Độc Phát Đêm Không Trăng
Gió bấc rít gào ngoài ô cửa sổ hắc thạch của Dạ Sát Điện, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng tuyết phủ phương Bắc. Đêm nay là một đêm không trăng. Bầu trời đen kịt như một hũ mực khổng lồ đổ ụp xuống ngọn núi lửa đã tắt, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng của nhân gian. Sương mù dày đặc, ẩm ướt len lỏi qua từng khe đá đen, biến tẩm cung của Lãnh Vô Song thành một ngôi mộ cổ lạnh lẽo và cô độc.
Đường Vãn Yên ngồi xếp bằng trên chiếc giường đá đen rộng lớn. Y phục đỏ sậm của nàng khẽ lay động theo từng luồng gió lạnh tràn vào phòng. Đan điền của nàng trống rỗng, vỡ nát hoàn toàn kể từ đêm thảm sát diệt môn kinh hoàng ấy, nhưng lúc này, hệ thống Huyết Độc Kinh Mạch chạy dọc cơ thể nàng lại đang sôi sục một cách bất thường.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ khàn đục đột ngột thoát ra khỏi bờ môi tím đen của Vãn Yên.
Nàng gập đôi người lại, hai tay siết chặt lấy lồng ngực trái. Tim nàng co thắt dữ dội, giống như có một bàn tay vô hình đang ra sức bóp nghẹt, vắt kiệt từng giọt máu độc tinh khiết nhất. Huyết Độc Tinh Khiết vốn dĩ đang ngủ đông sâu trong huyết mạch đột ngột bạo phát ngoài dự tính. Cơn sốt lạnh thấu xương ập đến nhanh như chớp giật, khiến toàn thân nàng run rẩy bần bật.
Từ các lỗ chân lông trên làn da mảnh mai của nàng, một luồng sương độc màu tím nhạt bắt đầu thoát ra ngoài, lơ lửng quanh thân. Luồng sương độc ấy lạnh lẽo đến mức ngay khi chạm vào thành giường đá đen liền kết lại thành một lớp sương muối mỏng dính.
Cảnh giới Độc Đồ Trung Kỳ của nàng lúc này hoàn toàn mất đi sự khống chế. Ý chí của huyết độc cổ xưa trú ngụ trong tim nàng như một con dã thú đói khát bị đánh thức, điên cuồng cắn xé các đường kinh mạch vốn đã yếu ớt và đầy tổn thương của nàng.
"Tiểu... Tiểu thư! Người làm sao vậy?"
Tiểu Yến túc trực bên ngoài tẩm phòng ngửi thấy mùi hương hoa quỳnh dịu ngọt nhưng lạnh buốt, vội vã đẩy cửa bước vào. Khi nhìn thấy Đường Vãn Yên đang nằm gục trên giường, làn da bộc lộ những đường gân máu màu tím nhạt phát sáng lấp lánh dọc theo cánh tay, cô bé hoàn toàn hoảng loạn.
"Đừng... đừng lại gần đây..." Đường Vãn Yên khàn giọng thốt lên, khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu độc màu tím đen sẫm. "Lui ra ngoài... đóng chặt cửa lại..."
Nàng biết, độc tố bạo phát ở khoảng cách gần thế này sẽ lập tức ăn mòn kinh mạch của một nha hoàn không có võ công như Tiểu Yến. Tiểu Yến sợ hãi gật đầu, nước mắt giàn giụa, vội vã lùi lại phía sau cửa gỗ hắc thạch, tay siết chặt chiếc tạp dề nhỏ thêu hình thỏ trắng để ngăn tiếng khóc nấc.
Cùng lúc đó, tại tẩm điện bên cạnh.
Lãnh Vô Song đang ngồi xếp bằng thiền định trên bệ đá đen, cố gắng ôn dưỡng lại luồng sát khí hắc ám bị hao tổn sau cuộc đụng độ với Thủy Vô Tâm. Dạ Sát Ma Kiếm đặt ngang trên gối hắn khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng ngân vang trầm đục đầy bất an.
"Hự!"
Lãnh Vô Song đột ngột mở mắt. Đôi mắt phượng hẹp dài rực lên tia sáng đỏ máu đầy kinh hoàng.
Hắn đổ sụp người xuống bệ đá, hai tay ghì chặt lấy ngực trái, nơi ấn ký khế ước ngũ giác đang rực cháy như một miếng sắt nung đỏ. Một cơn đau thắt dữ dội, lạnh buốt đến tận tủy xương đột ngột bùng phát từ tim hắn, càn quét qua toàn bộ kinh mạch hệ thần kinh. Cảm giác lạnh ngắt và nghẹt thở cực hạn khiến lồng ngực hắn co thắt liên tục.
