Máu Nhuộm Hắc Thiết
Bóng tối dưới lòng Địa lao Dạ Sát Cung đặc quánh như mực, lạnh lẽo và nồng nặc mùi máu tanh rợn người. Tiếng bước chân rầm rập từ phía trên dội xuống vách đá ẩm ướt, báo hiệu thời gian của Đường Vãn Yên không còn nhiều. Trước mặt nàng, hàng chục sát thủ phản loạn dưới quyền Lãnh Vô Cực đang dàn trận chỉnh tề, những lưỡi kiếm hắc thiết sáng loáng phản chiếu ánh đuốc chập chờn, tỏa ra sát khí ngập trời.
"Yêu nữ Đường gia! Ngươi tự dẫn xác đến đây sao?" Tên thủ lĩnh nhóm lính gác địa lao cười gằn, giọng nói khàn đặc đầy vẻ khinh miệt. "Gia chủ Lãnh Vô Cực đã kiểm soát toàn bộ Dạ Sát Cung. Hôm nay, đầu của ngươi sẽ là món quà mừng thọ tuyệt vời nhất dâng lên hoàng gia!"
Đường Vãn Yên không đáp. Gương mặt mảnh mai của nàng dưới ánh đuốc nhợt nhạt không chút máu, tóc đen buộc cao bằng dải lụa đỏ khẽ lay động theo làn gió độc màu xanh lục nhạt đang lơ lửng quanh hành lang. Đan điền bị phế khiến nàng không thể vận chuyển nửa phần nội lực, nhưng dòng huyết độc cổ xưa đang chảy trong kinh mạch lại nhấp nháy luồng sáng tím mờ nhạt trên cổ tay phải, truyền đến nhịp đập dữ dội, dồn dập của Lãnh Vô Song từ xa. Nàng biết, nếu nàng chết ở đây, khế ước sinh mệnh ngược sẽ kéo hắn xuống mồ cùng nàng. Và ngược lại, nếu hắn bị phục kích chết ngoài kia, nàng cũng sẽ nổ tung kinh mạch.
"A Mộc, dọn đường!" Vãn Yên khẽ ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không một chút độ ấm.
Thiếu niên câm điếc A Mộc bước lên trước một bước. Thể chất miễn dịch độc tố tự nhiên của hắn chính là tấm khiên vững chắc nhất. Không một chút sợ hãi, A Mộc lao thẳng vào làn sương độc Phệ Linh Tán biến dị, cánh tay gầy gò nhưng săn chắc vung con dao găm gỉ sét chém thẳng vào tên sát thủ tiên phong.
"Keng!"
Lưỡi kiếm của tên sát thủ chém mạnh vào vai A Mộc, nhưng nhờ thể chất đặc biệt và lớp giáp da thô kịch, hắn chỉ bị đẩy lui nửa bước mà không hề trúng độc. Tên sát thủ kinh hoàng khi thấy khói độc vô hình không có tác dụng với thiếu niên: "Cái gì? Hắn không sợ Phệ Linh Tán?"
Ngay trong khoảnh khắc tên sát thủ bị phân tâm, Đường Vãn Yên đã động. Nàng vận chuyển khinh công Mị Ảnh Bộ Pháp, thân hình mảnh mai lướt đi nhẹ nhàng tựa như một bóng ma màu đỏ sậm dưới lòng đất. Nàng không có đan điền để tụ khí phóng ra kình lực mạnh mẽ, nhưng tốc độ và độ chính xác của nàng đã đạt đến cảnh giới đáng sợ nhờ những đêm rèn luyện Thiên Độc Luyện Thể.
Tay trái nàng khẽ vung lên, ba luồng ánh sáng màu tím nhạt xé gió lao đi cực nhanh.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba cây Độc Tiêu Châm từ tay áo nàng bắn thẳng vào ba huyệt đạo chí mạng trên cổ tên sát thủ tiên phong. Chất kịch độc tẩm trên kim bạc lập tức ngấm vào kinh mạch, khiến cơ thể hắn cứng đờ, đôi mắt trợn ngược rồi ngã quỵ xuống đất trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
"Ả có kim độc! Mau tránh ra!" Tên thủ lĩnh gác ngục hét lớn, vung đao chém tới tấp để tạo ra một luồng đao phong hỏa khí nhằm thổi bay các mũi kim châm tiếp theo của nàng.
