Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Khế Ước Đẫm Máu Ngũ Giác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi kéo dài của máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực vang lên vô tình trong đống đổ nát của phòng khám Hẻm Lân Tinh. Một đường thẳng băng lạnh lùng hiện trên màn hình LED đỏ rực. Không bpm. Nhịp tim của Thẩm Thanh Dao đã hoàn toàn trở về con số không tròn trĩnh.


Nghiêm Minh đứng sừng sững trước xác nàng, bộ giáp đặc nhiệm Aegis bọc thép nặng bóng bẩy phản chiếu ánh lửa lân tinh xanh lam từ những quầy thuốc đang bốc cháy bên ngoài. Thanh kiếm cao tần tích điện trên tay gã vẫn còn rít lên những tiếng vo vo chói tai, máu độc màu tím thẫm bám trên lưỡi kiếm đang sủi bọt axit, ăn mòn lớp mạ hợp kim chrome một cách tàn nhẫn. Gã từ từ cúi xuống, tay trái thọc vào hông rút ra một bộ dụng cụ mổ sinh học bọc chì, đôi mắt điện tử đỏ rực dưới mũ bảo hiểm khóa chặt vào vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực Thanh Dao.


"Lõi độc chất sinh học nguyên bản... cuối cùng cũng thuộc về tao," Nghiêm Minh trầm giọng qua bộ lọc âm thanh. Gã vung dao mổ, chuẩn bị rạch nát lồng ngực đã lạnh ngắt của nàng để thu hồi mẫu vật.


Nhưng ngay khi mũi dao mổ vừa chạm vào rìa vết sẹo mạng nhện, một biến động sinh học kinh hoàng bộc phát.


Dòng huyết thanh bảo vệ màng não mà lão y sĩ Tần Thiết tiêm vào cổ Thanh Dao trước khi chết đột ngột kích hoạt, khuếch tán một luồng năng lượng mát lạnh bảo vệ toàn bộ thùy não của nàng khỏi sự ăn mòn của độc tố lân tinh cực hạn. Nhờ thần trí được giữ vững trong trạng thái chết lâm sàng, lõi độc chất sinh học nguyên bản trong tim nàng tự động kích hoạt cơ chế phản vệ tối thượng của huyết mạch Độc Cốc cổ xưa để tự cứu mạng.


"Rắc!"


Vết sẹo mạng nhện trước ngực Thanh Dao đột ngột rách toạc. Không phải máu đỏ, mà là một dòng dịch thể đặc quánh màu tím thẫm, rực sáng lân tinh xanh lam lạnh lẽo phun trào ra ngoài. Dòng độc huyết ấy không rơi xuống đất, mà tự động ngưng tụ, vật chất hóa thành năm sợi xích máu màu tím thẫm sắc bén như thép ròng, mang theo lực nén áp suất sinh học cực đại bắn thẳng ra xung quanh.


Một sợi xích máu quất mạnh vào thanh kiếm cao tần của Nghiêm Minh, lực chấn động mạnh đến mức hất văng gã đặc nhiệm lùi lại ba bước, thanh kiếm suýt chút nữa tuột khỏi tay bọc thép.


"Cái gì thế này?" Nghiêm Minh kinh hoàng nhìn năm sợi xích máu đang uốn lượn như những con rắn độc khổng lồ trong không khí, tỏa ra làn sương độc ăn mòn cả lớp bê tông phòng khám thành những hố đen rỉ sét.


Năm sợi xích máu ấy đột ngột kéo căng, lao vút đi với tốc độ âm thanh, đâm xuyên qua những bức tường gạch đổ nát của phòng khám, hướng thẳng về phía ranh giới Hẻm Lân Tinh.


***


Cách đó chưa đầy một trăm mét, bên trong phòng VIP của một sòng bạc ngầm nửa sập dưới lòng đất, bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở. Năm vị gia chủ hắc ám đối địch của Phân khu 13 đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn bằng hợp kim để đàm phán phân chia địa bàn sòng bạc và giao dịch tuổi thọ sinh học.


