Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Huyết Thanh Trung Hòa Nguồn Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười điên cuồng và những lời nguyền rủa rách nát của Tần Phong dần chìm nghỉm vào bóng tối sâu thẳm của sòng bạc ranh giới phía Bắc. Hắc Phong lôi xềnh xệch gã phế nhân ấy đi về phía bãi rác thải y tế, để lại một vệt máu đen rỉ sét kéo dài trên nền gạch đổ nát. Gió lạnh từ khe nứt địa chất rít lên ken két, thổi bay những mảnh vụn giấy dán tường neon loang lổ.


Thẩm Thanh Dao đứng im lặng giữa đống đổ nát, chiếc áo choàng cách ly bọc chì xám rách khẽ bay trong gió. Bàn tay phải của nàng buông thõng vô lực bên hông, làn da từ cổ tay đến các ngón tay xám đen mờ đục và hoàn toàn mất đi xúc giác. Đó là cái giá tàn khốc của hai giờ tê liệt hoàn toàn sau khi nàng cưỡng ép bộc phát dẫn độc nồng độ cao để phế bỏ kinh mạch của kẻ phản bội.


"Nghiêm Minh đã có mẫu máu độc của mày..."


Lời cảnh báo cuối cùng của Tần Phong vẫn như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí nàng. Thanh Dao khẽ nhíu mày. Nàng đưa bàn tay trái gầy gò lên, chạm vào chiếc Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực dưới lớp áo choàng chì. Màn hình LED đỏ hiển thị con số 40 nhịp một phút đều đặn nhưng yếu ớt. Nhịp đập lâm sàng này là mỏ neo duy nhất giữ mạng sống cho nàng và cả năm vị gia chủ hắc ám đang đứng xung quanh.


"Cô nghe thấy rồi chứ?" Lục Tà Dương bước lên một bước, bóng tối dưới chân gã cuộn xoáy đầy bất an. Đôi mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào vết sẹo mạng nhện trước ngực Thanh Dao. "Nghiêm Minh không phải kẻ ngu. Nếu gã thực sự mang mẫu máu của cô về phòng thí nghiệm trung tầng để chế tạo vũ khí kháng độc, khế ước của chúng ta sẽ trở thành một trò hề."


Tống Hàn Giang đứng tựa vào một cây cột thép rỉ sét, lồng ngực trần vạm vỡ của gã phập phồng thở dốc. Cơn suy kiệt do mất mười phần trăm lượng máu tương thích để lọc độc tố cho Thanh Dao từ tập trước vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Gã cắn chặt răng, chiếc nhẫn máu Ngũ Giác trên ngón tay áp út gã rít lên từng cơn đau âm ỉ. "Mẹ kiếp! Nếu đặc nhiệm Aegis chế tạo thành công siêu chiến binh kháng độc, huyết dịch của tao cũng không cứu nổi cô đâu, con nhóc!"


Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở, một bóng đen nhỏ bé hớt hải lao vào từ cửa sổ sòng bạc đổ nát. Đó là Tam Mao, thiếu niên đưa tin nhanh của Thanh Phong Liên Minh. Đôi giày thể thao rách rưới của cậu bám đầy bùn thải lân tinh màu xanh lam, gương mặt lấm lem mồ hôi và bụi than.


"Chị Thanh Dao! Các vị gia chủ! Có chuyện lớn rồi!" Tam Mao thở không ra hơi, hai chân gã run rẩy do vừa phải bộc phát dị năng gia tốc đôi chân chạy trốn suốt ba cây số. "Thiết Sa Bang... Trương Hổ... gã đã xua quân bao vây Nhà thờ đổ nát của Sơ An rồi!"


Đôi mắt xám tro của Thanh Dao co rụt lại: "Trương Hổ?"


"Đúng thế!" Tam Mao nuốt nước bọt khằn đặc, giọng run lên vì sợ hãi. "Gã mang theo hàng trăm lính canh Thiết Sa Bang trang bị súng tự chế. Nhưng đáng sợ hơn... gã đã đổ toàn bộ chất độc hoại tử diệt cỏ của Aegis vào Hầm chứa nước ngầm nhiễm xạ! Đó là nguồn nước ngọt duy nhất của hàng vạn người dân nghèo và trẻ em mồ côi nhiễm xạ tại nhà thờ!"


