Nhạc nềnShizima

Tàn Tro Đáy Vực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa đêm buốt lạnh trút xuống từ đỉnh Vách đá Vô Vọng, gột rửa những vệt máu tươi bết chặt trên y phục đỏ sẫm rách nát của Đường Vãn Yên. Nàng nằm bất động trên bãi bùn nhão dưới đáy vực, nửa gương mặt chìm trong làn nước lạnh buốt bốc mùi mục rữa của lá cây và sulfur. Nước mưa xối xả tràn vào khóe mắt, kéo theo vị mặn chát của máu và bùn đất, nhưng nàng không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay.


Đau. Cơn đau không chỉ đến từ những vết cào xé ngoài da thịt, mà nó xuất phát từ sâu trong đan điền của nàng. Đan điền – nơi từng là niềm tự hào của một thiên tài Đường gia, nơi tụ hội của luồng chân khí độc môn cuồn cuộn – giờ đây đã hoàn toàn vỡ nát. Nó giống như một lò luyện khí bằng đất nung bị đập vỡ vụn bằng búa tạ, mỗi một mảnh vỡ sắc nhọn đều đang găm thẳng vào kinh mạch, rò rỉ ra những luồng độc lực hỗn loạn, tàn phá phế phủ của nàng từ bên trong. Mỗi nhịp thở nhẹ cũng đủ khiến lồng ngực nàng co thắt dữ dội, dâng lên một ngụm máu đen tím nghẹn ứ nơi cổ họng.


Trong bóng tối mịt mù của đáy vực, ký ức kinh hoàng về Đêm Diệt Môn Đường Gia Trang lại ùa về như một cơn ác mộng chân thực đến nghẹt thở. Tiếng lửa cháy bập bùng thiêu rụi những tẩm điện nguy nga, tiếng gào thét thảm thiết của gia nhân, và cả nụ cười nham hiểm của Lục Vân Phi – trưởng lão liên minh võ lâm cổ. Hắn đã đứng đó, vung Phá Thiên Chưởng đánh nát đan điền của nàng, lạnh lùng tuyên bố xóa sổ Đường gia khỏi bản đồ võ lâm hắc ám. Và đau đớn hơn cả là sự phản bội của nhị thúc Đường Hoài Nam, kẻ vì vinh hoa phú quý đã mở cổng trang viên dẫn đường cho kẻ thù diệt môn dòng tộc.


“Vãn Yên... chạy đi...”


Tiếng thì thầm khàn đục của lão quản gia Đường Phúc vang lên bên tai nàng trước khi ông đẩy nàng xuống vực sâu vạn trượng này. Ông đã dùng chính thân xác già nua của mình, hứng chịu hàng chục mũi tên độc của sát thủ liên minh để che chở cho nàng thoát đi.


Đường Vãn Yên siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay nhão bùn đến bật máu. Nàng không được chết. Nàng là người thừa kế duy nhất còn sống sót của Đường gia. Mối thù diệt môn chưa trả, xương máu của cha nàng, của Đường Phúc và hàng trăm nhân mạng Đường gia vẫn chưa thể nhắm mắt. Nàng phải sống, dù có phải biến thành ác quỷ, dù có phải bò lên từ đống tàn tro của địa ngục.


Nàng dùng chút sức tàn cuối cùng, nghiến răng chống tay xuống bùn nhão, khó nhọc lật nghiêng người. Cơn đau từ đan điền vỡ nát bùng lên khiến nàng thét không ra tiếng, tầm mắt tối sầm lại. Nàng nằm thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khi thị giác dần khôi phục trong bóng tối ẩm ướt, nàng nhìn thấy một bóng người gầy còng nằm sấp cách đó không xa, nửa thân người đã bị bùn đất vùi lấp.


Đó là Đường Phúc.