Lục Tà Dương, thủ lĩnh Hắc Dạ Hội, khoác chiếc áo choàng đen viền lông vũ, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang gõ gõ ngón tay đeo nhẫn Hắc Ngọc xuống bàn. Hoàng Diệp Anh, nữ chủ Thiết Huyết Bang, ngạo nghễ tựa lưng vào ghế, cánh tay phải bọc titan lấp lánh những tia chớp xanh rít lên khe khẽ. Đối diện họ là Tống Hàn Giang, đại ca Huyết Long Đường với lồng ngực trần đầy sẹo chém; Bạch Vô Song, các chủ Vực Sâu Các thanh lịch phe phẩy quạt giấy xếp; và Diệp Thương Lan, minh chủ Thanh Phong Liên Minh ôm thanh kiếm mỏng như cánh ve.


"Hắc Dạ Hội muốn chiếm bảy mươi phần trăm sòng bạc ranh giới? Lục Tà Dương, mày đang nằm mơ à?" Hoàng Diệp Anh đập mạnh tay titan xuống bàn, tia lửa điện bắn ra tung tóe.


"Thiết Huyết Bang của mày có giỏi thì tự đi mà cướp," Lục Tà Dương lạnh lùng đáp, bóng tối xung quanh gã bắt đầu uốn lượn nhúc nhích đầy đe dọa.


Tống Hàn Giang cười cuồng dã, tay đặt lên chuôi huyết đao rỉ sét: "Nói nhiều làm gì, cứ dùng nắm đấm mà quyết định..."


Chưa kịp dứt lời, năm bức tường bê tông của phòng VIP đột ngột nổ tung.


"Oành!"


Năm sợi xích máu màu tím thẫm xé rách màn sương lân tinh, mang theo sát khí ngập trời đâm thẳng vào phòng. Trước khi năm vị gia chủ kịp kích hoạt dị năng của mình, năm sợi xích máu đã chính xác tuyệt đối đâm xuyên qua lồng ngực của họ, ngay vị trí tim.


"Hự!"


Tống Hàn Giang trợn trừng mắt, huyết dịch tự thân của hắn vốn cuồng bạo bỗng chốc bị đông cứng hoàn toàn. Diệp Thương Lan vung phong kiếm định chém đứt sợi xích máu, nhưng lưỡi kiếm mỏng vừa chạm vào dịch thể màu tím liền bị ăn mòn rỉ sét tức thời, một luồng lực lượng phản vệ cực mạnh dội ngược khiến hắn ho ra một ngụm máu tươi.


Bạch Vô Song kinh hoàng cố gắng dùng dị năng ngưng đọng áp suất không khí xung quanh sợi xích để cắt đứt liên kết. Nhưng ngay khi áp suất tăng cao, sợi xích máu bỗng co rút mạnh, truyền một cơn đau buốt xương tột cùng thẳng vào linh hồn hắn. Bạch Vô Song thét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân run rẩy ngã quỵ xuống đất, dị năng áp suất hoàn toàn bị bẻ gãy.


"Khế ước ngũ giác cưỡng ép..." Lục Tà Dương quỳ một chân xuống sàn, đôi mắt chim ưng đầy rẫy những tia máu đỏ. Gã nhìn xuống ngón tay áp út của mình, nơi dòng độc huyết tím thẫm đang tự động ngưng tụ, vật chất hóa thành một chiếc Nhẫn máu Ngũ Giác bám chặt vào da thịt, không thể tháo rời. Trên ngón tay của Hoàng Diệp Anh, Tống Hàn Giang, Bạch Vô Song và Diệp Thương Lan cũng đồng loạt xuất hiện chiếc nhẫn máu tương tự.


"Mẹ kiếp! Thứ quỷ quái gì thế này!" Hoàng Diệp Anh gào lên, cánh tay titan phóng ra lôi điện điên cuồng hòng nung chảy chiếc nhẫn, nhưng lôi điện vừa chạm vào nhẫn liền bị độc tố tím thẫm hấp thụ hoàn toàn, dội ngược cơn đau hoại tử cơ thịt lên tận bả vai cô.


Đột nhiên, Tống Hàn Giang ôm ngực ho ra một ngụm máu đen đặc, làn da của hắn bắt đầu chuyển sang màu xám xịt của sự hoại tử tế bào. Không chỉ có hắn, cả năm vị gia chủ đều cảm nhận được tế bào cơ thể mình đang bắt đầu tự phân hủy với tốc độ chóng mặt.


"Tim của chủ khế ước... đang ngừng đập!" Bạch Vô Song run rẩy bấm vào máy quét dữ liệu sinh học tích hợp trên quạt giấy, gương mặt gã trắng bệch không còn một giọt máu. "Nếu con nhóc thiết lập khế ước này chết hẳn, độc tố trong máu chúng ta sẽ kích hoạt chu kỳ tự hủy tế bào tức thời! Chúng ta... tất cả sẽ chết chùm!"


