Nước Cờ Đầu Tiên Của Nữ Vương
Luồng hắc khí màu tím thẫm từ mắt trái của Thẩm Thanh Dao chậm rãi tan ra, để lộ nhãn đồng màu xám tro tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Nàng không vội vàng ngồi dậy, cũng không biểu lộ bất kỳ sự hoảng loạn nào trước năm luồng áp bách dị năng đang cuộn xoáy dữ dội xung quanh chiếc bàn mổ.
Dưới lòng đất của hầm rượu cổ Lục Tà Dương, tiếng sóng từ trường từ chiếc máy phát vẫn u u chạy, nhưng không khí đã cô đặc lại đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể kích nổ một trận chiến sinh tử. Mùi đồng cháy của độc tố lân tinh rò rỉ từ lồng ngực nàng quyện với mùi rượu vang lên men lâu năm tạo nên một hỗn hợp không khí ngột ngạt, tanh nồng.
"Cô tỉnh rồi." Giọng của Lục Tà Dương lạnh lẽo như băng tuyết dưới đáy sâu Phân khu 13. Gã đứng thẳng người, áo choàng đen viền lông vũ rủ xuống, che giấu bàn tay trái đang run rẩy nhẹ do dư chấn của cơn co thắt khế ước. Đôi mắt chim ưng của gã khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Thanh Dao, cố gắng tìm kiếm một tia dao động tâm lý nhỏ nhất.
Thanh Dao chậm rãi nghiêng đầu. Vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực nàng – nơi vừa được Hồng Cô dùng chỉ tơ tằm biến tính khâu kín – nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy mỗi khi nàng hít thở. Làn da tay phải của nàng đã hoàn toàn bị xám đen mờ đục, các đầu ngón tay co quắp không còn một chút cảm giác. Đó là cái giá vật lý tàn khốc của việc quá tải độc tố lân tinh từ trận chiến với Nghiêm Minh. Nàng khẽ cử động tay trái, chạm vào chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực. Con số hiển thị là 40 nhịp một phút. Một nhịp đập lâm sàng hoàn hảo để duy trì mạng sống của nàng, đồng thời cũng là mỏ neo giam cầm năm kẻ mạnh nhất thế giới ngầm này.
"Các người... muốn giết tôi để giải trừ khế ước?" Thanh Dao khàn khàn lên tiếng, giọng nói của nàng yếu ớt nhưng chứa đựng sự mỉa mai tàn nhẫn. Nàng không hề van xin, cũng không hề run sợ trước năm vị gia chủ hắc ám đang nhìn nàng như muốn xé xác.
"Mày nghĩ tao không dám sao?" Tống Hàn Giang gầm lên. Gã đại ca Huyết Long Đường vừa gượng dậy sau cơn phản vệ khế ước đẫm máu. Gương mặt bặm trợn của gã đỏ ngầu lên vì nhục nhã và phẫn nộ, chiếc nhẫn máu Ngũ Giác bám chặt vào ngón tay áp út của gã vẫn còn rỉ ra những tia hắc khí màu tím. Gã vung tay, định nhặt lại thanh huyết đao rỉ sét dưới đất.
"Giang! Đừng ngu xuẩn nữa!" Bạch Vô Song phẩy mạnh chiếc quạt giấy xếp bằng hợp kim siêu nhẹ, tạo ra một luồng gió sắc bén chặn đứng bước chân của Tống Hàn Giang. Gương mặt thanh tú của vị các chủ Vực Sâu Các lúc này tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Cơn đau vừa rồi chưa đủ để mày tỉnh ra sao? Nhịp tim của nó chỉ cần lệch một nhịp, tủy xương của mày sẽ bị ăn mòn gấp đôi. Muốn chết thì cút ra ngoài tự sát!"
