Sát Ý Dạ Sát Điện
Sương mù phương Bắc lạnh buốt như những lưỡi dao mỏng, lướt qua những phiến đá hắc thạch ẩm ướt của Dạ Sát Điện. Canh năm đêm muộn, bóng tối vẫn đặc quánh, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc tẩm dầu hắc ín cháy bập bùng trên các cột trụ đá hắc thạch khổng lồ.
Đường Vãn Yên đứng trước thềm điện, trường bào đỏ sẫm rách nát nhẹ nhàng lay động trong gió lạnh. Cổ tay phải của nàng đã được băng bó tạm thời bằng dải lụa trắng, nhưng vết thương sâu rách do hiến tế máu tim vẫn âm ỉ đau nhói, nhắc nhở nàng về sự tồn tại của Ngũ Giác Đồng Tử Độc đang rực cháy trong huyết quản. Trên cổ tay nàng, ấn ký ngũ giác màu tím nhạt khẽ phát sáng mờ ảo dưới màn sương đêm, liên kết trực tiếp với nhịp tim của năm vị gia chủ đang đứng phía sau.
Không gian xung quanh ngột ngạt đến đáng sợ. Sự hiện diện của năm vị vương giả hắc ám phía sau lưng nàng tỏa ra luồng áp lực khổng lồ, khiến không khí như đông cứng lại. Lãnh Vô Song đứng sừng sững, đôi mắt phượng lạnh lùng khóa chặt vào bóng lưng mảnh mai của nàng, thanh Dạ Sát Ma Kiếm bên hông khẽ ngân vang một tiếng trầm đục. Ngay bên cạnh hắn, Mộ Dung Phán khẽ xoay Thính Phong Quạt Xếp, ánh mắt đào hoa tà mị lấp lánh những tia sáng tính toán. Tiêu Diệc Phong khoanh hai tay trước ngực, cơ thể cường tráng vẫn còn vương mùi hỏa khí từ Lôi Hỏa Bá Thể, đôi mắt hổ rực lửa giận dữ nhìn về phía Dạ Sát Điện. Thẩm Thanh Trạch đứng lặng lẽ, y phục thanh y thoang thoảng mùi dược thảo thanh khiết nhưng gương mặt nho nhã lại lạnh lùng như băng tuyết. Và trong góc tối nhất của bóng đêm, Tạ Trường Phong ẩn mình như một chiếc bóng cô độc, đôi mắt xám sau chiếc mặt nạ bạc không rời nàng nửa tấc.
Sự ghen tuông lãnh thổ và nghi kỵ lẫn nhau giữa năm người họ đã bùng phát đến đỉnh điểm. Họ không tin tưởng nàng, và càng không tin tưởng lẫn nhau. Việc nàng lựa chọn Dạ Sát Điện làm nơi cư trú tạm thời đã đẩy mâu thuẫn quân sự ngầm giữa năm gia tộc lên hàng đầu.
"Lãnh Cung chủ," Mộ Dung Phán khẽ cười tà mị, giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng gió rít: "Thính Phong Các của ta đã phái mười hai ám vệ xuất sắc nhất đến phong tỏa khu vực ngoại vi Dạ Sát Điện. Chỉ cần nàng ta tổn thương dù chỉ một sợi tóc, ta sẽ coi đó là sự khiêu khích của Dạ Sát Cung nhắm vào liên minh."
"Lôi Hỏa Đường cũng đã bố trí hỏa khí hộ vệ hạng nặng ở bìa rừng phía Tây Dạ Sát Cung," Tiêu Diệc Phong gầm lên qua kẽ răng, cánh tay phải bị bỏng rách do phản phệ khế ước khẽ siết chặt: "Lãnh Vô Song, nếu ngươi để cấm vệ quân hoàng gia chạm vào yêu nữ này, bổn đường chủ sẽ tự tay san phẳng ngọn núi hắc thạch này của ngươi!"
Lãnh Vô Song không thèm quay đầu lại, hắn lạnh lùng hừ một tiếng, sát khí kiếm ý hắc ám bộc phát nhẹ khiến sương mù xung quanh bị xé rách: "Cút khỏi địa bàn của bổn cung. Kẻ nào dám bước qua ranh giới Dạ Sát Điện, ma kiếm của ta sẽ không nể tình liên minh."
