Thuế Tuổi Thọ Và Giọt Huyết Độc
Ánh sáng đỏ rực từ tia laser quét an ninh của tập đoàn Aegis quét sát qua mép đá bọc chì, chỉ cách tà áo choàng của Thẩm Thanh Dao chưa đầy hai tấc. Tiếng rít chói tai của động cơ thiết bị bay trinh sát tầm cao dội xuống vách đá ẩm ướt của Hố rác thải sinh hóa Phân khu 13, khuấy động làn sương mù lân tinh màu tím thẫm bốc lên nghi ngút.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thanh Dao không hề hoảng loạn. Nàng kéo chặt chiếc Áo choàng cách ly phóng xạ xám rách, bọc kín lồng ngực đang phát ra thứ ánh sáng tím nhạt huyền ảo từ vết sẹo mổ hình mạng nhện vừa mới dung hợp xong tinh thạch độc chất. Nàng lập tức vận hành kỹ thuật Ẩn nấp nhịp tim lâm sàng. Bằng cách điều hòa nhịp thở sâu và đều đặn theo bí pháp dưỡng khí, nàng cưỡng ép nhịp tim của mình tụt xuống mức tối thiểu – chỉ còn ba mươi nhịp một phút. Cơ thể nàng lạnh ngắt, hơi thở hoàn toàn ngưng đọng, biến nàng thành một cái xác vô tri trước hệ thống cảm biến quét nhiệt sinh học của đối phương.
Tia laser đỏ quét qua quét lại trên mảng xỉ thải cơ khí thêm hai lần nữa rồi từ từ hướng về phía lòng hố rác sâu hoắm, nơi đàn chuột biến dị khổng lồ vừa bị thiêu rụi bởi vụ nổ khí gas lân tinh đang tỏa ra mùi khét lẹt. Tận dụng khoảng trống ba mươi giây khi thiết bị bay xoay trục quét, Thanh Dao khom người, luồn nhanh vào Đường cống ngầm nhiễm độc nằm khuất dưới một tấm lưới sắt rỉ sét.
Nước thải axit đậm đặc ngập đến bắp chân ăn mòn lớp ủng cao su bảo hộ, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và tỏa ra làn khói độc ăn mòn phổi. Nhưng với cơ thể đã thích ứng nhờ lõi độc chất trong tim được sạc đầy, nàng chịu đựng cơn đau buốt ở đùi trái, di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma trong lòng đất ẩm ướt. Làn da bàn tay phải của nàng lúc này đã xám đen mờ đục và mất đi xúc giác hoàn toàn – cái giá vật lý tàn khốc mà nàng phải trả để dung hợp thành công tinh thạch độc chất sơ cấp. Nàng dùng bàn tay trái lành lặn ôm chặt hộp kim châm cứu bạc rỉ sét trước ngực, lặng lẽ tiến về phía Hẻm Lân Tinh.
Nửa canh giờ sau, Thanh Dao đẩy cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám y tế thô sơ nằm sâu dưới tầng hầm tòa nhà đổ nát.
"Chị Dao! Chị về rồi!"
A Bảo, cậu bé trợ tá gầy gò lanh lợi, lập tức lao ra từ sau chiếc bàn sắc thuốc đầy muội than. Gương mặt lấm lem bùn đất của cậu lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, nhưng ngay sau đó là sự lo lắng tột độ khi nhìn thấy vệt máu đen khô khốc trên khóe môi Thanh Dao và chiếc áo choàng chì bị cháy sém một góc.
"Lão Hắc... không về nữa." Thanh Dao lạnh lùng nói, giọng khàn đặc do hít phải bào tử độc lân tinh. Nàng cởi bỏ chiếc áo choàng nặng nề, để lộ chiếc máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực đang nhấp nháy đèn LED hiển thị con số 50 nhịp một phút ổn định. "Dọn dẹp phòng khám đi. Sắp có khách không mời mà đến rồi."