Thanh Dao chống tay trái xuống mặt bàn mổ bằng hợp kim, chậm rãi ngồi thẳng lưng dậy. Mỗi chuyển động của nàng đều khiến những sợi chỉ tơ tằm của Hồng Cô siết chặt vào da thịt, máu độc màu tím nhạt thấm qua lớp băng gạc trắng bệch. Nàng nhìn thẳng vào Diệp Thương Lan – vị minh chủ Thanh Phong Liên Minh đang đứng im lặng trong góc tối, tay vẫn đặt trên chuôi thanh phong kiếm mỏng như cánh ve.
"Kiếm của anh rất sắc, Diệp Thương Lan," Thanh Dao lạnh lùng nói, tay trái của nàng đột ngột rút ra một cây kim châm hợp kim bạc rỉ sét từ trong hộp gỗ đặt cạnh giường. Nàng không hướng mũi kim về phía đối thủ, mà chỉ thẳng vào vết sẹo mổ mạng nhện ngay trước tim mình. "Chém đi. Chỉ cần một luồng phong lực từ kiếm của anh chấn động vào lồng ngực tôi, nhịp tim này lập tức về không. Cả năm người các người sẽ phân rã tế bào gốc và biến thành những cái xác khô rỉ sét trong vòng ba giây. Tôi đã chết lâm sàng một lần rồi, không ngại chết thêm lần nữa. Còn các người, vương triều hắc ám của các người ở Phân khu 13 này... có đáng giá để chôn cùng tôi không?"
Sát khí phong hệ cuồng bạo xung quanh Diệp Thương Lan đột ngột khựng lại. Đôi mắt màu bạc của vị kiếm sĩ trẻ tuổi co rút kịch liệt. Chiếc nhẫn máu Ngũ Giác trên ngón tay áp út của hắn bỗng chốc siết chặt, tỏa ra một cơn đau buốt xương chạy dọc theo kinh mạch cánh tay cầm kiếm. Phản vệ sinh học tự động của khế ước đã nhận diện sát ý của hắn đối với chủ khế ước.
"Khốn kiếp..." Diệp Thương Lan rít qua kẽ răng, buộc phải buông chuôi kiếm ra. Làn khói gió bao quanh hắn tan rã hoàn toàn, để lại một vết bầm tím đen chạy dọc theo cổ tay hắn. "Cô là một con quái vật điên cuồng nhất tôi từng gặp."
"Trong thế giới nơi sinh mệnh bị định giá bằng giờ và phút này, kẻ điên mới là kẻ sống sót vĩnh viễn," Thanh Dao hạ cây kim châm bạc xuống, ánh mắt nàng chuyển sang Tống Hàn Giang. "Tống Hàn Giang, lại đây."
"Mày muốn gì?" Tống Hàn Giang lùi lại một bước đầy cảnh giác, nhưng cơn co thắt cơ tim từ khế ước khiến gã không thể không cúi đầu.
"Máu của anh," Thanh Dao chỉ vào cánh tay trần đầy sẹo của gã. "Lõi độc chất trong ngực tôi đang bị quá tải độc tố lân tinh sau trận chiến với Nghiêm Minh. Thảo dược thô sơ dưới hố rác không thể trung hòa được vết thương sâu này. Máu mang dị năng hệ huyết thích ứng của anh chứa hàm lượng ion sắt và tế bào thích ứng cực cao. Tôi cần lọc máu tương thích định kỳ thông qua khế ước để ổn định nhịp tim. Truyền máu cho tôi, hoặc là tất cả chúng ta cùng chịu đựng cơn đau hoại tử tế bào kéo dài."
"Mày coi tao là bình máu di động của mày sao?" Tống Hàn Giang rống lên, nhưng gã biết mình không có lựa chọn nào khác. Sự tàn nhẫn và lý trí cực đoan của Thanh Dao đã bẻ gãy hoàn toàn sự kiêu ngạo của gã. Gã quay sang nhìn Hồng Cô đang đứng im lặng ở góc phòng.
Hồng Cô chậm rãi gật đầu, rút từ trong hộp cứu thương ra hai đường ống dẫn bằng thủy tinh chịu axit chuyên dụng và một bộ kim truyền bằng hợp kim chống ăn mòn.