Đường Vãn Yên nghe những lời tranh đoạt đầy chiếm hữu ấy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ ma mị. Nàng không hề hoảng sợ, ngược lại, phong thái của nàng ung dung tự tại như một nữ hoàng đang đứng trước tẩm cung của chính mình. Nàng khẽ siết chặt chiếc Dạ Sát Lệnh bằng sắt đen trong lòng bàn tay trái, cảm nhận luồng khí lạnh buốt truyền vào da thịt. Nàng biết, khế ước sinh mệnh ngược này chính là bài tẩy tối thượng, biến năm kẻ mạnh nhất thế giới ngầm thành những con rối bảo vệ nàng bằng mạng sống của họ.
Nàng chậm rãi bước qua thềm điện, gót giày thêu chỉ máu chạm vào nền đá đen ẩm ướt, để lại những vệt nước mờ ảo trong màn đêm. Cánh cửa gỗ hắc thạch nặng nề của Dạ Sát Điện từ từ mở ra, để lộ một không gian u tối, lạnh lẽo bên trong.
Ngay khi bước chân của Đường Vãn Yên vừa đặt qua ngưỡng cửa, một luồng uy áp võ học Võ Tông sơ kỳ dâng trào như sóng cuộn đột ngột ập thẳng vào mặt nàng. Luồng nội lực thô bạo mang theo sát khí sắc bén của hắc thiết đè nặng lên bả vai mảnh mai của nàng, hòng ép nàng phải quỳ gối ngay lập tức.
Đường Vãn Yên khựng lại một nhịp, kinh mạch đứt đoạn trong người nàng nhói lên đau đớn. Đan điền vỡ nát hoàn toàn khiến nàng không thể vận chuyển nội lực để chống đỡ áp lực này. Thế nhưng, ánh mắt xếch sắc sảo của nàng vẫn lạnh lùng, kiên nghị đến đáng sợ. Nàng vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp, dẫn dắt luồng độc lực mỏng manh chảy ngược từ tim đi qua các kinh mạch đã bị phế để điều hòa thân nhiệt và giữ vững trọng tâm cơ thể. Nàng thẳng lưng, thản nhiên bước qua luồng uy áp võ học kia như thể nó chỉ là một cơn gió thoảng qua.
Từ trong bóng tối của sảnh điện, Nghiêm Khoan – tả hộ pháp của Dạ Sát Cung – chậm rãi bước ra. Hắn là một nam tử trung niên oai phong lẫm liệt, gương mặt góc cạnh lạnh lùng đầy những vết sẹo chiến trận, tay tì lên chuôi trường đao đen hông đeo hộ giáp hắc thiết nặng nề. Ánh mắt hắn đầy vẻ căm ghét và cảnh giác nhìn chằm chằm vào nàng. Đối với Nghiêm Khoan, yêu nữ mang độc thể này là mầm họa lớn nhất của Dạ Sát Cung, kẻ đã dùng tà thuật khống chế Cung chủ tôn quý của hắn.
"Đường tiểu thư," Nghiêm Khoan lên tiếng, giọng nói ồm ồm vang vọng giữa sảnh đá đen, mang theo sự uy hiếp lộ liễu: "Dạ Sát Điện là nơi trang nghiêm, không phải là nơi để một phế nhân mang tà độc như ngươi có thể tự tiện đi lại. Ở đây, ngươi chỉ là một tù nhân được bảo vệ nghiêm ngặt mà thôi. Tốt nhất ngươi nên biết thân biết phận, nếu không..."
Đường Vãn Yên thản nhiên đi qua người hắn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ hắc thạch bên bàn trà, phong thái ung dung tự tại đến kỳ lạ. Nàng tự rót cho mình một chén nước lạnh, khẽ nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu cổ họng khô rát, rồi mới ngước mắt nhìn Nghiêm Khoan:
"Nghiêm hộ pháp, bớt giận. Ngươi muốn dùng uy áp võ học để phế đi chút hơi tàn của ta sao? Cứ việc ra tay. Nhưng nhớ kỹ, nếu ta rách một mảng da, lồng ngực Cung chủ của ngươi sẽ nứt ra một vết thương tương tự. Nếu ta hoảng loạn đau tim, Lãnh Vô Song cũng sẽ nếm trải cảm giác kinh mạch co thắt gấp mười lần. Ngươi có dám gánh chịu hậu quả đó không?"
"Ngươi...!" Nghiêm Khoan tức giận đỏ mặt, bàn tay siết chặt chuôi trường đao đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Hắn biết lời nàng nói là thật. Trận phản phệ kinh hoàng tại tế đàn cổ đại ba ngày trước vẫn là nỗi ám ảnh đối với toàn bộ ám vệ Dạ Sát Cung.