"Cái gì?" Diệp Thương Lan nhíu mày, tay gã siết chặt chuôi thanh phong kiếm mỏng như cánh ve. "Chất độc hoại tử diệt cỏ của Aegis là hợp chất hóa học nồng độ cực cao, có thể ăn mòn toàn bộ nội tạng chỉ trong vòng vài phút. Trương Hổ điên rồi sao?"


"Gã tuyên bố công khai trên loa phóng thanh," Tam Mao nói tiếp, mắt đỏ hoe. "Nếu trong vòng một giờ, người dân khu ổ chuột không trói Thẩm Thanh Dao dâng nộp cho gã để lấy tiền thưởng tuổi thọ từ Aegis, gã sẽ khóa chết van xả và để chất độc tự hủy hoại hoàn toàn nguồn nước ngọt. Hiện tại... hàng trăm đứa trẻ mồ côi nhiễm xạ đã bắt đầu co thắt dạ dày dữ dội vì uống phải nước rò rỉ từ hầm ngầm!"


Một làn sóng phẫn nộ vô hình bùng phát dữ dội trong căn phòng đổ nát. Tống Hàn Giang gầm lên một tiếng, vung nắm đấm thép đập nát một mảng tường gạch rỉ sét: "Thằng chó Trương Hổ! Gã muốn mượn tay Aegis để nuốt chửng địa bàn của chúng ta, lại còn dám dùng tính mạng của cả khu ổ chuột để làm mồi nhử! Tao phải bẻ cổ gã!"


"Bình tĩnh đi, Giang," Bạch Vô Song khẽ phẩy chiếc quạt giấy xếp bằng hợp kim siêu nhẹ, gương mặt gã không còn nụ cười giả tạo thường ngày mà u ám tột cùng. "Trương Hổ dám làm vậy chứng tỏ gã đã nhận được sự tài trợ vũ khí và bảo hộ ngầm từ Giám sát viên Aegis. Nếu chúng ta xông ra chiến đấu trực diện, Nghiêm Minh sẽ lập tức dẫn Biệt đội Săn Đêm xuống quét sạch chúng ta dưới danh nghĩa 'tiêu diệt nguồn dịch bệnh'."


Năm vị gia chủ hắc ám đồng loạt quay sang nhìn Thanh Dao. Họ đang chờ đợi quyết định của nàng. Khế ước ngũ giác cưỡng ép trói chặt sinh mệnh của họ vào nàng, nhưng lúc này, nàng chính là mục tiêu của cuộc săn lùng tàn bạo này.


Thanh Dao im lặng. Nàng khẽ cử động cánh tay phải đang tê liệt, một cơn đau nhức nhối chạy dọc kinh mạch khiến nàng khẽ nhíu mày. Nàng dùng bàn tay trái thon gầy chỉnh lại chiếc kính lọc quang phổ đặc biệt màu cam sậm trên mắt. Qua lăng kính quang phổ, nàng có thể nhìn thấy dòng chảy năng lượng lân tinh xanh lam rò rỉ từ những đường cống ngầm phía xa đang dao động dữ dội.


Trong đầu nàng, các thuật toán sinh học đang hoạt động với tốc độ cực hạn.


