Cơn Sốt Đào Thải Huyết Quản
Bóng tối dưới lòng hầm chứa nước ngầm nhiễm xạ Phân khu 13 cuộn xoáy như một bầy rắn đói. Tiếng súng tự chế từ phía quân Thiết Sa Bang vẫn nổ vang trời ranh giới dội vào lòng đất, nhưng âm thanh ấy hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng còi báo động đỏ rực, kéo dài đến lạnh người phát ra từ chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực của Thẩm Thanh Dao.
"Tíiiiiiiiiiiiiiiiiiiic..."
Màn hình hiển thị LED đỏ trên ngực nàng bất động ở con số không tròn trĩnh. Không nhịp tim. Chết lâm sàng.
"Mẹ kiếp! Di chuyển mau!" Lục Tà Dương gầm lên, hai cánh tay bế chặt lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt của Thanh Dao. Bóng tối dưới chân gã bộc phát cuồng bạo, hóa thành một màng chắn đen kịt chặn đứng những tia đạn lạc găm vào vách đá rỉ sét xung quanh.
Ngay khi tim của Thanh Dao hoàn toàn ngừng đập, chiếc Nhẫn máu Ngũ Giác trên ngón tay áp út của Lục Tà Dương đột ngột rít lên một tiếng xé tai. Vòng nhẫn bằng dịch thể màu tím thẫm bỗng chốc co rụt lại, găm sâu vào da thịt, hút mạnh lấy tinh huyết của gã để duy trì màng liên kết sinh mệnh. Dương khụy gối xuống, một ngụm máu đen đặc trào ra từ khóe môi, nhuộm đen cả vạt áo choàng lông vũ.
Cơn đau hoại tử tế bào từ khế ước dội ngược lên kinh mạch của năm vị gia chủ hắc ám với một tốc độ hủy diệt.
Cách đó vài bước, Tống Hàn Giang ngã rạp xuống đất. Gã đại ca Huyết Long Đường vạm vỡ gầm rú như một con dã thú bị lột da. Những hình xăm rồng máu trên ngực gã co giật liên hồi, làn da đỏ rực bỗng chốc xám xịt lại. Gã ho ra từng búng máu đen sủi bọt axit, tủy xương bên trong như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé.
"Lục... Lục Tà Dương..." Tống Hàn Giang cắn chặt răng đến mức mẻ cả răng cửa, giọng nói khàn đặc đầy uất hận. "Chạy mau... mang con nhóc này về dinh thự của mày... Tao sắp... sắp không chịu nổi nữa rồi!"
Bạch Vô Song, Diệp Thương Lan và Hoàng Diệp Anh cũng không khá hơn. Bạch Vô Song phải dùng quạt hợp kim chống xuống đất để không quỵ ngã, gương mặt tao nhã vặn vẹo vì cơn đau co thắt tim dữ dội. Diệp Thương Lan chống thanh phong kiếm mỏng như cánh ve xuống đá rỉ sét, mái tóc bạc dài rũ rượi đẫm mồ hôi lạnh. Hoàng Diệp Anh gầm lên, cánh tay cơ khí của cô phóng ra những tia chớp xanh hỗn loạn, chập mạch liên tục do dị năng bị hút cạn để bù đắp cho nhịp tim đã mất của Thanh Dao.
Sự đột biến ngoài tầm kiểm soát của Khế Ước Ngũ Giác đang kéo tất cả bọn họ xuống mồ.
"Đi đường cống ngầm phía Tây!" Lục Tà Dương nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt xương, bế thốc Thanh Dao lao thẳng vào bóng tối của Đường cống ngầm nhiễm độc. Bóng tối của gã bao phủ cả nhóm, che giấu hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể khỏi các thiết bị bay quét laser hồng ngoại của đặc nhiệm Aegis đang rà soát trên đầu cầu ranh giới.
***
Nửa giờ sau, tại hầm rượu cổ nằm sâu dưới lòng đất – nơi trú ẩn kiên cố nhất của Dinh thự bóng tối Lục Tà Dương.
Không khí vô trùng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và chất chống ăn mòn. Ánh sáng đèn mổ neon trắng bệch rọi thẳng vào bàn mổ bằng hợp kim bọc chì. Thẩm Thanh Dao nằm bất động trên bàn, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, làn da tay phải bị xám đen mờ đục hoàn toàn co quắp vô lực.
Vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực nàng đã nứt toác, rò rỉ dòng dịch thể màu tím thẫm rực sáng lân tinh xanh lam lạnh lẽo. Chất dịch độc ấy chảy đến đâu, da thịt lồng ngực gầy gò của nàng liền phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, bị ăn mòn loang lổ thành những hố đen nhỏ bốc khói đồng cháy.
"Hồng Cô! Chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật! Triệu tập Vy Anh và Vy Lam ngay lập tức!" Lục Tà Dương quát lớn, gã ngã sụp xuống chiếc ghế bành bên cạnh bàn mổ, lồng ngực phập phồng thở dốc, mắt đỏ ngầu nhìn chiếc nhẫn máu vẫn đang không ngừng hút tinh huyết từ ngón tay mình.
