Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Bóng Ma Đố Kỵ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lân tinh xanh lam của Phân khu 13 chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Trên con đường ranh giới rách nát cách phòng khám chưa đầy ba trăm mét, cái xác của Giám sát viên Lý nằm co quắp dưới nền bê tông ẩm ướt. Đó không còn là hình hài của một gã đàn ông trung niên mập mạp, hống hách thường ngày nữa. Toàn bộ da thịt gã đã co rút lại, khô khốc và xám xịt như một khúc gỗ mục bị thiêu rụi từ bên trong. Những đường gân máu màu tím đen nổi rõ cuồn cuộn trên cánh tay gã, lan rộng như một mạng nhện tàn độc từ cổ tay lên tận bả vai, để lại những vệt hoại tử rỉ ra thứ dịch thể màu đen bốc mùi đồng cháy nồng nặc.


"Cộp. Cộp. Cộp."


Tiếng bốt sắt nặng nề nện xuống mặt đường rỉ sét phá tan bầu không khí im lặng chết chóc. Chỉ huy đặc nhiệm Nghiêm Minh dẫn đầu Biệt đội Săn Đêm bước xuống từ chiếc xe bọc thép hạng nặng. Bộ giáp cơ khí màu xám đen bóng bẩy của hắn phát ra những tiếng xì rì nhẹ của hệ thống piston thủy lực, thấu kính điện tử đỏ rực trên mũ bảo hiểm quét qua quét lại trên cái xác khô của Lý. Nghiêm Minh quỳ một chân xuống, rút thanh kiếm cao tần tích điện đeo sau lưng, dùng mũi kiếm gạt nhẹ lớp da hoại tử trên cổ tay nạn nhân. Thiết bị phân tích phân tử sinh học tích hợp trên mũ bảo hiểm của hắn lập tức nhấp nháy điên cuồng, hiển thị dòng chữ đỏ cảnh báo: [Phát hiện độc chất sinh học nguyên bản - Cấu trúc tế bào bị phân rã 98%].


"Độc chất sinh học nguyên bản..." Giọng Nghiêm Minh trầm đục qua bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm, chứa đựng một sự phẫn nộ tột cùng. "Không phải phóng xạ tự nhiên, cũng không phải hóa chất công nghiệp phế thải. Đây là dòng máu bị nguyền rủa của gia tộc Độc Cốc. Con nhóc Thẩm Thanh Dao đó... nó thực sự còn sống."


Đứng lẫn trong đám đông người nghèo khổ đang run rẩy đứng xem bên rìa rào chắn an ninh, một nam tử khoảng hai mươi hai tuổi, mặc chiếc áo khoác y sĩ màu xám rách nát loang lổ vết thuốc, đang nheo đôi mắt hẹp dài đầy tính toán. Đó chính là Tần Phong, sư huynh đồng môn của Thanh Dao và là học trò cũ của lão y sĩ Tần Thiết. Khác với vẻ ngoài có phần tuấn tú và thư sinh, đôi mắt gã luôn lóe lên những tia nhìn đố kỵ và tham vọng điên cuồng. Gã nhìn cái xác khô của Giám sát viên Lý, rồi lại nhìn thiết bị hiển thị tuổi thọ sinh học trên cổ tay gã – con số màu xanh lam chỉ còn vỏn vẹn ba mươi ngày sống.


Sự đố kỵ trong lòng Tần Phong bùng lên như một ngọn lửa độc. Tại sao? Tại sao một đứa con gái gầy gò, bệnh tật bị Thẩm gia hiến tế mười năm trước, bị quăng xuống hố rác thải sinh hóa tự sinh tự diệt, lại có thể sở hữu dòng máu độc chất sinh học tối cổ mạnh mẽ đến thế? Trong khi gã, một thiên tài hệ khí của Phân khu 13, ngày đêm học tập bí pháp châm cứu dẫn khí của sư phụ, lại chỉ là một dị năng giả Cấp C rách rưới, phải bán mạng sống từng ngày để đổi lấy vài liều huyết thanh ổn định gen rẻ tiền?


