Oán Linh Ngõ Phất Lộc
Hơi sương lạnh buốt phả ra từ xô nước giếng nguyền Phất Lộc dần tan biến, mang theo cả ảo ảnh gương mặt rỉ máu đen đầy u uất của người cha quá cố Phan Đăng Trình. Dưới đáy xô đồng rỉ sét, mặt nước đen nhạt chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh đèn dầu leo lói của tiệm mài kéo. Mùi tóc cháy khét lẹt vẫn nồng nặc trong gian lều rách nát, quyện chặt lấy mùi rượu đế rẻ tiền sực nức.
Khoa quỳ sụp bên bàn mài, hai bàn tay anh run lên bần bật. Cơn bỏng lạnh từ nước giếng nguyền cực âm giờ đây đã bộc phát hoàn toàn. Da thịt trên mu bàn tay và các kẽ ngón tay phồng rộp lên những mụn nước đỏ lựng, đau buốt đến tận xương tủy như thể có hàng vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua biểu bì. Mỗi lần anh khẽ cử động ngón tay, cơn đau co rút lại giật ngược lên tận bả vai phải, khiến bắp cơ vai co giật nhè nhẹ.
Lão Cửu chậm rãi đặt bát rượu đế xuống chiếu rách. Đôi mắt mù ẩn sau lớp kính râm đen kịt của lão khẽ động đậy, tai lão hướng về phía cửa lều dán đầy bùa chú đang rung lên bần bật trước những luồng gió lạnh từ ngõ cổ thổi vào.
"Ảo ảnh của cha mày là điềm báo huyết oán," giọng Lão Cửu khàn đặc, trầm xuống đầy đe dọa. "Nguyễn Thị Mai đã thức tỉnh hoàn toàn rồi. Oán khí của một kẻ bị lừa dối, bị lột da đầu sống rồi nhảy lầu tự sát... thứ đó không giống như những vong hồn vất vưởng thông thường đâu. Đôi tay mày đang tàn phế, kéo bạc gia truyền tuy đã mài bén lại bằng máu bùa nhưng vẫn còn vết rạn nứt ẩn bên trong. Mày có đi không?"
Khoa không trả lời bằng lời nói. Anh cắn chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ vì đau đớn, chậm rãi dùng dải băng vải đỏ quấn chặt lấy hai bàn tay đang phồng rộp của mình. Anh siết mạnh dải băng, chấp nhận để các mụn nước vỡ ra, máu tươi thấm đỏ lớp vải để tạo lực giữ chắc chắn. Tay phải anh luồn vào hông, siết chặt chuôi chiếc kéo bạc gia truyền Phan Đăng lạnh ngắt. Tay trái anh rút chiếc Thước đo oán khí bằng đồng – món cổ vật từ Thái y viện triều Lê truyền lại – dắt chặt vào thắt lưng.
"Cháu phải đi," Khoa khàn giọng, thanh quản bị âm khí ăn mòn khiến giọng nói của anh méo mó, khàn đặc như tiếng cưa gỗ. "Nếu cháu trốn chạy hôm nay, ngõ Phất Lộc sẽ thành huyết hải, và cháu cũng không thể sống sót qua tuổi hai mươi tư để cứu mẹ."
Lão Cửu im lặng, khẽ vuốt ve viên đá mài máu rồng dính đầy bột đỏ xám dưới đất, không hề có ý định đứng dậy đi cùng. Lão là người gác cổng mài kéo, quy tắc ngầm ngàn đời cấm lão can thiệp trực tiếp vào sát nghiệp của thợ giải nghiệp. Khoa hiểu điều đó. Anh cúi đầu bái chào vị sư phụ mù rồi đẩy tấm liếp bước thẳng ra ngoài.
Trời đã về sáng nhưng bóng tối vẫn bao trùm ngõ Phất Lộc bởi một cơn mưa bão mùa đông tầm tã. Những hạt mưa lạnh buốt như những mảnh thủy tinh vỡ xối xả dội xuống những mái ngói âm dương rêu phong, tạo nên những tiếng động dồn dập, gầm rú trên những bức tường gạch cổ kính. Gió bão rít gào qua các khe hẹp của con ngõ quanh co, cuốn theo mùi ẩm mốc của bùn đất và một thứ mùi hương nhu ngai ngái trộn lẫn mùi dầu chải tóc mốc thếch đầy ám ảnh.
Khoa bước đi trong màn mưa lạnh. Nước mưa tạt thẳng vào mặt anh, buốt rát. Cơn đau từ hai bàn tay bỏng rộp quấn băng đỏ nhức nhối theo từng nhịp tim đập. Mắt trái của anh, vốn đã mờ đi sau nhiều lần kích hoạt Nhãn quan Tơ Duyên, giờ đây càng thêm nhòe nhoẹt dưới làn nước mưa hỗn loạn.
Đột ngột, từ các góc tối rêu phong của ngõ cổ, một làn sương mù màu đỏ thẫm bắt đầu đùn lên từ các nắp cống ngầm. Làn sương đỏ đặc quánh, bốc mùi tanh sặc của máu tươi và hóa chất hoại tử, nhanh chóng lan rộng và bao phủ toàn bộ không gian ngõ Phất Lộc. Khoa vội vàng tập trung linh lực vào mắt trái, cố gắng kích hoạt Nhãn quan Tơ Duyên để định vị tơ quỷ. Nhưng ngay khi nhãn thuật vừa mở ra, làn sương đỏ như một thực thể sống lao thẳng vào mắt anh. Một cơn đau nhói như bị tro nóng hắt vào võng mạc khiến Khoa khuỵu xuống. Mắt trái của anh hoàn toàn bị che mắt, tầm nhìn chỉ còn là một màu đỏ ngầu hỗn độn không thể phân biệt nổi phương hướng.