Hồng Cô – nữ quản gia trung niên quý phái của dinh thự – nhanh chóng bước ra từ phòng vô trùng. Bà đeo găng tay da dày chống axit, mang theo một khay thép chứa đầy các cuộn chỉ tơ tằm biến tính kháng axit màu đỏ thẫm cổ điển. Gương mặt nghiêm nghị của bà không giấu nổi vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy vết sẹo mạng nhện đang rò rỉ độc tố của Thanh Dao.
"Gia chủ, độc tố này quá mạnh! Máy trợ tim thông thường của chúng ta vừa cắm vào đã bị axit trong máu cô ta làm tan chảy hoàn toàn hệ thống dây dẫn!" Hồng Cô run rẩy báo cáo.
Cửa hầm rượu rỉ sét đột ngột mở tung. Bác sĩ nhãn khoa Vy Anh, mặc áo blouse trắng sạch sẽ hiếm hoi ở khu ổ chuột, cùng cô em gái nhỏ Vy Lam – thiên tài cơ khí 16 tuổi mặc quần yếm bám đầy dầu mỡ – hớt hải chạy vào.
"Tránh ra để tôi!" Vy Anh đeo kính gọng tròn mảnh, ánh mắt lập tức chuyển sang trạng thái Nhãn quang vi mô Cấp C. Đôi mắt cô phát ra luồng sáng nhạt quét sâu vào lồng ngực Thanh Dao. Cô rùng mình: "Tế bào cơ tim của cô ấy đang bị xơ cứng nhẹ vĩnh viễn do quá tải độc tố lân tinh từ trận bão tuyết trước. Lõi độc chất sinh học tối cổ trong tim cô ấy đang rơi vào trạng thái Quá tải nhịp tim cấp 1, tự phân rã tế bào để giải phóng năng lượng trung hòa chất độc diệt cỏ của Aegis!"
"Có cách nào khởi động lại tim nó không?" Tống Hàn Giang gầm lên từ góc phòng, gã đang phải dùng gạc y tế bịt chặt mũi để ngăn máu đen liên tục trào ra.
"Phải thực hiện Lọc máu tương thích định kỳ ngay lập tức!" Vy Anh quát lớn. "Máu của Tống Hàn Giang là nguồn tương thích duy nhất có thể pha loãng nồng độ độc tố lân tinh trong tim cô ấy lúc này! Hồng Cô, kết nối ống dẫn thủy tinh chịu axit!"
Hồng Cô nhanh chóng cắm hai đường ống dẫn thủy tinh chuyên dụng vào động mạch tay của Thanh Dao và Tống Hàn Giang. Nhưng ngay khi dòng máu đỏ rực mang dị năng hệ huyết của Giang vừa chảy qua ống dẫn, chất độc lân tinh từ tim Thanh Dao dội ngược trở lại.
"Xèo xèo!"
Chiếc ống thủy tinh dày bọc chì bỗng chốc sủi bọt đen rỉ sét, nứt vỡ thành trăm mảnh dưới sức ăn mòn tàn khốc của độc huyết tối cổ.
"Không được! Thiết bị truyền máu thông thường hoàn toàn bị độc huyết ăn mòn làm tan chảy!" Hồng Cô hét lên đầy bất lực.
"Để cháu!" Vy Lam bước lên, tay cầm chiếc mỏ lết điện tử phát sáng xanh. Cô bé nhanh nhẹn tháo dỡ một bộ van chống ăn mòn hóa học từ chiếc xe bọc thép phế thải ngoài sân, kết hợp với các sợi nano sinh học siêu vi. "Cháu sẽ gia cố tạm thời đường ống dẫn bằng hợp kim chống ăn mòn rác thải!"
Đôi tay của Vy Lam chuyển động với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vòng ba mươi giây, một đường ống truyền dẫn dã chiến bọc màng nano chịu axit đã được thiết lập thành công. Dòng máu tương thích của Tống Hàn Giang bắt đầu chảy vào cơ thể Thanh Dao, trung hòa bớt làn sương độc tím thẫm đang bốc khói trong huyết quản nàng.
Cơn đau dội ngược qua khế ước lập tức giảm bớt. Tống Hàn Giang rên rỉ một tiếng, gã ngã khụy xuống sàn, toàn thân suy kiệt dị năng hoàn toàn, rơi vào trạng thái hôn mê nhẹ do mất một lượng lớn máu tương thích.
"Hồng Cô, khâu vết thương mau!" Vy Anh ra lệnh, tay cô giữ chặt kính hiển vi quang phổ cầm tay để theo dõi cấu trúc tế bào cơ tim của Thanh Dao.
Hồng Cô cầm cây kim khâu bằng hợp kim bạc, luồn sợi chỉ tơ tằm biến tính kháng axit đỏ thẫm qua da thịt Thanh Dao. Mỗi mũi khâu đâm xuống, cơ thể Thanh Dao lại co giật nhẹ theo bản năng. Phản vệ từ Khế ước ngũ giác chuyển dịch 20% cơn đau thực thể sang người Lục Tà Dương. Gã gia chủ hắc ám nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai tay bám chặt vào thành ghế bành rách nát, gân xanh nổi đầy trên trán.