*Nếu ta trốn chạy, Trương Hổ sẽ đầu độc chết hàng vạn người dân nghèo. Nhưng nếu ta xuất hiện, ta sẽ rơi vào bẫy phục kích của Thiết Sa Bang và đặc nhiệm Aegis.*


Thế nhưng, tư duy sinh tồn cực đoan của một y sĩ độc dược đáy xã hội không cho phép nàng chùn bước. Nàng hiểu rõ một chân lý tàn nhẫn của Phân khu 13: *Ở nơi tăm t tối này, kẻ nắm giữ nguồn sống của vạn dân mới là kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Nếu ta cứu sống hàng vạn người nghèo này, họ sẽ trở thành một mạng lưới tình báo và bảo vệ ngầm vững chắc nhất, biến cơ thể của họ thành một lá chắn sống che chở cho liên minh trước làn đạn đặc nhiệm sau này. Đây không phải là lòng nhân từ ngu xuẩn, đây là một ván cược chính trị sinh học.*


"Đi đến bể chứa nước ngầm," Thanh Dao lạnh lùng ra lệnh, giọng nói của nàng không một chút gợn sóng. "Chúng ta sẽ trung hòa nguồn nước trước khi Trương Hổ kịp trở tay."


***


Hầm chứa nước ngầm nhiễm xạ nằm sâu trong lòng đất trung tâm Phân khu 13, dưới những tấm bê tông bọc chì dày đặc rỉ sét. Nơi đây từng là bể chứa nước ngọt dự phòng của chính quyền cũ trước thời kỳ đại dịch biến đổi gen, hiện tại là nguồn sống duy nhất không nhiễm xạ nặng của hàng vạn cư dân nghèo khổ.


Khi nhóm của Thanh Dao tiếp cận qua lối đi ngầm dưới sự dẫn đường của Tam Mao, cảnh tượng hiện ra trước mắt họ tàn khốc đến mức cực hạn.


Khói độc màu xanh lục nhạt bốc lên nghi ngút từ mặt nước bể chứa khổng lồ, tỏa ra mùi hóa chất diệt cỏ hăng hắc, nồng nặc. Những dòng nước ngọt vốn trong vắt giờ đây sủi bọt axit màu xanh rêu ghê rợn, ăn mòn các đường ống dẫn bằng sắt rỉ sét xung quanh.


Bên bờ bể chứa, Sơ An – nữ tu sĩ trẻ tuổi của nhà thờ đổ nát – đang quỳ sụp dưới đất. Gương mặt thanh tú của cô trắng bệch vì kiệt lực, đôi mắt sáng dịu dàng thường ngày giờ ngập tràn những tia máu đỏ. Đôi bàn tay của cô áp chặt vào một đường ống dẫn nước nhỏ, tỏa ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt của dị năng thanh lọc nước Cấp D. Cô đang cố gắng dùng ý chí để lọc bỏ tạp chất hóa học trong nước để cứu một nhóm trẻ em mồ môi đang nằm co giật dữ dội bên cạnh, miệng sủi bọt mép.


"Sơ An! Dừng lại đi!" Thanh Dao quát khẽ, bước nhanh tới từ bóng tối.


"Chị... chị Thanh Dao?" Sơ An ngẩng đầu lên, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Đúng lúc đó, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi cô, ánh sáng lam nhạt trên tay tắt ngấm. Cô ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn lực kiệt. "Chất độc... chất độc hoại tử diệt cỏ của Aegis quá mạnh... Dị năng của em không thể lọc nổi... Nó đang ăn mòn màng lọc tự nhiên của em..."


Thanh Dao đỡ lấy Sơ An, đặt cô nằm tựa vào vách đá bọc chì. Nàng quay sang nhìn chiếc màng lọc nano phế thải của phòng khám dã chiến được đặt gần đó để lọc nước tạm thời. Mắt lưới lọc siêu vi của thiết bị hoàn toàn bị tắc nghẽn, lớp màng lọc bị axit hóa ăn mòn rách nát thành từng mảng đen rỉ sét, bốc khói khét lẹt trước nồng độ axit cực cao của chất độc diệt cỏ.


"Mẹ kiếp! Màng lọc nano cũng bị tan chảy hoàn toàn rồi!" Tống Hàn Giang gầm lên, nhìn những đứa trẻ đang rên rỉ đau đớn. "Không có bộ lọc nào ở khu ổ chuột này chịu nổi chất độc hóa học của Aegis đâu!"


