Phòng Biệt Giam Số 13
Cơn ác mộng về gã đao phủ khổng lồ mang mặt nạ da người cuối cùng cũng buông tha cho tâm trí Phan Đăng Khoa khi ánh nắng muộn của buổi chiều tà lọt qua khe ngói mục trên gác mái tiệm cổ. Khoa giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt sũng cả lớp băng gạc trắng quấn quanh bả vai phải. Anh khẽ rên rỉ, một cơn đau buốt thấu xương tủy lập tức truyền từ khớp vai xuống tận các đầu ngón tay. Vết thương hoại tử nhẹ do gai tóc của oán linh Nguyễn Thị Mai đâm thủng đêm trước vẫn đang âm ỉ chảy ra thứ dịch lỏng màu đen nhạt, sực mùi tanh nồng của xác chết.
Khoa ngồi dậy một cách chật vật. Anh đưa hai bàn tay lên trước mặt. Lớp băng vải đỏ quấn quanh lòng bàn tay đã khô cứng lại, dính chặt vào những vết bỏng lạnh rách da rộp đỏ do nước giếng nguyền bắn trúng. Khi anh khẽ co duỗi các ngón tay, lớp da thịt rách ra, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm lẫn lộn với máu đen hoại tử. Cảm giác nóng lạnh vật lý ở đôi bàn tay này gần như đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tê dại buốt giá kéo dài vĩnh viễn.
Nhưng Khoa không có thời gian để thương hại bản thân. Đêm nay là thời hạn cuối cùng để anh mang thuốc đến cho mẹ. Anh nhìn sang chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ ở góc phòng. Ở đó, một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu đen óng ánh dầu đang phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực như máu. Đó là mẻ Dầu giải nghiệp đặc chế đầu tiên mà anh đã dành cả đêm qua để chưng cất thủ công. Thứ dược liệu vô giá này được bào chế từ tro cốt của cha anh, hòa quyện với những sợi tóc chứa oán niệm tinh khiết của Nguyễn Thị Mai – thứ oán lực mạnh mẽ đã được anh dùng kéo bạc gia truyền thanh tẩy thành công tại ngõ Phất Lộc.
Khoa cẩn thận nhét chiếc lọ vào túi áo ngực trái, nơi gần nhịp tim của mình nhất để giữ ấm cho dược liệu. Anh giắt chiếc kéo bạc gia truyền – lúc này đã được quấn chặt dải chỉ đỏ trì chú Pháp Hoa quanh tay cầm – vào sát hông, rồi khoác lên mình chiếc áo khoác thô đen rộng để che đi bả vai đang rỉ máu. Lão Tôn đứng ở chân cầu thang gỗ gác hai, bóng lão còng rạp đổ dài dưới ánh đèn dầu leo lét. Lão không nói một lời, đôi mắt xám đục nghiêm nghị nhìn Khoa, rồi khẽ gật đầu, tay siết chặt chiếc gậy gỗ đào dính sương đen như một lời cam kết thầm lặng: Lão sẽ canh giữ tiệm cổ và vết nứt long mạch dưới nền nhà bằng mạng sống trong lúc Khoa đi vắng.
***
Bệnh viện tâm thần Bạch Mai vào buổi chiều muộn bao phủ bởi một bầu không khí u ám và ngột ngạt kỳ lạ. Những tòa nhà quét vôi vàng ố màu thời gian đứng im lìm dưới những tán cây xà cừ cổ thụ xơ xác lá. Sương mù ẩm ướt từ sông Hồng bay vào, mang theo cái lạnh buốt của mùa đông Hà Nội, lảng vảng quanh những ô cửa sổ sắt rỉ sét của khoa tâm thần.
Khoa kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai đen, bước nhanh qua khoảng sân bệnh viện vắng lặng. Nhờ có sự sắp xếp ngầm của Nguyễn Mai Chi, cô y tá thực tập tại khoa, anh đã tránh được các chốt bảo vệ ở cổng chính để đi vào bằng lối hành lang kỹ thuật phía sau.
Mai Chi đã đợi sẵn anh ở góc khuất cầu thang dẫn xuống khu biệt giam. Cô vẫn mặc bộ đồng phục y tá màu trắng phẳng phiu, mái tóc đen dài mượt mà thơm mùi hương nhu dịu nhẹ – thứ mùi hương quen thuộc duy nhất giúp Khoa cảm thấy tâm trí mình còn thuộc về cõi sống. Tuy nhiên, gương mặt thanh tú của cô lúc này tái nhợt, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo sợ hoảng loạn.
