Hộp Tre Niêm Phong
Cơn bão đêm trút xuống ngõ Phất Lộc những luồng nước xối xả, lạnh buốt và sực mùi bùn đất ẩm mốc. Dưới đống ngói vỡ vụn của ngôi nhà hoang vừa đổ sập một góc, Phan Đăng Khoa quỳ rạp trên nền đất nhầy nhụa, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít thở chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tấm tôn rỉ sét xung quanh vang lên dồn dập, che giấu đi tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ cuống họng khàn đặc của anh.
Bả vai phải của Khoa nhức buốt như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm sâu vào tận xương tủy. Vết đâm từ gai tóc của oán linh Nguyễn Thị Mai rỉ ra từng dòng máu đen nhạt, mang theo độc tố hoại tử nhẹ đang từ từ gặm nhấm các thớ cơ. Nửa mặt trái của anh hoàn toàn liệt cứng, đờ đẫn như một khúc gỗ mục dưới nước mưa lạnh ngắt. Cơn bỏng lạnh từ hai bàn tay rách da rộp đỏ – di chứng của việc múc nước giếng nguyền từ tập trước – khiến đôi tay anh run rẩy không ngừng, mỗi lần khẽ cử động các đầu ngón tay là một lần da thịt rách ra, rỉ máu tươi thấm đẫm lớp băng vải đỏ.
"Không được gục ngã ở đây..." Khoa nghiến chặt răng, dùng tay trái run rẩy bấu chặt lấy một xà gồ gỗ mục bên cạnh để lấy điểm tựa.
Anh cúi đầu nhìn xuống ngón tay trỏ phải của mình. Ở đó, sợi tóc đỏ hộ mệnh của Mai quấn chặt lấy đốt ngón tay như một chiếc nhẫn huyết sắc, khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm mờ nhạt để bảo vệ tim anh khỏi độc tố tơ quỷ đang xâm nhập. Sợi tóc đỏ khẽ siết nhẹ, như một lời nhắc nhở về khế ước âm giới mà cô gái nhảy lầu đã tự nguyện gửi gắm cho anh trước khi siêu thoát vĩnh viễn.
Khoa dùng chút tàn lực cuối cùng, vác chiếc Thước đo oán khí bằng đồng dắt ở thắt lưng để gạt đi mảng ngói vỡ đang đè nặng lên bắp chân trái. Anh bò ra khỏi đống đổ nát một cách chật vật, cơ thể lấm lem bùn đất và máu đen. Tiếng bước chân nặng nề của Đại úy Nguyễn Hoàng Long và lực lượng cảnh sát tuần tra đêm bão vang lên từ đầu ngõ Phất Lộc. Ánh đèn pin quét qua quét lại trên những bức tường gạch rêu phong cổ kính.
"Có tiếng đổ vỡ hướng này! Kiểm tra nhanh lên!" Giọng của Long vang lên dứt khoát giữa tiếng mưa.
Khoa biết nếu bị cảnh sát bắt gặp trong tình trạng này, anh sẽ không cách nào giải thích được vết thương hoại tử và chiếc kéo bạc dắt bên hông. Anh cố nén đau, ôm chặt lấy lồng ngực trái đang co thắt, cúi thấp người luồn lách qua những khe hở tối tăm của các con ngõ lắt léo. Đôi bàn chân trần giẫm lên những mảnh chai vỡ và vũng nước bẩn, nhưng cảm giác nóng lạnh vật lý đã hoàn toàn biến mất khỏi thể xác anh sau những phản phệ cực âm liên tiếp.
Khi cánh cửa gỗ mục nát của Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng khép lại sau lưng, Khoa đổ gục xuống sàn nhà tầng trệt. Không gian bên trong tiệm tối tăm, ngột ngạt, sực mùi sáp bưởi ngai ngái trộn lẫn mùi ẩm mốc của những bức tường gỗ trăm năm. Tấm gương đồng khổng lồ đối diện chiếc ghế da hớt tóc cổ phản chiếu một cái bóng gầy gò, hốc hác, nửa mặt bên trái thâm tím dị dạng dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu sắp cạn.
Lão Tôn không có ở đây. Ông lão bảo vệ câm lặng có lẽ đang tuần tra vòng ngoài hoặc ẩn nấp trong bóng tối sân sau để canh giữ chiếc giếng nguyền rủa. Khoa không có thời gian để tìm ông. Anh phải xử lý ngay lọn tóc oán niệm tinh khiết của Mai trước khi âm khí của nó tự động tán phát ra ngoài, thu hút những thực thể tà ác khác lảng vảng quanh phố cổ.