A Bảo mím môi, khẽ gật đầu. Cậu hiểu rõ luật sinh tồn ở khu ổ chuột này: không hỏi nhiều, không thương tiếc kẻ đã chết, và luôn chuẩn bị đối mặt với tai họa tiếp theo. Cậu nhanh chóng cầm chiếc quạt nan, tiếp tục nhóm lửa sắc các thang thuốc giảm đau phóng xạ từ Cỏ Lân Tinh Xanh cho những bệnh nhân nghèo đang nằm rên rỉ trên các giường bệnh dã chiến.
Ở góc phòng khám, trên chiếc giường gỗ mục nát, một bệnh nhân gầy gò tiều tụy tên là A Sâm đang nằm co quắp. Gã là kẻ vừa được Thanh Dao cứu sống khỏi cơn sốt phóng xạ ba ngày trước bằng y thuật châm cứu dẫn độc. Tuy nhiên, ánh mắt của A Sâm lúc này không có vẻ gì là biết ơn. Gã liên tục đảo mắt nhìn quanh, tay phải lén lút thò xuống gầm giường khám, cố gắng gắn một thiết bị định vị sinh học siêu vi do mật thám Aegis cung cấp. Thanh Dao đứng ở quầy thuốc, mắt trái lóe lên một luồng hắc khí màu tím thẫm nhạt. Nhờ khả năng cảm nhận áp suất máu và rung động chất lỏng trong phạm vi mười mét, nàng nghe rõ mồn một nhịp tim đập nhanh bất thường đầy tội lỗi của A Sâm và tiếng lách cách siêu nhỏ của vi mạch điện tử.
Nàng khẽ nheo mắt, bàn tay trái giấu trong túi áo khẽ siết chặt một cây kim châm cứu hợp kim bạc rỉ sét. Nhưng trước khi nàng kịp ra tay trừng trị kẻ phản bội, một tiếng động cơ cơ khí nặng nề cùng tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất từ phía con ngõ dẫn vào phòng khám dội thẳng xuống tầng hầm.
"Ầm!"
Cánh cửa sắt của phòng khám bị một lực lượng bạo lực đạp bay, đổ sập xuống nền xi măng tạo ra những tia lửa xẹt qua bóng tối.
Một toán lính thuộc Đội tuần tra cơ giới Phân khu 13 tràn vào, trang bị giáp bọc thép màu xám tro bóng bẩy và súng phóng điện từ túc trực. Dẫn đầu toán tuần tra là Giám sát viên Lý. Gã đàn ông trung niên mập mạp bước vào, khoác chiếc áo choàng lụa xám bóng bẩy tương phản kệch cỡm với sự rách rưới, hôi thối của khu ổ chuột xung quanh. Trên cổ tay mập mạp của gã đeo một thiết bị hút tuổi thọ sinh học phát sáng xanh lam lạnh lẽo – thứ công cụ tước đoạt mạng sống tàn bạo của tập đoàn Aegis.
"Thuế tuổi thọ định kỳ! Tất cả những kẻ không có dị năng và dị nhân phế thải nằm im tại chỗ!" Giám sát viên Lý hống hách hét lớn, giọng gã rít qua kẽ răng đầy mùi tiền tài và sự khinh miệt. "Kẻ nào không đóng đủ ba mươi giờ tuổi thọ sinh học hôm nay sẽ bị tước đoạt toàn bộ sinh mệnh lực để làm pin sinh học cho tháp thượng tầng!"
Đám đông bệnh nhân nghèo khổ đang nằm trên giường dã chiến run rẩy co rúm lại. Trên cổ tay mỗi người đều đeo chiếc vòng công nghệ hiển thị thời gian sống còn lại bằng những con số LED xanh nhạt rệu rã. Đối với họ, từng giờ, từng phút hiển thị trên đó chính là tiền tệ, là máu thịt, là sự sinh tồn mà họ phải bán mạng nhặt phế liệu hàng ngày để tích lũy.