"Anh Khoa!" Mai Chi nói khẽ, giọng cô run lên bần bật khi kéo anh vào góc tối. "Anh không nên đến đây hôm nay. An ninh ở khu biệt giam đã bị thắt chặt gấp đôi kể từ sáng nay. Có những kẻ mặc đồ vest đen, đeo kính râm... họ không phải là người của bệnh viện. Em thấy họ liên tục đi tuần quanh phòng số 13. Họ là người của Hội Kính đúng không anh?"
Khoa khẽ siết lấy bả vai mảnh mai của Mai Chi để trấn an cô, dù cử động này khiến bả vai phải của anh nhói đau như có kim châm. Giọng nói của anh phát ra khàn đặc, méo mó do âm khí ăn mòn dây thanh quản:
"Mẹ anh thế nào rồi, Chi?"
"Tệ lắm anh ạ..." Mai Chi nghẹn ngào, nước mắt chực trào ra. "Bà ấy lại lên cơn co giật từ trưa. Nhưng lần này không giống những lần trước. Các bác sĩ tiêm thuốc an thần liều cao nhất nhưng bà ấy vẫn không tỉnh lại. Và... và từ trong các kẽ móng tay, cả trong miệng bà ấy nữa... tóc đen mọc ra nhiều lắm. Em đã lén ghi lại nhật ký bệnh án cho anh rồi, nhưng em sợ chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Hội Kính đang ép bác sĩ Hùng phải ký lệnh chuyển bà ấy sang một khu nghiên cứu đặc biệt ngoài thành phố ngay trong đêm nay."
Khoa cảm thấy tim mình thắt lại. Sự thật về chứng điên loạn của mẹ hiện lên trong tâm trí anh như một vết dao cứa vào lòng. Mẹ anh – bà Nguyễn Thị Nhã – điên loạn suốt mười năm qua không phải vì bệnh lý thần kinh, mà là vì bà đã chủ động nuốt lấy sợi tóc oán hận đầu tiên của vị hoàng phi triều Lê để gánh lấy lời nguyền huyết mạch thay cho anh khi anh mới mười bốn tuổi. Sợi tóc nguyền rủa ấy giờ đây đã phát triển thành tơ đen ký sinh, bám chặt vào tủy sống của bà để nuôi dưỡng thực thể quỷ tóc chúa.
"Dẫn anh vào đó. Ngay bây giờ," Khoa dứt khoát nói, tay trái anh siết chặt chiếc lọ Dầu giải nghiệp trong túi áo.
Mai Chi nhìn vào đôi mắt xám tro đầy kiên định của Khoa, khẽ gật đầu. Cô rút chiếc thẻ từ nội gián ra, quét nhanh vào khe khóa của cánh cửa sắt dày dẫn xuống tầng hầm biệt giam. Tiếng khóa cơ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
***
Khu biệt giam số 13 nằm ở cuối dãy hành lang ẩm ướt dưới lòng đất của khoa tâm thần. Nơi đây không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có những bóng đèn huỳnh quang tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo và tiếng vo vo nhức óc. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc pha lẫn với mùi ẩm mốc của vách tường bê tông và một mùi vị dị thường khác – mùi tóc cháy khét lẹt.
Mai Chi đứng canh ở đầu hành lang, mắt liên tục quan sát các lối đi rẽ ngang. Khoa một mình tiến về phía cánh cửa sắt sơn trắng có gắn ô kính nhỏ của phòng số 13. Qua ô kính mờ sương, anh nhìn thấy một cảnh tượng khiến toàn thân anh đông cứng vì kinh hoàng.
Mẹ anh đang bị xích chặt vào chiếc giường sắt chuyên dụng bằng bốn sợi xích thép lớn ở tay và chân. Gương mặt bà nhợt nhạt, hốc hác đến mức trơ xương sọ, đôi mắt trợn ngược lộ toàn lòng trắng dính đầy những tơ máu màu đen. Nhưng kinh khủng nhất là từ trong miệng bà, hàng vạn sợi tơ đen ký sinh dày, cứng như dây thép đang phun trào ra ngoài như một dòng thác lũ sống động. Những sợi tơ đen này bò trườn ngoằn ngoèo trên mặt giường, bám chặt vào vách tường màu trắng lạnh lẽo, tạo thành một mạng lưới tơ quỷ khổng lồ bao phủ lấy nửa căn phòng.
Khoa run rẩy đẩy cửa bước vào. Tiếng khóa cửa rít lên một tiếng dài đầy ma mị.