Vãn Yên nheo mắt. Khoảng cách giữa nàng và chiếc đinh treo chùm chìa khóa sắt đen trên vách đá lúc này là mười hai bước — vẫn vượt quá giới hạn khống chế mười bước của Huyết Tơ Trói Buộc. Nàng buộc phải tiếp cận gần hơn. Nhưng tên thủ lĩnh đang chặn ngay lối đi, đao phong hỏa khí của hắn vô cùng hung mãnh, nếu nàng sơ sẩy dính một đao, khế ước sẽ truyền cơn đau thắt lòng sang Lãnh Vô Song, làm giảm khả năng chiến đấu của hắn ngoài kia.
Nàng khẽ lùi lại nửa bước, giả vờ như bị đao phong chấn thối lui, cơ thể mảnh mai lảo đảo như sắp ngã.
"Ha ha! Chỉ là một phế nhân đan điền vỡ nát!" Tên thủ lĩnh đắc ý, vung đao chém thẳng xuống vai nàng.
Nhưng ngay khi lưỡi đao của hắn chỉ còn cách vai nàng nửa thước, Đường Vãn Yên đột ngột xoay người một cách quỷ dị. Thân pháp né tránh dựa trên việc dự đoán luồng gió giúp nàng lách qua lưỡi đao trong gang tấc. Đồng thời, mười đầu ngón tay nàng khẽ rung động, phóng ra mười sợi tơ màu đỏ sẫm phát sáng màu tím rực rỡ.
Huyết Tơ Trói Buộc!
Các sợi tơ máu mảnh như tơ nhện lướt qua khoảng không gian chưa đầy bảy bước, quấn chặt lấy cổ tay cầm đao và cổ chân của tên thủ lĩnh. Vãn Yên cắn chặt môi, vận chuyển toàn bộ độc lực trong tim truyền vào sợi tơ.
"Khống chế!" Nàng rít khẽ.
Tên thủ lĩnh đột nhiên khựng lại, đôi mắt xám tro của hắn lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ khi nhận ra cơ thể mình không còn tuân theo mệnh lệnh của não bộ. Dưới sự điều khiển của tơ máu huyết độc, cánh tay cầm đao của hắn tự động xoay ngược lại, đâm thẳng vào ngực tên sát thủ phản loạn đang đứng ngay bên cạnh.
"Phập!"
Máu tươi phun trào, tên sát thủ bên cạnh ngã gục trong sự ngơ ngác. Tên thủ lĩnh gào lên điên cuồng: "Không phải ta! Tay của ta tự cử động! Ả dùng tà thuật!"
Đường Vãn Yên không cho hắn cơ hội giải thích. Nàng khẽ giật ngón tay phải, sợi tơ máu siết chặt cổ chân hắn, kéo ngã gã khổng lồ xuống nền đá ẩm ướt. Nhân lúc hỗn loạn, nàng lướt nhanh tới vách đá, vươn tay đoạt lấy chùm chìa khóa sắt đen khổng lồ treo trên đinh sắt.
"A Mộc, cản bọn chúng!" Vãn Yên hét lớn, nhanh chóng lao về phía phòng giam sâu nhất dưới lòng đất, nơi tả hộ pháp Nghiêm Khoan đang bị giam giữ.
A Mộc dùng thân hình gầy gò của mình chặn ngay lối đi hẹp, vung dao găm liều chết ngăn cản hàng chục sát thủ đang điên cuồng lao tới.
Vãn Yên chạy đến trước cánh cửa sắt dày nặng của phòng giam cuối cùng. Qua khe hở nhỏ, nàng nhìn thấy Nghiêm Khoan đang ngồi xếp bằng dưới đất, sắc mặt xanh xao, lồng ngực phập phồng dữ dội do bị trúng kịch độc Phệ Linh Tán phế đi nội lực. Xung quanh hắn, hàng chục ám vệ trung thành của Dạ Sát Cung cũng đang nằm rệu rã, không còn chút sức kháng cự.
