Trừng Phạt Kẻ Phản Bội
Tiếng rè rè lạnh lẽo từ đài phát thanh chợ đen vừa tắt, nhưng dư âm từ lời đe dọa tàn bạo của Trương Hổ vẫn còn lơ lửng trong không khí ẩm mốc của hầm rượu cổ. Ánh sáng tím nhạt từ chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực của Thẩm Thanh Dao nhấp nháy đều đặn ở con số 40 nhịp một phút, hắt lên gương mặt nhợt nhạt, không chút cảm xúc của nàng.
Tống Hàn Giang, gã đại ca Huyết Long Đường vừa mất đi mười phần mười lượng máu tương thích, đang ngồi tựa vào chiếc ghế gỗ rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chiếc nhẫn máu Ngũ Giác trên ngón tay gã thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đỏ thẫm, như một sợi xích vô hình trói chặt lấy sinh mệnh gã vào nhịp đập lâm sàng của người con gái trước mặt.
"Trương Hổ đã chiếm bể nước ngọt," Lục Tà Dương trầm giọng phá vỡ sự im lặng. Bóng tối xung quanh gã cuộn xoáy như một con dã thú đang đói mồi. "Chúng ta phải xuất quân ngay lập tức. Nếu không, toàn bộ thuộc hạ của tôi ở khu ranh giới sẽ chết khát trước khi đặc nhiệm Aegis tràn xuống."
"Chưa phải lúc," Thanh Dao lạnh lùng lên tiếng. Nàng chậm rãi bước xuống từ bàn mổ, mặc dù hai chân gầy gò vẫn còn run rẩy nhẹ dưới lớp áo choàng cách ly bọc chì xám rách. Bàn tay phải của nàng đã xám đen mờ đục hoàn toàn, các đầu ngón tay co quắp cứng đờ, vô lực buông thõng bên hông. Nàng dùng bàn tay trái thon gầy để vuốt lại nếp áo, ánh mắt xám tro tĩnh lặng nhìn lướt qua năm vị gia chủ hắc ám.
"Ý cô là gì?" Diệp Thương Lan nhíu mày, tay hắn vẫn đặt trên chuôi thanh phong kiếm. Cơn đau buốt xương từ nhẫn khế ước vừa dịu đi, nhưng lòng kiêu ngạo của vị minh chủ phong hệ vẫn khiến hắn không phục.
"Trước khi đối đầu với Thiết Sa Bang và đặc nhiệm Aegis, chúng ta phải nhổ sạch cái gai trong lòng," Thanh Dao bước đến cạnh chiếc hộp gỗ rỉ sét, dùng tay trái nhặt lên bộ Kim châm hợp kim bạc rỉ sét. Mười hai cây kim bạc lấp lánh sắc tím thẫm dưới ánh đèn lân tinh mờ ảo. "Tần Phong. Hắn biết rõ mọi ngóc ngách của phòng khám ngầm, biết rõ phương pháp điều hòa độc tố của tôi. Nếu để hắn tiếp tục tự do ở khu ranh giới, Nghiêm Minh sẽ có được bản đồ chi tiết của toàn bộ hệ thống cống ngầm này trước khi chúng ta kịp hành động."
Bạch Vô Song khẽ phẩy chiếc quạt giấy hợp kim, nụ cười giả tạo trên môi gã tắt ngấm: "Thông tin từ mạng lưới tình báo Vực Sâu Các của tôi vừa xác nhận, Tần Phong đang ẩn nấp tại Sòng bạc ranh giới phía Bắc. Hắn đang ăn chơi xa hoa bằng số tiền thưởng tuổi thọ sinh học mà Aegis ban cho sau khi bán đứng phòng khám của Tần Thiết sư phụ."
Nghe đến cái tên 'Tần Thiết', lồng ngực Thanh Dao khẽ thắt lại. Hình ảnh người thầy già nua bị thanh kiếm cao tần của Nghiêm Minh chém nát vai ngay trước mắt nàng mười ngày trước hiện về như một vết thương rỉ máu. Lòng căm thù cuộn trào trong huyết quản, kích thích lõi độc chất trong tim nàng phát ra một luồng ánh sáng tím thẫm rực rỡ qua lớp băng gạc trước ngực.
"Chuẩn bị xe," Thanh Dao ra lệnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh đến thấu xương. "Chúng ta đi đòi nợ."
***
Sòng bạc ranh giới phía Bắc Phân khu 13 là một phế tích nhà ga xe lửa cũ được cải tạo lại, ngập tràn ánh sáng neon màu xanh lam và khói thuốc súng hóa học rẻ tiền. Tiếng la hét cuồng loạn của những kẻ đánh cược tuổi thọ sinh học hòa lẫn với tiếng nhạc kim khí chói tai tạo nên một bầu không khí điên rồ, hỗn loạn.
