một ngày, hàn độc bùng phát sẽ thiêu rụi tim mạch của nàng. Đến lúc đó, khế ước phản phệ, cả năm vị gia chủ giới ngầm chúng ta sẽ cùng nhau nứt vỡ đan điền mà chết."
Lãnh Vô Song nghe vậy, lồng ngực khẽ chấn động. Hắn cúi đầu nhìn Đường Vãn Yên, quả nhiên thấy cơ thể nàng đang run rẩy nhẹ dưới làn sương mù lạnh giá, sắc mặt nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt. Cơn đau âm ỉ nơi ngực trái của hắn chính là minh chứng rõ ràng nhất cho lời nói của Thẩm Thanh Trạch. Hắn siết chặt nắm tay, thanh ma kiếm khẽ hạ xuống nhưng giọng nói vẫn đầy vẻ bất phục:
"Vậy thì sao? Dạ Sát Cung của ta tự có mật thất ôn dưỡng, không cần đến Dược Vương Cốc của ngươi can thiệp."
"Mật thất đá đen của ngươi chỉ chứa đầy hắc ám sát khí, hoàn toàn không thích hợp cho một phế nhân cần ôn dưỡng mộc hệ." Thẩm Thanh Trạch thản nhiên cắt lời. "Chỉ có Dược Vương Điện của ta, nơi có suối khoáng linh khí đậm đặc và hàng vạn thảo dược ôn hòa, mới có thể giúp nàng ổn định độc tính, kéo dài thời gian tìm kiếm giải dược tầng một. Ta viện cớ bảo vệ và nghiên cứu giải dược để yêu cầu đưa nàng về Dược Vương Cốc. Đây không phải là thương lượng, Lãnh cung chủ, đây là mệnh lệnh sinh tồn của cả năm người chúng ta."
Bầu không khí giữa hai vị gia chủ giới ngầm lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Sự ghen tuông lãnh thổ và bản năng chiếm hữu ngầm bùng phát mạnh mẽ. Lãnh Vô Song không muốn buông tay, không muốn giao nộp "lá chắn sống" duy nhất của mình cho một kẻ khác kiểm soát. Thế nhưng, áp lực từ đống đổ nát của Dạ Sát Điện và cơn đau ngực phản phệ từ khế ước khiến hắn phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: hắn không có đủ tài nguyên để giữ nàng sống sót tại đây lúc này.
Đường Vãn Yên lặng lẽ quan sát cuộc tranh chấp giữa hai nam nhân kiêu ngạo đứng đầu giới ngầm. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái, trong lòng nhanh chóng đưa ra những tính toán thực dụng cực hạn.
Dạ Sát Cung vừa trải qua binh biến, lòng người ly tán, hệ thống phòng thủ bị rò rỉ nghiêm trọng bởi cấm vệ quân hoàng gia. Ở lại đây lúc này chỉ khiến nàng liên tục gặp nguy hiểm chí mạng, tiêu hao sinh lực thể chất yếu ớt. Trái lại, Dược Vương Cốc của Thẩm Thanh Trạch là thánh địa dược liệu, nơi có suối linh khí hoàn hảo để nàng ôn dưỡng kinh mạch bị phế và điều chế các loại độc dược thăng cấp lên Độc Sư. Hơn nữa, nàng cần tiếp cận Thẩm Thanh Trạch để tìm kiếm cơ hội khôi phục đan điền nhờ máu mộc hệ của hắn.
Nàng khẽ bước lên trước một bước, đứng giữa hai người, giọng nói lạnh lùng nhưng quyết đoán vang lên phá vỡ sự im lặng:
"Ta đồng ý đi theo Thẩm cốc chủ về Dược Vương Cốc."
Lãnh Vô Song đột ngột quay sang nhìn nàng, đôi mắt đỏ máu rực lên tia giận dữ tột cùng: "Đường Vãn Yên! Ngươi dám tự tiện quyết định? Ngươi nghĩ ngươi có quyền lựa chọn sao?"
"Ta có quyền lựa chọn, Lãnh cung chủ," Vãn Yên thản nhiên nhìn thẳng vào mắt hắn, không một chút lùi bước. "Bởi vì mạng sống của ta liên kết với mạng sống của ngươi. Nếu ta ở lại đây và chết vì hàn độc bộc phát, ngươi cũng sẽ chôn cùng ta dưới đống đổ nát này. Đi theo Thẩm cốc chủ là cách duy nhất để giữ cho cái mạng của ngươi và ta được an toàn. Hay là... ngươi muốn cùng ta ngọc đá cùng vỡ ngay tại đây?"