Giám sát viên Lý bước tới cạnh một bà lão mù bán trà nước đang nằm co quắp ở góc phòng. Gã nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của bà, dí sát thiết bị hút tuổi thọ vào vòng đeo tay của bà lão.
"Bà già, thời gian của bà đã hết hạn từ hôm qua rồi. Đóng thuế đi!"
"Xin giám sát viên... xin ngài tha cho tôi... Tôi chỉ còn đúng một năm tuổi thọ để chờ đứa cháu trai trở về..." Bà lão mù mếu máo, đôi mắt mờ đục rưng rưng nước mắt, cố gắng co tay lại.
"Một năm? Đủ để sạc cho một bóng đèn neon ở trung tầng đấy!" Lý cười khẩy, ngón tay gã chuẩn bị nhấn nút kích hoạt thiết bị hút sinh mệnh.
"Dừng tay lại!"
A Bảo không kìm được lòng căm phẫn, cậu bé lao ra, cầm một nắm tiền tệ phế liệu bằng đồng rỉ sét nhặt từ bãi rác dâng lên trước mặt Lý. "Tôi đóng thay cho bà ấy! Đây là phế liệu năng lượng từ trường tôi nhặt được cả tuần qua! Xin ngài đừng hút tuổi thọ của bà ấy!"
Giám sát viên Lý nhìn nắm phế liệu rỉ sét, gương mặt gã co rúm lại vì tức giận. Gã vung tay, tát mạnh một cú khiến A Bảo ngã nhào ra đất, nắm phế liệu văng tung tóe.
"Lũ sâu bọ khu ổ chuột! Dùng rác thải để hối lộ chấp pháp viên Aegis sao?" Một tên lính tuần tra bọc thép bước lên, dùng bốt sắt dẫm mạnh lên bắp tay gầy gò của A Bảo, khiến cậu bé hét lên đau đớn.
Thanh Dao từ trong quầy thuốc bước ra, phong thái lạnh lùng như băng tuyết. Nàng xuất trình một tờ giấy phép y tế thô sơ rách nát, đóng dấu đỏ đã mờ của liên minh chính phủ cũ.
"Đây là phòng khám được cấp phép tạm thời. Theo luật định, nhân viên y tế và bệnh nhân đang trong quá trình điều trị khẩn cấp được hoãn đóng thuế tuổi thọ một tuần." Giọng nói của Thanh Dao không một chút run sợ, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Giám sát viên Lý đầy áp lực.
Lý giật lấy tờ giấy phép, liếc nhìn rồi xé toạc nó làm đôi, ném mảnh vụn vào vũng nước axit dưới đất.
"Luật định của liên minh cũ đã bị xóa sổ từ mười năm trước rồi, con nhóc rách rưới!" Lý coi thường nhìn Thanh Dao, đôi mắt gã dừng lại trước ngực nàng – nơi chiếc máy theo dõi nhịp tim đeo ngực đang hiển thị con số 50 bpm ổn định. Gã khẽ nheo mắt đầy nghi ngờ. "Phòng khám này tàng trữ lượng lớn Cỏ Lân Tinh Xanh chưa qua kiểm duyệt của tập đoàn đúng không? Lính đâu! Lục soát kho dược liệu cho ta!"
Hai tên lính tuần tra bọc thép lập tức xông vào kho chứa, dùng bốt sắt đạp đổ các kệ gỗ, đập phá một nửa thiết bị lọc máu thô sơ rỉ sét của phòng khám. Chúng lôi ra những bao tải chứa Cỏ Lân Tinh Xanh – nguồn nguyên liệu duy nhất để Thanh Dao bào chế thuốc giảm đau phóng xạ cứu người nghèo – và ném xuống đất, dẫm nát dưới chân.
Trong lúc hỗn loạn, Thanh Dao liếc nhìn về phía chiếc giường của A Sâm. Tên phản bội đang lén lút đẩy thiết bị định vị siêu vi vào sâu dưới khe giường, ánh mắt gã lóe lên sự tham lam khi nhìn thấy toán lính đặc nhiệm. Thanh Dao ghi nhớ sâu sắc khuôn mặt của A Sâm. Nàng biết gã đã bán đứng nàng để đổi lấy tiền thưởng tuổi thọ của Aegis. Nhưng lúc này, mối đe dọa trực tiếp nhất là Giám sát viên Lý.