Lợi dụng lúc quân đặc nhiệm đang bận rộn phong tỏa hiện trường, Tần Phong khom người, lén lút tiếp cận rìa vũng máu đen rò rỉ từ xác của Lý. Gã rút ra một chiếc hộp châm đồng tự chế, dùng một cây kim đồng siêu mỏng lướt nhẹ qua vệt dịch thể màu tím thẫm bám trên mặt đất, rồi nhanh chóng cất vào túi áo khoác. Gã cần phải phân tích cấu trúc phân tử sinh học này để xác nhận giả thuyết của mình. Nếu đây thực sự là máu độc nguyên bản của Thanh Dao, gã sẽ có trong tay một quân bài vô giá để giao dịch với Aegis.


"Một trăm năm tuổi thọ sinh học... một căn hộ xa hoa tại khu trung tầng Ánh Sáng vĩnh viễn không bị nhiễm xạ..." Tần Phong lẩm bẩm trong miệng, lồng ngực gã phập phồng vì kích động. Lòng tham đã hoàn toàn che mờ đi chút nhân tính cuối cùng của gã.


Nửa canh giờ sau, tại gian phòng sắc thuốc phía sau phòng khám y tế Hẻm Lân Tinh, không khí ngột ngạt bao phủ bởi mùi thảo dược độc nồng nặc. Lão y sĩ Tần Thiết đang đứng bên lò đất rỉ sét, tay cầm chiếc quạt nan khẽ quạt lửa sắc thuốc, tiếng ho khan khù khụ của ông vang lên đau đớn trong không gian tối tăm. Khi Tần Phong lén lút bước vào qua cửa sau, cố che giấu chiếc hộp châm đồng trong túi áo, đôi mắt sáng quắc dưới hàng lông mày rậm của Tần Thiết lập tức khóa chặt vào gã.


"Con vừa đi đâu về?" Giọng Tần Thiết khàn đặc nhưng uy nghiêm.


Tần Phong khựng lại, gương mặt gã nhanh chóng lấy lại vẻ cung kính giả tạo thường ngày. Gã cúi đầu nói: "Thưa sư phụ, con vừa ra chợ đen thu mua một ít cỏ Lân Tinh Xanh cho phòng khám. Con nghe nói Giám sát viên Lý của Aegis vừa bị ám sát bằng độc tố sinh học cực mạnh ngay trên đường ranh giới."


"Ám sát?" Tần Thiết ngừng quạt, ông bước lại gần Tần Phong, khứu giác nhạy bén của một lão y sĩ lâu năm lập tức ngửi thấy mùi đồng cháy đặc trưng của độc huyết Độc Cốc bám trên tay áo của gã. Ông nhìn chằm chằm vào túi áo khoác của Tần Phong, nơi chiếc hộp châm đồng đang phát ra dao động năng lượng sinh hóa yếu ớt. "Con đã đến hiện trường? Con đã thu thập mẫu máu độc đó?"


Tần Phong run lên nhẹ, gã biết không thể qua mắt được sư phụ. Gã cắn răng, rút chiếc hộp châm đồng ra, lập luận đầy ngụy biện: "Sư phụ! Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta! Dòng máu độc chất sinh học tối cổ này chính là thứ mà tập đoàn Aegis đang săn lùng ráo riết. Chỉ cần chúng ta giao nộp mẫu vật và chỉ điểm vị trí của Thanh Dao cho Chỉ huy Nghiêm Minh, chúng ta sẽ có đủ tuổi thọ sinh học để sống sung sướng cả đời ở khu trung tầng! Sư phụ không muốn chữa khỏi căn bệnh phóng xạ phổi của mình sao?"


"Bốp!"


Một cái tát nảy lửa từ bàn tay gầy gò nhưng rắn chắc của Tần Thiết giáng thẳng vào mặt Tần Phong, khiến gã lùi lại mấy bước, khóe môi rỉ máu.


"Nghịch tử!" Tần Thiết giận run người, bộ châm bạc cổ truyền đời gồm 108 cây kim dắt bên hông ông rung lên bần bật phát ra những tiếng rít nhẹ. "Ta cứu mạng con từ bãi rác mười lăm năm trước, dạy con y thuật điều khí là để con đi bán đứng đồng môn, bán đứng đứa em gái tội nghiệp của con sao? Thanh Dao đã phải chịu đựng nỗi đau mổ ngực cấy lõi độc suốt mười năm qua, nó là đứa trẻ đáng thương nhất thế gian này! Nếu con dám đụng đến một sợi tóc của nó, ta sẽ tự tay dùng châm bạc phế bỏ toàn bộ kinh mạch dẫn khí của con!"