"Con nhóc đó là ai?" Diệp Thương Lan cắn răng hỏi, phong lực xung quanh hắn đang hỗn loạn mất kiểm soát.


"Là con nhóc y sư độc dược ở phòng khám Hẻm Lân Tinh!" Lục Tà Dương gầm lên, bóng tối xung quanh gã bùng phát cuồng bạo. "Biệt đội Săn Đêm của Nghiêm Minh đang giết nó! Đi! Chúng ta phải cứu nó bằng mọi giá!"


Năm vị gia chủ hắc ám đối địch truyền kiếp, những kẻ vừa giây trước còn muốn lấy mạng nhau, giờ đây dưới sự ràng buộc tàn nhẫn của khế ước sinh mệnh một chiều, buộc phải liều mạng lao ra khỏi sòng bạc, hướng thẳng về phía phòng khám đang bốc cháy.


***


Tại phòng khám sụp đổ, Nghiêm Minh đang vung dao mổ chuẩn bị hạ nét cắt đầu tiên vào ngực Thanh Dao.


"Uỳnh!"


Một luồng phong lực cực đại từ xa chém tới, bẻ gãy hoàn toàn hàng rào dây thép gai phòng thủ của đặc nhiệm Aegis đầu ngõ. Diệp Thương Lan dẫn đầu phong thế lao vào, thanh phong kiếm của hắn hóa thành hàng vạn luồng phong nhận sắc bén, chém nát bét ba binh lính tuần tra Aegis cản đường trong chớp mắt.


"Cái gì?" Nghiêm Minh kinh hoàng quay lại.


Chưa kịp để gã phản ứng, một tiếng sấm sét nổ vang trời đất. Hoàng Diệp Anh lao tới như một quả pháo lôi điện khổng lồ. Cánh tay cơ khí bọc thép titan của cô rực sáng tia chớp xanh, đấm thẳng vào chiếc xe bọc thép hạng nặng của đặc nhiệm đang chặn đường.


"Bùm!"


Chiếc xe bọc thép dày ba lớp bị cú đấm nghìn cân của Diệp Anh đập nát vụn, động cơ lôi điện bên trong bị quá tải chập mạch tức thời, nổ tung thành một quầng lửa khổng lồ. Hệ thống súng máy tự động của Aegis trên xe chưa kịp khai hỏa đã bị dòng điện cao áp từ cánh tay cô làm cháy sém hoàn toàn.


"Lục Tà Dương! Hoàng Diệp Anh! Tống Hàn Giang! Năm bang hội hắc ám... các người điên rồi sao?" Nghiêm Minh gào lên đầy kinh ngạc trước sự phối hợp điên cuồng bất đắc dĩ của năm thủ lĩnh hắc ám đối địch. "Các người dám chống lại Aegis để bảo vệ một con nhóc phế thải sao?"


"Câm mồm!" Tống Hàn Giang gầm lên cuồng dã, huyết đao trên tay hắn bộc phát luồng đao khí đỏ rực như máu. Hắn lao vào chém xối xả vào lớp giáp nặng của Nghiêm Minh. Mỗi nhát chém va chạm phát ra những tiếng "keng keng" chói tai, ép gã chỉ huy đặc nhiệm phải liên tục lùi lại đỡ đòn.


Cơn đau buốt xương từ khế ước liên tục dội ngược vào kinh mạch của năm vị gia chủ. Nhịp tim Thanh Dao vẫn nằm ở mức không bpm, khiến tế bào của họ liên tục bị phân hủy nhẹ. Họ biết rõ, họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc cướp lấy xác nàng và giữ cho nàng sống bằng mọi giá.


Lục Tà Dương tận dụng bóng tối hỗn loạn, di chuyển tức thời áp sát từ phía sau một binh lính đặc nhiệm Aegis đang định xả súng vào Thanh Dao. Cánh tay bọc trong sương mù đen của gã vươn ra, bóp nghẹt cổ họng tên lính, bẻ gãy mạch cổ hắn không một tiếng động.


Gã gào lên điên cuồng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và phẫn nộ hướng về phía Tống Hàn Giang:


"Đưa con nhóc đó đi! Tim nó sắp ngừng đập hẳn rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!