Lưới Tình Thính Phong Các
Sương mù lạnh buốt ngoài tẩm điện khẽ lay động, báo hiệu đêm không trăng bão bùng chuẩn bị trút xuống cơn đau bạo phát độc tính tiếp theo. Đường Vãn Yên chậm rãi mở mắt. Hơi lạnh từ chiếc giường đá đen dưới thân vẫn không ngừng thẩm thấu qua lớp y phục đỏ sậm rách nát, nhưng lồng ngực trái của nàng đã không còn cảm giác co thắt đến nghẹt thở như vài canh giờ trước.
Nàng khẽ động đậy ngón tay. Bộ Kim Bạc Gia Truyền đã được thu hồi gọn gàng trong không gian trữ vật của chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc bên tai trái. Khẽ nghiêng đầu, nàng nhìn thấy căn phòng ngủ riêng rộng lớn của Dạ Sát Điện lúc này hoàn toàn vắng lặng. Lãnh Vô Song đã rời đi từ lúc nào. Thế nhưng, mùi hương hắc hỏa rực cháy và hơi ấm tàn dư từ vòng tay rộng lớn của hắn dường như vẫn còn vương vấn trong không khí u tối, ẩm ướt này.
Trên ngực trái của nàng, ấn ký khế ước ngũ giác màu tím nhạt khẽ nhấp nháy, mang theo một nhịp đập xa lạ nhưng vô cùng mạnh mẽ. Đó là nhịp tim của Lãnh Vô Song. Nàng biết, vết châm kim bạc trên ngực trái của vị Cung chủ kiêu ngạo ấy lúc này chắc chắn vẫn đang phát sáng mờ ảo dưới màn đêm lạnh giá phương Bắc, giống như một dấu ấn nô dịch linh hồn không thể xóa nhòa.
"Tiểu thư... Người tỉnh rồi?"
Tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của Tiểu Yến vang lên bên rèm giường. Cô bé nha hoàn nhỏ tuổi túc trực suốt đêm, sắc mặt vẫn còn vương chút hoảng sợ sau cơn bạo phát độc tính kinh hoàng vừa qua. Tiểu Yến bưng đến một chậu nước ấm, hai tay run rẩy nhưng ánh mắt nhìn Đường Vãn Yên lại tràn đầy sự sùng bái thầm lặng.
"Lãnh Vô Song đâu?" Vãn Yên khàn giọng hỏi, khẽ ngồi dậy. Vết thương sâu chảy máu ở cổ tay phải của nàng đã được băng bó bằng một dải lụa trắng sạch sẽ, nhưng mỗi khi cử động vẫn truyền đến cơn đau âm ỉ rát bỏng.
"Cung chủ... Cung chủ sau khi hộ mạch cho người xong đã lập tức ra ngoài xử lý mật vụ của Dạ Sát Cung. Nghiêm Khoan tả hộ pháp đã tăng cường thêm ba vòng Hắc Ảnh Vệ canh gác bên ngoài tẩm điện. Họ nói... nói là để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tiểu thư, nhưng thực chất là giám sát không cho một con ruồi lọt qua." Tiểu Yến vừa vắt khăn ấm vừa lo lắng nói, giọng nhỏ như muỗi kêu.
Đường Vãn Yên lạnh lùng mỉm cười. Bảo vệ? Đúng hơn là Lãnh Vô Song đang sợ nàng tự tử hoặc gặp bất trắc, khiến hắn phải chôn cùng theo quy tắc khế ước sinh mệnh. Sự bảo hộ mạnh mẽ nhất thế giới này quả nhiên không đến từ tình yêu, mà đến từ bản năng tự vệ sinh lý khi sinh mệnh bị trói buộc cưỡng chế.
"Két..."
Cánh cửa hắc thạch nặng nề của phòng ngủ đột ngột hé mở một khe nhỏ. Một bóng dáng mảnh mai, mặc y phục nha hoàn màu xanh lục nhạt nhanh nhẹn lướt vào, tay bưng một khay trà hoa nhài tỏa hương thơm ngát.
