Nhạc nềnSpook

Trận Pháp Khai Mở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rắc khô khốc của đất nung vỡ vụn vang lên giữa không gian tĩnh lặng của tiệm hớt tóc cổ Phan Đăng, tựa như tiếng xương sọ người bị bóp nát. Dưới gót ủng da nặng nề và bẩn thỉu của Hùng Sẹo, chiếc bát đất nung đựng gạo muối phong thủy – chốt chặn tâm linh cuối cùng bảo vệ bậu cửa chính – đã vỡ thành trăm mảnh. Những hạt muối trắng tinh và hạt gạo nếp phong thủy bay tung tóe, rơi rải rác trên nền gạch gốm cổ kính ẩm ướt.


Ngay khoảnh khắc đó, nhiệt độ trong tầng trệt đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng. Luồng sương mù màu đen kịt, sực mùi tro tóc cháy khét lẹt và mùi nước thải sông Hồng ngai ngái, bắt đầu rò rỉ ra từ những khe nứt dọc theo các mạch vôi của nền gạch. Mặt đất dưới chân Hùng Sẹo rung chuyển nhè nhẹ, phát ra những tiếng rầm rì u uất như tiếng oán than của hàng vạn vong hồn bị chôn sống.


Khoa đứng chết lặng bên cạnh chiếc ghế da hớt tóc cổ. Nửa mặt bên trái bị liệt hoàn toàn của anh co rút lại, da thịt cứng đờ như gỗ mục khiến khóe miệng hơi lệch sang một bên, rỉ ra một vệt nước dãi lạnh ngắt. Đôi bàn tay quấn băng vải đỏ dính máu của anh run lên bần bật. Cơn đau từ bả vai phải – nơi bị gai tóc của oán linh Nguyễn Thị Mai đâm thủng từ đêm qua – bỗng chốc nhói lên dữ dội, rỉ ra từng giọt máu đen hoại tử thấm đẫm lớp áo sơ mi mỏng.


Sợi tóc đỏ hộ mệnh của Mai quấn quanh ngón tay trỏ phải của Khoa bỗng siết chặt lại đến mức ăn sâu vào da thịt, rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm. Nó rung lên liên tục, tỏa ra luồng âm khí buốt giá như một lời cảnh báo khẩn cấp: Long mạch da đầu dưới nền tiệm đã bị xé rách.


"Cậu... Cậu Hùng! Lùi lại ngay!" Khoa cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của anh khàn đặc, méo mó và khàn khàn do âm khí ăn mòn dây thanh quản từ những đêm giải nghiệp trước.


Nguyễn Văn Hùng – gã cậu ruột tham lam – vẫn đang đứng đắc ý cạnh bậu cửa, mặt đỏ gay vì rượu. Gã chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì luồng sương đen dưới đất đã nhanh chóng ngưng tụ lại. Từ những khe nứt gạch gốm cổ, hàng vạn sợi tóc đen dày, cứng và nhọn hoắt như những con rết đen nhung nhúc bắt đầu bò trườn ra ngoài. Chúng uốn lượn, luồn lách qua lớp muối gạo bị dẫm nát, lao thẳng về phía đôi chân của Hùng Sẹo.


"Cái quái gì thế này? Nhện à?" Hùng Sẹo ú ớ, gã cúi đầu nhìn xuống chân mình.


Chưa kịp để gã phản ứng, những sợi tóc đen như những sợi dây thép gai sống động đã quấn chặt lấy cổ chân gã. Lực quấn mạnh đến mức bóp nghẹt lớp ủng da dày, găm thẳng vào da thịt cổ chân gã rỉ máu đen.


*Rầm!*


Thân hình vạm vỡ của gã trùm đòi nợ thuê đổ sụp xuống nền nhà gạch cổ. Gã gào thét điên cuồng khi những sợi tóc đen bắt đầu lôi xồng xộc cơ thể gã trên sàn nhà, hướng thẳng về phía góc tối tăm, ngột ngạt dưới gầm chiếc ghế da hớt tóc cổ kính – nơi luồng sương đen đang phun trào mạnh mẽ nhất.


"Cứu! Cứu đại ca!" Ba tên đàn em của Hùng Sẹo hoảng hốt lao lên, định dùng gậy sắt đập phá đống tóc quỷ dưới đất.


