Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Mạng Sống Trên Bàn Cân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong Dinh thự bóng tối Lục Tà Dương nồng nặc mùi rượu vang cũ lên men trộn lẫn với mùi rỉ sét của những đường ống dẫn đồng chạy dọc trên trần nhà ẩm ướt. Nằm sâu hơn mười mét dưới lòng đất khu ranh giới Phân khu 13, căn hầm rượu cổ kính này đã được cải tiến thành một pháo đài quân sự kiên cố. Tiếng u u của hệ thống máy phát trường từ trường đặc biệt chạy liên tục bên góc tường, phát ra những sóng từ trường vô hình bẻ cong mọi nỗ lực định vị sinh học từ các thiết bị bay trinh sát của Tập đoàn Aegis phía trên mặt đất.


Giữa căn hầm, trên một chiếc bàn mổ bằng hợp kim xám xịt nhặt từ phòng thí nghiệm bỏ hoang, Thẩm Thanh Dao nằm bất động. Gương mặt nàng trắng bệch không một giọt máu, mái tóc đen xơ xác bết lại vì mồ hôi lạnh. Vết kiếm cao tần xuyên qua lồng ngực nàng từ trận chiến với Nghiêm Minh tuy đã được băng bó sơ sài, nhưng dòng máu độc màu tím thẫm đặc quánh vẫn liên tục rỉ ra qua lớp gạc, nhỏ từng giọt xuống đệm giường bằng da thuộc. Mỗi giọt máu độc vừa chạm vào bề mặt da liền phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, ăn mòn lớp đệm thành những hố đen sủi bọt axit nhạt.


"Tích... Tích... Tích..."


Chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực áp sát lồng ngực gầy gò của nàng phát ra những tiếng bíp yếu ớt, đứt quãng. Màn hình LED đỏ hiển thị một con số khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải rùng mình: 12 nhịp một phút. Nhịp tim của nàng đang nằm ở ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết lâm sàng.


Nhưng kẻ đang phát điên lúc này không phải là Thanh Dao, mà là năm vị gia chủ hắc ám đang đứng vây quanh chiếc bàn mổ.


Tống Hàn Giang, đại ca Huyết Long Đường, đang quỳ sụp dưới đất. Lồng ngực trần vạm vỡ đầy sẹo chém của hắn phập phồng điên cuồng, những hình xăm rồng máu đỏ rực uốn lượn trên vai hắn như đang co giật. Hắn cắn chặt răng, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt. Chiếc Nhẫn máu Ngũ Giác đeo trên ngón tay áp út của hắn đang phát ra luồng sáng tím thẫm rực rỡ, bóp nghẹt lấy tim hắn thông qua liên kết khế ước vô hình.


"Mẹ kiếp..." Tống Hàn Giang gầm lên, giọng khàn đặc vì đau đớn. "Trái tim của con nhóc này cứ mỗi lần đập chậm lại, tủy xương của tao lại như bị hàng vạn con kiến axit ăn mòn. Lục Tà Dương! Dinh thự bóng tối của mày có đầy thiết bị y tế cao cấp trung tầng cơ mà? Sao không dùng máy trợ tim kích hoạt lồng ngực nó lên?"


Lục Tà Dương đứng tựa lưng vào một thùng rượu gỗ lớn, áo choàng đen viền lông vũ của gã rủ xuống che nửa gương mặt nhợt nhạt. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của gã lúc này đầy rẫy những tia máu đỏ. Gã nhìn chằm chằm vào Thanh Dao với ánh mắt nghi ngờ và căm ghét tột cùng.


"Vô dụng thôi," Lục Tà Dương lạnh lùng đáp, giọng gã run lên nhẹ do cơn đau khế ước đang âm ỉ cắn xé kinh mạch bóng tối của mình. "Mọi thiết bị sốc điện hay kích thích tim bằng dòng điện từ trường vừa chạm vào da thịt nó đều bị độc tố lân tinh tự thân trong tim nó trung hòa và phá hủy hoàn toàn. Dòng máu Độc Cốc cổ xưa của nó đang từ chối mọi sự can thiệp công nghệ sinh học ngoài hệ thống của nó."