Đường Vãn Yên nhướng mày, ánh mắt xếch sắc sảo lập tức khóa chặt vào kẻ mới đến. Đây không phải tỳ nữ của Dạ Sát Điện. Thân pháp của cô gái này cực kỳ quỷ dị, bước đi uyển chuyển lướt trên nền đá mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào — Thính Phong Bộ Pháp sơ cấp.
"Nô tỳ Thanh Trúc, bái kiến Đường tiểu thư." Cô gái trẻ cúi đầu, cung kính dâng khay trà. Dung mạo nàng thanh tú, đôi mắt lanh lợi nhưng thần thái lại vô cùng điềm tĩnh, hoàn toàn khác biệt với vẻ nhút nhát của Tiểu Yến.
"Nghiêm Khoan từ khi nào lại cho phép nha hoàn lạ mặt vào tẩm điện?" Giọng Vãn Yên lạnh buốt như băng tuyết phương Bắc, tay trái nàng đã âm thầm chạm vào chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc, sẵn sàng phóng Huyết Tơ Định Mệnh khống chế đối phương.
Thanh Trúc khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn Tiểu Yến. Vãn Yên lập tức hiểu ý, khẽ ra hiệu: "Tiểu Yến, ngươi ra ngoài canh cửa. Không có lệnh của ta, không ai được phép vào."
Tiểu Yến vội vã gật đầu, trung thành lui ra ngoài và đóng chặt cửa lại.
Ngay khi cửa phòng khép kín, Thanh Trúc lập tức quỳ sụp xuống đất, nhưng thần thái không hề có chút sợ hãi. Nàng khéo léo lấy từ trong tay áo ra một chiếc trâm cài tóc bằng bạc ròng chạm khắc hoa văn tinh xảo, trên đầu trâm có đính một viên ngọc lục bảo phát sáng mờ ảo.
"Đường tiểu thư quả nhiên thông tuệ. Nô tỳ là người của Thính Phong Các, được Các chủ Mộ Dung Phán đặc biệt gài vào Dạ Sát Điện để hầu hạ người." Thanh Trúc cung kính dâng chiếc trâm bạc lên bằng hai tay. "Đây là Thính Phong Trâm. Các chủ nói, người chắc chắn sẽ cần đến nó để nghe ngóng tin tức về huynh trưởng nuôi Đường Thanh đang mất tích."
Đường Thanh!
Cái tên này vang lên khiến lồng ngực Đường Vãn Yên thắt lại một nhịp. Sự cảnh giác tột độ trong mắt nàng lập tức chuyển hóa thành một luồng sát khí ngập tràn. Anh trai nuôi của nàng, người thân duy nhất còn sống sót sau đêm thảm sát diệt môn Đường Gia Trang, quả nhiên đang nằm trong tay mạng lưới thông tin của Thính Phong Các.
Nàng vươn bàn tay mảnh mai quấn băng trắng, cầm lấy chiếc Thính Phong Trâm. Ngay khi ngón tay nàng chạm vào thân trâm lạnh buốt, một luồng nội lực độc tố nhẹ tự động truyền vào. Viên ngọc lục bảo trên đầu trâm lập tức bùng lên luồng sáng màu tím nhạt, dao động linh lực tầm xa bắt đầu kích hoạt.
"Yên nhi, hồi phục nhanh hơn ta tưởng đấy."
Một giọng nói tà mị, quyến rũ nhưng tràn đầy sự giảo hoạt đột ngột vang lên ngay trong thần thức của Đường Vãn Yên. Đó là giọng của Mộ Dung Phán. Giọng nói của hắn trầm thấp, thoang thoảng như tiếng gió thổi qua rặng trúc, mang theo một chút cợt nhả nhưng vô cùng sắc bén.
"Mộ Dung Các chủ thật biết cách luồn lách." Đường Vãn Yên truyền âm đáp lại, giọng điệu lạnh lùng không chút dao động. "Dạ Sát Điện được canh phòng nghiêm ngặt bởi Hắc Ảnh Vệ, vậy mà ngươi vẫn có thể gài người vào tận phòng ngủ của ta. Xem ra, Thính Phong Các của ngươi thực sự coi mạng sống của Lãnh Vô Song như trò đùa."
