Nhạc nềnShizima

Mỹ Nhân Kế Thất Bại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lạnh buốt phương Bắc tràn qua khe cửa sổ, mang theo hơi thở của đá hắc thạch ẩm ướt và bóng tối dày đặc của Dạ Sát Điện. Canh năm đêm muộn, không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng thở dốc run rẩy của nha hoàn nhỏ Tiểu Yến vang lên trong căn phòng ngủ u tối.


Tiểu Yến run rẩy bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc nấc, trong khi Đường Vãn Yên khẽ chạm ngón tay vào vệt máu độc dưới gầm giường đá đen. Đầu ngón tay nàng khẽ miết nhẹ lên ký hiệu đầu phượng hoàng đen đang khóc ra những giọt máu sẫm màu. Vệt máu vẫn còn âm ấm, chứng tỏ kẻ vẽ nên nó vừa mới rời đi không lâu.


Ký hiệu phượng hoàng đen khóc máu — ấn ký tử vong của cấm vệ quân hoàng gia triều đình hắc ám.


Đường Vãn Yên nheo mắt, ánh mắt xếch sắc sảo lóe lên một tia sáng lạnh lùng như dao găm dưới ánh nến leo lét. Nàng không hề hoảng loạn, đan điền bị phế tuy khiến nàng không thể vận chuyển nội lực, nhưng kinh nghiệm của một kẻ mang độc thể bị cả thế giới săn đuổi đã rèn luyện cho nàng một cái đầu lạnh đến đáng sợ. Nàng lập tức nhìn sang Tiểu Yến, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy áp không thể kháng cự:


"Tiểu Yến, im lặng. Lau sạch vệt máu này ngay lập tức. Nếu Nghiêm Khoan hay bất kỳ ám vệ nào của Dạ Sát Cung biết chuyện này, cả ta và ngươi đều không sống nổi qua đêm nay."


Tiểu Yến sợ hãi gật đầu lia lịa, vội vã dùng chiếc khăn tay tẩm nước ấm, ra sức chà xát nền đá hắc thạch cho đến khi vệt máu phượng hoàng đen hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết. Cô bé run rẩy nép sát vào góc giường, coi Đường Vãn Yên như chỗ dựa duy nhất trong phòng ngủ u tối này.


Đường Vãn Yên chậm rãi đứng dậy, cổ tay phải của nàng quấn dải lụa trắng vẫn âm ỉ đau nhói do vết thương hiến tế máu tim chưa lành. Ấn ký ngũ giác trên cổ tay khẽ phát sáng mờ ảo màu tím nhạt, trực tiếp cộng hưởng với nhịp tim của Lãnh Vô Song ở tẩm điện bên cạnh. Nàng biết, Lãnh Vô Cực — thúc thúc dã tâm của Lãnh Vô Song — đã mua chuộc được nội gián để vẽ ký hiệu này dưới giường nàng. Hắn muốn mượn tay cấm vệ quân hoàng gia triều đình để ám sát nàng, từ đó tiêu diệt Lãnh Vô Song thông qua khế ước liên kết sinh mệnh.


Đột nhiên, một luồng hương thơm dịu ngọt, lả lướt như sóng nước phương Nam vượt qua màn sương mù lạnh giá, len lỏi vào tẩm điện hắc thạch. Mùi hương ấy không phải là hương thông tuyết thanh khiết của phương Bắc, mà là hương hoa hải đường biển ngào ngạt, mang theo mị lực mê hoặc lòng người của Thủy Nguyệt Cung.


Tiếng chuông bạc nhỏ lanh lảnh vang lên từ phía hành lang đá đen, dồn dập và uyển chuyển. Nghiêm Khoan — tả hộ pháp của Dạ Sát Cung — sầm mặt bước vào sảnh ngoài, giọng nói trầm đục vang vọng:


"Đường tiểu thư, Thủy Vô Tâm — đệ tử xuất sắc nhất của Thủy Nguyệt Cung phương Nam mang theo lễ vật bang giao đã đến Dạ Sát Điện. Cung chủ lệnh cho ngươi ra sảnh tiếp kiến."