Bạch Vô Song, các chủ Vực Sâu Các, gương mặt thanh tú thường ngày luôn nở nụ cười giả tạo giờ đây méo mó vì đau đớn. Y liên tục phẩy chiếc quạt giấy xếp bằng hợp kim siêu nhẹ để tạo ra những luồng gió nhỏ làm loãng đi mùi độc khí tím nhạt đang bốc lên từ ngực Thanh Dao.


"Nếu dùng công nghệ không được, vậy thì giết nó đi," Bạch Vô Song rít qua kẽ răng, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sát khí lạnh lẽo. "Tôi đã phân tích cấu trúc gen khế ước qua máy quét cầm tay. Đây là một liên kết sinh học cưỡng ép một chiều cực đoan. Nhưng nếu chúng ta dùng một loại độc dược thần kinh nồng độ cực cao, đầu độc chết hoàn toàn thùy não của nó trước khi tim nó kịp truyền tín hiệu tự hủy sinh học đến nhẫn máu... liệu có thể bẻ gãy khế ước này không?"


Nghe đến đây, Tống Hàn Giang đột ngột đứng phắt dậy. Sự hiếu chiến và nỗi sợ hãi cái chết khế ước dồn nén suốt nhiều giờ qua khiến gã mất đi lý trí.


"Nói nhiều làm gì! Để tao thử trước!" Tống Hàn Giang gầm lên cuồng dã. Hắn rút phắt thanh huyết đao rỉ sét đeo sau lưng, huyết dịch tự thân của hắn bộc phát cuồng bạo bám quanh lưỡi đao rực đỏ. Hắn vung đao, hướng thẳng vào cổ họng Thanh Dao chém xuống với tốc độ cực nhanh. Hắn tin rằng, nếu tốc độ chém đầu nhanh hơn tốc độ dẫn truyền thần kinh của dòng máu độc, khế ước sẽ bị đứt gãy vật lý trước khi kịp phản vệ.


"Giang! Dừng tay!" Diệp Thương Lan gào lên, phong kiếm mỏng như cánh ve của hắn vừa vung lên định cản đòn chém thì biến cố đã xảy ra.


Thanh huyết đao của Tống Hàn Giang dừng lại cách cổ Thanh Dao đúng ba centimet.


Không có bất kỳ màng chắn năng lượng nào cản lại, nhưng toàn thân Tống Hàn Giang đột ngột khựng cứng. Chiếc Nhẫn máu Ngũ Giác trên tay hắn bỗng chốc siết chặt vào xương ngón tay, tỏa ra một làn sương độc màu tím thẫm chạy dọc theo huyết quản cánh tay thẳng vào tim hắn.


"Hự!"


Tống Hàn Giang trợn tròn mắt, huyết đao tuột khỏi tay rơi keng xuống nền đá. Hắn ôm chặt lấy lồng ngực, quỵ sụp xuống đất, liên tục nôn ra từng ngụm máu đen đặc sủi bọt axit. Cơn đau co thắt tim dữ dội đến mức khiến gã đại ca Huyết Long Đường vốn chịu đựng hàng trăm vết chém đấu trường phải rên rỉ thảm thiết, toàn thân co quắp lại như một con tôm bị nung trên lửa đỏ.


Cùng lúc đó, Lục Tà Dương, Hoàng Diệp Anh, Bạch Vô Song và Diệp Thương Lan cũng đồng loạt khuỵu gối ôm ngực. Sát ý của Tống Hàn Giang đối với chủ khế ước đã kích hoạt cơ chế Chuyển Vị Sát Thương Cưỡng Ép và phản vệ sinh học tự động của khế ước máu. Sát thương phản vệ dội ngược 100% thẳng vào linh hồn và kinh mạch của cả năm vị gia chủ.