Ngay khi hơi thở mang dòng máu huyết mạch Phan Đăng của Khoa lọt vào phòng, mạng lưới tơ đen ký sinh bám trên tường bỗng chốc rung lên bần bật. Chúng như ngửi thấy mùi con mồi ngon nhất, đồng loạt dựng đứng lên như những sợi gai thép.
Bà Nhã bỗng mở trừng mắt. Trong cổ họng bà phát ra những tiếng khò khè dị dạng, rồi bà bắt đầu lẩm nhẩm câu đồng dao cổ bằng một giọng nói khàn đặc, chồng chéo lên nhau như tiếng của nhiều người cùng nói:
"Tóc dài mọc ngược kẽ tay... Nuốt tơ ngậm oán ai hay mệnh trời... Cắt đi một sợi nợ đời... Giữ lại một sợi hồn rời xác xơ..."
*Rắc! Rắc!*
Bà Nhã phát điên hoàn toàn. Thân hình gầy gò của bà co giật dữ dội, lực kéo mạnh đến mức khiến những sợi xích sắt va chạm vào giường phát ra những tiếng kêu chan chát. Bà lao mạnh nửa người trên về phía Khoa, móng tay rách nát rỉ máu đen cào xé vào khoảng không trước mặt, định vồ lấy cổ anh qua khe hở của chiếc giường sắt.
"Mẹ... con đây... Khoa đây mẹ!" Khoa nghẹn ngào gọi, anh bước lên một bước, bất chấp sự nguy hiểm.
Nhưng đáp lại lời gọi của anh chỉ là một tiếng hú dài dị dạng phát ra từ miệng bà Nhã. Sợi tơ đen ký sinh – mầm mống quỷ chúa đang ẩn nấp trong tủy sống của bà – bùng phát dữ dội do cảm nhận được huyết mạch thợ giải nghiệp cự ly gần.
*Vút!*
Từ trong khuôn miệng đang há hốc của bà Nhã, một búi tơ đen khổng lồ bắn thẳng ra ngoài như một con rắn độc. Tốc độ nhanh đến mức Khoa không kịp né tránh. Những sợi tơ đen cứng ngắt, nhọn hoắt quấn chặt lấy cổ tay phải cầm kéo của Khoa, găm thẳng vào lớp da thịt đang bị bỏng lạnh rách da của anh.
"Ư..." Khoa rên rỉ, cơn đau buốt lạnh cực âm từ tơ quỷ lập tức ngấm vào mạch máu, khiến toàn bộ cánh tay phải của anh tê dại, máu đen tự động rỉ ra từ vết thương cũ.
Khoa cố gắng dùng tay trái rút sợi chỉ đỏ trì chú Pháp Hoa từ bên hông ra, định quấn quanh búi tơ đen để trấn an cơn điên loạn của mẹ. Nhưng ngay khi sợi chỉ đỏ vừa chạm vào búi tơ đen ký sinh, oán khí cực âm của quỷ chúa triều Lê tích tụ bên trong bà Nhã bùng phát dữ dội. Một luồng khói đen bốc lên khét lẹt, sợi chỉ đỏ trì chú bùng cháy thành tro đen lập tức dưới áp lực oán niệm quá mạnh. Pháp bảo bảo hộ sơ cấp hoàn toàn vô tác dụng trước thực thể ký sinh cấp cao này.
Cánh tay phải của Khoa bị kéo ghì sát về phía giường sắt. Những sợi tơ đen bắt đầu luồn lách dưới lớp băng vải đỏ, cố gắng đâm sâu vào các huyệt đạo trên tay anh để hút cạn máu huyết mạch.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Khoa nhìn thấy giọt lệ máu chảy ra từ khóe mắt trợn ngược của mẹ. Trong sâu thẳm tiềm thức điên loạn, bà dường như đang cố gắng gồng mình chống lại lực kéo của tơ quỷ để không làm tổn hại đến con trai.
"Con sẽ cứu mẹ... dù phải cắt bỏ cả thế giới..."
Khoa nghiến răng chịu đựng nỗi đau đớn thể xác tột cùng. Anh không né tránh, cũng không dùng kéo bạc để chém đứt tơ quỷ vì sợ lực phản phệ của quỷ chúa sẽ làm nổ tung sọ não của mẹ. Anh dùng tay trái run rẩy rút chiếc lọ thủy tinh chứa Dầu giải nghiệp đặc chế từ túi áo ngực ra. Anh dùng răng cắn mở nút bần, rồi đổ trực tiếp thứ dầu đen óng ánh hương bồ kết và tro cốt của cha lên lòng bàn tay trái của mình.