Bên ngoài hầm chứa, tiếng loa phóng thanh của Thiết Sa Bang lại vang lên tàn bạo, tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất dội vào lòng hầm ngầm nghe rõ mồn một:


"Thẩm Thanh Dao! Con nhóc mang dòng máu bị nguyền rủa kia! Mày có mười lăm phút cuối cùng! Nếu mày không bước ra đây quỳ gối chịu trói, Trương Hổ tao sẽ cho kích nổ van xả phụ, xả toàn bộ nguồn nước nhiễm độc này vào hệ thống nước sinh hoạt của toàn bộ Phân khu 13! Lúc đó, hàng vạn người nghèo sẽ phải chôn thây cùng mày!"


"Trương Hổ..." Lục Tà Dương siết chặt nắm tay, bóng tối xung quanh gã cuộn xoáy dữ dội như muốn xé rách không gian hẹp. "Tôi sẽ ra ngoài giết chết gã."


"Không được," Thanh Dao lạnh lùng chặn lại. Nàng bước sát đến bờ bể nước ngầm khổng lồ đang sủi bọt axit xanh lè. "Nếu anh ra ngoài chiến đấu, Trương Hổ sẽ lập tức kích nổ van xả phụ để tự vệ. Chúng ta phải trung hòa nguồn nước ngay tại đây, ngay lúc này."


"Trung hòa bằng cách nào?" Diệp Thương Lan nhíu mày đầy nghi ngờ. "Đến cả màng lọc nano tối tân nhất của phòng khám còn bị tan chảy, cô lấy cái gì để trung hòa chất độc diệt cỏ nồng độ cực hạn này?"


Thanh Dao không trả lời. Nàng chậm rãi cởi chiếc áo choàng cách ly bọc chì xám rách ra, để lộ lồng ngực gầy gò dưới lớp băng gạc y tế quấn chặt. Vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực nàng bắt đầu rách ra nhẹ, phát ra ánh sáng tím thẫm rực rỡ lấp lánh như pha lê dưới ánh đèn lân tinh mờ ảo. Máy đeo ngực hiển thị nhịp tim của nàng bắt đầu vọt lên 60 nhịp một phút do chấn động cảm xúc.


Nàng đưa bàn tay trái – bàn tay duy nhất còn hoạt động được của mình – rút con dao găm bằng hợp kim titan không phản quang từ thắt lưng ra.


"Thanh Dao! Cô định làm gì?" Lục Tà Dương khựng lại, đôi mắt sắc bén trợn trừng khi nhìn thấy hành động của nàng.


"Máu của tôi," Thanh Dao khàn khàn lên tiếng, giọng nói lạnh lùng đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình. "Lõi độc chất sinh học tối cổ trong tim tôi mang tính chất Miễn Nhiễm Độc Tố Hóa Học tối thượng. Nó có khả năng tự động trung hòa và ăn mòn mọi liên kết polyme của các chất độc hóa học ngoại lai. Máu của tôi... chính là huyết thanh giải độc duy nhất trên thế giới này chịu nổi chất độc diệt cỏ của Aegis."


Nói rồi, không một chút do dự, Thanh Dao vung dao rạch một đường sâu hoắm vào lòng bàn tay trái của mình.


"Rắc!"


Một cơn đau xé rách lồng ngực bùng phát dữ dội khiến Thanh Dao khuỵu gối xuống bờ bể đá. Từ vết rạch sâu trên lòng bàn tay trái, không phải dòng máu đỏ thông thường trào ra, mà là một dòng dịch thể đặc quánh màu tím thẫm, phát quang lân tinh xanh lam lạnh lẽo rực rỡ. Dòng độc huyết tối cổ vừa chảy ra liền tỏa ra làn khói xám nhạt có mùi đồng cháy nồng nặc.


Nàng nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, chịu đựng cơn co thắt cơ tim dữ dội đang dội ngược lên tận não bộ. Bàn tay phải bị tê liệt của nàng run rẩy dữ dội dưới áp lực đau đớn. Nàng dùng tay trái nâng khẩu Súng phun độc khí tự chế từ thắt lưng lên, mở nắp van chịu lực của bình chứa áp suất cao, và nhỏ từng giọt máu độc tím thẫm vào các ống nghiệm thủy tinh chịu axit bên trong súng.