"Ha ha... Lãnh Vô Song kiêu ngạo tự phụ, làm sao biết được thuộc hạ của hắn cũng có lúc sơ hở." Mộ Dung Phán cười khẽ qua Thính Phong Trâm, âm thanh tà mị truyền thẳng vào tai nàng. "Ta không quan tâm đến mạng sống của hắn, ta chỉ quan tâm đến người nắm giữ khế ước sinh mệnh của năm người chúng ta — chính là nàng, Yên nhi."
"Nói thẳng vào vấn đề đi." Đường Vãn Yên thực dụng cắt ngang lời cợt nhả của hắn. "Ngươi đưa Thính Phong Trâm này cho ta, rốt cuộc là muốn giao dịch điều gì?"
"Thông minh! Ta thích giao dịch với những nữ nhân thực tế như nàng." Giọng Mộ Dung Phán nghiêm túc trở lại, mang theo sự tính toán sòng phẳng của một thương nhân giới ngầm. "Ta biết nàng đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của Đường Thanh. Thính Phong Các có thể cung cấp cho nàng mọi thông tin mật về ngục tối hoàng gia nơi hắn đang bị giam giữ. Đổi lại... ta cần nàng trích xuất ba giọt Huyết Độc Tinh Khiết gửi qua Thanh Trúc mang về cho ta."
"Ngươi muốn dùng máu của ta để nghiên cứu giải dược?" Khóe môi Vãn Yên cong lên một nụ cười chế giễu. "Mộ Dung Phán, ngươi nghĩ ta ngốc đến mức tự tay dâng chiếc bùa hộ mệnh của mình cho kẻ thù sao? Nếu các ngươi giải được độc, kẻ đầu tiên bị băm vằn vạn đoạn tại Dạ Sát Điện này chính là ta."
"Yên nhi, nàng quá lo xa rồi." Mộ Dung Phán thở dài đầy tiếc nuối. "Khế ước ngũ giác là bí thuật cổ xưa, Thẩm Thanh Trạch của Dược Vương Cốc còn chưa tìm ra kẽ hở, làm sao một Các chủ tình báo như ta có thể giải được dễ dàng? Ta chỉ muốn dùng máu độc của nàng để điều chế một loại hương dược đặc thù, giúp ổn định ma tính bạo tẩu trong người mỗi khi đêm trăng tròn đến gần. Nàng cũng không muốn nhìn thấy năm người chúng ta phát điên rồi tự tay xé xác nàng chứ?"
Đường Vãn Yên im lặng. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào chiếc trâm bạc trong tay, nội tâm nhanh chóng xoay chuyển tính toán. Nàng biết, lời cảnh báo của cha nàng trong di thư là sự thật: năm vị gia chủ giới ngầm mang trong mình ma tính bạo tẩu bẩm sinh, nếu không khống chế kỹ sẽ phản phệ giết nàng. Việc hiến tế máu độc định kỳ để dập tắt ma tính là bắt buộc, nhưng nàng phải giữ thế chủ động thương lượng.
"Ba giọt Huyết Độc Tinh Khiết đổi lấy thông tin chính xác về vị trí giam giữ Đường Thanh." Vãn Yên lạnh lùng ra điều kiện. "Và ngươi phải cam đoan, thông tin này không được có nửa lời giả dối. Nếu ta phát hiện ngươi lừa ta, ta sẽ tự đâm kim bạc vào tim mình, bắt ngươi phải chịu nỗi đau nứt vỡ đan điền tương tự gấp mười lần."
"Thỏa thuận thành công. Ta chưa bao giờ bán tin giả cho khách hàng tôn quý của mình." Giọng Mộ Dung Phán vang lên đầy thỏa mãn.
Đường Vãn Yên không chút do dự, vươn ngón tay trái quấn băng, khẽ rạch nhẹ một đường nhỏ trên vết thương cũ ở cổ tay phải. Dòng máu độc màu tím đen sẫm lập tức rỉ ra, tỏa ra mùi hương dịu ngọt như hoa quỳnh lạnh buốt. Nàng khéo léo dùng tơ độc khống chế ba giọt máu tinh khiết nhất lơ lửng trong không trung, rồi dẫn chúng rơi gọn vào một chiếc lọ ngọc nhỏ mà Thanh Trúc đã chuẩn bị sẵn.