Đường Vãn Yên khẽ nhướng mày. Thủy Nguyệt Cung? Môn phái chuyên dùng mị thuật và thuật quyến rũ nam nhân để thao túng giang hồ hắc ám. Nàng khẽ vuốt lại dải lụa đỏ buộc cao mái tóc đen, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lùng đầy ma mị.


"Tiểu Yến, đi theo ta."


Nàng chậm rãi bước ra sảnh chính của Dạ Sát Điện. Dưới ánh đuốc chập chờn, Thủy Vô Tâm đứng sừng sững giữa sảnh đá đen. Nữ tử ấy khoảng hai mươi mốt tuổi, dung mạo quyến rũ lả lướt tột cùng. Ả khoác trên mình chiếc váy lụa mỏng màu xanh nước biển xẻ tà cao, để lộ đôi chân dài trắng muốt và bờ vai thon thả. Mỗi bước đi của ả uyển chuyển như nước chảy, đôi mắt đào hoa lấp lánh phóng ra những tia điện mị hoặc, dải lụa mỏng quanh eo tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn của Thủy Nguyệt Mị Thuật.


Nghiêm Khoan và các ám vệ xung quanh dù có định lực cao cũng không khỏi khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt vô thức bị thu hút bởi thân hình lả lướt của Thủy Vô Tâm.


Khi nhìn thấy Đường Vãn Yên bước ra, đôi mắt quyến rũ của Thủy Vô Tâm khẽ lóe lên tia khinh miệt lộ liễu. Ả cố tình lướt qua người Vãn Yên, buông làn hương thơm nồng nàn bao phủ lấy nàng, rồi khẽ cười khúc khích, giọng nói nũng nịu nhưng tràn đầy sự mỉa mai:


"Ta cứ tưởng vị nữ nhân duy nhất được Cung chủ Dạ Sát Cung dung túng giữ lại trong tẩm điện là thiên kiêu tuyệt thế nào. Hóa ra... chỉ là một phế nhân đan điền vỡ nát, y phục rách nát, dặt dẹo mang độc thể. Đường gia lừng lẫy một thời, nay chỉ còn lại một kẻ tàn phế thế này sao?"


Đường Vãn Yên không hề tức giận. Nàng ung dung ngồi xuống chiếc ghế hắc thạch, thản nhiên rót một chén trà lạnh, nhấp một ngụm nhỏ rồi mới ngước mắt nhìn Thủy Vô Tâm. Ánh mắt xếch sắc sảo của nàng lạnh lùng và thấu thị đến mức khiến Thủy Vô Tâm vô thức cảm thấy sống lưng lạnh toát.


"Thủy Nguyệt Cung phương Nam nổi tiếng dùng nhan sắc và mị thuật để khống chế nam nhân," Đường Vãn Yên khẽ gõ ngón tay lên chén trà đá đen, giọng nói trầm thấp, thản nhiên: "Hóa ra đệ tử xuất sắc nhất cũng chỉ có bản lĩnh khua môi múa mép trước một phế nhân sao? Thủy tiểu thư lặn lội vạn dặm đến phương Bắc lạnh giá này, chỉ để khoe chiếc váy lụa mỏng manh không đủ che thân kia thôi à?"


"Ngươi...!" Thủy Vô Tâm mặt biến sắc, dải lụa mỏng trên tay ả khẽ siết chặt, tỏa ra luồng linh lực Thủy hệ lạnh lẽo. Ả kiêu ngạo tự phụ về nhan sắc của mình, chưa từng bị một nữ nhân nào sỉ nhục trực diện như vậy.


Đúng lúc đó, một luồng áp lực lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm từ phía sau tẩm điện ập tới, dập tắt hoàn toàn luồng linh lực của Thủy Vô Tâm.