"Vy Anh... đôi mắt của cô ấy..." Hồng Cô khẽ thốt lên khi nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền của Thanh Dao bắt đầu rỉ ra hai hàng lệ máu màu tím nhạt phát quang.
Vy Anh dùng Nhãn quang vi mô quét qua võng mạc của Thanh Dao, sắc mặt cô biến đổi nghiêm trọng: "Độc tố lân tinh đang phá hủy nghiêm trọng võng mạc của cô ấy do bức xạ phát quang nồng độ cao dưới hầm nước. Sau khi tỉnh lại, thị lực của cô ấy sẽ bị mờ đi hoàn toàn. Từ nay về sau, cô ấy bắt buộc phải luôn đeo Kính lọc quang phổ đặc biệt để bảo vệ thị lực và định vị mục tiêu!"
Trong lúc Hồng Cô đang hoàn thành mũi khâu cuối cùng để cố định vết sẹo mạng nhện rò rỉ, Vy Lam đã quỳ xuống dưới chân bàn mổ. Cô bé lấy ra bộ Khung xương trợ lực nano sinh học thô – bộ khung kim loại bọc titan rỉ sét hoạt động bằng năng lượng từ trường rác thải.
"Cơ đùi và hệ thống xương khớp của chị Thanh Dao đã bị hoại tử mô cơ nhẹ do phơi nhiễm bức xạ lò phản ứng và độc tố tự thân," Vy Lam vừa khóc vừa nói, tay siết chặt mỏ lết điện tử nẹp chặt các thanh thép titan dọc theo hai chân và thắt lưng của Thanh Dao. "Cháu phải nẹp chặt khung xương này vào chân chị ấy, nếu không chị ấy sẽ vĩnh viễn không thể đứng vững được nữa!"
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Tiếng mỏ lết điện tử siết chặt các ốc vít nano vào xương đùi Thanh Dao vang lên khô khốc, rùng rợn trong hầm rượu yên ắng.
Để bảo vệ Thanh Dao khỏi cơn co thắt tim chí mạng tiếp theo, Vy Anh nhanh chóng rút ra một ống Thuốc trung hòa độc tố tự chế từ túi áo, tiêm trực tiếp vào động mạch cổ của nàng.
"Thuốc này sẽ tạm thời đóng băng dòng chảy độc huyết trong tim cô ấy để tránh tự hủy tế bào, nhưng cái giá phải trả là cô ấy sẽ bị suy kiệt hoàn toàn dị năng chiến đấu trong vòng sáu giờ tới!" Vy Anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Dưới tác dụng của thuốc trung hòa và dòng máu lọc tương thích của Giang, nhịp tim của Thanh Dao hiển thị trên máy đeo ngực từ con số không bắt đầu dao động nhẹ, rồi từ từ leo lên mức 40 nhịp một phút ổn định.
Thanh Dao từ từ mở mắt. Đồng tử mắt trái của nàng lóe lên một luồng hắc khí màu tím thẫm mờ nhạt, nhưng tầm nhìn của nàng hoàn toàn bị bao phủ bởi một màng sương mù mờ đục rách nát. Nàng khẽ cử động đôi chân, cảm nhận rõ rệt sự nặng nề, lạnh ngắt của bộ khung xương trợ lực nẹp chặt vào da thịt.
Nàng đã sống sót. Nhưng cái giá thể chất phải trả quá tàn khốc: cơ tim bị xơ cứng nhẹ vĩnh viễn, nhịp tim tự nhiên bị capped ở mức 40 bpm, đôi mắt bị tổn thương nghiêm trọng và đôi chân phải phụ thuộc hoàn toàn vào khung xương cơ khí.
"Cô tỉnh rồi sao, Nữ Vương?" Lục Tà Dương gượng dậy từ chiếc ghế bành, giọng nói của gã tràn đầy sự mệt mỏi và mỉa mai lạnh lùng. "Cô vừa suýt kéo tất cả chúng tôi xuống địa ngục đấy."
Thanh Dao không trả lời gã. Nàng dùng bàn tay trái gầy guộc chạm vào chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực dưới lớp băng gạc tơ tằm đỏ thẫm.
Đúng lúc đó, một biến cố kinh hoàng xảy ra.
"Bíp! Bíp! Bíp! Bíp!"
Chiếc máy theo dõi nhịp tim đột ngột phát ra những tiếng bíp dồn dập, chói tai liên tục. Đèn LED đỏ trên ngực nàng nhấp nháy điên cuồng, hiển thị mức năng lượng của lõi độc chất sinh học nguyên bản trong tim nàng đang tụt dốc không phanh về mức màu xám xịt cạn kiệt.
"Cảnh báo! Năng lượng lõi độc chất sinh học đã cạn kiệt hoàn toàn! Hệ thống tự hủy tế bào gan sẽ kích hoạt trong vòng mười hai giờ nếu không được sạc từ trường cực đại!"
Tiếng cảnh báo cơ khí lạnh lùng vang vọng khắp căn hầm rượu cổ, dập tắt hoàn toàn chút hy vọng sống sót vừa nhen nhóm của liên minh hắc ám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!