Tuyên Chiến Giới Hắc Ám
Lòng bàn tay khổng lồ mang theo sức mạnh Phá Thiên Chưởng rít gió sập xuống, vách đá xung quanh tế đàn cổ đại bắt đầu sụp đổ sầm sầm, chôn vùi tất cả vào bóng tối.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, áp lực từ một cường giả Võ Tông đỉnh phong như Lục Vân Phi đè nặng lên vạn vật. Không khí xung quanh tế đàn bị nén chặt đến mức khó thở, những khối đá hắc thạch nặng hàng ngàn cân từ trần hang động nứt vỡ, đổ sập xuống như một trận mưa thiên thạch. Đường Vãn Yên nằm gục ở tâm tế đàn đổ nát, đan điền bị phế khiến nàng không thể vận chuyển nửa phần nội lực để né tránh. Thế nhưng, nàng không hề hoảng loạn. Đôi mắt xếch sắc sảo của nàng khẽ liếc nhìn năm vị gia chủ đang quỳ phục xung quanh.
Nàng biết, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc cứu nàng.
"Khốn kiếp!" Lãnh Vô Song gầm lên một tiếng phẫn uất. Lồng ngực trái của hắn co thắt dữ dội, ấn ký ngũ giác khế ước rực đỏ trước ngực như một thanh sắt nung đỏ thiêu đốt da thịt. Bản năng tự vệ sinh lý tối cổ đè bẹp mọi lòng tự tôn kiêu ngạo của vị Cung chủ Dạ Sát Cung. Hắn điên cuồng vung Dạ Sát Ma Kiếm, bộc phát hàng ngàn luồng kiếm khí đen tuyền của Hắc Ám Kiếm Vực để chém nát những khối đá khổng lồ đang lao xuống đầu Đường Vãn Yên.
Cùng lúc đó, Tiêu Diệc Phong cũng thét lên một tiếng đầy giận dữ. Cánh tay phải bị bỏng rách da thịt của hắn bùng nổ linh lực hỏa hệ cực hạn. Hắn lao ra trước mặt nàng, kích hoạt Lôi Hỏa Bá Thể, biến cơ thể cường tráng thành một tấm khiên thịt nóng rực để che chắn hoàn toàn cho nàng khỏi những mảnh vỡ đá nhọn hoắt. Sức mạnh của Phá Thiên Chưởng dội thẳng xuống bả vai hắn, khiến Tiêu Diệc Phong thổ huyết sẫm màu, nhưng hắn vẫn cắn răng đứng vững, không để một mảnh đá nào chạm vào người nàng. Bởi hắn biết, nếu nàng chết, đan điền hỏa hệ của hắn cũng sẽ nổ tung ngay lập tức.
Mộ Dung Phán tận dụng cơ hội kiếm khí và hỏa lực che chắn, lướt nhanh như một bóng ma mờ ảo. Thính Phong Quạt Xếp trong tay hắn xòe rộng, tạo ra một luồng gió lốc nhẹ nâng cơ thể mảnh mai của Đường Vãn Yên lên khỏi mặt đất đổ nát. Thẩm Thanh Trạch và Tạ Trường Phong nhanh chóng dọn dẹp các chướng ngại vật phía trước, mở ra một con đường máu ẩn mật dẫn ra khỏi hang động đang sụp đổ.
"Đi!" Tạ Trường Phong lạnh lùng ra lệnh, bóng dáng hắn mờ nhạt dần rồi biến mất vào bóng tối để dò đường.
Năm vị bạo chúa giới ngầm, những kẻ vốn là kẻ thù truyền kiếp của nhau, nay lại phối hợp nhịp nhàng đến kinh ngạc chỉ để bảo vệ mạng sống cho một yêu nữ phế nhân. Họ ôm lấy nàng, điên cuồng lao ra khỏi thung lũng giữa cơn mưa bão bùng của canh ba đêm muộn. Phía sau họ, tế đàn cổ đại hoàn toàn sụp sập, chôn vùi toàn bộ tàn dư của liên minh võ lâm cổ dưới đống đổ nát hoang tàn.
Thế nhưng, ngay trước khi tế đàn sụp đổ hoàn toàn, vệt máu độc màu tím đen của Đường Vãn Yên nhỏ xuống nền đá tế đàn cổ đại đột ngột phát ra một luồng khói tím mờ ảo. Dưới tác động của năng lượng trận pháp cổ xưa, vệt máu độc không hề bị nước mưa rửa trôi mà bắt đầu ăn mòn sâu vào lòng đá hắc thạch, bốc lên mùi hương ngọt lịm như hoa quỳnh nhưng mang theo độc tính biến dị đáng sợ. Mộ Dung Phán trong lúc lướt đi đã kịp liếc nhìn lại, đôi mắt đào hoa của hắn khẽ nheo lại đầy cảnh giác trước hiện tượng quỷ dị này.