Nhưng ngay khi gậy sắt của chúng vừa chạm vào đống tóc đen, những sợi tơ quỷ đã nhanh chóng quấn dọc theo thân gậy, truyền một luồng âm khí buốt giá thẳng vào lòng bàn tay chúng. Da tay của ba tên đàn em lập tức bị bỏng lạnh, nổi mụn nước rộp đỏ và thâm tím lại. Chúng hét lên kinh hoàng, vứt bỏ gậy sắt dính đầy tóc đen rồi quay đầu bỏ chạy trối chết ra ngoài ngõ Phất Lộc, bỏ mặc đại ca của mình đang bị kéo đi.


"Thằng ranh! Mày làm cái trò gì thế này? Mày thả bùa ngải hại người đúng không?" Cậu Hùng sợ hãi đến mức tè ra quần, gã ngã quỵ xuống bậu cửa, hai chân đạp liên tục vào khoảng không để lùi ra ngoài, gương mặt béo múp cắt không còn giọt máu.


Khoa nghiến chặt răng, tay phải anh instinctively đưa về phía hông, định rút chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng ra để chém đứt tơ quỷ cứu người. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào chuôi kéo bạc lạnh ngắt dắt bên hông, lời răn đe của cha và quy tắc dòng họ bỗng vang vọng trong tâm trí anh: *Tuyệt đối không được sử dụng kéo bạc giải nghiệp vào ban ngày trước mặt phàm nhân vô minh. Nếu để lộ huyết mạch thợ giải nghiệp dưới ánh mặt trời, oán khí phản phệ sẽ lập tức thiêu rụi tim gan thợ hớt tóc.*


Đôi tay quấn băng vải đỏ của Khoa khựng lại giữa không trung. Anh không thể dùng kéo bạc. Nếu dùng kéo bạc lúc này, không chỉ bản thân anh bị phản phệ chết ngay lập tức, mà kết giới phong thủy đang suy yếu của tiệm cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn, giải phóng quỷ tóc chúa dưới lòng đất.


Trong lúc Khoa đang dằn vặt giữa ranh giới sinh tử, một bóng người còng rạp từ trong bóng tối sân sau bước ra. Đó là Lão Tôn – người bảo vệ câm lặng của tiệm cổ. Gương mặt đen sạm chằng chịt vết nhăn xẹo của lão không chút cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đống tóc quỷ đang quấn chặt chân Hùng Sẹo.


Lão Tôn vung cánh tay gân guốc cứng như thép nguội, cầm chắc chiếc Gậy gỗ đào trừ tà của Lão Tôn – chiếc gậy gỗ đào già trăm năm trồng trên đất chùa Pháp Hoa, được khắc chìm các đạo bùa trấn quỷ bằng máu chó mực.


*Bộp!*


Lão Tôn đập mạnh đầu gậy gỗ đào xuống nền gạch cổ ngay sát miệng khe nứt đang phun sương đen. Một tiếng nổ âm phần trầm đục vang lên. Hỏa khí tự nhiên của gỗ đào già kết hợp với linh lực máu chó mực bùng phát, tạo ra những tia lửa đỏ rực li ti bắn tung tóe vào không khí.


Hàng vạn sợi tóc đen đang quấn chân Hùng Sẹo gặp phải hỏa khí cực dương liền co rúm lại, phát ra những tiếng rít khét lẹt chói tai như tiếng thét của trẻ sơ sinh. Chúng nhanh chóng buông lỏng cổ chân Hùng Sẹo, rụt lại vào bóng tối dưới gầm ghế da.


Nhưng oán khí từ long mạch bị rách quá mạnh. Chỉ trong vòng vài giây, dòng nước đen ngòm rỉ ra từ kẽ gạch đã dập tắt dần những tia lửa đỏ của gậy gỗ đào. Những sợi tóc đen dưới gầm ghế da bỗng chốc biến dị, chân tóc cắm sâu vào mạch nước ngầm cực âm, khiến chúng trở nên cứng ngắt và sắc bén như những sợi gai thép màu xám tro. Chúng quấn chặt lấy thân gậy gỗ đào của Lão Tôn, cố gắng kéo ghì cả lão bảo vệ già xuống nền nhà.


Lão Tôn gồng mình chống đỡ, bắp thịt trên cánh tay lão nổi gân cuồn cuộn. Lão không thể nói, chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ khàn khàn trong cổ họng. Lão quay sang nhìn Khoa, đôi mắt nghiêm khắc ra hiệu dứt khoát: *Dùng kéo thường cắt phần ngọn tóc vật lý, không được dùng kéo bạc diệt tận gốc oán khí!*


Khoa lập tức hiểu ra ý đồ chiến thuật của Lão Tôn. Anh nén cơn đau nhói ở bả vai phải, lao nhanh về phía chiếc bàn gỗ sồi đã bị đập nứt vỡ ban nãy. Trên đống đổ nát dính đầy mảnh thủy tinh, anh tìm thấy một chiếc kéo sắt rỉ sét thông thường dùng để cắt tóc ban ngày cho khách thường.