Khoa gượng dậy, từng bước chậm rãi tiến lên gác mái tiệm cổ. Căn phòng nhỏ trần thấp dán đầy những lá bùa chú màu vàng đã xỉn màu vì hơi ẩm. Trên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ, anh đặt chiếc hộp tre phong ấn oán khí rỗng ruột do nghệ nhân Tư Khắc Sáo chế tạo từ tre già ngâm nước vôi trừ tà ở phố Hàng Quạt.
Khoa dùng đôi bàn tay bỏng rộp rỉ máu, run rẩy mở nắp hộp tre. Bên trong hộp chứa đầy lớp cát trừ tà màu xám nhạt mịn màng. Anh đưa tay lên ngực áo, lấy ra lọn tóc đen dài óng ả nhưng chứa đầy oán khí tinh khiết của Mai mà anh đã thu hoạch được sau ca giải nghiệp. Lọn tóc khẽ uốn lượn trong tay anh như một sinh vật sống, phát ra những tiếng rầm rì oán hận siêu nhỏ bám chặt lấy da thịt bàn tay anh.
Khoa hít một hơi sâu, vận dụng "Phương pháp Phong Ấn Tóc Rụng Vào Hộp Tre". Anh đặt lọn tóc oán niệm nằm gọn gàng trên lớp cát trừ tà bên trong hộp tre. Sợi tóc đỏ hộ mệnh trên ngón tay trỏ phải của anh khẽ rung lên, truyền một luồng linh lực xám tro dẫn dắt oán khí của lọn tóc chìm sâu xuống dưới lớp cát đen.
Khoa nhanh chóng đậy nắp hộp tre lại. Tay trái anh, dù đau đớn đến run rẩy, vẫn di chuyển nhanh gọn để lấy ra một lá bùa niêm phong bằng chu sa đỏ từ trong túi áo ngực. Anh nhỏ một giọt máu tươi từ vết bỏng ở đầu ngón tay trỏ phải lên mặt lá bùa, rồi dán chặt lên nắp hộp tre.
*Xèo!*
Một làn khói xám nhạt mang mùi hương bồ kết nướng bốc lên từ khe nắp hộp tre. Lá bùa chu sa đỏ bùng lên một luồng ánh sáng vàng nhạt mờ ảo, rồi từ từ chìm hẳn vào thớ gỗ tre già, khóa chặt toàn bộ oán khí tinh khiết của Mai vào bên trong. Lọn tóc oán niệm bên trong hộp tre lập tức im bặt, không còn phát ra tiếng rầm rì ma mị nữa.
Khoa thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cạnh bàn gỗ mục. Hộp tre phong ấn này chính là tài nguyên cốt lõi mà anh cần tích lũy. Chỉ cần chưng cất thành công oán niệm tinh khiết này cùng bồ kết rừng và tro cốt của cha, anh sẽ có đủ "Dầu giải nghiệp đặc chế" để kéo dài sự tỉnh táo cho người mẹ đang điên loạn trong phòng biệt giam số 13 bệnh viện Bạch Mai.
Cơn kiệt quệ ập đến như một làn sóng lũ. Khoa đổ gục xuống chiếc giường tre nhỏ ở góc phòng gác mái, ôm lấy bả vai phải đang nhức nhối. Sợi tóc đỏ hộ mệnh quấn quanh ngón tay anh khẽ siết lại nhẹ nhàng, mang đến một giấc ngủ mê mệt không mộng mị, tạm thời xoa dịu những vết thương chằng chịt trên thể xác anh.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai nhạt nhòa của mùa đông Hà Nội xuyên qua lớp cửa kính bám đầy bụi bẩn của tiệm hớt tóc cổ. Mưa đã tạnh, nhưng không khí trong ngõ Phất Lộc vẫn ẩm ướt, lạnh buốt và nặng nề.