Tại căn phòng VIP sang trọng nhất trên tầng hai, Tần Phong đang nằm dài trên chiếc ghế sofa da thú, tay ôm hai cô gái trẻ trang điểm đậm. Trên cổ tay gã, chiếc vòng đeo tay công nghệ hiển thị con số tuổi thọ sinh học lên đến mười năm – một con số xa xỉ mà một y sĩ nghèo khổ ở khu ổ chuột cả đời cũng không dám mơ tới. Gã đang cười đùa tự phụ, tay cầm ly rượu tổng hợp đắt tiền, hoàn toàn không biết rằng tử thần đang bước lên cầu thang rỉ sét.
"Rắc!"
Toàn bộ hệ thống đèn neon của sòng bạc đột ngột tắt ngấm. Bóng tối dày đặc như một tấm màn đen khổng lồ đổ ập xuống, nuốt chửng mọi ánh sáng trong vòng vài giây. Tiếng la hét hoảng loạn bùng nổ dưới sảnh chính.
"Có chuyện gì thế? Đứa nào ngắt điện?" Tần Phong bật dậy, gạt hai cô gái ra, đôi mắt hẹp dài lóe lên luồng khí nén màu hồng nhạt. Dị năng điều hòa khí thể Cấp C của gã bắt đầu kích hoạt, tạo ra một màng bảo vệ bằng khí nén mỏng xung quanh cơ thể.
"Tần Phong, đã lâu không gặp," một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc vang lên từ phía cửa sổ.
Hắc Phong, sát thủ bóng tối của Hắc Dạ Hội, từ từ bước ra từ một góc khuất hoàn toàn không có ánh sáng. Thanh trường đao đen kịt không phản chiếu ánh sáng của hắn đã tuốt vỏ, chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn ra ban công. Đồng thời, từ phía cửa chính, Lục Tà Dương bước vào, bóng tối dưới chân gã kéo dài ra như những xúc tu dã thú, khóa chặt toàn bộ căn phòng.
"Thẩm... Thẩm Thanh Dao?" Tần Phong run rẩy khi nhìn thấy thân ảnh gầy gò khoác áo choàng chì bước vào sau Lục Tà Dương. Ánh sáng tím nhạt từ vết sẹo mạng nhện trước ngực nàng rọi thẳng vào đôi mắt hoảng hốt của gã.
"Mày... mày chưa chết? Nghiêm Minh đã đâm xuyên tim mày rồi cơ mà!" Tần Phong lùi lại phía sau, tay phải lén lút thò vào túi áo khoác định bấm nút thiết bị định vị sinh học để báo động cho đặc nhiệm Aegis.
"Đang tìm cái này sao?"
Từ trong tai nghe liên lạc, giọng nói nghịch ngợm của hacker Vy Vy vang lên kèm theo tiếng bíp bíp của thuật toán giải mã: "Sóng định vị của mày đã bị tao bẻ khóa và chuyển hướng về hố rác thải sinh hóa rồi, thằng phản bội ạ. Cứ tự nhiên bấm đi."
Tần Phong mặt cắt không còn một giọt máu. Gã điên cuồng bộc phát toàn bộ dị năng điều khí nén, tạo ra một luồng gió nén cực mạnh quét ngang phòng để đẩy lùi Lục Tà Dương và Hắc Phong.
"Cút ra!"
Nhưng ngay khi luồng khí nén vừa thành hình, Diệp Thương Lan đã bước lên một bước, phong kiếm mỏng như cánh ve vung lên một đường bán nguyệt hoàn hảo. Dị năng phong hệ Cấp A của hắn bộc phát cực hạn, tạo ra một vùng chân không tuyệt đối xung quanh Tần Phong, triệt tiêu hoàn toàn luồng khí nén của gã trước khi nó kịp chạm vào người Thanh Dao.
"Hự!"
Tần Phong bị mất dưỡng khí đột ngột, lồng ngực thắt lại đau đớn, ngã quỵ xuống sàn nhà. Gã không thể tụ khí, dị năng điều khí của gã hoàn toàn bị phong lực của Diệp Thương Lan nghiền nát.
Lục Tà Dương bước tới, một xúc tu bóng tối từ dưới đất lao lên, bóp chặt lấy cổ họng Tần Phong, nhấc bổng gã lên không trung. Chiếc nhẫn khế ước trên ngón tay Lục Tà Dương tỏa ra hắc khí lạnh lẽo, phản chiếu sự phẫn nộ tột cùng của gã gia chủ hắc ám khi phải đi dọn dẹp kẻ phản bội cho con nhóc này.
