Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Đột Kích Trạm Thu Lôi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp dồn dập của máy trợ tim rít lên như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu liên minh hắc ám.


Trong hầm rượu cổ tối tăm dưới lòng Dinh thự bóng tối Lục Tà Dương, ánh sáng từ những bóng đèn neon vô trùng rọi xuống gương mặt nhợt nhạt, không còn một giọt máu của Thẩm Thanh Dao. Lồng ngực nàng phập phồng yếu ớt dưới lớp băng gạc quấn chặt, nơi sợi chỉ tơ tằm biến tính màu đỏ thẫm của Hồng Cô vừa khâu kín vết sẹo mạng nhện rách nát. Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực liên tục nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo, con số 40 nhịp một phút hiển thị như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn sinh mệnh đang cạn kiệt từng giây.


"Năng lượng lõi độc chất đã chạm đáy. Nếu không sạc đầy từ trường trong mười hai giờ tới, chu kỳ hoại tử tế bào gan sẽ tự động kích hoạt." Giọng nói của bác sĩ nhãn khoa Vy Anh vang lên trầm buồn, cô cẩn thận đeo chiếc Kính lọc quang phổ đặc biệt màu cam sậm lên mắt Thanh Dao. "Thị lực của cô ấy đã bị tổn thương nghiêm trọng do bức xạ lân tinh tím. Chiếc kính này sẽ giúp cô ấy lọc bỏ ánh sáng độc hại và duy trì khả năng quan sát cơ bản."


Thanh Dao khẽ cử động đầu. Tầm nhìn của nàng qua lớp kính lọc cam sậm trở nên rõ nét hơn, nhưng đôi chân thì hoàn toàn nặng trĩu. Bộ Khung xương trợ lực nano sinh học thô bằng hợp kim titan rỉ sét do Vy Lam lắp ráp đang nẹp chặt lấy hai chân nàng, xám xịt và lạnh ngắt vì cạn kiệt năng lượng từ trường. Tay phải của nàng buông thõng vô lực, làn da xám đen mờ đục hoàn toàn mất đi xúc giác – cái giá tàn khốc của việc quá tải độc tố lân tinh vẫn chưa hề thuyên giảm.


"Chúng ta không có thời gian để chần chừ nữa." Lục Tà Dương đứng dậy từ góc tối, chiếc Nhẫn máu Ngũ Giác trên ngón tay áp út của gã khẽ lóe lên một tia sáng tím thẫm. Gã cảm nhận rõ rệt sự suy kiệt của Thanh Dao đang trực tiếp bào mòn sinh mệnh lực của chính mình qua sợi xích khế ước vô hình. "Trạm phát sóng lôi điện phụ của Aegis ở ranh giới phía Tây là nơi duy nhất có đủ nguồn năng lượng từ trường cực đại để sạc đầy lõi độc của cô và khởi động lại bộ khung xương trợ lực đó."


Ở góc hầm, Tống Hàn Giang vẫn đang nằm bất tỉnh nhân sự, lồng ngực trần vạm vỡ phập phồng thở dốc sau khi đã hiến tế mười lăm phần trăm lượng máu tương thích để cứu mạng Thanh Dao. Sự suy kiệt dị năng huyết dịch của gã khiến liên minh mất đi một lá chắn sống cận chiến mạnh mẽ nhất.


"Thiết Huyết Bang sẽ ra tay." Một giọng nói khàn đặc, đầy uy lực vang lên. Hoàng Diệp Anh bước ra từ bóng tối, mái tóc đỏ rực cắt ngắn của cô rực cháy dưới ánh đèn neon. Cánh tay phải cơ khí bằng hợp kim titan của cô khẽ co duỗi, phát ra những tia chớp xanh lam lách tách đầy giận dữ. "Lôi Hỏa và các chiến binh cơ khí của tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng Thanh Dao, cô đang bị phong tỏa dị năng chiến đấu hoàn toàn trong sáu giờ tới do thuốc trung hòa của Vy Anh. Cô định làm gì ngoài việc làm gánh nặng cho chúng tôi?"


Thanh Dao khẽ nhếch khóe môi nhợt nhạt, dùng bàn tay trái gầy guộc chỉnh lại gọng kính lọc quang phổ đặc biệt. Giọng nói của nàng khàn khàn nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ: "Tôi không cần dị năng để giết người. Tôi có đôi mắt này, và tôi biết cách định vị tử huyệt của kẻ thù. Đi thôi."