"Giang gia chủ, nếu không lọc máu, độc tố lân tinh rò rỉ từ tim cô ta sẽ ăn mòn toàn bộ dinh thự này, và cả năm vị cũng không sống sót qua đêm nay đâu," Hồng Cô trầm giọng nói, bàn tay đeo găng da của bà khéo léo cắm một đầu kim truyền vào động mạch tay của Tống Hàn Giang, đầu còn lại kết nối trực tiếp vào tĩnh mạch tay trái của Thanh Dao.
"Ự hự..."
Tống Hàn Giang rên rỉ một tiếng nhẹ khi dòng máu đỏ rực mang dị năng hệ huyết của gã bắt đầu chảy qua ống dẫn thủy tinh, truyền vào cơ thể gầy gò của Thanh Dao. Dòng máu tương thích vừa đi vào huyết quản nàng liền bốc lên những làn khói tím nhạt xèo xèo, trung hòa và lọc bớt lượng độc tố lân tinh dư thừa đang tàn phá cơ tim nàng. Máy theo dõi nhịp tim của Thanh Dao nhấp nháy liên tục, con số nhịp tim từ 40 bpm từ từ ổn định hơn, sắc mặt nhợt nhạt của nàng cũng lấy lại được chút huyết sắc hồng nhạt hiếm hoi.
Tống Hàn Giang sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt, cơ thể vạm vỡ của gã run lên vì mất đi 10% lượng máu tương thích tinh khiết nhất. Gã ngã sụp xuống chiếc ghế gỗ cạnh bàn mổ, thở dốc điên cuồng:
"Xong chưa... Con nhóc khốn kiếp..."
"Tạm thời ổn định," Thanh Dao lạnh lùng rút kim truyền ra, tay trái khéo léo dán một miếng băng gạc vô trùng lên vết thương. Nàng nhìn Lục Tà Dương. "Bây giờ là điều kiện thứ hai. Tôi cần các người cung cấp dung môi axit hữu cơ thế hệ một và các hóa chất tinh khiết từ chợ đen khu ranh giới để tôi tự bào chế thuốc ức chế độc tố khẩn cấp. Hơn nữa, năm bang hội của các người phải cử người bảo vệ phòng khám ngầm và những người tị nạn bị thương của tôi khỏi Biệt đội Săn Đêm."
Lục Tà Dương nheo mắt nhìn nàng, giọng gã trầm xuống chứa đựng sự nguy hiểm tột cùng:
"Cô đang ra lệnh cho chúng tôi? Nên nhớ, chúng tôi bảo vệ cô chỉ vì khế ước bảo mạng này. Nếu cô quá đà, tôi không ngại giam lỏng cô dưới hầm tối này vĩnh viễn, biến cô thành một cái xác biết thở chỉ để giữ nhịp tim."
"Giam lỏng tôi?" Thanh Dao khẽ cười, nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến Bạch Vô Song phải rùng mình. "Các người có thể thử. Chỉ cần tôi chủ động hạ nhịp tim xuống dưới 20 nhịp một phút bằng kỹ thuật ẩn nấp nhịp tim lâm sàng trong vòng một giờ, não bộ của các người sẽ bị thiếu oxy và hoại tử vĩnh viễn trước khi tôi chết hẳn. Các người muốn canh giữ một vị cứu tinh tự nguyện bảo mạng, hay muốn sống chung với một quả bom nổ chậm sẵn sàng tự hủy bất cứ lúc nào?"
Căn hầm rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Sự đấu trí tàn nhẫn giữa một nữ y sư độc dược không còn gì để mất và năm thủ lĩnh hắc ám tàn bạo nhất Phân khu 13 đã ngã ngũ. Sức mạnh của Thanh Dao không đến từ dị năng hủy diệt bạt ngàn, mà đến từ nỗi đau thể xác được nàng mài dũa thành một loại vũ khí khống chế tối thượng.
