Nhạc nềnShizima

Địa Lao Biến Loạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đường Vãn Yên khẽ chạm tay vào chiếc Thính Phong Trâm cài trên tóc, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ tẩm điện, nơi bóng tối của yến tiệc Dạ Sát Cung đang chuẩn bị bốc lên mùi máu tanh...


Gió bão phương Bắc rít gào qua khe cửa hắc thạch, mang theo cái lạnh thấu xương tủy đặc trưng của vùng đất tuyết phủ quanh năm. Trong phòng ngủ riêng của Dạ Sát Điện, ngọn nến ngọc lam lay động dữ dội, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên bức tường đá lạnh lẽo. Vãn Yên khẽ rụt tay lại từ chiếc trâm ngọc lục bảo. Nàng vừa ngắt liên lạc với Mộ Dung Phán. Thông tin về việc Đường Thanh đang bị giam cầm tại tầng thứ chín của ngục tối hoàng gia vẫn còn đang xoáy mạnh trong tâm trí nàng, tạo thành một nỗi đau đáu vô hình. Nhưng ngay lúc này, áp lực trước mắt còn nguy hiểm hơn gấp bội.


Lãnh Vô Cực và Thủy Vô Tâm đang âm mưu dùng cổ độc hoàng gia để hạ sát nàng ngay tại yến tiệc mừng thọ sắp tới. Nàng khẽ vuốt ve vết thương sâu đã được băng bó bằng lụa trắng ở cổ tay phải. Đan điền bị phế hoàn toàn khiến nàng không thể tụ khí, nhưng dòng huyết độc cổ xưa đang chảy trong kinh mạch lại nhạy cảm hơn bao giờ hết. Ấn ký ngũ giác trên cổ tay nàng khẽ nhấp nháy một luồng sáng tím mờ nhạt, truyền đến nhịp đập mạnh mẽ, trầm đục của Lãnh Vô Song. Hắn vẫn đang ở bên ngoài xử lý mật vụ, hoàn toàn không biết rằng ngay trong lòng Dạ Sát Cung, một cơn bão táp phản nghịch đã âm thầm trỗi dậy trước cả khi yến tiệc bắt đầu.


"Bịch!"


Một tiếng động nặng nề, dồn dập vang lên từ phía cửa sau của tẩm phòng, cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng. Thanh Trúc — nha hoàn của Thính Phong Các đang giả vờ dọn dẹp tủ thuốc — lập tức cảnh giác, tay phải lén chạm vào chiếc còi tre truyền tin giấu trong tay áo. Tiểu Yến đang canh cửa cũng giật mình, sắc mặt nhợt nhạt nhìn về phía bức màn che bằng lụa đen.


"Ai?" Vãn Yên lạnh lùng cất tiếng, tay trái khẽ vuốt chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc, sẵn sàng phóng Huyết Tơ Định Mệnh.


Bức màn lụa đen đột ngột bị gạt phăng. Một bóng người cao lớn, mặc hắc giáp nặng nề đổ ập vào trong phòng. Đó là Hắc Ảnh — thủ lĩnh đội ám vệ Dạ Sát Cung, người vốn được Lãnh Vô Song phái đến để giám sát và bảo vệ nàng. Thế nhưng lúc này, chiếc mặt nạ sắt đen thô kệch trên mặt hắn đã bị vỡ nát một nửa, để lộ gương mặt đầy máu tươi và những vết kiếm chém sâu hoắm chạy dài từ trán xuống cằm. Hắc giáp trên ngực hắn bị chém rách tả tơi, máu tươi nhuốm đen sẫm cả y phục, bốc lên một mùi tanh nồng nặc.


"Đường... Đường tiểu thư..." Hắc Ảnh quỳ sụp xuống đất, hai tay run rẩy bám chặt vào thành giường đá đen để không bị ngã gục. Hơi thở của hắn đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.


"Hắc Ảnh? Ngươi làm sao thế này? Nghiêm Khoan đâu?" Vãn Yên nhướng mày, bước nhanh lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn ba bước.


"Lãnh Vô Cực... phản biến..." Hắc Ảnh khàn giọng gầm lên, khóe môi trào ra một ngụm máu đen tím bốc mùi khét lẹt. "Hắn... hắn cấu kết với tàn dư liên minh võ lâm cổ... phát động binh biến ngầm ngay trước thềm yến tiệc. Hắn dùng một loại kịch độc vô hình... làm tê liệt hoàn toàn hệ thống phòng thủ của Dạ Sát Cung. Tả hộ pháp Nghiêm Khoan và các ám vệ trung thành... đều đã bị trúng độc phế đi nội lực, bị bắt giam vào Địa lao Dạ Sát Cung rồi..."


"Cái gì?" Thanh Trúc đứng bên cạnh khẽ thốt lên, đôi mắt lanh lợi hiện lên vẻ chấn động kinh hoàng. "Lãnh Vô Cực ra tay sớm như vậy sao? Hắn không đợi đến yến tiệc mừng thọ?"