***


Cơn bão lân tinh xanh lam lạnh lẽo bao phủ lấy Trạm phát sóng lôi điện phụ của Aegis. Tháp sắt khổng lồ cao hàng trăm mét sừng sững đâm thẳng vào bầu trời đen kịt, liên tục phóng ra những tia sét nhân tạo khổng lồ, tạo nên một vùng bão điện từ trường cực mạnh làm tê liệt mọi thiết bị định vị thông thường.


Dưới sự dẫn đường của Hoàng Diệp Anh, liên minh hắc ám lặng lẽ tiếp cận vành đai bảo vệ vòng ngoài. Thanh Dao khoác chiếc Áo choàng cách ly phóng xạ xám rách bọc chì, khom người di chuyển nhờ lực đỡ cơ học yếu ớt từ bộ khung xương trợ lực dã chiến.


"Vy Vy, cô đã hack được hệ thống âm thanh tầm ngắn chưa?" Thanh Dao khẽ nói vào thiết bị truyền tin đeo tai.


"Đã xong, chị Thanh Dao!" Giọng của hacker Vy Vy vang lên rè rè qua tầng sóng nhiễu từ trường. "Em đang phát sóng nhiễu loạn tần số âm để vô hiệu hóa hệ thống cảm biến âm thanh của robot tuần tra vòng ngoài. Nhưng các camera quét hồng ngoại vẫn hoạt động, các anh chị phải cẩn thận!"


"Để đó cho tôi!" Lôi Hỏa – thiên tài trẻ tuổi của Thiết Huyết Bang – khẽ cười lạnh. Thanh niên cao lớn với mái tóc vuốt dựng đứng rực lửa bước lên. Hai bàn tay quấn băng gạc của cậu ta đột ngột bộc phát những luồng lôi điện màu cam rực cháy.


Cậu ta gầm nhẹ một tiếng, vung hai tay phóng ra một quả cầu lôi điện cường độ cao lao thẳng về phía tháp canh gác. Quả cầu điện chạm vào hệ thống camera quét hồng ngoại, tạo nên một tiếng nổ "đoành" chói tai. Toàn bộ hệ thống quét nhiệt của trạm gác lập tức bị quá tải, bốc khói đen khét lẹt.


"Kẻ đột nhập! Bắn!"


Tiếng còi báo động rú lên inh ỏi. Lính tuần tra Aegis mang giáp bọc thép nhẹ từ trong các lô cốt lập tức xả súng máy hạng nặng quét diện rộng vào vị trí của Thiết Huyết Bang. Làn đạn xé rách sương mù lân tinh, cày nát nền đất bê tông rỉ sét.


"Khỉ Đột! Lên!" Hoàng Diệp Anh quát lớn.


Gã khổng lồ cơ khí hóa Khỉ Đột lao lên phía trước, bắp tay khổng lồ bọc thép thủy lực nâng cao một tấm khiên chắn làm từ nắp cống hợp kim gia cố. Đạn súng máy nện vào tấm khiên phát ra những tiếng "băng băng" chói tai, bắn ra những tia lửa điện xanh loang lổ.


Thanh Dao nép sát sau một dầm thép đổ nát. Kính lọc quang phổ đặc biệt của nàng rực sáng sắc cam trong đêm tối. Nàng nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng Cảm Nhận Áp Suất Máu. Dưới tác động của bão điện từ, tinh thần lực của nàng nhói lên một cơn đau búa bổ, nhưng dòng độc huyết trong tim vẫn cộng hưởng mạnh mẽ với lân tinh trong không khí.


Tầm nhìn tối tăm của nàng bỗng chốc biến đổi. Qua bức tường bê tông cốt thép dày đặc của lô cốt, nàng nhìn thấy ba luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ mạch máu và nhịp tim dồn dập của ba tên lính tuần tra đang điên cuồng nạp đạn súng máy.


"Thương Lan! Góc mười một giờ, sau bức tường bê tông thứ hai. Hai mục tiêu. Nhịp tim một trăm hai mươi. Chúng đang chuẩn bị thay băng đạn mới!" Thanh Dao truyền âm qua khế ước.