"Được," Lục Tà Dương cắn răng, đưa ra quyết định cuối cùng. "Hắc Dạ Hội sẽ cung cấp hóa chất cho cô. Thiết Huyết Bang và Huyết Long Đường sẽ bảo vệ vòng ngoài. Nhưng cô phải giữ nhịp tim ổn định ở mức 40 bpm, không được tự ý bộc phát độc tố làm ảnh hưởng đến dị năng của chúng tôi."
"Thỏa thuận thành công," Thanh Dao khẽ gật đầu.
Nhưng ngay khi thỏa thuận vừa được thiết lập, cánh cửa thép bọc chì của hầm rượu đột ngột bị đập mạnh từ bên ngoài. Tiếng rầm rầm dồn dập vang lên, kèm theo tiếng thở dốc hốt hoảng của một thuộc hạ Hắc Dạ Hội.
"Gia chủ! Biến lớn rồi!"
Lục Tà Dương nhíu mày, vung tay ra hiệu cho bóng tối xung quanh cánh cửa tự động rút lui. Cánh cửa mở ra, một gã sát thủ bóng tối của Hắc Dạ Hội lăn xả vào phòng, toàn thân đầy vết thương bỏng hóa chất màu xanh lam ghê rợn, máu tươi liên tục rỉ ra từ lớp giáp da rách nát.
"Có chuyện gì?" Lục Tà Dương trầm giọng hỏi.
"Thiết Sa Bang... Thiết Sa Bang do Hương chủ Trương Hổ cầm đầu đang điên cuồng tấn công chợ đen Phân khu 13!" Gã thuộc hạ thều thào, gương mặt méo mó vì đau đớn. "Trương Hổ đã cấu kết với giám sát viên của Aegis. Chúng mang theo các vũ khí phun hóa chất diệt cỏ nồng độ cao, tàn sát dã man thuộc hạ của chúng ta tại các sòng bạc ranh giới. Hiện tại... chúng đã đánh chiếm hoàn toàn Hầm chứa nước ngầm nhiễm xạ!"
"Cái gì?" Hoàng Diệp Anh đứng phắt dậy, cánh tay bọc titan của cô phóng ra những tia chớp xanh rực lửa đầy giận dữ. "Trương Hổ dám động vào bể nước ngọt duy nhất của phân khu sao? Hắn muốn dồn hàng vạn người dân nghèo vào đường chết à?"
"Không chỉ có vậy..." Gã thuộc hạ run rẩy nói tiếp. "Trương Hổ đã chiếm được đài phát thanh chợ đen. Hắn đang phát sóng công khai toàn bộ phân khu..."
Bạch Vô Song nhanh chóng tiến về phía chiếc máy thu phát sóng tình báo đặt ở góc hầm, vặn mạnh núm xoay kim loại rỉ sét. Tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên cắt ngang không khí ẩm ướt, rồi đột ngột bị đè bẹp bởi một giọng nói ồm ồm, thô bạo và đầy sát khí cuồng dại vang vọng khắp căn hầm.
"Hỡi cư dân của Phân khu 13!" Giọng của Trương Hổ rống lên qua loa phát thanh, kèm theo tiếng cười sằng sặc tàn nhẫn. "Năm bang hội hắc ám mà các người tôn sùng thực chất chỉ là lũ hèn nhát! Chúng đang che giấu một con nhóc mang mầm bệnh đại dịch độc chất sinh học – kẻ đã hạ độc sát hại Giám sát viên Lý của tập đoàn tối cao Aegis! Tập đoàn đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ nguồn nước ngọt của phân khu này cho đến khi con nhóc đó bị tiêu diệt!"
Tiếng ồn ào phẫn nộ và tiếng khóc thét của người dân nghèo từ đầu dây bên kia đài phát thanh vọng lại rùng rợn. Giọng Trương Hổ càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn:
"Trương Hổ ta tuyên bố công khai trên toàn bộ chợ đen: Tập đoàn Aegis đã ban bố lệnh truy nã đỏ! Kẻ nào giao nộp đầu của nữ y sư độc dược Thẩm Thanh Dao... sẽ được ban thưởng một trăm năm tuổi thọ sinh học vĩnh hằng và một tấm thông hành lên thẳng Khu trung tầng Ánh Sáng! Các người muốn chết khát cùng con nhóc mang mầm bệnh đó, hay muốn dâng đầu nó lên để đổi lấy sự sống vĩnh hằng? Chọn đi!"