"Xèo xèo xèo!"


Máu độc tiếp xúc với các ống nghiệm thủy tinh phát ra những tiếng rít nhẹ, tỏa ra luồng khí gas lân tinh nén màu tím nhạt. Thanh Dao đóng chặt nắp bảo hiểm, nâng khẩu súng phun áp lực cao bằng bàn tay trái run rẩy, hướng nòng súng thẳng vào mặt bể nước khổng lồ đang bốc khói độc xanh lè.


"Dao! Cô sẽ chết vì mất máu độc đấy!" Tống Hàn Giang lao tới định cản nàng lại. Chiếc nhẫn khế ước trên tay gã đột ngột thắt chặt, truyền một cơn đau buốt xương dữ dội vào tim gã, khiến gã khuỵu gối xuống đất ho ra một ngụm máu đen. Khế ước ngũ giác đang cảnh báo gã: nếu nàng chết vì mất máu, gã và bốn vị gia chủ còn lại cũng sẽ lập tức hoại tử tế bào vĩnh viễn.


"Tránh ra!" Thanh Dao rít lên qua kẽ răng.


Nàng bóp cò cơ khí bằng ngón tay trái.


"Bùm!"


Một luồng sương mịn màu tím thẫm khổng lồ phun mạnh ra từ nòng súng tự chế, quét diện rộng trên toàn bộ bề mặt bể nước ngầm nhiễm độc.


Ngay khi những hạt sương máu độc màu tím chạm vào làn nước sủi bọt xanh rêu của chất độc diệt cỏ Aegis, một phản ứng hóa học sinh học tàn khốc và kỳ vĩ bùng nổ.


"Xèo xèo xèo! Sùng sục!"


Toàn bộ mặt nước bể chứa khổng lồ s sôi sùng sục như một vạc dầu nóng. Những bọt khí axit màu xanh rêu bị độc huyết tối cổ của Thanh Dao ăn mòn dữ dội, phát ra những tiếng nổ siêu vi liên tiếp rùng rợn. Làn khói trắng bốc lên nghi ngút ngập tràn hầm chứa, mang theo mùi đồng cháy và lưu huỳnh nồng nặc.


Cơ chế Miễn Nhiễm Độc Tố Hóa Học trong máu Thanh Dao hoạt động với công suất cực hạn. Các chuỗi liên kết polyme nhân tạo của chất độc diệt cỏ bị độc tố Độc Cốc cổ xưa phân rã tận tế bào gốc, biến đổi cấu trúc hóa học của chất độc thành các hợp chất vô hại.


Dưới ánh sáng cam sậm của chiếc kính lọc quang phổ, Thanh Dao nhìn thấy dòng chảy năng lượng độc tố màu xanh rêu của Aegis đang bị dòng hắc khí màu tím thẫm của nàng nuốt chửng hoàn toàn, xé rách và đồng hóa không còn một dấu vết.


"Tích... Tích... Tích..."


Tiếng bíp của máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực vang lên dồn dập, điên cuồng. Con số hiển thị bắt đầu tụt dốc thảm hại: 30 bpm... 20 bpm... 10 bpm...


Lồng ngực Thanh Dao nhói lên một cơn co thắt dữ dội như có một lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua tim. Cơ tim của nàng bị hoại tử nhẹ thêm năm phần trăm do phải trích một lượng máu độc khổng lồ tự thân để trung hòa bể nước. Gương mặt nàng nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu, đôi môi xám xịt lạnh ngắt.


Nhưng nàng vẫn không buông cò súng.


"Phun thêm đi..." Thanh Dao lầm bầm, đôi mắt xám tro mờ đục đi vì thiếu máu não nghiêm trọng. Nàng dồn toàn bộ sức tàn lực kiệt vào ngón tay trái, xả sạch ống nghiệm máu độc cuối cùng vào bể chứa.


"Ầm!"


Một luồng khói trắng khổng lồ bùng phát lần cuối cùng, quét sạch toàn bộ tàn dư độc tố hóa học trên mặt nước.