Khoa tỉnh dậy từ lúc 8 giờ sáng. Anh dùng dải băng vải mới để quấn chặt lại hai bàn tay đang phồng rộp rỉ máu đen của mình, cố gắng bôi một chút mỡ sáp ong thường để làm dịu cơn đau bỏng lạnh. Nửa mặt trái của anh vẫn liệt cứng, khiến khóe miệng anh hơi lệch sang một bên khi nói chuyện, giọng nói phát ra khàn đặc, trầm xuống đầy ma mị.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa gỗ chính vang lên dồn dập, thô bạo làm rung chuyển cả những bức tường gỗ cổ kính của tiệm hớt tóc. Tiếng đập cửa không phải là nhịp điệu lạnh lẽo của vong hồn giờ Tý, mà là sự hung hãn, thô lỗ của phàm nhân đời thực.
Khoa bước xuống cầu thang gỗ kẽo kẹt. Ngay khi anh vừa chạm tay vào chốt cửa, cánh cửa gỗ đã bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào, suýt chút nữa va thẳng vào trán anh.
Bước vào đầu tiên là Nguyễn Văn Hùng – gã cậu ruột bên ngoại của Khoa. Hùng có thân hình mập mạp, bụng phệ, gương mặt bóng dầu đỏ gay vì rượu bia buổi sáng, xăm trổ đầy cánh tay trần dưới chiếc áo ba lỗ màu cháo lòng bẩn thỉu. Gã sực mùi rượu ngoại rẻ tiền và khói thuốc lá hôi hám.
Theo sau cậu Hùng là một gã đàn ông vạm vỡ với một vết sẹo dài chạy dọc từ mắt trái xuống tận má – Hùng Sẹo, trùm đòi nợ thuê khét tiếng của các sòng bạc phố cổ. Hùng Sẹo mặc áo ba lỗ đen lộ hình xăm hổ vồ hung hãn trước ngực, tay cầm một chiếc gậy bóng chày bằng sắt sơn đỏ dính đầy vết trầy xước. Phía sau gã là ba tên đàn em bặm trợn, mắt láo liên nhìn quanh tiệm hớt tóc cổ kính với vẻ khinh khỉnh.
"Thằng ranh con! Mày trốn ở đây cả ngày lẫn đêm để làm cái trò ma quỷ gì hả?" Cậu Hùng lớn tiếng quát, giọng ồm ồm thô lỗ vang vọng khắp tầng trệt tiệm cổ. Gã chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng giả to bản vào mặt Khoa. "Tao đã bảo mày ký giấy nhượng đất cái tiệm nát này bao nhiêu lần rồi? Tiền viện phí của mẹ mày ở Bạch Mai đã quá hạn nửa tháng, mày muốn bà ấy bị người ta tống ra đường chết bờ chết bụi đúng không?"
Khoa đứng im bên cạnh chiếc ghế da hớt tóc cổ, gương mặt hốc hác không chút cảm xúc, nửa mặt trái liệt cứng khiến biểu cảm của anh càng thêm lạnh lùng, xa cách. Anh khẽ siết chặt đôi bàn tay quấn băng vải đỏ dính máu.
"Cậu Hùng," Khoa lên tiếng, giọng nói khàn đặc ma mị của anh vang lên chậm rãi, mang theo một luồng âm khí khiến nhiệt độ trong phòng như giảm đi vài độ. "Đây là đất hương hỏa của dòng họ Phan Đăng. Cha tôi trước khi mất đã giao lại tiệm này cho tôi canh giữ. Cậu là người bên ngoại, không có quyền định đoạt mảnh đất này."
Cậu Hùng nghe vậy thì đỏ mặt tía tai vì giận dữ. Gã quay sang nhìn Hùng Sẹo, rít qua kẽ răng ám khói thuốc: "Mày thấy chưa Hùng Sẹo? Nó cứng đầu như thế đấy! Tao là cậu ruột nó mà nó còn không coi ra gì. Hôm nay mày cứ đập phá thoải mái cho tao, xem nó có chịu ký giấy không!"
Hùng Sẹo cười lạnh một tiếng rợn người. Gã bước lên một bước, dùng chiếc gậy bóng chày bằng sắt gõ mạnh xuống chiếc bàn cắt tóc bằng gỗ sồi cổ kính bên cạnh.
*Rầm!*
Cú đập mạnh khiến chiếc bàn gỗ sồi rạn nứt một đường dài, những chiếc khay đồng rỉ sét và lọ thủy tinh đựng nước lá bồ kết rơi rụng xuống sàn nhà vỡ tan tành.