Khế ước liên kết sinh mệnh ngược!
Lãnh Vô Song lập tức nhận ra chân tướng. Yêu nữ Đường gia đang gặp nguy hiểm chí mạng. Độc tính bạo phát của nàng đang cưỡng chế truyền 100% đau đớn thể xác sang cơ thể hắn thông qua sợi xích linh hồn vô hình.
"Đáng chết!"
Lãnh Vô Song nghiến răng kèn kẹt, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì phẫn nộ và nhục nhã. Hắn gầm lên một tiếng, vung tay đập nát chiếc bàn trà đá đen bên cạnh. Mặc cho kinh mạch lồng ngực đang rỉ máu do phản phệ, hắn loạng choạng đứng dậy, dùng khinh công dịch chuyển tức thời, thô bạo đẩy tung cánh cửa phòng của Đường Vãn Yên.
"Rầm!"
Cánh cửa hắc thạch nặng nề đập mạnh vào vách tường, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Lãnh Vô Song bước vào phòng với khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt đỏ rực đầy sát khí nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang co quắp trên giường đá.
"Đường Vãn Yên! Ngươi lại giở trò quỷ gì thế này?" Lãnh Vô Song bước nhanh tới, giọng nói run rẩy vì phải chịu đựng cơn đau thắt ngực cực hạn.
Nhìn thấy nàng nằm bất động giữa màn sương độc màu tím sậm, hơi thở đứt quãng yếu ớt, lòng tự tôn của vị Cung chủ kiêu ngạo phương Bắc hoàn toàn bị bóp nát bởi nỗi sợ hãi sinh lý bắt buộc. Hắn không thể để nàng chết. Nếu nàng chết, đan điền Kiếm Tông đỉnh phong của hắn cũng sẽ nổ tung theo.
Hắn thô bạo kéo nàng dậy, ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt như băng của nàng vào lòng. Luồng hàn khí từ người nàng lập tức truyền sang da thịt hắn, khiến hắn rùng mình.
"Bổn cung ra lệnh cho ngươi... không được phép chết!"
Lãnh Vô Song gầm lên, bàn tay rộng lớn áp chặt vào lưng nàng, điên cuồng vận chuyển Cửu U kiếm đạo hắc hỏa linh lực rực cháy hừng hực hòng truyền vào cơ thể nàng để áp chế hàn độc. Luồng lửa đen tối tỏa ra hơi nóng hừng hực bao bọc lấy hai người.
Thế nhưng, hỏa lực của hắn quá thô bạo và đầy sát khí. Kinh mạch của Đường Vãn Yên vốn đã bị phế đan điền, không thể dung nạp được luồng năng lượng ngoại lai tàn bạo này.
"Khụ!"
Đường Vãn Yên đột ngột thổ ra một ngụm máu độc màu tím đen sẫm ngay trên bờ ngực săn chắc thêu chỉ bạc của hắn. Máu độc vừa chạm vào y phục liền ăn mòn lớp hắc y, tỏa ra làn khói tím khét lẹt.
Ngay lập tức, khế ước liên kết sinh mệnh ngược cảm nhận được sự tấn công của hỏa lực ngoại lai đe dọa tim mạch của nàng. Ấn ký ngũ giác trên cổ tay phải nàng phát sáng đỏ rực như máu.
"Phựt!"
Một luồng lực lượng phản phệ cực mạnh đánh thẳng vào đan điền của Lãnh Vô Song. Hắn trợn mắt, lồng ngực trái nhói đau như bị vạn kiếm xuyên tâm, phun ra một ngụm máu đen sẫm, cơ thể loạng choạng suýt ngã quỵ xuống giường đá.
"Dừng... dừng lại..." Đường Vãn Yên thều thào thốt lên, ánh mắt xếch sắc sảo dưới hàng mi đẫm sương muối khẽ hé mở. "Nội lực hắc hỏa của ngươi... chỉ làm ta... và ngươi chết nhanh hơn thôi..."
Nàng nhận ra nội lực hắc hỏa quá thô bạo sẽ làm tổn thương đan điền bị phế của mình, khiến huyết độc bạo phát mạnh hơn để tự vệ.