Lãnh Vô Song chậm rãi bước ra. Hắn khoác trên mình chiếc hắc bào thêu chỉ bạc quý phái, tóc đen dài xõa vai, gương mặt tuấn mỹ tột cùng nhưng lạnh lùng không một chút cảm xúc. Thanh Dạ Sát Ma Kiếm đeo bên hông tỏa ra sát khí hắc ám mờ ảo. Lồng ngực trái của hắn vẫn âm ỉ đau nhói do khế ước cộng hưởng với vết thương của Đường Vãn Yên, khiến sắc mặt hắn có phần nhợt nhạt hơn thường lệ.


Thủy Vô Tâm nhìn thấy Lãnh Vô Song, đôi mắt đào hoa lập tức sáng rực lên. Ả nhanh chóng thu hồi vẻ giận dữ, thay vào đó là nụ cười quyến rũ lả lướt. Ả vận chuyển Thủy Nguyệt Mị Thuật đến cực hạn, bước đi uyển chuyển như một dải lụa xanh tiến về phía hắn, giọng nói nũng nịu, dripping ngọt ngào:


"Vô Song huynh... Vô Tâm lặn lội vạn dặm từ phương Nam xa xôi đến đây, mang theo linh dược của Thủy Nguyệt Cung để chúc mừng bang giao hắc ám phương Bắc. Thế nhưng... vị Đường cô nương này lại buông lời sỉ nhục Vô Tâm. Huynh phải làm chủ cho Vô Tâm chứ."


Ả lướt đến sát bên cạnh Lãnh Vô Song, tỏa ra làn hương mị hoặc nồng nàn hòng khống chế thần trí của hắn. Thủy Vô Tâm tự tin vào nhan sắc và mị thuật của mình, tin rằng không một nam nhân nào trong giới hắc ám có thể kháng cự được sự kề cận của ả.


Thủy Vô Tâm vươn bàn tay ngọc ngà, trắng muốt của mình, cố ý chạm nhẹ vào bả vai rộng lớn của Lãnh Vô Song, các ngón tay lướt nhẹ xuống collarbone của hắn một cách đầy tình tứ.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc da thịt của Thủy Vô Tâm vừa chạm vào lớp hắc y của Lãnh Vô Song, một dị biến kinh hoàng xảy ra.


"Ư..."


Ấn ký ngũ giác trên cổ tay phải của Đường Vãn Yên đột ngột phát sáng màu tím rực rỡ, tỏa ra luồng độc lực Ngũ Giác Đồng Tử Độc bùng nổ dữ dội.


Ngay lập tức, một cơn đau thắt dữ dội như ngàn vạn cây kim độc đâm thẳng vào tim bùng phát trong lồng ngực trái của Lãnh Vô Song. Khế ước liên kết sinh mệnh tối cổ cảm nhận được sự xâm nhập của một nguồn linh lực mị thuật ngoại lai đang cố tình quấy nhiễu nhịp tim của hắn. Cơ chế tự vệ sinh lý tối cổ của khế ước lập tức phản phệ dữ dội, tạo ra một cảm giác buồn nôn, ghê tởm tột độ dâng trào trong dạ dày hắn.


Lãnh Vô Song mặt trắng bệch không còn một giọt máu, cơ thể run lên bần bật. Hắn cảm thấy bàn tay của Thủy Vô Tâm chạm vào vai mình không khác gì một con rết độc tởm lợm đang bò trên da thịt, khiến toàn thân hắn ngứa ngáy, đau đớn thấu xương tủy.


Sự ghê tởm thực tế và cơn đau phản phệ đè bẹp hoàn toàn định lực của vị Cung chủ kiêu ngạo. Hắn bạo nộ tột cùng, đôi mắt phượng hẹp dài rực lên tia sáng đỏ máu dữ dội.


"Cút ngay cho bổn cung!"


Lãnh Vô Song gầm lên một tiếng lạnh buốt xương tủy. Hắn vung mạnh cánh tay trái, không cần rút Dạ Sát Ma Kiếm, chỉ bằng một cái phất tay thô bạo, luồng kiếm khí hắc ám đen tuyền, sắc bén cực hạn bùng nổ dữ dội từ lòng bàn tay hắn, quét ngang sảnh điện hắc thạch.