Tần Phong cúi đầu, bàn tay gã siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt lòng bàn tay. Dưới bóng tối của mái tóc xơ xác, gương mặt gã co rúm lại vì căm hận và đố kỵ. Sư phụ luôn thiên vị Thanh Dao. Lúc nào cũng là Thanh Dao đáng thương, Thanh Dao thiên tài. Còn gã, kẻ đã hầu hạ ông suốt mười lăm năm, chỉ nhận được những lời mắng nhiếc và một cuộc sống rách rưới không lối thoát.


"Con... con biết lỗi rồi. Xin sư phụ bớt giận." Tần Phong ngoài mặt phục tùng, quỳ sụp xuống đất tỏ vẻ hối lỗi, nhưng đôi mắt hẹp dài của gã dưới đất lại lóe lên một tia sáng tàn độc. Gã biết, sư phụ đã già, lực kiệt, và ông sẽ không bao giờ hiểu được khát vọng sống đẳng cấp của gã.


Tần Thiết thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, ông ho khan thêm vài tiếng rồi quay lưng lại tiếp tục sắc thuốc. Ông không hề hay biết rằng, ngay khi gã đứng dậy bước ra ngoài, Tần Phong đã lén lút rút thiết bị liên lạc siêu vi cầm tay ra. Bằng dị năng điều hòa khí thể tầm gần, gã nén luồng âm thanh của mình vào một tần số cực thấp, truyền một bức mật thư chứa tọa độ chính xác của phòng khám y tế Hẻm Lân Tinh và bản đồ các lối đi tắt tránh sương mù lân tinh trực tiếp đến máy chủ của Chỉ huy Nghiêm Minh.


"Thanh Dao... mày phải chết, để tao được sống." Tần Phong cười lạnh trong lòng.


Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất ẩm ướt của Đường cống ngầm nhiễm độc Phân khu 13, bên trong căn cứ dã chiến chật hẹp chứa đầy những màn hình ảo lấp lánh ánh sáng xanh. Vy Vy, nữ hacker trẻ tuổi đeo tai nghe phát sáng, đang gõ bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt. Đôi mắt cận thị nặng của cô chợt co rút lại khi màn hình hiển thị một dòng chảy dữ liệu định vị sinh học bất thường phát ra từ một sòng bạc ranh giới, vượt qua màng lọc bảo mật của thế giới ngầm và hướng thẳng về phía máy chủ của Biệt đội Săn Đêm Aegis.


"Không ổn rồi!" Vy Vy hét lên, tay cô lập tức bẻ khóa camera giám sát khu vực Hẻm Lân Tinh. Trên màn hình ảo hiển thị hình ảnh hàng chục chiếc xe thiết giáp bọc thép nặng kháng độc của đặc nhiệm Aegis đang âm thầm bao vây toàn bộ các lối ra vào của hẻm hẹp trong đêm tối. Chỉ huy Nghiêm Minh đang dẫn đầu toán lính tuần tra bọc thép tiến nhập vào con ngõ.


Cô lập tức kích hoạt thiết bị truyền tin khẩn cấp, gửi một thông điệp cảnh báo đỏ rực trực tiếp đến máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực của Thanh Dao.


Tại phòng khám ngầm, Thanh Dao đang ngồi tĩnh tọa trên chiếc giường gỗ mục nát, bàn tay phải xám đen mờ đục của nàng khẽ run lên nhẹ do độc tố tích tụ. Đột nhiên, chiếc máy đeo trước ngực nàng phát ra tiếng bíp dồn dập, màn hình hiển thị dòng chữ đỏ nhấp nháy của Vy Vy: [CẢNH BÁO ĐỎ: QUÂN ĐẶC NHIỆM ĐÃ KHÓA MỤC TIÊU. CHÚNG ĐANG TIẾN VÀO HẺM LÂN TINH!]

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!