"Thằng ranh," Hùng Sẹo gí sát gương mặt đầy sẹo của gã vào mặt Khoa, sực mùi thuốc lào hôi thối. "Bọn tao nhận tiền của cậu mày để giải quyết dứt điểm cái tiệm này. Hôm nay mày không ký vào tờ giấy nhượng đất kia, bọn tao sẽ dỡ sạch cái tiệm nát này của mày, rồi bẻ gãy hai chân mày ném ra sông Hồng. Hiểu chưa?"
Khoa nhìn đống đồ đạc cổ kính của gia đình bị đập phá, lồng ngực anh đau nhói do vết thương hoại tử ở bả vai phải bị động mạnh. Anh cố giữ bình tĩnh, lùi lại một bước sát gần chiếc ghế da hớt tóc cổ. Anh biết đám người này chỉ là phàm nhân vô minh, nhưng sự hung hãn của chúng đang trực tiếp đe dọa đến kết giới phong thủy dưới nền tiệm cổ.
"Tôi sẽ gọi điện báo công an phường," Khoa nói, tay trái anh thò vào túi quần định rút chiếc điện thoại cũ ra.
Nhưng ngay lập tức, một tên đàn em của Hùng Sẹo lao đến, giật phăng chiếc điện thoại trên tay Khoa rồi ném mạnh xuống nền gạch gốm cổ.
*Rắc!*
Chiếc điện thoại vỡ tan tành thành nhiều mảnh vụn. Tên đàn em cười rộ lên đầy đắc ý: "Báo công an à? Ở cái ngõ Phất Lộc này, lời nói của anh Hùng Sẹo mới là luật pháp ban ngày!"
Cậu Hùng đắc ý bước lên, ném một xấp tài liệu chuyển nhượng đất đai lên chiếc ghế da hớt tóc cổ dính đầy bụi bẩn. "Ký ngay vào đây cho tao! Mười tỷ đồng bồi thường từ tập đoàn của bà Lý Nhã Phương sẽ được chuyển vào tài khoản để lo cho mẹ mày. Mày ôm cái tiệm ma ám này thì được cái tích sự gì ngoài việc rước họa vào thân?"
Khoa nhìn xấp tài liệu chuyển nhượng đất đai, trên đó có in logo mờ của chuỗi thẩm mỹ viện quý tộc thuộc Hội Kính Da Đầu Hoàng Gia. Anh thầm kinh hãi. Quả nhiên, bà Lý Nhã Phương đã bắt đầu dùng áp lực đời thực, lợi dụng lòng tham của gã cậu ruột để ép anh bàn giao mảnh đất long mạch này.
"Tôi không ký," Khoa chậm rãi nói từng chữ, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn thẳng vào cậu Hùng. "Bà Nhã Phương muốn có mảnh đất này không phải để làm ăn, mà là để phá hủy phong ấn dưới nền nhà. Cậu đang tiếp tay cho quỷ dữ hại chính chị ruột của mình đấy."
"Mày điên rồi! Mày hóa điên giống hệt con mẹ mày rồi!" Cậu Hùng gào lên, mặt cắt không còn giọt máu vì tức giận. Gã quay sang hét vào mặt Hùng Sẹo: "Đập! Đập nát gác hai cho tao! Lôi cổ nó ra ngoài!"
Hùng Sẹo vung gậy bóng chày định lao thẳng lên cầu thang gỗ kẽo kẹt dẫn lên gác hai – nơi đặt gian thờ tổ nghiệp và chiếc hộp tre phong ấn oán khí của Mai.
"Dừng lại!" Khoa bước lên cản đường, tay trái vươn ra chắn trước lối đi.
Hùng Sẹo quay lại, đôi mắt híp lại đầy tàn nhẫn. Gã vứt gậy bóng chày xuống đất, lao đến định túm lấy mái tóc ngắn của Khoa để uy hiếp, bắt anh phải quỳ xuống nền nhà ký giấy.
"Để tao dạy cho thằng ranh này biết thế nào là lễ độ!"
Bàn tay thô ráp xăm trổ của Hùng Sẹo vừa vươn đến sát trán Khoa, chuẩn bị giật mạnh tóc anh.
*Vút!*
Ngay khoảnh khắc đó, sợi tóc đỏ hộ mệnh của Mai quấn quanh ngón tay trỏ phải của Khoa bỗng chốc siết chặt lại dữ dội, găm sâu vào da thịt anh làm rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.