Vãn Yên nheo mắt, đầu óc nàng hoạt động với tốc độ sấm sét. Lãnh Vô Cực quả nhiên nham hiểm. Hắn biết Lãnh Vô Song đang ở ngoại vi xử lý mật vụ, nên đã tranh thủ thời cơ này để thanh trừng toàn bộ lực lượng trung thành của Cung chủ ngay tại tổng đàn. Loại độc vô hình mà hắn dùng chắc chắn là Phệ Linh Tán hoặc một biến thể của cổ độc hoàng gia mà Mộ Dung Phán đã cảnh báo.


"Lãnh Vô Song có biết chuyện này không?" Vãn Yên lạnh lùng hỏi.


"Cung chủ... Cung chủ đang bị tàn dư liên minh cổ phục kích chặn đường ở Thung lũng sương mù phía ngoài... tin tức hoàn toàn bị phong tỏa..." Hắc Ảnh thở dốc, mắt bắt đầu trợn ngược. "Lãnh Vô Cực... hắn đang dẫn sát thủ tiến về phía Dạ Sát Điện này... để bắt giữ người... Đường tiểu thư... người mau trốn..."


Chưa kịp nói hết câu, Hắc Ảnh đã thổ huyết dữ dội rồi ngã gục xuống đất, hoàn toàn hôn mê sâu. Vết thương kiếm chém trên ngực hắn vẫn không ngừng rỉ ra dòng máu đen kịt của kịch độc ăn mòn kinh mạch.


"Tiểu thư! Chúng ta phải làm sao bây giờ?" Tiểu Yến sợ hãi khóc nấc lên, bám chặt lấy gấu áo đỏ sậm của Vãn Yên.


Thanh Trúc sắc mặt ngưng trọng, bước lên nói: "Đường tiểu thư, nô tỳ có thể dùng khinh công đưa người trốn thoát khỏi Dạ Sát Cung ngay lập tức. Mạng lưới của Thính Phong Các ở ngoại thành sẵn sàng tiếp ứng."


"Trốn?" Đường Vãn Yên lạnh lùng mỉm cười, ánh mắt xếch sắc sảo lóe lên tia sáng tàn nhẫn. "Trốn đi đâu? Các ngươi quên khế ước sinh mệnh ngược rồi sao?"


Nàng khẽ giơ cổ tay phải lên, nơi ấn ký ngũ giác đang nhấp nháy luồng sáng đỏ mờ ảo đầy nguy hiểm. "Nếu Lãnh Vô Song bị phục kích trọng thương hoặc bị giết chết ngoài kia, khế ước sinh mệnh sẽ kéo ta chết theo ngay lập tức. Ta không thể giao phó mạng sống của mình vào sự may rủi của hắn." Vãn Yên phân tích với sự lý trí tột độ. "Nghiêm Khoan và lực lượng phòng vệ Dạ Sát Cung là những người duy nhất có thể giúp Lãnh Vô Song lật ngược thế cờ khi hắn trở về. Ta phải xuống địa lao cứu Nghiêm Khoan."


"Nhưng địa lao Dạ Sát Cung sâu hàng trăm mét dưới lòng đất, đầy rẫy bẫy rập và khói độc!" Thanh Trúc can ngăn. "Người thường bước vào đó không có nội lực hộ thể sẽ nát kinh mạch ngay lập tức!"


"Ta không có nội lực, nhưng ta có độc thuật." Vãn Yên quay sang nhìn thiếu niên câm điếc A Mộc đang đứng im lặng nãy giờ ở góc phòng. A Mộc bước lên một bước, khuôn mặt lấm lem bùn đất vẫn thản nhiên không chút sợ hãi. Đôi mắt tròn xoe của hắn nhìn nàng đầy kiên định. Thể chất miễn dịch độc tố tự nhiên của hắn chính là lá chắn tốt nhất cho chuyến thâm nhập này.


"Thanh Trúc, ngươi ở lại đây." Vãn Yên dứt khoát ra lệnh. "Ngươi khéo léo giữ lửa lò luyện thuốc luôn cháy, giả vờ như ta vẫn đang dưỡng thương bên trong để đánh lạc hướng tai mắt của Lãnh Vô Cực. Tiểu Yến, ngươi canh cửa tẩm điện, tuyệt đối không cho ai vào."


"Nô tỳ tuân lệnh!" Thanh Trúc gật đầu, nhận ra đây là phương án kéo dài thời gian tối ưu nhất.


"A Mộc, đi thôi."


Vãn Yên khẽ chạm vào chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc, lấy ra một vài lọ bột độc phòng thân giấu vào trong tay áo đỏ sậm, dắt theo A Mộc nhanh chóng lách qua lối cửa sau tẩm phòng, biến mất vào màn sương mù lạnh buốt và bóng tối dày đặc của Dạ Sát Cung.


...


Đêm muộn phương Bắc tối đen như mực. Gió tuyết gào rít thổi qua những hành lang đá đen dài dằng dặc của Dạ Sát Cung. Nhờ có Dạ Sát Lệnh trong tay, Vãn Yên và A Mộc dễ dàng né tránh được các chốt canh gác phổ thông đang hỗn loạn vì tin tức binh biến.