"Thằng ngu này!" Hoàng Diệp Anh cắn răng chửi bới, cánh tay phải bọc titan của cô phóng ra những tia chớp xanh hỗn loạn do dị năng lôi điện bị chấn động khế ước làm nhiễu loạn. "Mày muốn chết thì tự đi mà tự sát, đừng kéo cả lũ chết chùm theo! Khế ước này bảo vệ nó tuyệt đối trước mọi sát ý của chúng ta!"


"Khốn kiếp..." Tống Hàn Giang nằm bò trên đất, hơi thở đứt quãng, mắt đỏ ngầu nhìn Thanh Dao vẫn nằm im bất động trên bàn mổ. "Con nhóc này... nó là quỷ dữ..."


Giữa lúc căn hầm đang rơi vào trạng thái bế tắc và đau đớn tột cùng, cánh cửa gỗ sồi dày bọc thép của hầm rượu từ từ creak mở ra.


Hồng Cô bước vào.


Nữ quản gia của dinh thự bóng tối mặc một bộ sườn xám màu đỏ thẫm cổ điển thêu họa tiết chìm tỉ mỉ, mái tóc dài được búi cao gọn gàng bằng một chiếc trâm hợp kim bạc. Gương mặt bà nghiêm nghị, đôi mắt u uẩn nhìn lướt qua năm vị gia chủ đang nhếch nhác dưới đất với ánh mắt nghiêm khắc của một người bề trên, không một chút sợ hãi trước những kẻ giết người không chớp mắt này.


"Đủ rồi," Hồng Cô lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một dị năng giả Cấp C có kinh nghiệm lâu năm. "Các vị gia chủ đều là những người đứng đầu thế giới ngầm Phân khu 13, vậy mà lại hành động ngu xuẩn như lũ trẻ con khu ổ chuột thế này sao?"


Bà đi đến bên bàn mổ, đặt chiếc hộp cứu thương bằng gỗ rỉ sét xuống cạnh Thanh Dao. Lục Tà Dương cắn răng đứng dậy, lau vết máu đen trên khóe miệng, giọng khàn khàn:


"Hồng Cô, bà có cách cứu nó không? Vết thương kiếm xuyên ngực của nó đang rò rỉ độc tố lân tinh nồng độ cao, nếu không chặn lại, tim nó sẽ ngừng đập hoàn toàn trong vòng nửa giờ nữa."


Hồng Cô không đáp. Bà mở hộp cứu thương, rút ra một bộ kim chỉ khâu bằng hợp kim bạc chống ăn mòn và những sợi chỉ tơ tằm biến tính lấp lánh sắc trắng bạc do bà tự nuôi dưỡng bằng dị năng của mình.


"Vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực cô ta thực chất là nơi cấy ghép lõi độc chất sinh học nguyên bản của dự án 'Project-Five' mười năm trước," Hồng Cô vừa nói, bàn tay đeo găng da y tế vừa khéo léo lật nhẹ vai Thanh Dao để lộ vết thương sâu sau lưng. "Nghiêm Minh đã dùng kiếm cao tần đâm xuyên qua lồng ngực cô ta, làm rách nát hệ thống van an toàn tự nhiên của lõi độc. Chỉ có cách dùng chỉ tơ tằm biến tính kháng axit của tôi để khâu vá, cố định lại cấu trúc cơ thịt lồng ngực thì độc tố mới ngừng rò rỉ."


Bà bắt đầu luồn kim chỉ bạc qua da thịt Thanh Dao. Mỗi nét khâu của Hồng Cô cực kỳ chính xác và nhanh nhẹn, nhưng độc huyết tím thẫm rỉ ra vẫn ăn mòn đôi găng tay da của bà phát ra tiếng xèo xèo. Hồng Cô khẽ nhíu mày, tập trung dị năng tạo màng bảo vệ bằng tơ tằm bọc quanh các ngón tay để tránh bị bỏng axit.