"Van xin... van xin các người..." Tần Phong ú ớ, hai chân giãy giụa điên cuồng, đôi mắt hẹp dài ngập tràn sự sợ hãi tột cùng trước cái chết. Gã nhìn về phía Thanh Dao, giọng khản đặc cầu xin: "Thanh Dao... chúng ta là đồng môn mà! Chúng ta đều được Tần Thiết sư phụ nuôi dưỡng... Sư phụ trên trời có linh thiêng chắc chắn không muốn thấy chúng ta tàn sát lẫn nhau đâu! Tôi bị Aegis ép buộc... tôi không có lựa chọn!"
"Sư phụ?"
Thanh Dao bước đến trước mặt Tần Phong, tay trái của nàng cầm ba cây kim châm hợp kim bạc rỉ sét. Ánh sáng tím từ đầu kim phản chiếu vào đôi mắt xám tro lạnh lùng không một chút hơi ấm của nàng.
"Khi anh lén lút thu thập mẫu máu độc của Giám sát viên Lý để làm bằng chứng chỉ điểm, anh có nghĩ đến sư phụ không? Khi anh dắt Nghiêm Minh đến san phẳng phòng khám, nghe tiếng sư phụ ho rách phổi cầu xin anh dừng lại, anh có nghĩ đến công ơn nuôi dưỡng mười lăm năm qua không?"
Giọng nói của nàng rất nhẹ, rất chậm, nhưng mỗi câu chữ đều như một mũi dao đâm thẳng vào lòng hèn nhát của gã phản bội.
"Tôi... tôi..."
"Anh bán đứng chúng tôi để đổi lấy mười năm tuổi thọ sinh học này sao?" Thanh Dao nhìn vào chiếc vòng đeo tay phát sáng xanh trên cổ tay Tần Phong. Nàng khẽ vẫy tay trái, ba cây kim bạc lập tức phóng ra với tốc độ cực nhanh, đâm chính xác vào ba huyệt đạo lớn trên cánh tay phải của gã.
"Aaa!"
Tần Phong gào thét thảm thiết. Độc tố sinh học nguyên bản truyền từ ngón tay Thanh Dao qua các rãnh siêu nhỏ trên thân kim bạc, đi thẳng vào kinh mạch dẫn khí của gã. Làn da xung quanh mũi kim lập tức sủi bọt axit nhẹ, chuyển sang màu tím xám hoại tử. Các sợi thần kinh sinh học điều khí dưới da gã bị độc tố ăn mòn, đứt gãy từng sợi một phát ra những tiếng nổ siêu vi rùng rợn.
Nàng không dừng lại. Mặc cho bàn tay phải đang bắt đầu tê liệt hoàn toàn, các khớp xương ngón tay đau nhức dữ dội do bộc phát dẫn độc nồng độ cao dội ngược, Thanh Dao vẫn nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau xé rách lồng ngực. Nàng tiếp tục rút ra thêm chín cây kim bạc nữa từ hộp gỗ, vung tay phóng liên tiếp vào chín tử huyệt kinh mạch trên ngực và hai chân của Tần Phong.
"Bập! Bập! Bập!"
Mười hai cây kim bạc cắm chi chít trên cơ thể Tần Phong, tạo thành một trận pháp độc tố thu nhỏ. Độc huyết tối cổ ăn mòn sâu vào tủy xương, phế bỏ hoàn toàn và vĩnh viễn dị năng điều khí Cấp C của gã. Vòng đeo tay công nghệ của gã nhấp nháy liên tục rồi tắt ngấm, toàn bộ mười năm tuổi thọ sinh học bị độc tố phân rã thành hư vô.
Lục Tà Dương buông xúc tu bóng tối, để Tần Phong rơi bịch xuống đất như một bao tải rách. Gã phản bội lúc này chỉ còn là một kẻ phế nhân, toàn thân co giật, da dẻ xám xịt, mạch máu nổi rõ sắc xanh đen hoại tử.
"Hắc Phong, quăng hắn ra bãi rác thải y tế phía sau phân khu," Thanh Dao lạnh lùng ra lệnh, tay phải của nàng lúc này đã tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán nàng do quá tải nhịp tim lâm thời.
Hắc Phong bước tới, nắm lấy cổ áo Tần Phong kéo lê trên sàn nhà rỉ sét.
Tần Phong nằm trên đất, dị năng biến mất vĩnh viễn khiến gã rơi vào trạng thái điên loạn. Gã nhìn Thanh Dao bằng đôi mắt đỏ ngầu oán hận, đột ngột cười lên điên cuồng, tiếng cười khản đặc vang vọng khắp sòng bạc đổ nát:
"Ha ha ha! Thẩm Thanh Dao! Mày nghĩ mày thắng rồi sao? Mày phế tao thì mày cũng không sống nổi đâu! Nghiêm Minh đã có mẫu máu độc của mày từ tử thi Giám sát viên Lý rồi! Hắn đang chế tạo thứ có thể giết chết mày vĩnh viễn! Nghiêm Minh đã có mẫu máu độc của mày!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!