Lời nói thực dụng và sắc bén của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn bạo tẩu ma tính của Lãnh Vô Song. Hắn phẫn uất, nhục nhã nhưng hoàn toàn bất lực trước lý lẽ đanh thép của nàng. Hắn vung tay, định dùng nội lực hắc hỏa cưỡng ép giữ nàng lại, nhưng ngay khi luồng khí tức đen tối vừa chạm vào vai nàng, lồng ngực trái của hắn đột ngột co thắt dữ dội, khiến hắn phải thổ ra một ngụm máu đen sẫm, loạng choạng thối lui hai bước.
Khế ước phản phệ dữ dội vì hắn có ý định cưỡng chế làm hại nàng.
"Cung chủ!" Nghiêm Khoan vội vã đỡ lấy Lãnh Vô Song.
Lãnh Vô Song gạt tay Nghiêm Khoan ra, đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm vào Đường Vãn Yên với sự căm ghét trộn lẫn với lòng chiếm hữu điên cuồng. Hắn biết, đêm nay, hắn đã hoàn toàn thảm bại dưới tay nữ nhân xảo quyệt này.
Thẩm Thanh Trạch không nói thêm lời nào. Hắn tiến lại gần, cúi người xuống bế thốc Đường Vãn Yên lên ôm vào lòng. Cơ thể nàng mảnh mai, nhẹ bẫng và lạnh ngắt như băng tuyết khiến hắn khẽ nhíu mày. Luồng linh lực mộc hệ ấm áp từ ngực hắn tự động truyền sang, bao bọc lấy cơ thể nàng để cản bớt gió lạnh phương Bắc.
Thẩm Thanh Trạch bế nàng bước qua đống đổ nát của Dạ Sát Điện, hướng thẳng về phía chiếc xe ngựa đàn hương trắng đang chờ sẵn. Nha hoàn Tử Uyển vội vã mở cửa xe, cung kính đón lấy Đường Vãn Yên.
Lãnh Vô Song đứng giữa vũng máu và khói lửa, thanh Dạ Sát Ma Kiếm cắm mạnh xuống đất để giữ cho thân thể không bị ngã quỵ. Hắn nhìn trân trân theo bóng lưng của Thẩm Thanh Trạch đang bế nàng đi xa, sát khí hắc hỏa xung quanh hắn bùng lên như muốn thiêu rụi cả bầu trời đêm.
"Thẩm Thanh Trạch..." Lãnh Vô Song rít qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng lời thề tàn tạ. "Nếu ngươi dám để nàng tổn hại dù chỉ một sợi tóc, Dạ Sát Cung ta sẽ san phẳng Dược Vương Cốc của ngươi!"
Thẩm Thanh Trạch khẽ khựng bước chân lại trước cửa xe ngựa, nhưng hắn không hề quay đầu lại, chỉ lạnh lùng đáp:
"Chăm lo cho cái mạng của chính ngươi trước đi, Lãnh cung chủ."
Hắn bế Đường Vãn Yên đặt nằm nghiêng trên sập gụ lót đệm lông thú mềm mại bên trong xe ngựa. Khi hắn khẽ rút tay ra, dải lụa trắng quấn cổ tay phải của nàng hơi lệch đi, để lộ ấn ký khế ước ngũ giác đang phát sáng màu tím mờ nhạt dưới ánh đèn dầu leo lét của xe ngựa.
Thẩm Thanh Trạch cúi người sát lại gần, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi dược hương thanh khiết tỏa ra từ làn da của hắn. Ánh mắt thanh lãnh của vị y tiên khẽ lướt qua tơ độc phát sáng trên cổ tay nàng, trong sâu thẳm đôi mắt ấy đột ngột bộc lộ một tia sáng chiếm hữu thầm lặng, đầy nguy hiểm.
"Đường Vãn Yên... máu độc của ngươi, rốt cuộc chứa đựng bí mật gì?" Thẩm Thanh Trạch khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe, trước khi hắn kéo tấm rèm lụa xanh nhạt khép lại, che khuất hoàn toàn bóng dáng nàng vào bóng tối của xe ngựa.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên xé rách màn đêm lạnh giá phương Bắc, đưa Đường Vãn Yên rời xa Dạ Sát Cung hoang tàn, tiến thẳng về phía Dược Vương Cốc đầy rẫy hiểm nguy rình rập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!