"Đường... Đường tiểu thư?" Nghiêm Khoan mở mắt, đôi mắt hổ hiện lên vẻ chấn động kinh hoàng khi nhìn thấy nàng. "Sao người lại ở đây? Cung chủ đâu?"
"Lãnh Vô Cực phản biến, Lãnh Vô Song đang bị phục kích ngoài kia." Vãn Yên lạnh lùng nói, tay nhanh chóng tra chiếc chìa khóa sắt đen vào ổ khóa khổng lồ. "Nếu ta không cứu các ngươi, cả ta và các ngươi đều sẽ làm lễ vật mừng thọ cho hắn."
"Cạch!"
Cửa sắt nặng nề mở ra. Vãn Yên bước vào, rút từ trong Khuyên Tai Huyết Ngọc ra một lọ bột độc màu tím nhạt, rải đều lên vết thương của Nghiêm Khoan: "Đây là độc rượu giải độc do ta điều chế, có thể tạm thời ức chế tác dụng của Phệ Linh Tán trong vòng nửa canh giờ. Mau vận hành kinh mạch hồi phục một phần nội lực!"
Nghiêm Khoan hít một hơi sâu, mùi rượu độc nồng nàn nhưng thanh khiết lan tỏa khắp phòng giam. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh buốt đang gặm nhấm kinh mạch của mình đột ngột bị đẩy lùi, một dòng nội lực ấm áp bắt đầu rục rịch trở lại dưới lòng bàn tay. Hắn nhìn Đường Vãn Yên bằng ánh mắt phức tạp, từ căm ghét, nghi kỵ chuyển sang kính phục thầm lặng.
"Đường tiểu thư... ơn cứu mạng này, Nghiêm Khoan xin ghi nhớ!" Tả hộ pháp đứng bật dậy, vung trường đao đen rỉ sét, sát khí bùng nổ.
"Dọn sạch địa lao, chúng ta phải quay lại Dạ Sát Điện ngay lập tức!" Vãn Yên ra lệnh.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị bước ra khỏi khu vực phòng giam, một luồng khói đen dày đặc kèm theo hơi nóng hừng hực đột ngột tràn xuống từ lối đi phía trên. Mùi khét lẹt của gỗ cháy và mùi tanh nồng của cổ độc hoàng gia bốc lên nồng nặc.
"Không xong rồi! Lãnh Vô Cực đã phóng hỏa thiêu rụi Dạ Sát Điện!" Một ám vệ trung thành hét lên từ phía trước.
Khói đen dày đặc nhanh chóng bao phủ toàn bộ phòng ngủ và lối xuống địa lao. Đường Vãn Yên, do đan điền bị phế và thể chất đang suy kiệt sau cuộc chiến dưới địa lao, lập tức bị ngạt khói. Nàng khụ khụ dữ dội, lồng ngực co thắt đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào tim. Chất độc hoàng gia lẫn trong khói đen bắt đầu thâm nhập vào kinh mạch yếu ớt của nàng.
Nàng ngã gục xuống thềm đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng.
Cùng lúc đó, cách Dạ Sát Cung hàng vạn dặm, tại Thung lũng sương mù lạnh giá phương Bắc.
Lãnh Vô Song đang vung Dạ Sát Ma Kiếm chém nát đầu một cao thủ liên minh cổ. Sát khí hắc ám xung quanh hắn đang bùng nổ đến cực hạn. Thế nhưng, ngay khi hắn chuẩn bị vung kiếm dứt điểm kẻ thù tiếp theo, lồng ngực trái của hắn đột ngột co thắt dữ dội.
"Hự!"
Lãnh Vô Song thổ ra một ngụm máu đen sẫm ngay trên nền tuyết trắng. Cơn đau thấu xương tủy, cảm giác ngạt thở kinh hoàng ập đến nhanh như chớp giật, khiến vị Cung chủ kiêu ngạo tột cùng phải quỵ ngã một gối xuống tuyết, tay bám chặt lấy chuôi ma kiếm để không bị ngã gục. Ấn ký ngũ giác trước ngực trái của hắn rực cháy màu đỏ máu, tỏa ra luồng xích sắt vô hình trói buộc linh hồn.