Nàng cần phải hạ độc thủ gã mà không được để lại bất kỳ dấu vết trực tiếp nào tại phòng khám, tránh để quân đặc nhiệm của Nghiêm Minh kéo đến san phẳng nơi này ngay lập tức.
Thanh Dao quan sát kỹ lưỡng cơ thể của Giám sát viên Lý. Khứu giác nhạy bén của nàng ngửi thấy mùi dầu máy và mùi mồ hôi dầu đặc trưng của một kẻ lạm dụng huyết thanh duy trì tuổi thọ rẻ tiền. Đặc biệt, trên cổ tay mập mạp của gã, chiếc vòng vàng nặng nề tì chặt vào da thịt, để lại một vết trầy xước đỏ hửng, rỉ máu nhẹ do thói quen đeo trang sức quá chặt khi vận động.
"Giám sát viên Lý," Thanh Dao đột ngột dịu giọng, nàng bước lên một bước, cúi đầu tỏ vẻ khuất phục. "Tôi biết ngài đang phải chịu đựng cơn đau co thắt kinh mạch do tác dụng phụ của huyết thanh duy trì tuổi thọ thế hệ một. Nhịp tim của ngài đang dao động ở mức 95 bpm, và bả vai trái của ngài đang bị tê liệt nhẹ do tắc nghẽn dòng năng lượng sinh học."
Lý khựng lại, ngạc nhiên nhìn Thanh Dao. "Làm sao ngươi biết?"
"Tôi là truyền nhân y thuật châm cứu dẫn độc của Tần Thiết." Thanh Dao nói dối một cách bình thản, nàng đưa bàn tay trái cầm bộ kim châm hợp kim bạc rỉ sét lấp lánh sắc tím ra ngoài. "Tôi có thể dùng châm cứu để thông kinh mạch cho ngài miễn phí ngay lập tức. Chỉ cần ba mươi giây, bả vai trái của ngài sẽ hết tê liệt và ngài sẽ có thêm sinh lực để vận hành thiết bị hút tuổi thọ hiệu quả hơn. Đổi lại, xin ngài tha cho bà lão mù hôm nay."
Lý nhìn bả vai trái đang đau nhức âm ỉ của mình, rồi nhìn bộ kim châm bạc mỏng manh của Thanh Dao. Gã tự phụ nghĩ rằng bản thân đang được bảo vệ bởi toán lính tuần tra bọc thép trang bị súng điện cực mạnh xung quanh, một con nhóc gầy gò khu ổ chuột tuyệt đối không dám giở trò đồi bại trước họng súng.
"Được, cho ngươi ba mươi giây. Nếu không có hiệu quả, ta sẽ hút cạn tuổi thọ của cả ngươi lẫn bà già kia!" Lý hống hách ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ sét, chìa cánh tay mập mạp đầy vết trầy xước ra.
Thanh Dao bước lại gần gã. Nàng chủ động rạch nhẹ một đường siêu nhỏ ở lòng bàn tay trái của mình bằng một cây kim châm cứu giấu kín, để một giọt độc huyết màu tím thẫm rỉ ra. Nàng bôi giọt độc huyết tinh khiết chứa gen Độc Cốc tối cổ lên mũi cây kim châm hợp kim bạc thứ hai (Huyết Độc Kích Hoạt).
Nàng dùng ngón tay trái kẹp kim, nhẹ nhàng châm cứu định huyệt vào vết trầy xước đỏ hửng trên cổ tay của Giám sát viên Lý.
"Xoạt..."
