Nhạc nềnSpook

Tơ Duyên Cắt Đứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn nghẹt thở bóp nghẹt lấy ý thức của Phan Đăng Khoa, kéo anh vào một khoảng không tối tăm và lạnh lẽo. Sợi tóc đen dày như dây xích sắt của oán linh Nguyễn Thị Mai quấn chặt lấy cổ họng anh, siết mạnh đến mức những đốt sụn cổ kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc. Toàn bộ cơ thể Khoa bị nhấc bổng lên trung không, hai chân giãy giụa vô vọng giữa khoảng không khí ẩm mốc của ngôi nhà hoang ngõ Phất Lộc.


Mắt trái của anh, vốn dĩ đã bị sương mù đỏ huyết oán che phủ hoàn toàn, giờ đây chỉ còn nhìn thấy một màu đỏ ngầu hỗn độn của máu và oán khí. Mắt phải của anh cố trợn trừng lên, nhưng tầm nhìn cũng đang mờ dần dưới áp lực thiếu oxy tột độ. Trong bóng tối lờ mờ của ngôi nhà hoang, anh chỉ thấy bóng trắng rách rưới của Mai đang lơ lửng sát trần nhà, mái tóc khổng lồ của ả xòe rộng ra như một cái kén đen khổng lồ, không ngừng phun ra những sợi tơ âm khí lạnh buốt.


Cơn đau từ hai bàn tay bị bỏng lạnh bộc phát dữ dội. Lớp băng vải đỏ quấn chặt trên tay Khoa đã bị máu tươi từ các vết phồng rộp thấm đẫm, dính chặt vào da thịt rách nát. Mỗi lần anh khẽ cử động ngón tay để giữ lấy chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng đang tuột dần, cơn đau co rút lại giật ngược lên tận bả vai phải, khiến bắp cơ vai co giật nhè nhẹ. Nửa mặt trái bị liệt hoàn toàn do độc tố tơ quỷ cào xước từ tập trước cứng đờ như gỗ, nước dãi rỉ ra từ khóe miệng tê dại mà anh không thể kiểm soát.


"Không được buông kéo..." Ý thức của Khoa gào thét trong câm lặng. Lời thề trước giường bệnh của người mẹ điên loạn và linh hồn người cha quá cố Phan Đăng Trình hiện về trong tâm trí anh như một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không bị bóng tối nuốt chửng.


Khoa dùng chút tàn lực cuối cùng của tay trái đang dắt chiếc Thước đo oán khí bằng đồng ở thắt lưng, vươn lên nắm chặt lấy cổ tay phải đang run rẩy của mình để gia tăng lực giữ. Chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng lạnh ngắt trong tay anh bỗng chốc rung lên bần bật. Những ký tự phong thủy cổ khắc dọc lưỡi kéo tự động rỉ ra những giọt máu đen nhạt, tỏa ra một luồng linh lực xám tro ấm áp, chặn đứng độc tố đang ăn mòn cánh tay anh.


"Cắt!"


Khoa hét lên một tiếng khàn đặc trong cuống họng. Anh dùng cả hai tay, vận toàn bộ linh lực huyết mạch dồn vào lưỡi kéo bạc, vung mạnh một đường chém ngang cổ mình.


*Keng!*


Một tiếng kim loại va chạm thanh mảnh vang lên giữa không gian tĩnh mịch của ngôi nhà hoang, bắn ra những tia lửa xám tro rực rỡ. Lưỡi kéo bạc bén ngót chạm vào búi tóc đang siết cổ Khoa. Oán khí cực âm của sợi tóc quỷ va chạm với linh lực sát quỷ của kéo bạc tạo nên một luồng khói đen khét lẹt. Sợi tóc quấn cổ đứt đoạn ngay lập tức.


Khoa rơi tự do xuống nền đất ẩm ướt của ngôi nhà hoang. Cú rơi mạnh khiến anh va đập vào những mảnh ngói vỡ và bụi bặm bám đầy trên sàn nhà, đau đớn thấu xương. Anh nằm rạp dưới đất, ho sặc sụa, hai tay ôm lấy cổ họng đang rách da rỉ máu, cố gắng hít lấy hít để bầu không khí lạnh buốt sực mùi mốc thếch để hồi phục dưỡng khí.