Khi làn khói trắng từ từ tan đi, một cảnh tượng kỳ diệu hiện ra trước mắt hàng vạn người dân nghèo đang đứng nghẹt thở chờ đợi bên rìa hầm chứa.


Nguồn nước ngọt vốn sủi bọt axit xanh lè, bốc mùi hôi thối chết chóc bỗng chốc trở nên trong vắt như pha lê. Những gợn sóng nước ngọt ngào, tinh khiết không còn một chút tạp chất hóa học phản chiếu ánh sáng tím nhạt của lân tinh dội xuống từ trần hầm.


"Nước... nước sạch rồi!" Tam Mao reo lên, nước mắt giàn giụa. Cậu bé vục tay xuống nước, đưa lên miệng uống một ngụm lớn. "Trong vắt! Không còn mùi hóa chất nữa! Nguồn nước được cứu rồi!"


Sơ An gượng dậy, nhìn bể nước ngầm trong vắt mà không tin vào mắt mình. Cô quay sang nhìn Thanh Dao, đôi mắt ngập tràn sự kính trọng tột cùng và tôn sùng tự phát đầu tiên: "Chị Thanh Dao... chị đã dùng máu của mình để cứu mạng toàn bộ người dân Phân khu 13..."


Hàng vạn người dân nghèo khổ đứng xung quanh hầm chứa đồng loạt quỳ sụp xuống đất. Họ nhìn Thẩm Thanh Dao – người con gái gầy gò khoác áo choàng chì rách nát – với ánh mắt kính sợ và biết ơn vô hạn. Trong lòng đất tăm tối và thối rữa của Phân khu 13, nàng không còn là một y sư quái dị mang dòng máu bị nguyền rủa nữa, mà đã trở thành biểu tượng cứu rỗi duy nhất của họ.


Nhưng chiến thắng này đi kèm với một cái giá quá tàn khốc.


"Cạch!"


Khẩu súng phun độc khí tự chế tuột khỏi bàn tay trái run rẩy của Thanh Dao, rơi bịch xuống nền đất đá rỉ sét.


Toàn thân nàng lảo đảo, đôi mắt xám tro mất đi tiêu cự hoàn toàn dưới chiếc kính lọc quang phổ. Vết sẹo mạng nhện trước ngực nàng rách rộng ra, rò rỉ máu độc tím thẫm thấm đẫm băng gạc quấn quanh ngực.


"Tíiiiiiiiiiiiiiiiiiiic..."


Tiếng còi báo động đỏ rực từ Máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực vang lên một tiếng kéo dài, lạnh lẽo tột cùng. Màn hình LED đỏ hiển thị một con số không tròn trĩnh: 0 nhịp một phút.


Tim Thẩm Thanh Dao đã ngừng đập hoàn toàn. Nàng rơi vào trạng thái tử vong lâm sàng một lần nữa.


"Thanh Dao!"


Lục Tà Dương lao tới như một tia chớp đen, vòng cánh tay lớn đỡ lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt đang đổ gục xuống của nàng. Chiếc nhẫn khế ước trên tay gã rít lên điên cuồng, tỏa ra những luồng hắc khí màu tím đen rách nát, truyền một cơn đau hoại tử tế bào dữ dội tột cùng vào kinh mạch của gã và bốn vị gia chủ còn lại.


"Mẹ kiếp! Tim nó ngừng đập rồi!" Tống Hàn Giang khuỵu xuống bên cạnh, mặt mũi vặn vẹo vì đau đớn, máu đen rỉ ra từ khóe mắt gã. "Nếu không khởi động lại tim nó ngay lập tức, tất cả chúng ta sẽ phải chôn thây cùng nó dưới hầm nước này!"


Bên ngoài hầm chứa, tiếng loa phóng thanh tàn bạo của Trương Hổ và Thiết Sa Bang vẫn liên tục vang dội, chen lẫn tiếng súng tự chế nổ vang trời báo hiệu truy binh đặc nhiệm Aegis đã bắt đầu tràn xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!