...
Canh ba đêm mưa bão bùng, tại sảnh trung gian ranh giới thế lực.
Đây là một ngôi nhà sàn bằng gỗ hắc thạch kiên cố, nằm biệt lập ở vùng giáp ranh giữa Dạ Sát Cung và Thính Phong Các. Tiếng mưa rơi xối xả trên mái ngói tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở. Bên trong sảnh, một ngọn đèn dầu leo lét tỏa ra ánh sáng vàng sậm mờ ảo, hắt bóng sáu người lên những bức tường gỗ ẩm ướt.
Đường Vãn Yên ngồi yên vị trên chiếc ghế gỗ hắc thạch ở chính giữa sảnh. Gương mặt nàng nhợt nhạt không chút máu do mất máu nhiều, cổ tay phải bị thương rách sâu vẫn còn rướm nhẹ những giọt máu độc màu tím đen nhạt. Thế nhưng, phong thái của nàng lại ung dung tự tại đến kỳ lạ. Nàng chậm rãi dùng một dải lụa trắng từ không gian Khuyên Tai Huyết Ngọc để băng bó vết thương, đôi mắt xếch sắc sảo lướt qua năm nam nhân đang vây quanh mình.
Năm vị gia chủ giới ngầm hắc ám đứng xung quanh nàng, hơi thở dồn dập, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi. Lồng ngực của họ vẫn còn âm ỉ đau đớn, ấn ký ngũ giác khế ước mờ nhạt phát sáng màu đỏ máu dưới lớp y phục dạ hành rách nát. Họ vừa trải qua một trận chiến sinh tử, không phải vì danh vọng hay giang sơn, mà là vì mạng sống của chính mình bị trói buộc cưỡng ép vào tay một phế nhân.
"Keng!"
Lãnh Vô Song thô bạo ném Dạ Sát Ma Kiếm lên bàn gỗ hắc thạch, tiếng kim loại va chạm xé rách sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Hắn bước lên một bước, đôi mắt phượng sắc bén như dao găm khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Đường Vãn Yên, gầm lên qua kẽ răng:
"Yêu nữ! Ngươi đã dùng tà thuật gì để trói buộc sinh mệnh của bọn ta? Mau giao ra giải dược, nếu không bổn cung sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Đường Vãn Yên không hề sợ hãi trước sát khí ngập trời của hắn. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng và kiêu ngạo tột cùng: "Lãnh Cung chủ, bớt giận. Ngươi muốn giết ta? Cứ việc vung kiếm. Nhưng nhớ kỹ, nếu ta rách một mảng da, lồng ngực ngươi sẽ nứt ra một vết thương tương tự. Nếu ta chết... năm vị gia chủ vĩ đại của giới ngầm hắc ám sẽ cùng nổ tung kinh mạch mà chôn cùng ta. Các ngươi có dám cược mạng sống của mình không?"
"Khốn kiếp!" Tiêu Diệc Phong đập mạnh bàn tay khổng lồ xuống bàn gỗ, khiến mặt bàn nứt toác một đường dài. Cánh tay phải bị bỏng rách của hắn run rẩy vì giận dữ: "Nàng nghĩ bọn ta sẽ chịu sự khống chế của một con yêu nữ phế nhân đan điền vỡ nát như nàng sao? Bổn đường chủ sẽ đưa nàng về Lôi Hỏa Điện, dùng hỏa ngục ngàn năm để thiêu rụi tà độc trong người nàng!"
"Nực cười!" Mộ Dung Phán khẽ lắc đầu, Thính Phong Quạt Xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Giọng nói của hắn vẫn tà mị nhưng tràn đầy sự kiêng dè: "Tiêu đường chủ, hỏa lực của ngươi chỉ làm nàng ta tổn thương thêm, và người chịu đau đớn đầu tiên chính là ngươi đấy. Về Thính Phong Các của ta mới là lựa chọn tốt nhất. Ta có mạng lưới tình báo lớn nhất võ lâm, có thể tìm kiếm mọi danh y để giải trừ khế ước này."