Với một chút sức lực cuối cùng, Đường Vãn Yên vận chuyển độc lực Độc Đồ Trung Kỳ lên mười đầu ngón tay. Nàng phóng ra các sợi tơ máu cực mảnh (Huyết Tơ) phát sáng màu tím nhạt xuyên qua không khí, lướt nhanh qua chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái.
Một tia sáng đỏ mờ ảo lóe lên. Trong lòng bàn tay run rẩy của nàng xuất hiện Bộ Kim Bạc Gia Truyền gồm 36 cây kim bằng bạc ròng thêu hoa văn độc tổ lấp lánh ánh sáng lạnh.
"Giữ chặt ta... đừng cử động..." Đường Vãn Yên nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đầy sát khí và lo lắng của Lãnh Vô Song, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định đến đáng sợ.
Nàng vươn ngón tay mảnh mai, run rẩy đâm cây kim bạc đầu tiên vào huyệt Đản Trung của chính mình, chặn đứng luồng độc tố bạo phát đang tràn về tim. Tiếp theo, nàng châm cây kim thứ hai vào huyệt Thần Khuyết, ép dòng Huyết Độc Tinh Khiết đi vào quỹ đạo ôn hòa của hệ thống Huyết Độc Kinh Mạch.
Cơn đau dịu đi một chút, nhưng cơ thể nàng vẫn run rẩy vì hàn độc quá mạnh. Đường Vãn Yên ngước nhìn gương mặt vặn vẹo vì đau đớn của Lãnh Vô Song, vươn tay kéo cổ áo hắn ra, để lộ lồng ngực săn chắc rực cháy hắc hỏa linh lực đang bị khế ước siết chặt rỉ máu.
Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực cực hạn vào đầu ngón tay, kích hoạt Châm Cứu Linh Hồn Thuật.
"Vút!"
Đường Vãn Yên dứt khoát đâm cây kim bạc thứ ba thẳng vào huyệt đạo lớn trên ngực trái của Lãnh Vô Song, ngay sát tâm điểm của ấn ký khế ước ngũ giác đang rực đỏ.
Cây kim bạc phát ra luồng ánh sáng màu tím nhạt dịu nhẹ, hút sạch các luồng khói đen sát khí hắc ám bạo tẩu ra ngoài, đồng thời chuyển hóa luồng khí lạnh buốt của huyết độc trong người nàng thành một chất dẫn ôn hòa, truyền vào kinh mạch của hắn.
"Ư..." Lãnh Vô Song khẽ rên lên một tiếng, đôi mắt đỏ máu dần lấy lại sự thanh tỉnh.
Cơn đau thắt ngực thấu xương tủy đang hành hạ hắn đột ngột biến mất như thủy triều rút. Luồng sát khí hắc ám bạo tẩu trong đan điền hắn được xoa dịu hoàn toàn bởi dòng khí độc ôn hòa truyền từ cây kim bạc của nàng. Kinh mạch của cả hai bắt đầu đi vào trạng thái ổn định, tuần hoàn máu độc được kiểm soát hoàn mỹ.
Đường Vãn Yên kiệt sức hoàn toàn, Bộ Kim Bạc Gia Truyền rơi khỏi tay nàng, cơ thể mảnh mai mềm nhũn, ngã gục vào vòng tay rộng lớn của Lãnh Vô Song, hôn mê nhẹ dưới trăng.
Lãnh Vô Song ngồi im lặng trên giường đá đen, ôm chặt lấy thiếu nữ đang nhắm nghiền mắt trong lòng. Gió bấc vẫn rít gào ngoài cửa sổ, nhưng hơi lạnh trong phòng đã dần tan biến.
Hắn cúi đầu, nhìn chằm chằm vào vết kim châm bạc trên lồng ngực trái của mình. Vết châm nhỏ li ti đang phát sáng màu tím nhạt mờ ảo, tỏa ra luồng linh lực ấm áp kỳ lạ xoa dịu hoàn toàn ma tính bạo tẩu bẩm sinh trong người hắn.
Đôi mắt phượng của vị Cung chủ kiêu ngạo co thắt dữ dội, lồng ngực hắn phập phồng đầy chấn động tâm lý cực hạn. Hắn nhận ra, yêu nữ Đường gia này không chỉ nắm giữ sinh mệnh của hắn thông qua khế ước, mà nàng thực sự sở hữu một kỹ thuật độc môn quỷ dị — Châm Cứu Linh Hồn Thuật — thứ duy nhất trên thế gian có khả năng khống chế và thuần hóa cơn bạo tẩu ma tính điên loạn của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!