Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Máu Nhuộm Hẻm Lân Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nặng nề rít lên ken két ngoài con ngõ nhỏ báo hiệu tử thần đã gõ cửa phòng khám.


Trong căn phòng ngầm ẩm ướt của Hẻm Lân Tinh, sương mù lân tinh xanh lam rò rỉ từ nhà máy hóa chất bỏ hoang ngoài ranh giới đang len lỏi qua các khe nứt bê tông, hòa lẫn với mùi cồn sát trùng và mùi thảo dược độc nồng nặc. Thẩm Thanh Dao ngồi tĩnh lặng trên chiếc giường khám bằng gỗ mục nát. Làn da bàn tay phải của nàng lúc này đã xám đen mờ đục và mất đi xúc giác hoàn toàn – cái giá vật lý tàn khốc mà nàng phải trả sau mỗi lần tự châm cứu dẫn độc để điều hòa cơ thể. Trước ngực nàng, chiếc máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực vẫn nhấp nháy ánh đèn LED đỏ đều đặn, hiển thị con số năm mươi nhịp một phút.


Nàng khẽ chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Thẩm Nhã trong túi áo choàng chì xám rách. Tiếng tích tắc rệu rã, yếu ớt của nó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho lý trí nàng không bị luồng độc huyết tối cổ ăn mòn thần trí.


"Chị Dao... Sư phụ... Họ đến rồi!"


A Bảo lao vào từ gian ngoài, gương mặt cậu bé mồ côi tái mét không còn một giọt máu. Cánh tay gầy gò của cậu run rẩy chỉ ra phía lối vào hầm hẹp.


Lão y sĩ Tần Thiết đang đứng bên lò sắc thuốc khẽ khựng lại. Lão già gầy gò với mái tóc bạc phơ xơ xác, mặc chiếc áo choàng y tế loang lổ vết thuốc màu tím, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Tiếng ho khan khù khụ rách cả buồng phổi của ông vang lên đau đớn. Ông nhìn Thanh Dao, ánh mắt u buồn nhưng tràn đầy sự kiên định: "Tần Phong đã bán đứng chúng ta. Thằng nghịch tử đó đã dâng nộp mẫu máu độc của Giám sát viên Lý cho đặc nhiệm Aegis để đổi lấy tuổi thọ sinh học. Thanh Dao, con phải đi ngay lập tức!"


"Con không đi." Thanh Dao lạnh lùng đáp, đôi mắt nhợt nhạt không một chút dao động trước cái chết kề cận. "Lối thoát cống ngầm đã bị phong tỏa. Chúng ta không còn đường lui."


Chưa dứt lời, một tiếng nổ kinh hoàng chấn động lồng ngực vang lên. Trần bê tông phòng khám rung chuyển dữ dội, bụi chì và vôi vữa rơi xuống lả tả. Bản đồ định vị hồng ngoại của Vy Vy trên máy theo dõi nhịp tim bỗng chốc nhiễu loạn, chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm tột độ.


Biệt đội Săn Đêm đã nổ súng.


Nghiêm Minh dẫn đầu toán đặc nhiệm cơ khí nặng tiến vào Hẻm Lân Tinh. Những họng súng máy sáu nòng xả đạn dồn dập, càn quét qua con hẻm chật hẹp, bắn nát các quầy thuốc thô sơ bằng gỗ phế liệu của người dân nghèo. Lửa xanh lam từ hóa chất lân tinh bị kích nổ bùng lên dữ dội, thiêu rụi những mái nhà bạt rách nát. Tiếng la hét thảm thiết của người nghèo bị phơi nhiễm phóng xạ vang vọng khắp không gian, nhưng quân đặc nhiệm Aegis bọc trong những bộ giáp titan xám tro lạnh lùng bước qua những xác người mà không một chút thương hại.


"Rầm!"


Cánh cửa thép rỉ sét của phòng khám bị một lực lượng khổng lồ đập tan thành trăm mảnh bay tứ tung. Nghiêm Minh bước vào qua làn khói bụi xám xịt. Thân hình vạm vỡ của gã được bao bọc trong bộ giáp đặc nhiệm Aegis bọc thép nặng bóng bẩy. Chiếc mũ bảo hiểm tích hợp kính ngắm điện tử đỏ rực như hai con mắt dã thú khóa chặt vào Thanh Dao. Trên tay gã, thanh kiếm cao tần tích điện rít lên những tiếng vo vo chói tai, phát ra luồng điện từ nén màu xanh tím tỏa ra mùi ozone nồng nặc.


"Thẩm Thanh Dao, kẻ mang dòng máu Độc Cốc cổ xưa." Giọng Nghiêm Minh trầm đục qua bộ lọc âm thanh. "Giám đốc Trương Hùng muốn có trái tim rò rỉ độc tố của mày. Đầu hàng, hoặc tao sẽ mổ ngực mày ngay tại đây."


"Mơ đi!"


Tần Thiết hét lớn, lão y sĩ già nua bộc phát dị năng điều hòa dòng sinh học Cấp B. Ông vung tay, bộ châm bạc cổ truyền đời phóng ra mười hai tia sáng trắng xé rách màn sương lân tinh, nhắm thẳng vào các khe khớp nối trên bộ giáp nặng của Nghiêm Minh. Nhưng "keng keng" một chuỗi âm thanh kim loại va chạm giòn giã vang lên, bộ kim châm bạc bị lớp giáp titan bọc dày cản lại hoàn toàn, rơi rụng vô hại xuống đất.