Một luồng âm khí cực lạnh, buốt giá đến tận xương tủy bộc phát ra từ bàn tay phải cầm kéo của Khoa. Nhiệt độ trong tầng trệt tiệm hớt tóc đột ngột giảm sâu xuống mức đóng băng chỉ trong vòng một giây. Luồng gió lạnh thấu xương thổi bùng lên từ dưới nền gạch gốm cổ, làm rèm cửa tiệm bay phần phật và dập tắt ngọn lửa ngọn đèn dầu trên bàn.
*U u u...*
Một tiếng khóc nỉ non, thê lương của một người phụ nữ bỗng chốc vang vọng khắp bốn bức tường gỗ cổ kính của tiệm hớt tóc, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa nhưng lại rõ mồn một bên tai mỗi người.
Bàn tay của Hùng Sẹo bỗng chốc khựng lại giữa không trung, chỉ cách trán Khoa chưa đầy ba xăng-ti-mét. Gã trùm đòi nợ thuê trợn ngược đôi mắt đầy sẹo, toàn thân run rẩy bần bật như bị điện giật. Gã cảm nhận rõ ràng một bàn tay vô hình, lạnh ngắt như đá tảng dưới đáy sông Hồng đang vuốt ve dọc theo sống lưng gã, rờ rẫm lên tận gáy.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Hùng Sẹo, hòa cùng vết sẹo dài trên mặt gã co giật liên tục. Gã nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám tro mờ ảo của Khoa và sợi tóc đỏ đang tự uốn lượn rỉ máu trên ngón tay anh. Một nỗi sợ hãi tâm linh tột độ, bản năng của một con mồi trước dã thú cõi âm bùng phát trong lòng gã.
"Cái... cái gì thế này?" Hùng Sẹo lắp bắp, giọng nói hung hãn thường ngày biến mất, thay thế bằng sự hoảng loạn tột độ. Gã lùi lại liên tiếp ba bước, suýt chút nữa ngã nhào vào chiếc ghế da hớt tóc cổ.
Ba tên đàn em phía sau cũng mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn quanh căn phòng đột ngột bao phủ bởi một làn sương mù xám tro lạnh buốt. Tiếng khóc nỉ non vẫn âm vang bên tai khiến chúng không chịu nổi phải bịt chặt lấy tai.
"Mày... mày nuôi quỷ! Thằng này nuôi quỷ thật rồi!" Cậu Hùng hoảng sợ gào lên, gã hèn nhát lùi sát ra phía cửa chính, không còn vẻ hống hách ban nãy.
Hùng Sẹo cố gắng lấy lại chút thể diện cuối cùng để che giấu sự sợ hãi đang tàn phá tinh thần gã. Gã nhặt chiếc gậy bóng chày dưới đất lên bằng bàn tay run rẩy, lùi dần ra phía bậu cửa tiệm, miệng vẫn cố rít lên đầy đe dọa:
"Mày... mày nhớ mặt tao đấy thằng ranh! Hôm nay bọn tao tạm tha cho mày, nhưng ngày mai bọn tao sẽ quay lại cùng người của chính quyền cưỡng chế phá dỡ cái tiệm ma ám này!"
Trong cơn hoảng loạn và giận dữ tột cùng, Hùng Sẹo muốn tìm một thứ gì đó để trút giận trước khi rút lui. Gã quay người lại, nhìn thấy chiếc bát đất nung cũ kỹ đựng đầy muối hạt và gạo nếp phong thủy – vật trấn trạch bảo vệ long mạch tiệm cổ được đặt ngay chính giữa threshold bậu cửa chính.
Gã vung chiếc ủng da nặng nề, dốc toàn bộ tàn lực đạp mạnh một cú dứt khoát lên chiếc bát phong thủy.
*Rắc! Đoàng!*
Chiếc bát đất nung vỡ tan tành thành nhiều mảnh vụn. Lớp muối hạt trắng và gạo nếp phong thủy bay tung tóe, rải rác khắp bậu cửa ẩm ướt dính đầy nước mưa.
Ngay khoảnh khắc chiếc bát phong thủy bị dẫm nát, một tiếng nổ âm phần trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất tiệm hớt tóc cổ. Nền gạch gốm cổ kính dưới chân Hùng Sẹo đột ngột rung chuyển dữ dội, những khe nứt dọc theo các mạch vôi bắt đầu rạn ra, rò rỉ ra những luồng sương mù màu đen kịt bốc mùi tro tóc cháy khét lẹt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!