"Cung chủ!" Hắc Ảnh Vệ xung quanh hoảng hốt vây quanh.
"Đường... Vãn... Yên..." Lãnh Vô Song rít qua kẽ răng, đôi mắt phượng sắc bén rực lên luồng sát khí đỏ máu dữ dội. Bản năng tự vệ sinh lý tối cổ của khế ước sinh mệnh ngược đang gào thét trong đầu hắn: Nàng đang chết ngạt! Nếu nàng chết, đan điền và kinh mạch của hắn cũng sẽ nổ tung ngay lập tức!
Hắn không thể để nàng chết. Không chỉ vì khế ước sinh mệnh, mà vì nàng là chiếc chìa khóa duy nhất có thể xoa dịu linh hồn điên loạn của hắn.
"Tránh ra!" Lãnh Vô Song gầm lên, đẩy lùi ám vệ xung quanh. Hắn cắn chặt môi, vận chuyển cấm thuật dịch chuyển bóng tối cực hạn của Dạ Sát Cung, bất chấp việc kinh mạch của chính mình bị tổn thương nghiêm trọng do bạo phát nội lực cưỡng ép.
"U vút!"
Thân ảnh của hắn biến mất vào trong bóng tối của thung lũng sương mù, để lại một vệt máu tươi trên nền tuyết lạnh.
Tại Dạ Sát Điện, ngọn lửa đỏ rực đang thiêu rụi toàn bộ tẩm cung bằng gỗ hắc thạch quý giá. Khói đen cuồn cuộn bốc cao lên tận trời xanh. Lãnh Vô Cực đứng giữa sảnh chính đang bốc cháy, gương mặt trung niên nham hiểm vặn vẹo vì hưng phấn tột độ. Hắn cầm thanh Dạ Sát Ma Kiếm phụ bản tẩm độc ăn mòn, cười lớn:
"Ha ha ha! Lãnh Vô Song, tẩm cung của ngươi đã thành tro bụi, con yêu nữ Đường gia kia chắc chắn đã chết ngạt dưới địa lao! Ngôi vị Cung chủ Dạ Sát Cung từ nay thuộc về ta!"
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía cổng chính Dạ Sát Điện. Toàn bộ cánh cửa bằng hắc thạch nặng hàng vạn cân bị đánh nát vụn thành trăm mảnh, bay tứ tung dưới sức mạnh của một luồng kiếm khí đen tối cực hạn.
Từ trong màn khói lửa rực trời, một bóng người cao lớn bước vào. Lãnh Vô Song sừng sững đứng giữa sảnh chính đang bốc cháy. Y phục hắc y thêu chỉ bạc của hắn đã rách nát nhiều chỗ, nhuốm đầy máu tươi của kẻ thù và của chính hắn. Đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đã hoàn toàn hóa thành màu đỏ máu dữ dội do sát khí hắc ám bùng phát vượt giới hạn. Thanh Dạ Sát Ma Kiếm trong tay hắn run rẩy dữ dội, tỏa ra luồng khói đen ma mị lạnh lẽo đến mức dập tắt cả những ngọn lửa đang cháy xung quanh chân hắn.
"Lãnh... Lãnh Vô Song? Sao ngươi có thể trở về nhanh như vậy?" Lãnh Vô Cực kinh hoàng thối lui ba bước, thanh ma kiếm phụ bản trong tay run rẩy.
"Phản đồ... chết!" Lãnh Vô Song khàn giọng gầm lên.
Hắn không thèm nói nhảm nửa lời, vung ma kiếm kích hoạt chiêu thức kiếm đạo cực hạn tối cao.
Hắc Ám Kiếm Vực!
Hàng ngàn luồng kiếm khí màu đen tuyền sắc bén như dao cạo đột ngột bùng nổ từ thân ma kiếm, bao vây toàn bộ sảnh chính Dạ Sát Điện trong phạm vi mười mét. Luồng kiếm ý hắc hỏa lạnh lẽo nuốt chửng mọi ánh sáng của ngọn lửa rực cháy, tạo thành một vùng bóng tối chết chóc.