Nàng bò về phía ông. Đoạn đường chỉ dài chưa đầy mười bước chân nhưng đối với một phế nhân đứt đoạn kinh mạch như nàng lúc này lại dài như cả một kiếp người. Nàng bò bằng khuỷu tay, kéo lê thân thể rách nát qua những phiến đá nhọn hoắt dưới đáy vực. Máu từ những vết thương mới lại rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt.


Khi chạm vào bàn tay lạnh ngắt, cứng đờ của Đường Phúc, nước mắt của Vãn Yên cuối cùng cũng rơi xuống, nóng hổi trên làn da xám xịt của ông. Người lão bộc trung thành cả đời vì Đường gia, đến chết vẫn giữ tư thế che chắn hướng về phía nàng rơi xuống. Trên dái tai trái của ông, một chiếc khuyên tai bằng ngọc đỏ sẫm vẫn lấp lánh một sắc sáng ma mị dưới ánh trăng tàn bị mây đen che phủ.


Khuyên Tai Huyết Ngọc.


Đây là bảo vật không gian truyền thế của Đường gia mà cha nàng đã giao cho Đường Phúc cất giữ trước đêm thảm sát. Đường Vãn Yên run rẩy vươn tay, tháo chiếc khuyên tai ra khỏi tai của Đường Phúc. Ngay khi ngón tay đẫm máu độc của nàng chạm vào huyết ngọc, một luồng thần thức ấm áp nhưng quỷ dị lập tức tràn vào não bộ. Chiếc khuyên tai tự động nhận chủ, mở ra một không gian trữ vật rộng khoảng mười mét khối bên trong.


Nàng cảm nhận được trong không gian đó có một ít linh thạch sơ cấp, vài lọ dược liệu thô và cuốn Đường Gia Độc Phổ bản sao mà nàng từng tự tay chép lại. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là dòng máu độc cổ xưa trong tim nàng – thứ huyết mạch di truyền từ mẫu thân Liễu Thanh Nhã – đang bắt đầu có phản ứng với năng lượng của huyết ngọc. Dòng máu độc vốn bị phong ấn bấy lâu nay bỗng nhiên rạo rực, chảy ngược vào các kinh mạch đứt đoạn của nàng, cố gắng tạo ra một tuần hoàn mới thay thế cho đan điền đã mất.


Nàng chính thức bước vào cảnh giới Độc Đồ Sơ Kỳ. Máu của nàng giờ đây đã mang độc tính tím đen nhạt, dù chưa đủ để đối đầu với các cao thủ võ lâm, nhưng đã có thể dùng làm vũ khí tự vệ thụ động.


Đột nhiên, một tiếng sột soạt trầm thấp vang lên từ bụi gai đen rậm rạp phía sau phiến đá lớn.


Đường Vãn Yên lập tức nằm im, nín thở. Đôi mắt xếch sắc sảo của nàng nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng tối.


Một mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa và sulfur xộc vào mũi nàng. Từ trong bụi rậm, một cặp mắt phát ra ánh sáng xanh lục sẫm, tràn đầy sát khí đói khát hiện ra. Đó là một con sói độc đáy vực – loài linh thú biến dị cấp thấp chuyên ăn xác thối và những sinh vật suy kiệt rơi xuống đáy vực này. Thân hình nó gầy trơ xương nhưng cơ bắp săn chắc, bộ lông xám xịt bết dính đầy dịch độc màu xanh lá cây.


Con sói độc chậm rãi bước ra, mũi nó khịt khịt trong không khí, nhanh chóng khóa chặt mùi máu tươi phát ra từ bả vai rách nát của Đường Vãn Yên. Nó gầm gừ một tiếng trầm thấp, nanh vuốt sắc nhọn cào xuống nền đá ẩm ướt, chuẩn bị lao vào xé xác con mồi yếu ớt trước mặt.