Năm vị gia chủ im lặng đứng nhìn. Cơn đau khế ước trong tim họ bắt đầu dịu đi đôi chút khi Hồng Cô khâu kín các vết rách rò rỉ độc tố sau lưng và trước ngực Thanh Dao.


"Lục Tà Dương," Bạch Vô Song đứng dậy, chỉnh lại nếp sườn xám trắng bị xộc xệch. "Cậu phải ra lệnh phong tỏa toàn bộ thông tin về khế ước này ngay lập tức. Nếu Giám đốc Trương Hùng hay bất kỳ quan chức cao cấp nào của Aegis phát hiện ra năm đại bang hội hắc ám chúng ta bị trói buộc sinh mệnh với một thí nghiệm thể lỗi mang dòng máu Độc Cốc cổ xưa... toàn bộ Phân khu 13 sẽ bị dội bom hóa chất san phẳng thành tro bụi phóng xạ trong vòng một nốt nhạc."


Lục Tà Dương cắn răng, đôi mắt chim ưng lóe lên sự quyết đoán lạnh lùng:


"Hắc Dạ Hội đã phong tỏa toàn bộ sòng bạc ranh giới và các ngõ hẻm dẫn vào dinh thự. Bất kỳ thuộc hạ nào tò mò về trận chiến ở phòng khám đều đã bị tôi dùng bóng tối bịt miệng vĩnh viễn. Nhưng còn Nghiêm Minh? Gã chỉ huy đặc nhiệm đó chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này."


"Nghiêm Minh tưởng con nhóc này đã chết hẳn dưới kiếm của gã," Diệp Thương Lan ôm ngực bước tới, dựa vào vách đá lạnh. "Nhưng gã sẽ sớm nhận ra sự bất thường khi không tìm thấy xác cô ta tại phòng khám sụp đổ. Chúng ta cần thời gian để con nhóc này hồi phục."


"Tích... Tích... Tích..."


Tiếng chuông của Máy theo dõi nhịp tim sinh học bỗng nhiên thay đổi nhịp điệu. Đèn LED đỏ hiển thị con số nhịp tim của Thanh Dao từ 12 bpm bắt đầu tăng dần lên: 20... 30... rồi dừng lại ở mức 40 nhịp một phút ổn định.


Nhìn thấy con số 40 bpm hiển thị trên màn hình, năm vị gia chủ thở phào nhẹ nhõm, cơn đau hoại tử buốt xương trong tủy của họ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi rã rời.


Nhưng ngay lúc đó, Lục Tà Dương bỗng khựng lại. Gã nhạy bén phát hiện ra một chi tiết bất thường.


Nhịp tim của Thanh Dao hồi phục quá mức chính xác và ổn định, dừng lại đúng ở mức 40 bpm – mức nhịp tim tối thiểu để duy trì sự sống lâm sàng mà không kích hoạt chu kỳ hoại tử khế ước lên người họ, nhưng cũng đủ thấp để giữ cho họ luôn trong trạng thái suy kiệt nhẹ và không thể rời xa nàng quá phạm vi khế ước.


"Khoan đã..." Lục Tà Dương nheo mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt nhợt nhạt của Thanh Dao. "Nhịp tim của nó... đang được kiểm soát chủ động bằng Kỹ thuật ẩn nấp nhịp tim lâm sàng."


"Cái gì?" Tống Hàn Giang trợn mắt.


Như để trả lời cho sự nghi ngờ của Lục Tà Dương, ngón tay trỏ của bàn tay phải xám đen mờ đục của Thẩm Thanh Dao khẽ động đậy.


Lớp chỉ bạc khâu trên ngực nàng rung lên nhẹ. Đôi lông mi dài bám đầy bụi lân tinh của nàng khẽ run rẩy, rồi từ từ mở ra.


Đôi mắt Thanh Dao khẽ động, mắt trái của nàng đột ngột lóe lên luồng hắc khí màu tím thẫm cực kỳ lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!