Để phục hận và làm nàng bẽ mặt trước thuộc hạ, Nghiêm Khoan vung tay, cầm lấy một chén trà bằng đá đen trên bàn, dồn 10 phần lực tay thô bạo của một Võ Tông vào chén trà rồi thô bạo đẩy về phía nàng:
"Đường tiểu thư đã mệt mỏi đường trường, mời dùng trà của Dạ Sát Cung!"
Chén trà lướt đi trên mặt bàn gỗ hắc thạch với tốc độ cực nhanh, mang theo tiếng rít gió xé tai và chấn lực kinh người, chỉ cần nàng vươn tay đỡ lấy, chấn lực võ học kia sẽ bóp nát hoàn toàn xương cốt bàn tay mảnh mai của nàng.
Đường Vãn Yên nheo mắt, nàng nhận ra thủ đoạn nham hiểm của Nghiêm Khoan. Nàng không hề rụt tay lại, tay trái khẽ động dưới ống tay áo rộng thêu chỉ máu. M mười đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc đeo bên tai trái.
Trong một sát na cực ngắn, nàng vận chuyển độc lực phóng ra một sợi Huyết Tơ Định Mệnh cực mảnh màu đỏ sẫm từ đầu ngón tay trái. Sợi tơ máu mảnh như tơ nhện lướt đi vô hình dưới ánh nến, quấn chặt lấy phần đáy của chén trà đang lao tới. Nàng dùng tơ độc để hấp thụ và giảm chấn lực võ học thô bạo của Nghiêm Khoan, biến luồng lực tay ngàn cân thành một lực đẩy nhẹ nhàng.
"Cạch."
Đường Vãn Yên vươn bàn tay trái đón lấy chén trà một cách nhẹ nhàng, không hề có một chút rung động hay đổ một giọt nước nào ra ngoài. Thế nhưng, cái giá phải trả không hề nhỏ. Luồng hỏa lực chấn chấn từ chén trà dội ngược lại khiến cổ tay trái nàng tê rát dữ dội, một vệt máu độc màu tím nhạt khẽ rướm ra dưới dải băng trắng (cái giá phải trả để duy trì tơ độc bảo mệnh).
Nghiêm Khoan chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc. Hắn không thể tin nổi một phế nhân đan điền vỡ nát lại có thể đón lấy chén trà tẩm 10 phần lực tay của hắn một cách hoàn mỹ như vậy. Hắn hoàn toàn không phát hiện ra sợi tơ máu vô hình của nàng.
"Trà của Dạ Sát Cung quả thực rất nồng nhiệt," Đường Vãn Yên thản nhiên đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt xếch sắc sảo lướt qua Nghiêm Khoan đầy vẻ chế giễu: "Nhưng lực tay của Nghiêm hộ pháp có vẻ hơi thô bạo. Lần sau, ta hy vọng được phục vụ một cách nho nhã hơn."
Nghiêm Khoan nhục nhã cắn răng, không thể nói thêm được lời nào. Hắn biết mình đã thảm bại hoàn toàn trong cuộc đối chất tâm lý và kỹ nghệ này.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên từ phía sau bức rèm lụa đen của sảnh điện. Một thiếu nữ nhỏ tuổi, khoảng 13-14 tuổi, mặc y phục nha hầu màu hồng nhạt, tóc búi hai bên như hai củ tỏi nhỏ, run rẩy bưng một khay điểm tâm ngọt bước vào.
Đó là Tiểu Yến, nha hoàn châm trà mới được sắp xếp hầu hạ nàng tại Dạ Sát Điện. Gương mặt cô bé tròn trịa đáng yêu nhưng lúc này lại nhợt nhạt vì sợ hãi. Danh tiếng "ác nữ mang độc thể" của Đường Vãn Yên đã lan truyền khắp giới ngầm, khiến một nha hầu nhỏ tuổi như nàng sợ hãi tột độ.
"Đường... Đường tiểu thư..." Tiểu Yến run rẩy quỳ xuống bên cạnh bàn trà, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Nô tỳ... dâng điểm tâm ngọt... mời tiểu thư dùng bữa."
Khay trà trên tay cô bé run bần bật, khiến các đĩa sứ va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu canh cách.
Đường Vãn Yên lướt mắt nhìn đĩa điểm tâm ngọt màu trắng tinh khiết. Nàng khẽ vươn ngón tay trái, lén nhỏ một giọt máu độc mỏng manh từ đầu ngón tay vào đĩa bánh để kiểm tra độc tính. Máu độc chạm vào bánh không hề đổi màu hay bốc khói đen, chứng tỏ điểm tâm hoàn toàn không có độc. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi đưa tay lên xoa đầu Tiểu Yến, giọng nói dịu dàng hiếm hoi vang lên:
"Đừng sợ. Ta không ăn thịt người đâu. Điểm tâm này rất ngon, ta rất thích."