"Tạch!"
Đoạn phát sóng đột ngột bị cắt đứt, để lại những tiếng rè rè lạnh lẽo kéo dài trong lòng đất ẩm ướt.
Năm vị gia chủ hắc ám đồng loạt quay đầu nhìn về phía Thẩm Thanh Dao.
Một trăm năm tuổi thọ sinh học. Đó là một con số khổng lồ, một khối tài sản tối thượng có thể khiến bất kỳ kẻ nghèo khổ nào ở khu ổ chuột này phát điên và sẵn sàng bán đứng cả cha mẹ mình để tranh đoạt. Sự xuất hiện thô bạo của Trương Hổ và Thiết Sa Bang đã đẩy cuộc chiến sinh tồn lên một cục diện hoàn toàn mới tàn khốc hơn.
Thanh Dao ngồi lặng yên trên giường bệnh, đôi mắt xám tro của nàng phản chiếu ánh sáng tím nhạt từ chiếc máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực. Nàng khẽ vuốt ve vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực, cảm nhận dòng máu tương thích của Tống Hàn Giang đang chảy đều trong huyết quản, tạm thời xoa dịu đi cơn đau hoại tử cơ tim.
Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Tà Dương, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
"Trương Hổ hành động nhanh như vậy, lại mang theo vũ khí hóa chất diệt cỏ của Aegis, chứng tỏ hắn đã nhận được sự tài trợ công nghệ trực tiếp từ chỉ huy Nghiêm Minh. Mục tiêu thực sự của chúng là dùng nguồn nước để ép các người phải giao nộp tôi, dọn đường cho Biệt đội Săn Đêm tràn xuống tàn sát toàn bộ phân khu."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua năm kẻ thù đang đeo nhẫn máu Ngũ Giác:
"Nếu các người không xuất quân tiêu diệt Thiết Sa Bang để bảo vệ bể nước ngọt và kho hóa chất của tôi... nhịp tim của tôi sẽ sớm ngừng đập vì thiếu nguồn trung hòa độc tố lân tinh. Và khi tôi chết... các người biết hậu quả rồi đấy."
Lục Tà Dương cắn chặt răng, chiếc nhẫn khế ước trên tay gã phát ra những tia sáng tím thẫm rực rỡ trong bóng tối của hầm rượu cổ. Gã vung tay, áo choàng đen bay lượn cuộn xoáy như một làn khói tối tăm bao phủ lấy toàn thân gã.
"Chuẩn bị xuất quân," Lục Tà Dương lạnh lùng ra lệnh, sát khí bóng tối bộc phát làm tắt ngấm ba ngọn đèn neon treo trên trần hầm. "Tiêu diệt Thiết Sa Bang. Bảo vệ nguồn nước... và bảo vệ mạng sống của con nhóc này."
Năm vị gia chủ hắc ám, những kẻ từng muốn giết Thanh Dao nhất, giờ đây buộc phải dùng cả tính mạng và thế lực của mình để làm lá chắn sống bảo vệ nàng trong cuộc chiến đẫm máu sắp tới.
Bên ngoài dinh thự bóng tối, tiếng phát thanh của Trương Hổ vẫn liên tục vang vọng khắp các ngõ hẻm rách nát của Phân khu 13, gieo rắc nỗi sợ hãi và lòng tham cuồng điên vào tâm trí hàng vạn con người đang khát cháy cổ:
"Trương Hổ tuyên bố công khai trên đài phát thanh chợ đen: Kẻ nào giao nộp đầu của nữ y sư độc dược sẽ được ban thưởng 100 năm tuổi thọ sinh học."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!