Nhạc nềnEpicBattle_Deity

Trái Tim Rò Rỉ Độc Tố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phân khu 13 luôn chìm trong một thứ sương mù lân tinh màu xanh lam lạnh lẽo, thứ khí thải hóa học rò rỉ từ các nhà máy lọc dầu và trung tâm nghiên cứu bỏ hoang của Tập đoàn Aegis phía trên cao tầng. Dưới đáy sâu của đô thị cơ khí này, ánh sáng duy nhất đến từ những biển hiệu neon rách nát, nhấp nháy lập lòe như những đốm lửa ma chơi trên các bức tường bê tông ẩm ướt, loang lổ vết dầu máy và rỉ sét.


Nằm sâu trong lòng tầng hầm của một tòa chung cư đổ nát tại Hẻm Lân Tinh, phòng khám y tế thô sơ của Thẩm Thanh Dao ngập tràn mùi thảo dược độc nồng nặc hòa quyện với mùi rỉ sét của những bình oxy cũ kỹ. Tiếng xình xịch đều đặn của chiếc máy lọc máu tự chế bằng phế liệu vang lên rệu rã trong không gian chật hẹp, tựa như hơi thở đứt quãng của một kẻ sắp chết lâm sàng.


Thẩm Thanh Dao ngồi trên chiếc ghế sắt rỉ sét, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội dưới chiếc áo bảo hộ sờn rách. Vết sẹo mổ hình mạng nhện trước ngực nàng – dấu vết tàn bạo của cuộc hiến tế sinh học mười năm trước – đang rách ra từng kẽ nhỏ. Từ những rãnh sẹo mạng nhện ấy, một chất dịch màu tím thẫm, rực sáng lân tinh yếu ớt, đang từ từ rò rỉ, thấm đẫm lớp băng gạc y tế quấn quanh ngực nàng, tỏa ra làn khói xám nhạt có mùi đồng cháy.


"Tích... Tích... Tích..."


Tiếng bíp dồn dập, chói tai vang lên từ chiếc máy theo dõi nhịp tim sinh học đeo ngực áp sát lồng ngực nàng. Màn hình LED đỏ nhấp nháy điên cuồng, hiển thị một con số lạnh lùng: 35 nhịp một phút. Nhịp tim đang tụt dốc một cách nguy kịch. Cơn co thắt cơ tim kéo đến đột ngột như một bàn tay thép vô hình bóp nghẹt lấy trái tim nàng, khiến Thanh Dao ho ra một ngụm máu đen đặc xuống nền đất bê tông. Chất máu độc vừa tiếp xúc với nền đất liền sủi bọt axit nhẹ, ăn mòn một mảng xi măng nhỏ.


"Chị Dao! Chị lại phát độc rồi!"


A Bảo, cậu bé trợ tá lanh lợi mười hai tuổi, hớt hải bưng một bát canh nóng hổi chạy từ góc bếp tối tăm ra. Gương mặt cậu lấm lem bùn đất, đôi mắt sáng ngời đầy lo lắng nhìn chằm chằm vào vết sẹo mạng nhện đang phát sáng tím trên ngực Thanh Dao. Bát canh trên tay cậu tỏa ra mùi hăng hắc đặc trưng của cỏ Lân Tinh Xanh – loài cỏ biến dị mà cậu đã lén lút thu hoạch dưới những đường cống ngầm ẩm ướt.


Thanh Dao run rẩy đón lấy bát canh, ngón tay phải của nàng giật nảy liên tục, mất đi phần lớn xúc giác. Nàng ngửa cổ uống cạn thứ nước dịch màu xanh lam chát đắng. Dược tính tê liệt của cỏ Lân Tinh Xanh nhanh chóng lan tỏa, làm dịu đi cơn đau xé rách màng phổi tạm thời, nhưng con số hiển thị trên máy đo nhịp tim đeo ngực vẫn không hề tăng lên. Nó vẫn dừng lại ở mức 35 nhịp một phút đầy đe dọa.


"Vô ích thôi..." Thanh Dao khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ dù cơ thể nàng đang run rẩy vì đau đớn. "Cỏ Lân Tinh thông thường chỉ có tác dụng giảm đau tạm thời. Lõi độc chất sinh học tối cổ trong tim ta... đang cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Nó đang hút ngược sinh mệnh lực của tế bào để duy trì hoạt động."


Nàng cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Làn da đầu ngón tay đã bắt đầu xuất hiện những mảng xám đen mờ đục, dấu hiệu của sự hoại tử mô cơ do độc tố tích tụ không được điều hòa. Nếu không sạc đầy lõi độc chất này bằng một nguồn năng lượng tương thích sinh học cao, chất độc tự thân sẽ ăn mòn toàn bộ tế bào gan và thận của nàng, khiến cơ thể nàng tự phân hủy thành một vũng bùn đen trong vòng hai giờ tới.


Nàng không thể chết lúc này. Mối thù gia tộc Thẩm Thị hiến tế nàng, cái chết của người em gái nuôi Thẩm Nhã vì bệnh phóng xạ, tất cả vẫn chưa được thanh toán.


Thanh Dao nghiến chặt răng, lý trí lạnh lùng dập tắt đi nỗi sợ hãi cái chết kề cận. Nàng vươn bàn tay trái vẫn còn chút lực lượng, rút ra từ chiếc hộp gỗ rỉ sét một bộ kim châm cứu đặc chế bằng hợp kim bạc phế liệu. Bộ kim này không bị độc huyết ăn mòn, thân kim có những rãnh siêu vi mỏng như sợi tóc để dẫn độc.