Nguyễn Thị Mai gầm rú điên cuồng khi con mồi thoát khỏi bẫy treo cổ. Khuôn mặt biến dạng hoàn toàn do cú ngã từ gác cao tự sát của ả trợn ngược đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận nhìn thẳng vào Khoa. Ả vung hai cánh tay gầy guộc với những móng tay dài đen kịt, điều khiển vạn tơ quỷ từ trần nhà lao xuống, tạo thành một lá chắn gai nhọn hoắt như thép phóng thẳng về phía anh.


Khoa gượng dậy, nửa mặt trái vẫn liệt cứng không thể co giãn. Anh biết với thể trạng kiệt quệ hiện tại, anh không thể chạy trốn khỏi ngôi nhà hoang này dưới cơn bão mưa tầm tã ngoài kia. Muối gạo phong thủy đã bị nước mưa cuốn trôi sạch, anh chỉ còn chiếc kéo bạc và thước đồng để chiến đấu. Khoa đưa ra một quyết định chiến thuật vô cùng táo bạo: anh sẽ không lùi bước, mà chấp nhận chịu thương tích để áp sát cự ly gần với oán linh.


Anh dùng tay trái cầm chiếc Thước đo oán khí bằng đồng che chắn các tử huyệt ở ngực và cổ, chân phải đạp mạnh vào bức tường gạch đổ nát để lấy đà, lao thẳng về phía Mai.


*Phập! Phập! Phập!*


Hàng loạt gai tóc đen nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp phòng ngự của thước đồng, cắm sâu vào bả vai phải và cánh tay của Khoa. Đau đớn tột cùng bùng phát. Độc tố tơ quỷ từ vết đâm nhanh chóng lan tỏa, khiến bả vai phải của anh tê dại, máu đen hoại tử nhẹ rỉ ra nhuộm đen một mảng áo sơ mi. Nhưng Khoa không dừng lại. Anh nghiến răng chịu đựng, dùng tay trái nắm chặt lấy mảng tóc rậm rạp che khuôn mặt biến dạng của Mai, kéo mạnh ả xuống sát mặt mình.


Ngay khoảnh khắc tay trái Khoa chạm trực tiếp vào mái tóc của Mai, kỹ năng "Đồng cảm thể xác" tự động kích hoạt.


Một luồng luồng oán khí cực lạnh chạy thẳng từ lòng bàn tay trái vào sâu trong thức hải của Khoa. Đầu anh đau nhức dữ dội như bị búa bổ, và trong thoáng chốc, thế giới xung quanh anh biến mất, thay thế bằng những mảnh vỡ ký ức đau đớn tột cùng của Nguyễn Thị Mai trước khi chết.


Anh nhìn thấy Mai của một năm trước, một cô gái nhảy xinh đẹp với mái tóc dài óng ả. Anh cảm nhận được niềm hạnh phúc ngây thơ của cô bên gã người yêu, để rồi ngay sau đó là sự phản bội tàn nhẫn. Gã người yêu lừa cô vào con ngõ tối Phất Lộc đêm mưa này, chuốc thuốc mê cô. Khi cô tỉnh dậy, cô thấy mình bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ mục nát dưới căn hầm tối của Hội Kính Da Đầu Hoàng Gia. Những bóng đen không mặt mặc áo choàng xám bao vây lấy cô. Chúng dùng một sợi tơ thép sắc bén, từ từ lột phăng toàn bộ da đầu của cô khi cô vẫn còn hoàn toàn tỉnh táo.


Nỗi đau đớn xé rách da thịt, tiếng gào thét tuyệt vọng đến rách toạc thanh quản của Mai vang vọng trong tâm trí Khoa. Anh cảm nhận rõ ràng cảm giác lạnh buốt của lưỡi dao lột da, cảm giác máu tươi chảy ròng ròng che khuất tầm nhìn, và nỗi uất hận tột cùng khi nhìn thấy gã người yêu cầm bọc tiền từ tay Nhã Phương rồi quay lưng bỏ đi. Sự u uất và hận thù tích tụ suốt một năm trời dưới nấm mồ lạnh lẽo của Mai dội thẳng vào linh hồn Khoa, khiến anh đau đớn đến mức nước mắt máu chảy dài từ mắt phải.