Càng tiến gần về phía lối vào của Địa lao Dạ Sát Cung, mùi máu tanh và mùi khói độc càng trở nên nồng nặc. Lối vào địa lao là một cánh cổng sắt đen khổng lồ, sừng sững như miệng của một con quái thú cổ đại dưới lòng đất. Thế nhưng lúc này, xung quanh cánh cổng hoàn toàn vắng bóng các ám vệ trung thành. Thay vào đó, một làn sương mù màu xanh lục nhạt, lơ lững bốc lên từ bậc thềm đá dẫn xuống dưới — đó chính là kịch độc vô hình mà Lãnh Vô Cực đã sử dụng để làm tê liệt hệ thống phòng thủ.


Đường Vãn Yên dừng bước sát rìa làn sương độc. Nàng khẽ hít một hơi nhỏ, khứu giác nhạy bén lập tức nhận diện được cấu trúc của độc tố.


"Mùi máu thối và cỏ mục... Đây là Phệ Linh Tán biến thể kết hợp với độc cổ hoàng gia." Vãn Yên thầm nghĩ, chân mày khẽ nhíu lại. Loại độc này chuyên dùng để ăn mòn nội lực và phá hủy kinh mạch đan điền của cao thủ võ lâm. Người thường dính phải sẽ lập tức nát kinh mạch mà chết trong vòng ba nhịp thở.


Nàng quay sang nhìn A Mộc, khẽ gật đầu ra hiệu.


A Mộc không chút do dự, bước thẳng vào làn sương mù màu xanh lục nhạt. Thể chất miễn dịch độc tố tự nhiên hoàn mỹ của hắn lập tức phát huy tác dụng. Khi làn sương độc chạm vào da thịt hắn, không hề có bất kỳ phản ứng ăn mòn nào xảy ra. A Mộc hít thở sâu, lồng ngực phập phồng, thản nhiên xua tan bớt luồng chướng khí độc hại xung quanh lối đi, dọn sạch một khoảng không gian an toàn cho Vãn Yên bước theo.


Vãn Yên lách người đi sau lưng hắn. Để bảo vệ kinh mạch đan điền vốn đã bị phế của mình khỏi dư lượng độc tố nhẹ, nàng lấy từ trong tay áo ra một lọ bột độc phòng thân, khẽ rải nhẹ quanh thân tạo thành một màng bảo vệ vô hình mỏng dính.


Hai bóng người lặng lẽ bước qua cánh cổng sắt đen, đi xuống những bậc thềm đá ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất địa lao. Càng xuống sâu, không khí càng lạnh lẽo và ngột ngạt đến rợn người. Tiếng nước nhỏ giọt "tách... tách..." vang vọng từ những vách đá ẩm ướt, hòa cùng tiếng gầm rú đau đớn âm ỉ của những phạm nhân bị giam giữ từ trước. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ những buồng giam tối tăm, khiến lòng người không khỏi run rẩy.


Vãn Yên nép sát vào vách đá hắc thạch, ra hiệu cho A Mộc dừng lại khi nhìn thấy một luồng ánh đuốc sáng rực phía trước. Đó là lối vào khu giam giữ trung tâm của địa lao. Trên vách đá bên cạnh lối đi, một chùm chìa khóa bằng sắt đen khổng lồ đang treo lơ lửng trên một chiếc đinh sắt. Nghiêm Khoan và các ám vệ trung thành chắc chắn đang bị giam giữ phía sau cánh cửa sắt lớn kia.


Vãn Yên khẽ vận độc lực mười đầu ngón tay, ngưng tụ ra một sợi Huyết Tơ Định Mệnh cực mảnh màu đỏ sẫm phát sáng mờ ảo. Nàng định phóng tơ độc để cuốn lấy chùm chìa khóa từ xa một cách ẩn mật. Thế nhưng, khi sợi tơ máu vừa phóng ra được khoảng mười bước, nàng chợt khựng lại. Khoảng cách từ vị trí nàng đang ẩn nấp đến chiếc đinh treo chìa khóa là mười lăm bước — hoàn toàn vượt quá giới hạn khống chế mười bước hiện tại của cảnh giới Độc Đồ Trung Kỳ. Sợi tơ máu yếu ớt rơi rụng xuống nền đá ẩm ướt, biến mất không để lại dấu vết.


"Chết tiệt, kinh mạch bị phế khiến phạm vi khống chế của ta quá ngắn!" Vãn Yên cắn răng tự trách, lồng ngực khẽ nhói đau do tiêu hao độc lực cưỡng ép.


Nàng chưa kịp thu hồi tay lại, một tiếng động kim loại va chạm sắc bén đột ngột vang lên từ phía góc tối hành lang.


"Ai đó?"


Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên. Ánh đuốc rực lửa quét qua bóng tối, rọi thẳng vào vị trí của Đường Vãn Yên và A Mộc. Bên trong lối vào tối tăm và ẩm ướt của địa lao, Đường Vãn Yên và A Mộc đứng sừng sững, đối mặt trực diện với hàng chục sát thủ phản loạn đang canh giữ nghiêm ngặt với những lưỡi kiếm sáng loáng sát khí...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!