Cảm nhận được bàn tay ấm áp và giọng nói dịu dàng ẩn giấu sau vẻ lạnh lùng của Đường Vãn Yên, cơ thể run rẩy của Tiểu Yến khẽ thả lỏng. Cô bé ngước đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn nàng, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp và biết ơn kỳ lạ. Sự nhút nhát ban đầu dần bị thay thế bởi sự sùng bái thầm lặng đối với vị ác nữ mang độc thể này.
Trong góc tối của sảnh điện, Hắc Ảnh – thủ lĩnh ám vệ Dạ Sát Cung – đứng ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối, chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất giữa Vãn Yên và Nghiêm Khoan, cũng như cách nàng thu phục lòng tin của Tiểu Yến. Đôi mắt hắn sau chiếc mặt nạ sắt đen khẽ dao động trước thái độ ung dung vô úy và trí tuệ thao túng tâm lý sắc bén của nàng.
Hắc Ảnh lập tức lùi vào bóng tối, di chuyển nhanh như một bóng ma tiến về phía tẩm cung của Lãnh Vô Song để báo cáo hành tung của nàng.
...
Tại tẩm cung tối tăm của Lãnh Vô Song.
Cung chủ Dạ Sát Cung ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế hắc thạch lớn, Dạ Sát Ma Kiếm đặt ngang trên gối. Lồng ngực trái của hắn vẫn còn âm ỉ đau nhói do khế ước liên kết sinh mệnh. Hắn nghe báo cáo của Hắc Ảnh, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, tỏa ra luồng sát khí hắc ám cực hạn:
"Nàng ta đón lấy chén trà của Nghiêm Khoan một cách nhẹ nhàng sao? Nàng ta thực sự không có nửa phần nội lực đan điền?"
"Báo cáo Cung chủ, thuộc hạ đã giám sát rất kỹ," Hắc Ảnh quỳ một gối dưới đất, giọng nói trầm thấp trung thực: "Đan điền của Đường tiểu thư hoàn toàn vỡ nát, nhưng nàng sở hữu một kỹ thuật điều khiển tơ độc quỷ dị vô hình, kết hợp với huyết độc trong người để hóa giải lực tay của Nghiêm hộ pháp. Hơn nữa, phong thái của nàng... không hề giống một tù nhân bị giam lỏng, nàng hoàn toàn làm chủ tâm lý của tất cả mọi người trong Dạ Sát Điện."
Lãnh Vô Song siết chặt chuôi ma kiếm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay tuấn mỹ. Hắn cảm thấy phẫn nộ tột cùng trước sự kiên cường và khả năng khống chế của nàng, nhưng sâu trong lòng, một luồng chấp niệm chiếm hữu cực đoan và tò mò về huyết độc của nàng đang nhen nhóm trỗi dậy:
"Canh giữ nàng ta thật chặt. Không được để bất kỳ nữ nhân hay kẻ ngoại đạo nào tiếp cận nàng ta ngoài Tiểu Yến. Bổn cung sẽ tự tay tìm ra kẽ hở của khế ước này."
"Tuân mệnh!" Hắc Ảnh lùi vào bóng tối.
...
Đêm đã về khuya, sương mù phương Bắc càng thêm dày đặc, bao phủ Dạ Sát Điện trong một bầu không khí u uất, tĩnh mịch. Đường Vãn Yên đã lui về phòng ngủ riêng biệt của mình, căn phòng được xây bằng đá đen kiên cố, xung quanh được canh gác nghiêm ngặt bởi Hắc Ảnh Vệ 24/7.
Nàng ngồi xếp bằng trên chiếc giường đá đen lớn, thiền định dưới sự hỗ trợ của Chuỗi Hạt Bồ Đề đeo trên cổ tay trái. Mùi hương dịu nhẹ tỏa ra từ chuỗi hạt bồ đề cổ giúp xua tan tà khí, áp chế ma niệm và giữ vững linh đài sáng suốt của nàng trước sự cám dỗ, bạo phát của huyết độc trong tim. Nàng nhắm mắt, vận chuyển Huyết Độc Kinh Mạch Pháp để ôn dưỡng các kinh mạch bị phế đang trong quá trình phục hồi.
Đột nhiên, Đường Vãn Yên kinh giác mở mắt ra. Đôi mắt xếch sắc sảo của nàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh nến leo lét.