Diệp Thương Lan – minh chủ Thanh Phong Liên Minh – khẽ nhíu mắt. Thân ảnh gã lập tức hóa thành một luồng phong ảnh xám tro, di chuyển với tốc độ âm thanh lách qua làn đạn. Thanh phong kiếm mỏng như cánh ve vung lên, chém ra hai luồng phong nhận sắc bén vô hình xuyên qua khe hở nhỏ của lô cốt bê tông.


"Phập! Phập!"


Tiếng súng máy lập tức câm bặt. Hai tên lính tuần tra đổ gục xuống bên cạnh băng đạn chưa kịp nạp, họng súng máy bị phong lực chém đứt làm đôi.


"Ưu thế bất ngờ! Đột phá chính diện!" Hoàng Diệp Anh gầm lên, rìu chiến cơ khí trên tay cô rực sáng lôi điện cao áp.


Nhưng ngay lúc đó, gã khổng lồ Khỉ Đột cố gắng dùng cánh tay cơ khí thủy lực bẻ gãy một hộp phân phối điện cao thế bên hông tường để ngắt nguồn điện của hệ thống pháo tự động.


"Khỉ Đột, dừng lại!" Thanh Dao hét lên khi cảm nhận được áp suất dòng điện từ trường đang dâng cao đột ngột qua kính lọc.


Quá muộn. Dòng điện cao thế từ trạm phát sóng bất ngờ giật ngược trở lại theo cánh tay thép của gã lực sĩ. Một tiếng "uỳnh" khổng lồ vang lên kèm theo luồng ánh sáng lôi điện xanh lét. Hệ thống piston thủy lực trên cánh tay trái của Khỉ Đột bị cháy sém, dầu thủy lực phun ra tung tóe, bốc khói khét lẹt. Gã khổng lồ rên rỉ đau đớn, bả vai trái bị bỏng nặng, tấm khiên hợp kim rơi sầm xuống đất.


"Mẹ kiếp!" Hoàng Diệp Anh nổi giận tột cùng. Cô lao vọt lên, cánh tay cơ khí titan bên phải bộc phát từ lực cực đại, vung chiếc rìu chiến lôi điện bổ thẳng vào cánh cửa thép bọc chì của phòng điều khiển chính.


"Rầm!"


Cánh cửa thép dày nửa mét bị sức mạnh từ lực và lôi điện của Diệp Anh đập nát vụn, bắn ra hàng vạn tia lửa điện rực rỡ.


"Vào mau!" Hoàng Diệp Anh quát lớn, mặt cô bám đầy muội than công nghiệp.


Thanh Dao dùng khung xương trợ lực chân, nỗ lực bước qua đống đổ nát của cánh cửa thép để tiến vào phòng điều khiển chính. Giữa căn phòng, lõi lò phản ứng hạt nhân phụ đang quay tít, phát ra nguồn năng lượng từ trường cực đại màu tím thẫm lấp lánh như pha lê.


Nhịp tim trên ngực Thanh Dao khẽ dao động, lõi độc chất trong tim nàng bắt đầu tự động hấp thụ các tia từ trường rò rỉ trong không khí, nhịp tim hiển thị tăng dần lên 42 nhịp một phút. Khung xương trợ lực chân của nàng khẽ rung lên, bắt đầu được sạc điện năng dã chiến.


Hoàng Diệp Anh nhanh chóng rút sợi cáp sạc bọc nano từ lưng Thanh Dao, chuẩn bị cắm trực tiếp giắc sạc vào lõi lò phản ứng để đẩy nhanh tốc độ sạc đầy.


Thế nhưng, ngay khi đầu giắc sạc vừa chạm vào rìa năng lượng của lò phản ứng, một tiếng gầm gừ trầm đục, đầy sát khí rùng rợn vang lên từ những góc khuất tối tăm của phòng điều khiển.


Từ trong bóng tối ẩm ướt, một loạt chó săn sinh học biến dị của Aegis bất ngờ lao ra. Làn da của chúng bị lột trần, để lộ những thớ thịt đỏ hỏn loang lổ vết xích cơ khí, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lam lân tinh điên cuồng. Hàm răng nanh sắc nhọn của chúng rỉ ra thứ dịch thể màu đen đặc quánh – chất độc hoại tử mô cơ tàn bạo nhất của Aegis, sẵn sàng xé xác bất kỳ kẻ đột nhập nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!