"Tôi biết rồi..." Khoa khàn giọng nói, giọng nói méo mó rỉ máu do thanh quản bị âm khí ăn mòn. "Tôi cảm nhận được nỗi đau của cô... Sự phản bội... nỗi đau bị lột da đầu sống... Tôi thề sẽ đòi lại công lý cho cô, bắt những kẻ đứng sau Hội Kính phải đền tội. Nhưng cô không thể tiếp tục sát hại những người vô tội ở ngõ cổ này nữa. Hãy để tôi cắt đứt đoạn nghiệp chướng này cho cô!"


Nghe lời khẩn nguyện từ tâm can của Khoa, oán linh Nguyễn Thị Mai bỗng khựng lại trong giây lát. Đôi mắt đỏ ngầu của ả dịu đi một chút, nhưng oán lực của quỷ tóc chúa ký sinh sâu trong sọ ả lại trỗi dậy, điều khiển vạn tơ quỷ siết chặt lấy bả vai Khoa để tự vệ.


Khoa không chần chừ nữa. Anh bùng phát kỹ năng "Tốc đao tam phút". Đôi tay chằng chịt sẹo bỏng và rỉ máu của anh chuyển động nhanh như ảo ảnh trong bóng tối ngôi nhà hoang. Tiếng kéo bạc gia truyền vang lên liên tục *keng keng keng* dồn dập, cắt đứt toàn bộ mạng lưới tơ quỷ đang bám rễ vào da thịt bả vai anh.


Anh tập trung toàn bộ thính giác và nhãn quan mờ ảo còn sót lại vào mắt phải, định vị chính xác lọn tóc đỏ oán hận duy nhất nằm sâu sau gáy Mai – nơi chứa đựng ký ức đau đớn và là gốc rễ liên kết oán niệm của cô gái nhảy lầu.


Khoa đưa lưỡi kéo bạc kẹp sát vào chân lọn tóc đỏ oán hận, niệm chú trì chú của dòng họ Phan Đăng để kích hoạt "Kỹ thuật Tơ Duyên Cắt".


*Xoẹt!*


Một tiếng cắt ngọt lịm vang lên. Lưỡi kéo bạc phát ra tiếng *keng* thanh mảnh, một tia lửa xám tro rực rỡ lóe lên từ điểm giao cắt phong thủy, chém đứt hoàn toàn sợi tơ duyên oán hận đỏ máu.


Ngay khoảnh khắc sợi tơ duyên bị cắt đứt, toàn bộ vạn tơ quỷ đang quấn chặt xung quanh bỗng chốc co rúm lại rồi hóa thành những hạt tro xám bay lơ lửng trong không khí. Khuôn mặt biến dạng đầy hận thù của Nguyễn Thị Mai dần trở nên bình thản, đôi mắt đỏ ngầu khép lại nhẹ nhàng. Vong hồn của cô gái mặc váy trắng rách rưới mỉm cười với Khoa, cơ thể hóa thành một luồng ánh sáng trắng thanh tịnh rồi siêu thoát vào cõi vĩnh hằng, để lại một bầu không khí yên bình hiếm hoi giữa đêm mưa bão.


Một sợi tóc đỏ nhỏ mịn từ tro tàn bay đến, tự động quấn chặt lấy ngón tay trỏ phải đang rỉ máu của Khoa, tạo thành một chiếc nhẫn tơ đỏ bảo mệnh tự nhiên – Sợi tóc đỏ hộ mệnh của Mai.


Tuy nhiên, việc cắt đứt một oán niệm cấp 1 cực mạnh tích tụ lâu ngày của Mai đã tạo ra một luồng phản lực tâm linh khổng lồ dội ngược. Sóng xung kích oán khí bùng nổ từ điểm giao cắt phong thủy phát ra một tiếng nổ lớn vang dội khắp ngôi nhà hoang.


Sức ép của vụ nổ hất văng cơ thể kiệt quệ của Khoa ra xa, đập mạnh vào cột gỗ chống đỡ chính của ngôi nhà hoang. Cột gỗ mục nát bị gãy đôi làm hai đoạn. Trần nhà hoang rạn nứt dữ dội, những viên ngói âm dương rêu phong đổ sập xuống xối xả như mưa trút. Một góc mái ngói khổng lồ đổ sụp hoàn toàn ngay phía trên đầu Khoa, chôn vùi anh dưới đống đổ nát giữa tiếng mưa bão gầm rú ngoài ngõ Phất Lộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!