Khoa vươn tay trái lên, bất chấp những sợi tơ đen đang cào xước da thịt, áp chặt lòng bàn tay dính đầy Dầu giải nghiệp lên vầng trán đang nổi đầy gân đen của mẹ.
*Xèo! Xèo!*
Một làn khói màu xám xanh mang mùi hương nhu ngào ngạt bùng lên ngay khi Dầu giải nghiệp tiếp xúc với da đầu bà Nhã. Thứ dầu đặc chế từ oán niệm tinh khiết của Mai lập tức phát huy tác dụng làm mềm chân tóc quỷ.
Những sợi tơ đen đang quấn chặt cổ tay Khoa bỗng chốc mất đi độ cứng của gai thép, mềm nhũn ra như những sợi bún chiên rồi rụt nhanh trở lại vào trong miệng bà Nhã. Mạng lưới tơ đen bám trên tường cũng co rúm lại, rút dần về phía gầm giường sắt.
Cơn co giật của bà Nhã giảm dần. Đôi mắt trợn ngược của bà từ từ hạ xuống, tròng đen xuất hiện trở lại. Bà nhìn Khoa bằng một ánh mắt mệt mỏi, đầy yêu thương nhưng cũng đầy đau xót. Khóe môi rách nát của bà khẽ mấp máy, phát ra một tiếng thì thầm yếu ớt bằng chính giọng nói nguyên bản của mẹ:
"Khoa... chạy... chạy đi con..."
Trước khi Khoa kịp nắm lấy bàn tay gầy gò của mẹ, đôi mắt bà lại nhắm nghiền, đầu nghiêng sang một bên, rơi vào trạng thái hôn mê sâu nhưng nhịp thở đã dần ổn định trở lại. Mẻ dầu giải nghiệp quý hiếm đã tiêu hao mất một nửa, nhưng nó đã kịp thời kìm hãm sự phát triển của tơ đen ký sinh trong tủy sống bà thêm một thời gian ngắn.
Khoa quỳ gục bên cạnh giường sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cổ tay phải của anh chằng chịt những vết cào rách rỉ máu đen hoại tử, đau nhói đến mức anh không thể nhấc nổi cánh tay.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập từ phía ngoài ô kính cắt ngang không gian tĩnh lặng. Gương mặt đầy lo sợ của Mai Chi hiện lên sau ô kính, cô dùng khẩu hình miệng báo động khẩn cấp:
"Anh Khoa! Có tiếng bước chân của bảo an Hội Kính tiến gần đầu hành lang rồi! Họ đang đi về phía phòng số 13! Anh phải rút lui ngay!"
Khoa nghiến răng gượng dậy, anh nhanh chóng cất chiếc lọ dầu giải nghiệp còn lại vào túi áo, dùng vạt áo khoác đen lau sạch vết máu đen trên sàn nhà để xóa dấu vết. Anh lùi nhanh về phía cửa thoát hiểm kỹ thuật ở góc phòng giam.
Ngay khi anh vừa đặt tay lên tay nắm cửa thoát hiểm, cánh cửa chính của phòng biệt giam số 13 bỗng mở toang ra với một tiếng rít khô khốc.
Nhưng người bước vào không phải là bảo an của Hội Kính.
Đó là Bác sĩ trưởng khoa Lê Mạnh Hùng. Gương mặt ngoài bốn mươi tuổi của vị bác sĩ đeo kính gọng tròn lúc này xám ngoét, mệt mỏi hằn sâu sau một đêm không ngủ. Trên tay ông không cầm ống nghe y tế, mà là một tập hồ sơ bệnh án màu xanh dày cộm.
Khoa khựng lại, tay trái đặt lên chuôi kéo bạc dắt bên hông, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn vị bác sĩ điều trị.
Bác sĩ Hùng đóng sập cánh cửa sắt lại, khóa chặt chốt trong. Ông không nhìn về phía Khoa, mà tiến thẳng về phía giường bệnh của bà Nhã, nhanh chóng kiểm tra nhịp thở và đồng tử của bà. Khi thấy tơ đen đã rút lui và nhịp tim bà đã ổn định, ông mới thở phào một tiếng nhẹ nhõm, rồi quay sang nhìn Khoa bằng một ánh mắt cực kỳ nghiêm trọng.
Ông giơ tập hồ sơ bệnh án trên tay lên. Khoa nín thở khi nhìn thấy toàn bộ phần bìa da và các trang giấy bên trong tập hồ sơ đã bị bôi đen hoàn toàn bởi một vệt máu đen khô khốc, tạo thành những hình thù loang lổ ma mị như những sợi tóc đen quấn chặt lấy các văn bản y khoa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!