"A... cứu mạng!"
Tiếng gào thét thảm thiết của hàng chục sát thủ phản loạn vang lên rồi lịm tắt ngay lập tức khi cơ thể chúng bị hàng ngàn luồng kiếm khí đen xé rách thành trăm mảnh. Lãnh Vô Cực điên cuồng vung ma kiếm phụ bản lên chống đỡ, nhưng chỉ trong một nhịp thở, thanh kiếm phụ bản tẩm độc của hắn đã bị thanh ma kiếm thật của Lãnh Vô Song chém gãy vụn.
"Phập!"
Lưỡi kiếm Dạ Sát Ma Kiếm sắc bén lướt qua cổ Lãnh Vô Cực một cách tàn bạo. Đầu của gã thúc thúc phản bội bay vút lên không trung, máu tươi phun trào nhuốm đỏ cả nền đá hắc thạch đang cháy sém, trước khi thân xác gục xuống vũng máu.
Lãnh Vô Song thu kiếm, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ máu vẫn chưa lấy lại được lý trí. Hắn lao thẳng xuống lối vào địa lao đang bốc khói đen, vung kiếm chém nát cánh cổng sắt để mở đường thoát khí.
Bên trong lối đi địa lao, Nghiêm Khoan và các ám vệ trung thành đang dìu Đường Vãn Yên và A Mộc đi lên. Nhìn thấy Lãnh Vô Song đứng sừng sững giữa vũng máu và khói lửa, Nghiêm Khoan vội vã quỳ sụp xuống đất:
"Cung chủ! Thuộc hạ vô năng, để phản đồ nổi loạn!"
Lãnh Vô Song không thèm nhìn Nghiêm Khoan. Đôi mắt đỏ máu của hắn khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai, yếu ớt của Đường Vãn Yên đang được A Mộc dìu bên cạnh. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, khóe môi còn vương vệt máu độc tím đen do ngạt khói, nhưng đôi mắt xếch sắc sảo của nàng vẫn bình tĩnh, lạnh lùng nhìn hắn không một chút sợ hãi.
Sự kiên cường và thái độ ung dung vô úy của nàng trong hoàn cảnh này càng kích thích ma tính bạo tẩu đang dâng trào trong linh hồn hắn. Cơn đau khế ước trước ngực trái vẫn đang nhói buốt dữ dội, nhắc nhở hắn về sợi dây trói buộc nhục nhã này.
Lãnh Vô Song bước nhanh lại gần, vung tay đẩy văng A Mộc ra ngoài. Hắn một tay bóp chặt lấy bả vai mảnh mai của Vãn Yên, găm chặt những ngón tay thô ráp vào da thịt nàng, khiến vết thương cũ của nàng nhói đau.
Thanh Dạ Sát Ma Kiếm đẫm máu run rẩy, mũi kiếm lạnh buốt chỉ thẳng vào giữa lồng ngực, ngay sát tim của Đường Vãn Yên.
"Đường Vãn Yên! Ngươi điên rồi sao?" Lãnh Vô Song gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy vẻ phẫn nộ, chiếm hữu cực đoan và cả sự sợ hãi vô hình mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận. "Tại sao ngươi lại dám tự tiện mạo hiểm tính mạng của mình? Ngươi có biết nếu ngươi chết ở dưới cái địa lao bẩn thỉu này, bổn cung cũng sẽ phải chôn cùng ngươi không?! Ngươi coi sinh mệnh của ta là trò đùa của ngươi sao?"
Sát khí từ mũi ma kiếm tỏa ra hàn khí buốt giá, đâm xuyên qua lớp y phục đỏ sậm rách nát của nàng, chạm nhẹ vào làn da mảnh mai trước ngực. Nhưng Đường Vãn Yên không hề chớp mắt. Nàng khẽ nhếch khóe môi rướm máu độc tím đen, nở một nụ cười kiêu ngạo, lạnh lùng đến đáng sợ dưới ánh lửa rực trời của Dạ Sát Điện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!