Đường Vãn Yên nằm im dưới đất, tay phải âm thầm mò mẫm xung quanh. Ngón tay nàng chạm vào một mảnh đá hắc diệu thạch nhọn hoắt nằm nửa dưới bùn. Nàng siết chặt mảnh đá, đôi mắt lạnh lùng không một chút sợ hãi. Nàng biết mình lúc này không có một chút nội lực nào của Đường gia cũ, đan điền trống rỗng và vỡ nát hoàn toàn khiến nàng không thể tụ khí để thi triển khinh công hay ám khí quy chuẩn.


Nếu nàng cố tình vận chuyển chân khí cũ, đan điền vỡ nát sẽ lập tức phản phệ, khiến nàng thổ huyết mà chết trước khi con thú chạm vào người.


Nàng chỉ có một cơ hội duy nhất: dùng chính huyết độc trong người để phản sát.


Con sói độc không thể kiên nhẫn hơn. Nó gầm lên một tiếng xé lòng, bốn chân đạp mạnh vào đá nhọn, lao vút tới như một mũi tên xám. Móng vuốt sắc nhọn của nó hướng thẳng vào cổ họng của nàng.


Đường Vãn Yên nghiêng đầu tránh né trong gang tấc, nhưng bả vai phải của nàng vẫn bị móng vuốt của con sói cào rách một mảng lớn. Cơn đau thấu xương tủy ập đến, nhưng nàng không hề kêu rên một tiếng. Ngay khoảnh khắc con sói áp sát, nàng vung mảnh đá hắc diệu thạch trong tay trái đâm mạnh vào hông nó.


Mảnh đá chỉ có thể rạch một đường nông trên lớp da dày của con thú. Con sói bạo nộ, quay đầu lại, há cái mồm đầy răng nanh sắc nhọn tẩm kịch độc xanh lè, cắm ngập vào bả vai phải của nàng.


Răng nanh cắn sâu vào thịt, máu tươi của Đường Vãn Yên phun trào. Nhưng máu của nàng không phải là dòng máu đỏ bình thường, mà là Huyết Độc Tinh Khiết màu tím đen nhạt của Độc Đồ Sơ Kỳ.


Ngay khi máu độc của nàng tràn vào khoang miệng và huyết quản của con sói, kỹ năng Huyết Độc Hộ Thể tự động kích hoạt. Một lớp màng bảo vệ màu tím sậm mờ ảo đột ngột bùng phát quanh thân thể nàng, đẩy lùi lực cắn của con thú. Đồng thời, dòng máu độc cổ xưa mang theo độc tính ăn mòn cực hạn bắt đầu phát huy tác dụng tàn bạo.


Con sói độc bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt xanh lục của nó trợn trừng lên đầy kinh hoàng. Nó buông bả vai nàng ra, lùi lại vài bước, liên tục lắc đầu và rên rỉ thảm thiết.


Từ trong miệng nó, một luồng khói đen bốc lên nghi ngút, đi kèm với mùi khét lẹt của thịt xương bị ăn mòn bởi axit cực mạnh. Chất độc từ máu của Vãn Yên lan tỏa với tốc độ kinh hoàng, biến toàn bộ khoang miệng, lưỡi và thực quản của con thú thành một vũng nước đen thối rữa chỉ trong vài nhịp thở.


Con sói độc điên cuồng cào cấu vào mõm mình, da thịt trên mặt nó bắt đầu bong tróc, lộ ra xương sọ trắng ở những nơi máu độc chảy qua. Nó giãy giụa dữ dội trên mặt đất ẩm ướt, rồi đổ gục xuống bên cạnh phiến đá, co giật vài cái trước khi hoàn toàn bất động trong vũng máu đen tím rữa nát của chính mình.


Đường Vãn Yên nằm ngửa trên bùn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trận chiến ngắn ngủi nhưng tiêu hao toàn bộ sinh lực mỏng manh của nàng. Vết cắn sâu ở vai phải tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương của sốt độc – tác dụng phụ của việc bộc phát Huyết Độc Hộ Thể khi cơ thể quá yếu ớt. Nàng cảm thấy cơ thể mình đang lạnh dần đi, ý thức bắt đầu mơ màng.