Khoa cầm chắc chiếc kéo thường bằng bàn tay phải quấn băng vải đỏ dính máu. Vết bỏng lạnh trên tay khiến anh đau buốt đến tận xương tủy mỗi khi ngón tay co bóp chuôi kéo, nhưng anh không được phép buông tay.


Khoa lao đến bên cạnh Hùng Sẹo đang nằm co giật, trợn ngược mắt vì hoảng loạn dưới gầm ghế da. Lúc này, một mảng tóc quỷ đen ngòm đã bò lên đến tận vai gáy gã, chân tóc bắt đầu cắm sâu vào lớp biểu bì da cổ của Hùng Sẹo để hút máu tươi.


Khoa vung chiếc kéo thường lên, dùng tay trái quấn chỉ đỏ ghì chặt mảng tóc quỷ dính máu, rồi đưa lưỡi kéo thường kẹp sát vào phần ngọn tóc đang găm vào sọ Hùng Sẹo.


*Phập! Phập! Phập!*


Khoa dùng toàn lực cắt liên tiếp ba nhát kéo dứt khoát. Tiếng thép rỉ sét cọ xát vào những sợi tóc quỷ cứng như dây đồng phát ra những tiếng kêu ken két chói tai. Máu đen lẫn lộn máu tươi phun trào từ chân tóc bị cắt, vấy bẩn lên mặt Khoa và nền gạch cổ.


Mảng tóc quỷ bị cắt đứt phần ngọn vật lý lập tức mất đi lực co rút, co rúm lại rồi tan biến thành những vũng nước đen hôi thối trên sàn nhà. Hùng Sẹo hoảng loạn gào lên một tiếng thất thanh, gã dùng chút tàn lực cuối cùng bò rạp ra ngoài cửa tiệm, gương mặt đầy vết sẹo co giật liên tục vì đau đớn và lạnh buốt.


"Chạy... Chạy mau!" Cậu Hùng thấy Hùng Sẹo thoát ra liền hoảng sợ kéo xồng xộc gã trùm đòi nợ tháo chạy ra ngoài ngõ Phất Lộc, bỏ lại xấp tài liệu chuyển nhượng đất đai dính đầy máu đen dưới sàn nhà.


Khoa đổ gục xuống nền gạch cổ kính, chiếc kéo thường rỉ sét rơi khỏi bàn tay bỏng rộp của anh, phát ra tiếng *clăng* khô khốc trên sàn nhà. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, vết thương hoại tử ở vai phải rỉ máu đen ướt đẫm bả vai.


Lão Tôn chậm rãi thu hồi gậy gỗ đào dính đầy sương đen hoại tử. Lão nhìn xuống nền gạch tiệm cổ, nơi những khe nứt đã lan rộng ra thêm vài centimet, rò rỉ ra âm khí lạnh buốt không ngừng. Trận pháp phong tỏa bậu cửa tiệm đã bị suy yếu nghiêm trọng, giảm đi mất 30% linh lực bảo vệ.


Khoa gượng dậy, nhìn theo bóng dáng tháo chạy của Hùng Sẹo ngoài ngõ Phất Lộc. Qua Nhãn quan Tơ Duyên mờ ảo của mắt trái, anh kinh hoàng phát hiện ra: Dù gã đã thoát chết, nhưng ở góc tối gáy cổ của Hùng Sẹo, dưới lớp da thịt rỉ máu đen, một sợi tơ đen nhỏ xíu như sợi chỉ đã kịp chui sâu vào bên trong biểu bì, tự động uốn lượn bò trườn dưới da gã như một ký sinh trùng đói khát.


Hùng Sẹo đã bị ký sinh bởi tơ quỷ dưới nền tiệm cổ. Gã thoát chết hôm nay, nhưng đã mang theo mầm mống tai họa cực âm ra ngoài phố cổ.


Cơn kiệt quệ thể xác và tinh thần ập đến khiến mắt Khoa mờ đi. Trong tiếng gió rít qua khe cửa tiệm nứt vỡ, anh ngửi thấy mùi máu tươi dồi dào dính trên sàn nhà đang bốc hơi lạnh, báo hiệu mùi máu này sẽ sớm thu hút ác mộng đao phủ Đặng quấy nhiễu tâm trí anh trong giấc ngủ mê mệt đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!