Thẩm Thanh Trạch, Cốc chủ Dược Vương Cốc, người vốn thanh lãnh thoát tục như tiên nhân, lúc này cũng không thể giữ được sự bình tĩnh. Hắn bước lên trước, gương mặt lạnh lùng dửng dưng: "Để ta xem mạch của nàng. Dược Vương Cốc ta không tin trên đời có loại độc không thể giải."
Hắn vươn tay định cưỡng chế nắm lấy cổ tay phải đang rỉ máu của Đường Vãn Yên để kiểm tra huyết dịch. Thế nhưng, ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào dải lụa trắng, ấn ký ngũ giác trên cổ tay nàng đột ngột phát sáng màu tím rực rỡ.
"Uỳnh!"
Một luồng linh lực độc tố quỷ dị bùng nổ từ khế ước. Thẩm Thanh Trạch thét lên một tiếng trầm đục, cả cơ thể hắn bị đánh bật lùi lại ba bước, bàn tay phải tê dại hoàn toàn, kim bạc kẹp giữa các ngón tay rơi loảng xoảng xuống đất. Lồng ngực hắn co thắt dữ dội, một cơn đau thắt lòng dâng lên khiến sắc mặt hắn trắng bệch.
"Đừng dùng võ lực cưỡng ép," Đường Vãn Yên thản nhiên nâng chén trà nguội trên bàn lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ để làm dịu cổ họng khô rát. "Khế ước này là Ngũ Giác Đồng Tử Độc, liên kết trực tiếp vào linh hồn và thần kinh hệ của các ngươi. Bất kỳ hành vi cưỡng ép hay sát niệm thực tế nào nhắm vào ta đều sẽ kích hoạt phản phệ gấp mười lần. Các vị gia chủ, các ngươi là những kẻ thông minh, nên biết thế nào là thực dụng."
Sự thất bại của Thẩm Thanh Trạch khiến cả căn phòng rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Năm vị vương giả kiêu ngạo nhất thế giới ngầm lúc này hoàn toàn bất lực trước một thiếu nữ không có nửa phần nội lực. Họ nhận ra sự thật kinh hoàng: họ không thể giết nàng, không thể làm tổn thương nàng, và bắt buộc phải bảo vệ nàng bằng mọi giá.
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Tạ Trường Phong từ góc tối bước ra, giọng nói lạnh lùng cô độc sau chiếc mặt nạ bạc. Đôi mắt xám của hắn nhìn nàng như muốn nhìn thấu linh hồn nàng.
Đường Vãn Yên đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng trở nên sắc bén như dao găm: "Rất đơn giản. Ta cần một nơi an toàn để điều dưỡng kinh mạch và tìm kiếm nguyên liệu giải độc. Ta chọn Dạ Sát Điện của Lãnh Vô Song."
"Cái gì?!" Lãnh Vô Song nheo mắt, sát khí bùng lên: "Ngươi dám tự tiện quyết định địa bàn của bổn cung sao?"
"Dạ Sát Điện được xây bằng đá hắc thạch ngàn năm dưới lòng núi lửa đã tắt, kiên cố và an toàn nhất giới ngầm," Vãn Yên thản nhiên phân tích, dùng khế ước làm đòn bẩy tâm lý chiến thượng lưu để chia rẽ sự liên kết giữa họ. "Hơn nữa, ta biết các ngươi không tin tưởng nhau. Nếu ta ở Dạ Sát Điện, Lãnh Cung chủ sẽ là người chịu áp lực bảo vệ ta lớn nhất. Nhưng bốn vị còn lại... các ngươi cứ việc phái ám vệ của mình đến giám sát Dạ Sát Điện 24/7. Như vậy, không ai có thể lén lút độc chiếm ta để tìm giải dược riêng."
Lời đề xuất thực dụng và sắc bén của nàng lập tức đánh trúng vào sự nghi kỵ, ghen tuông lãnh thổ vốn có giữa năm vị gia chủ. Họ không tin tưởng nàng, và càng không tin tưởng lẫn nhau.
"Được!" Mộ Dung Phán cười lạnh, ánh mắt tà mị lướt qua Lãnh Vô Song: "Ta đồng ý. Thính Phong Các sẽ phái mười hai ám vệ xuất sắc nhất đến túc trực quanh Dạ Sát Điện. Chỉ cần nàng ta rụng một sợi tóc, ta sẽ hỏi tội Dạ Sát Cung."
"Lôi Hỏa Đường cũng sẽ phái hộ vệ hạng nặng đến!" Tiêu Diệc Phong gầm lên, đôi mắt hổ rực lửa: "Lãnh Vô Song, nếu ngươi để cấm vệ quân hoàng gia chạm vào nàng ta, bổn đường chủ sẽ tự tay san phẳng Dạ Sát Cung của ngươi!"