Từ trong màn sương mù ẩm ướt của đêm mưa, một bóng đen nhỏ bé, gầy gò đang nhanh chóng tiếp cận nàng.


Đường Vãn Yên cố gắng nhấc tay lên phòng ngự, nhưng toàn thân tê liệt. Nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết nếu đó là một con thú dữ khác.


Nhưng không có móng vuốt nào cắm vào thịt nàng. Thay vào đó là một bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng ấm áp nhẹ nhàng chạm vào trán nàng, dán lên đó một nắm lá thuốc hoang dã đã được giã nát.


Nàng mở mắt ra.


Đứng trước mặt nàng là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, dáng người gầy gò, mặc bộ y phục vải thô vá chằng vá đụp lấm lem bùn đất. Gương mặt cậu bé nhem nhuốc nhưng đôi mắt lại sáng trong và tràn đầy sự lo lắng, xót xa. Cậu bé không thể nói, cũng không thể nghe, chỉ dùng đôi tay run rẩy để băng bó vết thương trên vai nàng bằng những dải vải thô sạch sẽ.


A Mộc.


Đường Vãn Yên nhận ra cậu bé. Đây là đứa trẻ câm điếc mồ côi mà nàng từng cứu sống khỏi bãi tha ma ngoại thành trấn Hắc Phong nửa năm trước, khi nàng còn là đại tiểu thư cao quý của Đường gia. Không ngờ, đứa trẻ mang thể chất miễn dịch độc tố tự nhiên này lại âm thầm đi theo nàng, tìm thấy nàng dưới đáy vực sâu chết chóc này.


A Mộc ra hiệu bằng tay đầy lo lắng, chỉ vào vết thương trên vai nàng rồi chỉ lên phía trên vách đá cao vút. Cậu bé muốn cõng nàng rời khỏi đây.


Đường Vãn Yên khẽ lắc đầu, khóe môi nhợt nhạt nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, kiên nghị. Nàng tựa lưng vào vách đá dựng đứng, cảm nhận dòng máu độc trong tim đang dần ổn định trở lại sau khi hấp thụ năng lượng từ Khuyên Tai Huyết Ngọc.


Khi ánh sáng tím nhạt của huyết độc dần thu liễm vào trong da thịt, tầm mắt nàng vô tình quét qua lớp rêu phong ẩm ướt phủ đầy trên vách đá hắc thạch ngay bên cạnh chỗ nàng ngồi.


Dưới làn nước mưa xối xả trôi đi lớp bùn đất bám ngoài, một ký hiệu cổ xưa hiện ra mờ nhạt.


Đó là ký hiệu một đóa hoa độc năm cánh uốn lượn quấn quanh một mũi tên ngược – ám hiệu ẩn mật nhất của Đường gia, chỉ có người thừa kế dòng chính mới được dạy để nhận biết.


Ám hiệu này chỉ ra rằng, ngay phía sau vách đá tưởng chừng như liền khối này là một mật đạo ngầm ẩn mật, dẫn thẳng ngược trở lại phế tích Đường Gia Trang phía trên mà không cần phải leo lên vách đá vạn trượng hiểm trở kia.


Đường Vãn Yên siết chặt chiếc Khuyên Tai Huyết Ngọc trong tay, ánh mắt xếch sắc sảo lóe lên tia sáng lạnh lẽo như dao găm dưới đêm mưa.


Lục Vân Phi, Đường Hoài Nam, và cả liên minh võ lâm cổ thối nát kia... Hãy đợi đấy.


Đường Vãn Yên ta chưa chết. Và khi ta trở lại, ta sẽ bắt toàn bộ năm vị gia chủ thống trị thế giới ngầm kia, cùng toàn bộ kẻ thù của Đường gia, phải quỳ gối run rẩy dưới chân ta.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!