Mũi kim mỏng manh đâm chính xác vào huyệt đạo kinh mạch của gã. Giọt độc huyết cực nhỏ bôi trên mũi kim lập tức hòa nhập vào dòng máu đang tuần hoàn nhanh của Lý qua vết xước lộ thiên. Độc tố sinh học nguyên bản hoạt động như một tế bào ký sinh vô hình, lặng lẽ bám chặt vào hồng cầu của gã mà không hề gây ra bất kỳ cảm giác đau đớn hay bỏng rát nào trong những phút đầu tiên.
"Xong rồi." Thanh Dao rút kim ra, lau sạch vết máu giả tạo trên cổ tay gã bằng một mảnh gạc vô trùng.
Giám sát viên Lý khẽ xoay bả vai trái. Gã kinh ngạc phát hiện cảm giác tê liệt biến mất hoàn toàn, một luồng sinh khí ấm áp (thực chất là độc tố đang kích thích mạch máu giãn nở tạm thời) chạy dọc cánh tay khiến gã sảng khoái tột độ.
"Hừ, y thuật của ngươi khá đấy." Lý đứng dậy, cười khẩy đầy tham lam. Gã vung tay ra lệnh cho toán lính tuần tra. "Tha cho bà già đó hôm nay. Thu dọn đồ đạc, chúng ta đi! Tuần sau ta sẽ quay lại lấy gấp đôi số thuế tuổi thọ của phòng khám này!"
Toán lính tuần tra cơ giới thu quân, kéo theo những bao tải thảo dược cỏ Lân Tinh Xanh bị tịch thu và đập phá thêm một số tủ kính vô trùng trước khi bước ra ngoài. A Sâm nằm trên giường khẽ thở phào nhẹ nhõm, gã tin rằng thiết bị định vị siêu vi dưới gầm giường đã được gắn an toàn mà không bị ai phát hiện.
Thanh Dao đứng im lặng giữa phòng khám đổ nát, nhìn theo bóng lưng mập mạp của Giám sát viên Lý đang khuất dần ngoài con ngõ Hẻm Lân Tinh. Khóe môi nàng khẽ cong lên một đường cong lạnh lùng, tàn nhẫn.
Nàng bước lại gần giường của A Sâm, cúi người xuống lôi thiết bị định vị siêu vi ra trước sự kinh hoàng tột độ của gã. Thanh Dao dùng bàn tay phải xám đen mờ đục siết chặt, bóp nát vụn thiết bị công nghệ thành những mảnh nhựa và kim loại rỉ sét trước mặt kẻ phản bội.
"A Bảo, sắc thêm một thang thuốc an thần." Thanh Dao lạnh lùng ra lệnh, không thèm liếc nhìn A Sâm đang run rẩy co rúm lại trên giường.
Bên ngoài phòng khám, cách Hẻm Lân Tinh khoảng ba trăm mét trên con đường ranh giới phân khu rách nát.
Giám sát viên Lý đang đi bộ nghênh ngang giữa làn sương mù lân tinh xanh lam lạnh lẽo, tay gã liên tục mân mê thiết bị hút tuổi thọ sinh học chứa đầy những giờ sống vừa cướp đoạt được từ người nghèo. Gã đang tính toán xem sẽ dùng số tuổi thọ này để đổi lấy một liều huyết thanh ổn định gen cao cấp tại khu trung tầng Ánh Sáng vào ngày mai.
Đột nhiên, bước chân của Lý khựng lại giữa đường.
Một cơn co thắt dữ dội, lạnh buốt từ cổ tay trái truyền thẳng về tim gã như một luồng điện xé rách lồng ngực. Lý há hốc mồm nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Gã run rẩy đưa tay lên nhìn.
Dưới ánh sáng xanh lam lạnh lẽo của sương mù lân tinh, làn da mập mạp trên cánh tay của gã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt của sự hoại tử tế bào cực nhanh. Những đường gân máu màu tím đen nổi rõ cuồn cuộn dưới da, lan nhanh như mạng nhện từ cổ tay lên đến bả vai, ăn mòn toàn bộ mạch máu và mô thịt thành bùn đen rỉ sét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!