Tạ Trường Phong và Thẩm Thanh Trạch cũng im lặng gật đầu, đồng ý với thỏa thuận tạm thời này. Sự rạn nứt quân sự và ghen tuông lãnh thổ ngầm giữa năm gia tộc lớn nhất giới hắc ám chính thức bắt đầu, chỉ vì sự hiện diện của một thiếu nữ phế nhân.
Lãnh Vô Song đứng giữa sảnh, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì phẫn nộ nhưng bất lực. Hắn rút ra từ trong ngực áo một thẻ bài bằng sắt đen khắc hình đầu lâu tỏa ra luồng khói đen lạnh lẽo – Dạ Sát Lệnh. Hắn ném mạnh thẻ bài xuống trước mặt nàng.
"Cầm lấy!" Lãnh Vô Song rít qua kẽ răng: "Đây là Dạ Sát Lệnh. Có nó, thuộc hạ của bổn cung sẽ không dám vô lễ với ngươi dọc đường. Nhưng nhớ kỹ, Đường Vãn Yên, ngươi chỉ là một tù nhân được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của Dạ Sát Cung mà thôi!"
Đường Vãn Yên vươn những ngón tay mảnh mai đón lấy Dạ Sát Lệnh, khẽ vuốt ve hoa văn đầu lâu sắc nét. Nàng đứng dậy, trường bào đỏ sẫm rách nát nhẹ nhàng lay động dưới cơn gió lạnh lùa qua khe cửa. Nàng không hề có vẻ gì là một tù nhân, ngược lại, phong thái của nàng uy nghiêm, ung dung như một nữ hoàng đang chuẩn bị tiếp quản vương quốc mới.
"Hắc Ảnh!" Lãnh Vô Song ra lệnh lớn hướng về phía cửa sảnh.
Bóng tối ngoài cửa khẽ dao động, một nam tử cao lớn đeo mặt nạ sắt đen, mặc hắc giáp nặng nề bước vào, quỳ một gối xuống đất: "Có thuộc hạ!"
"Truyền lệnh của ta, chuẩn bị xe ngựa kiên cố nhất. Đưa nàng ta về Dạ Sát Điện ngay lập tức!"
"Tuân mệnh!" Hắc Ảnh khẽ liếc nhìn Đường Vãn Yên đầy kinh ngạc trước khi lùi vào bóng tối.
...
Canh năm, tại cổng chính của Dạ Sát Điện.
Cơn mưa bão bùng đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa lạnh buốt rơi tí tách từ những mái ngói bằng đá đen. Dạ Sát Điện sừng sững hiện ra trong sương mù phương Bắc như một pháo đài khổng lồ bằng đá hắc thạch tối tăm, u uất và canh gác nghiêm ngặt bởi hàng trăm ám vệ mặc hắc y.
Đường Vãn Yên bước xuống khỏi xe ngựa dưới sự áp giải cưỡng ép nhưng đầy cẩn trọng của Lãnh Vô Song. Gót giày thêu chỉ máu của nàng chạm vào nền đá đen ẩm ướt, để lại những vệt nước mờ ảo. Nàng dừng lại trước thềm điện, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo và u tối đặc trưng của Dạ Sát Cung đang bao trùm lấy vạn vật.
Năm vị gia chủ giới ngầm đứng phía sau nàng dưới màn sương đêm, ánh mắt của họ đều khóa chặt vào bóng lưng mảnh mai của nàng. Sát ý, sự nghi kỵ, lòng căm ghét khế ước và cả sự ghen tuông chiếm hữu điên cuồng đang cuộn trào trong mắt năm vị nam nhân kiêu ngạo nhất võ lâm.
Đường Vãn Yên khẽ quay đầu lại. Gương mặt nhợt nhạt của nàng dưới ánh trăng tàn hiện lên một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ ma mị và làm chủ thế trận. Nàng giơ cao tấm Dạ Sát Lệnh trong tay, ánh mắt xếch sắc sảo nhìn thẳng vào năm kẻ thù từng dồn nàng vào đường cùng.
Cuộc chiến này, nàng không còn là kẻ đi trốn.
Nàng chính thức bước vào Dạ Sát Điện, bắt đầu dùng huyết độc để thao túng và chia rẽ giới ngầm hắc ám từ bên trong. Chiến tuyên của nàng đã phát ra, và năm vị bạo chúa kia... sẽ phải tự nguyện quỳ gối dưới chân nàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!