Nàng áp dụng phương pháp Châm cứu dẫn độc tự thân. Bằng những động tác chuẩn xác đến mức tàn nhẫn được mài dũa qua mười năm học y thuật dưới sự hướng dẫn của sư phụ Tần Thiết, Thanh Dao đâm thẳng cây kim bạc đầu tiên vào huyệt đạo trước ngực, ngay sát cạnh vết sẹo mạng nhện đang rò rỉ máu độc.


"Ưm..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng nàng. Khi mũi kim bạc cắm sâu vào da thịt, luồng độc tố lân tinh màu tím thẫm lập tức bị hút vào rãnh kim, tỏa ra những đường gân phát quang màu tím chạy dọc dưới làn da nhợt nhạt của nàng. Nàng tiếp tục đâm cây kim thứ hai, rồi thứ ba vào các tử huyệt quanh tim để phong tỏa dòng chảy độc tố tự hủy, ép nhịp tim lâm sàng giữ vững ở mức tối thiểu để kéo dài sự sống.


Cơn co thắt cơ tim bị khắc chế tạm thời, nhưng cái giá phải trả cực kỳ tàn khốc. Bàn tay phải của Thanh Dao bắt đầu tê liệt hoàn toàn, các mảng xám đen mờ đục lan rộng lên đến cổ tay, làm mất đi hoàn toàn xúc giác nhẹ ở vùng da này. Độc tố tích tụ tạm thời bị đẩy về phía tế bào gan, gây ra một cơn đau quặn thắt dữ dội ở vùng bụng phải.


"Chỉ kéo dài được hai giờ..." Thanh Dao thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nàng rút các cây kim bạc ra, lau sạch vết máu tím thẫm bám trên thân kim rồi cất lại vào hộp. "A Bảo, đưa cho ta chiếc áo choàng chì và thẻ từ vạn năng."


A Bảo run rẩy mở chiếc hòm sắt cũ dưới gầm giường, lấy ra chiếc Áo choàng cách ly phóng xạ xám rách dệt từ sợi chì thô và một chiếc thẻ từ phủ đầy bụi lân tinh. Cậu bé biết chị mình sắp làm gì. Nàng sắp bước vào vùng tử địa.


Thanh Dao khoác chiếc áo choàng chì nặng nề lên người, kéo khóa kín cổ để che giấu hoàn toàn ánh sáng tím thẫm đang phát ra từ vết sẹo trước ngực, ngăn chặn mọi radar sinh học tầm xa của robot tuần tra Aegis định vị hành tung. Nàng thọc tay vào túi áo, ngón tay chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Thẩm Nhã – di vật duy nhất còn sót lại của người em gái nuôi. Tiếng tích tắc rệu rã của chiếc đồng hồ rỉ sét vang lên yếu ớt bên tai nàng như một mỏ neo tinh thần vững chắc, giữ cho thần trí nàng không bị độc tố lân tinh ăn mòn dẫn đến điên loạn.


"Chị Dao... Hố rác thải sinh hóa Phân khu 13 là cấm địa của tập đoàn. Nơi đó nồng độ phóng xạ cực cao, lại có cả những sinh vật biến dị khổng lồ... Người bình thường bước vào chưa đầy mười phút sẽ bị thối rữa phổi mà chết." A Bảo nghẹn ngào nói, tay níu chặt lấy vạt áo choàng của nàng.


"Ta không phải người bình thường. Ta mang huyết mạch Độc Cốc, và ta có lõi độc chất sinh học trong tim để trung hòa." Thanh Dao lạnh lùng gạt tay cậu bé ra, ánh mắt nàng sắc bén như dao mổ dưới vành mũ trùm đầu. "Ở đó có Tinh thạch độc chất sơ cấp kết tinh từ rác thải y tế trăm năm. Đó là thứ duy nhất sạc lại được lõi độc này. Ở nhà canh giữ phòng khám, khóa chặt cửa theo mật mã. Nếu ta không trở lại trong hai giờ, hãy tự mình rời khỏi Phân khu 13."


Nàng bước ra khỏi phòng khám, để lại A Bảo đứng cô độc giữa không gian ngập mùi thảo dược độc và tiếng xình xịch của chiếc máy lọc máu cũ kỹ.


Thanh Dao đi qua những con ngõ ẩm ướt của Hẻm Lân Tinh. Sương mù lân tinh màu xanh lam bao phủ xung quanh làm mờ đi tầm nhìn dưới ba mét. Dưới lớp áo choàng chì nặng nề, cơ thể nàng gầy gò, rách nát và đau đớn đến từng khớp xương do di chứng loãng xương cấp tính từ lò phản ứng cũ, nhưng bước chân nàng vẫn kiên định, dứt khoát.


Nàng tiếp cận ranh giới của Hố rác thải sinh hóa Phân khu 13. Trước mắt nàng, một vực sâu khổng lồ hiện ra giữa những bức tường bê tông đổ nát của khu công nghiệp bỏ hoang. Từ dưới đáy vực sâu thẳm ấy, một làn sương mù lân tinh màu tím thẫm bốc lên nghi ngút, phát ra thứ ánh sáng huyền ảo nhưng chứa đựng tử khí hủy diệt vạn vật.


Thanh Dao bước chân vào làn sương mù lân tinh tím thẫm của hố rác thải sinh hóa, nơi tiếng gầm rú của sinh vật biến dị bắt đầu vang lên trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!