Nàng nhạy bén phát hiện ra một dao động khí lưu bất thường, cực kỳ nhỏ nhẹ lướt qua phía ngoài cửa sổ phòng ngủ. Tiếng gió rít nhẹ mang theo một luồng sát khí ẩn tàng cực kỳ nguy hiểm.
Có kẻ đang rình rập ngoài cửa sổ.
Đường Vãn Yên khẽ mỉm cười lạnh lùng. Nàng biết, sóng gió ngầm của Dạ Sát Cung đã bắt đầu nổi lên ngay đêm đầu tiên nàng trú ngụ. Lãnh Vô Cực – thúc thúc dã tâm của Lãnh Vô Song – chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này để ám hại nàng nhằm tiêu diệt Lãnh Vô Song thông qua khế ước sinh mệnh.
Nàng không hề hoảng loạn kêu cứu thuộc hạ Dạ Sát Cung. Nàng muốn tự mình thăm dò thực lực của kẻ thù. Nàng khẽ vươn ngón tay trái, phóng ra một sợi Huyết Tơ Định Mệnh cực mảnh xuyên qua khe cửa sổ gỗ hắc thạch, gõ nhẹ lên vách đá phía ngoài như một lời cảnh cáo vô hình.
"Cạch."
Tiếng động nhỏ phát ra khiến bóng đen ngoài cửa sổ giật mình kinh hãi. Hắn không ngờ một phế nhân mang độc thể lại có khứu giác và thính giác nhạy bén đến vậy. Bóng đen lập tức lướt nhanh biến mất vào màn sương mù dày đặc phương Bắc, không dám ra tay trực diện.
Đường Vãn Yên khẽ thu hồi tơ máu, lồng ngực nàng hơi co thắt nhẹ do tiêu hao độc lực mỏng manh. Nàng biết kẻ thù chỉ đang dò đường, và âm mưu thực sự sẽ diễn ra tàn bạo hơn nhiều vào những ngày tới.
Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ khẽ mở ra. Tiểu Yến nhút nhát bước vào, tay bưng một chiếc chậu đồng chứa nước ấm để hầu hạ nàng rửa mặt trước khi đi ngủ. Cô bé cúi đầu, cung kính đi về phía giường đá đen.
"Tiểu thư... nô tỳ đến hầu hạ rửa mặt..." Tiểu Yến nhỏ giọng nói.
"Được rồi, đặt ở đó đi," Vãn Yên thản nhiên ra lệnh.
Tiểu Yến đặt chậu đồng xuống bàn gỗ, rồi lanh lợi cúi người xuống lau dọn sàn đá đen xung quanh gầm giường của Đường Vãn Yên. Cô bé chăm chỉ dọn dẹp từng góc tối của căn phòng u uất.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Yến lướt qua khoảng trống dưới gầm giường đá đen, cô bé bỗng nhiên khựng lại hoàn toàn. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng run rẩy dữ dội, chiếc giẻ lau trên tay rơi tuột xuống đất.
"Á...!"
Tiểu Yến thốt lên một tiếng kinh hãi tột độ, vội vã lùi lại phía sau, gương mặt tròn trịa cắt không còn một giọt máu, đôi mắt tròn xoe trợn trừng đầy vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm vào gầm giường tối tăm.
Đường Vãn Yên nhíu mày, đứng bật dậy khỏi giường đá đen, bước nhanh tới gần cô bé: "Tiểu Yến, có chuyện gì?"
Tiểu Yến run rẩy chỉ ngón tay vào sâu dưới gầm giường đá đen, giọng nói nghẹn ngào vì hoảng loạn tột độ:
"Đường... Đường tiểu thư... dưới đó... có máu... có một ký hiệu lạ bằng máu!"
Đường Vãn Yên nheo mắt, nàng lập tức cúi người xuống, nhìn sâu vào gầm giường đá đen tối tăm.
Ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến hắt vào, để lộ một cảnh tượng quỷ dị rợn người. Ngay trên nền đá hắc thạch phẳng nhẵn dưới gầm giường, một ký hiệu lạ hình đầu phượng hoàng đen đang khóc ra những giọt máu sẫm màu được vẽ một cách vội vã nhưng vô cùng sắc nét bằng máu tươi vẫn chưa hoàn toàn khô hẳn.
Đó chính là ấn ký tử vong của cấm vệ quân hoàng gia triều đình hắc ám, báo hiệu một âm mưu ám sát cận kề chí mạng đã thâm nhập sâu vào tận phòng ngủ của nàng ngay dưới mũi của hàng trăm ám vệ Dạ Sát Cung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!