Nhận lấy lọ ngọc chứa máu độc, Thanh Trúc nhanh chóng cất giấu vào thắt lưng, cúi đầu hành lễ đầy kính cẩn.
"Bây giờ, hãy đưa thông tin của ngươi ra đây." Đường Vãn Yên truyền âm qua Thính Phong Trâm.
Giọng nói của Mộ Dung Phán qua trâm bạc bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng, không còn chút tà mị cợt nhả thường ngày: "Đường Thanh hiện đang bị giam tại tầng thứ chín của Địa Ngục Hoàng Gia dưới lòng kinh thành. Nhưng Yên nhi, đó không phải là tin tức duy nhất ta muốn tặng nàng ngày hôm nay. Có một bóng ma đang áp sát Dạ Sát Điện của nàng."
"Ý ngươi là gì?" Chân mày Vãn Yên khẽ nhíu lại.
"Thanh Trúc vừa phát hiện ra một âm mưu động trời." Mộ Dung Phán hạ thấp giọng. "Thủy Vô Tâm của Thủy Nguyệt Cung sau khi bị Lãnh Vô Song từ chối nhục nhã đã cấu kết với Lãnh Vô Cực — thúc thúc phản nghịch của hắn. Chúng đã có được một loại kịch độc cấm của triều đình hoàng gia, có nguồn gốc từ Phệ Huyết Cổ Độc. Lãnh Vô Cực chuẩn bị sử dụng loại độc này để ám hại nàng ngay trong yến tiệc mừng thọ sắp tới của Dạ Sát Cung."
Đường Vãn Yên nheo mắt, ký ức về ký hiệu phượng hoàng đen khóc máu dưới gầm giường đá đen từ tập 11 lập tức hiện về trong tâm trí nàng. Quả nhiên, cấm vệ quân hoàng gia và Lãnh Vô Cực đã bắt đầu hành động. Chúng muốn dùng tính mạng của nàng làm ngòi nổ để tiêu diệt Lãnh Vô Song thông qua khế ước sinh mệnh liên kết.
"Chúng muốn đầu độc ta tại yến tiệc?" Vãn Yên lạnh lùng hỏi.
"Đúng vậy. Loại cổ độc hoàng gia này cực kỳ tàn bạo, chuyên gặm nhấm kinh mạch và linh hồn. Nếu nàng trúng độc, Lãnh Vô Song cũng sẽ nổ tung kinh mạch mà chết theo ngay tại yến tiệc." Mộ Dung Phán cảnh báo. "Hãy cẩn thận với chén rượu dâng lên từ tay Nghiêm Khoan hoặc các ám vệ trung thành, bởi nội gián của Lãnh Vô Cực đã thâm nhập rất sâu vào hệ thống phòng thủ của Dạ Sát Cung rồi."
Đường Vãn Yên khẽ siết chặt chiếc Thính Phong Trâm cài lên mái tóc đen buộc cao bằng dải lụa đỏ của mình. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng tàn nhẫn và quyết đoán.
"Mộ Dung Phán, cảm ơn tin tức của ngươi. Trận yến tiệc này... ta sẽ cho chúng biết thế nào là chơi đùa với Độc Hoàng."
Nàng ngắt liên lạc truyền âm. Thanh Trúc cúi đầu lui ra ngoài phòng dọn dẹp tủ thuốc rách nát, giả vờ như một nha hoàn chăm chỉ để qua mắt Hắc Ảnh Vệ đang tuần tra bên ngoài cửa sổ hắc thạch.
Đường Vãn Yên ngồi lặng lẽ trên giường đá đen, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Lãnh Vô Cực, Thủy Vô Tâm, các ngươi muốn dùng kịch độc triều đình để tiễn ta lên đường sao? Thật đáng tiếc, huyết độc cổ xưa trong tim ta... chính là tổ tông của mọi loại cổ độc trên thế gian này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!