"Bùm!"


Luồng kiếm khí hắc ám đánh thẳng vào ngực Thủy Vô Tâm, bóp nát hoàn toàn Thủy Nguyệt Mị Thuật và dải lụa mỏng tỏa hương của ả.


"A...!"


Thủy Vô Tâm hét lên một tiếng thảm thiết, cơ thể lả lướt bị đánh bật văng ra xa hàng chục trượng, bay thẳng qua cánh cửa gỗ hắc thạch nặng nề của Dạ Sát Điện, rơi phịch xuống sân đá lạnh lẽo bên ngoài.


Ả nằm gục dưới màn mưa sương lạnh giá, chiếc váy lụa mỏng màu xanh nước biển bị kiếm khí chém rách nát tả tơi, để lộ những vết thương rướm máu trên làn da trắng muốt. Mái tóc búi cầu kỳ xõa tung rũ rượi, khóe môi chảy ra một vệt máu tươi sẫm màu. Sự kiêu ngạo, quyến rũ ban đầu hoàn toàn sụp đổ, biến thành sự nhục nhã và thảm hại tột cùng.


Nghiêm Khoan và các ám vệ Dạ Sát Cung kinh hoàng đứng im tại chỗ, không ai dám thở mạnh trước cơn bạo nộ khủng khiếp của Cung chủ.


Đường Vãn Yên ngồi bên bàn trà, khẽ nhấp một ngụm trà lạnh, khóe môi cong lên một nụ cười chế giễu đầy ung dung. Nàng nhìn Thủy Vô Tâm đang chật vật bò dậy dưới mưa lạnh, thầm nghĩ trong lòng: Khế ước sinh mệnh ngược này quả thực vô cùng tuyệt diệu. Nó không chỉ bắt năm vị gia chủ phải bảo vệ mạng sống của nàng, mà còn biến cơ thể họ thành tấm khiên kháng cự tuyệt đối với bất kỳ nữ nhân nào khác. Bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào ngoài nàng đều sẽ kích hoạt phản phệ đau đớn và ghê tởm cực hạn.


Lãnh Vô Song đứng sừng sững giữa sảnh điện, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập đầy mệt mỏi. Hắn siết chặt lồng ngực trái đang nhói đau, ánh mắt phượng lạnh lùng, đầy vẻ chán ghét nhìn về phía Thủy Vô Tâm đang run rẩy ngoài sân:


"Thủy Nguyệt Cung phương Nam nếu còn dám mang thứ mị thuật tởm lợm này đến Dạ Sát Điện của bổn cung, ta sẽ tự tay vung kiếm san phẳng Thủy Nguyệt Các của các ngươi! Cút!"


Thủy Vô Tâm ôm lấy ngực, run rẩy bò dậy từ vũng nước mưa lạnh buốt. Sự nhục nhã tột cùng biến thành lòng hận thù điên cuồng rực cháy trong đôi mắt đào hoa rách nát của ả. Ả nhìn chằm chằm vào Đường Vãn Yên đang ngồi thản nhiên uống trà trong điện, nhận ra sự thất bại của mình hoàn toàn là do sự tồn tại quỷ dị của yêu nữ Đường gia này.


Ả lau vệt máu trên môi, nghiến răng kèn kẹt, gầm lên một lời thề nguyền đầy độc địa trước khi quay lưng tháo chạy nhục nhã vào màn sương mù dày đặc:


"Đường Vãn Yên! Ngươi hãy đợi đấy! Thủy Vô Tâm ta thề sẽ liên kết với Lãnh Vô Cực, dùng kịch độc vạn năm của Thủy Nguyệt Cung để thiêu rụi toàn bộ kinh mạch và huyết độc tởm lợm của ngươi! Ta sẽ bắt ngươi phải chết không toàn thây!"


Tiếng hét u uất của Thủy Vô Tâm tan biến vào tiếng gió rít lạnh buốt của phương Bắc, để lại một bầu không khí ngột ngạt, đầy sát ý ngập tràn Dạ Sát Điện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!