Nghiêm Minh cười khẩy, gã vung chân đạp mạnh vào lồng ngực Tần Thiết. Cú đạp cường hóa động năng nặng hàng trăm cân khiến lão y sĩ già văng mạnh vào bức tường gạch đổ nát, ho ra một ngụm máu tươi lẫn dịch phổi màu đen.


"Sư phụ!" Thanh Dao siết chặt nắm tay trái. Nàng hít thở sâu, bộc phát toàn bộ lượng độc khí nén dưới đan điền. Một làn sương độc màu tím thẫm chứa các hạt axit hữu cơ siêu mịn phun mạnh ra từ miệng nàng, cuộn xoáy thổi thẳng vào mặt Nghiêm Minh.


Tuy nhiên, đòn Phun Độc Khí Nén hoàn toàn vô hiệu trước mặt nạ phòng độc ba lớp lọc kháng hóa chất tối tân của gã đặc nhiệm. Nghiêm Minh bước xuyên qua làn sương độc tím thẫm, vung thanh kiếm cao tần chém tới cực nhanh.


Thanh Dao cắn răng bộc phát Màng Chắn Độc Tố Lân Tinh màu tím nhạt bao bọc quanh cơ thể trong bán kính nửa mét. Nhưng ngay khi lưỡi kiếm cao tần tích điện chạm vào màng chắn, luồng lôi điện nén quá tải lập tức kích nổ các hạt lân tinh, tạo ra một tiếng nổ đanh tai. Màng chắn lân tinh mỏng manh bị chém nứt vỡ tức thời. Sức mạnh phản vệ sinh học dội ngược khiến Thanh Dao ho ra máu đen, lồng ngực nàng rách ra một vết thương sâu rỉ máu độc ăn mòn da thịt.


Nghiêm Minh vung kiếm định kết liễu Thanh Dao. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Thiết dùng chút sức tàn cuối cùng, liều mạng lao ra chắn trước mũi kiếm của gã đặc nhiệm.


"Xoẹt!"


Thanh kiếm cao tần rít lên, chém đứt lìa bả vai và xương đòn của Tần Thiết. Máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ bộ y bào rách nát của ông. Nhưng lão y sĩ không lùi lại, ông dùng cánh tay còn lại ôm chặt lấy chân Nghiêm Minh, đôi mắt sáng quắc nhìn Thanh Dao gào lên: "Chạy đi!"


Nghiêm Minh nổi giận, gã vung kiếm chém liên tiếp vào lưng Tần Thiết. Nhưng trước khi hơi thở hoàn toàn tắt lịm, Tần Thiết đã kịp lén rút từ trong túi áo ra một ống tiêm chứa thứ dung dịch màu xanh lam nhạt – huyết thanh bảo vệ màng não cuối cùng mà ông đã âm thầm chế tạo suốt mười năm qua để phòng hờ ngày độc tố của nàng bộc phát nuốt chửng lý trí. Ông đâm mạnh ống tiêm vào động mạch cổ của Thanh Dao, nhấn pít-tông.


"Sống... con phải... sống..." Giọng Tần Thiết tắt nghẹn. Đầu ông ngoẹo sang một bên, đôi mắt già nua vẫn mở trừng trừng hướng về phía Thanh Dao như một lời nhắn nhủ vĩ đại.


Cái chết của người thầy, người cha nuôi dưỡng nàng mười năm qua diễn ra ngay trước mắt. Thanh Dao đứng chết lặng, dòng huyết thanh bảo vệ màng não mát lạnh chảy dọc theo tủy sống, tạm thời phong tỏa cơn đau hoại tử lồng ngực nhưng không thể ngăn chặn sự sụp đổ của thế giới xung quanh nàng.


Nghiêm Minh lạnh lùng đạp văng xác của Tần Thiết ra ngoài. Gã bước đến trước mặt Thanh Dao, thanh kiếm cao tần tích điện rực sáng lôi điện xanh quét ngang một đường lạnh lùng, đâm thẳng xuyên qua lồng ngực nàng, ngay vị trí vết sẹo mạng nhện trước ngực.


"Phập!"


Sức nóng cực đại của thanh kiếm cao tần nung chảy cơ thịt, đốt cháy tâm thất của Thanh Dao. Máu độc màu tím thẫm phun ra từ lồng ngực nàng, sủi bọt axit mạnh mẽ bám vào lưỡi kiếm của Nghiêm Minh.


Chiếc máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực phát ra một tiếng "tít" kéo dài chói tai. Đèn LED hiển thị nhịp tim rơi về con số không tròn trĩnh.


Thanh Dao ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo của phòng khám ngầm, tầm nhìn của nàng nhòe đi, bóng tối lạnh lẽo của cái chết từ từ nuốt chửng lấy ý thức. Phòng khám y tế thô sơ Hẻm Lân Tinh sụp đổ hoàn toàn trong ngọn lửa hóa chất lân tinh xanh lam rực cháy.


Khi tim Thanh Dao ngừng đập hoàn toàn, vết sẹo mạng nhện trước ngực nàng bỗng bộc phát một luồng ánh sáng tím thẫm rực rỡ chưa từng thấy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!