"Chết tiệt... sương mù huyết oán đã che mắt nhãn thuật!" Khoa nghiến răng tự trách.
Không thể dùng mắt, Khoa lập tức nhắm chặt cả hai mắt lại. Anh hít một hơi sâu, điều hòa nhịp thở dồn dập, ép bản thân chìm vào trạng thái vô niệm để kích hoạt Định âm thính giác.
Thế giới xung quanh anh lập tức thay đổi. Tiếng mưa rơi xối xả không còn là một mớ âm thanh hỗn độn nữa, mà biến thành một bản đồ âm thanh 3D chi tiết trong tâm trí anh. Mỗi giọt nước mưa chạm vào bức tường gạch thô ráp, nảy lên từ những vũng nước smooth trên mặt đường, hay gõ vào mái tôn rỉ sét đều phác họa nên từng góc cạnh, từng khe nứt của ngõ Phất Lộc.
Và rồi, vượt lên trên tiếng gầm rú của gió bão, tai trái của Khoa khẽ giật nhẹ. Anh nghe thấy nó.
*Hức... hức... hức...*
Tiếng khóc nỉ non, nghẹn ngào của một người con gái vang lên từ phía cuối ngõ. Tiếng khóc u uất, đầy oán hận tột cùng, xen lẫn tiếng thở rầm rầm rợn người. Ngay sau đó là một tiếng động khác – tiếng sột soạt, ẩm ướt của hàng vạn sợi tóc dài đang trườn bò dọc theo những bức tường rêu phong ẩm ướt, kéo lê trên nền đất nhầy nhụa bùn mưa.
*Sột soạt... sột soạt...*
Khoa nương theo tiếng động, bước đi chậm rãi trong bóng tối của tâm thức. Định âm thính giác giúp anh nhận diện được một luồng âm khí cực mạnh đang di chuyển nhanh chóng ở ngã rẽ phía trước. Đi kèm với luồng âm khí đó là mùi rượu ngoại nồng nặc và tiếng thở dốc, van xin thảm thiết của một người đàn ông.
"Tha cho tôi... Mai ơi, tôi xin cô... tôi không cố ý lừa cô..."
Đó là tiếng của gã người yêu phản bội, kẻ đã lừa dối Nguyễn Thị Mai để hiến tế da đầu cô cho Hội Kính lấy tiền tài. Gã đang say xỉn, mùi rượu ngoại sực nức bốc lên giữa đêm mưa bão.
Khoa tiến gần đến ngã rẽ. Thông qua thính giác, anh hình dung rõ ràng cảnh tượng: gã đàn ông đang bị ép chặt vào bức tường gạch cổ, xung quanh gã là hàng vạn sợi tóc đen dài như những sợi xích sắt ẩm ướt đang quấn chặt lấy hai chân, từ từ bò lên siết chặt lấy cổ họng gã.
*Vút!*
Một tiếng xé gió cực mảnh vang lên từ phía sau lưng Khoa. Một sợi tơ quỷ đen nhọn như gai thép, ẩn nấp trong kẽ tường rêu phong, bất ngờ bắn lén nhắm thẳng vào gáy anh.
Nhờ Định âm thính giác nhạy bén nghe được tiếng gió rít qua kẽ tóc, Khoa không cần quay đầu lại. Anh nhanh như chớp rút chiếc Thước đo oán khí bằng đồng bên hông, vung mạnh ra phía sau để đỡ đòn.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm vào sợi tơ quỷ cứng như thép vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa xám tro nhạt trong màn sương đỏ. Lực chấn động từ cú đỡ khiến hai bàn tay phồng rộp của Khoa đau buốt dữ dội, máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra thấm đẫm lớp băng vải đỏ. Nhưng chiếc thước đồng cổ đại đã chặn đứng sợi tơ quỷ thành công, hất văng nó ra xa.
Biết oán linh đã phát hiện ra mình, Khoa nhanh tay rút từ trong túi áo ra một nắm bùa muối gạo trì chú, định ném ra xung quanh để thiết lập kết giới phòng ngự phong thủy tạm thời.
"Tránh ra!" Khoa quát lớn, búng mạnh nắm muối gạo vào không trung.
Nhưng cơn mưa bão tầm tã ngoài trời quá lớn. Những hạt mưa xối xả ngay lập tức cuốn trôi toàn bộ muối và gạo trì chú xuống dòng nước thải đen ngòm dưới chân trước khi chúng kịp chạm đất để kích hoạt trận pháp. Kết giới thất bại hoàn toàn.
*Hú... ú... ú!*
Một tiếng hú gọi tóc chói tai, ma mị vang dội khắp ngõ cổ. Làn sương đỏ cuộn trào dữ dội. Từ trong bóng tối của màn mưa, oán linh Nguyễn Thị Mai xuất hiện. Ả mặc một bộ váy trắng rách rưới dính đầy những vệt máu khô đen ngòm, khuôn mặt biến dạng hoàn toàn do cú ngã từ gác cao nhảy lầu tự sát, chỉ còn lại đôi mắt trợn ngược lộ lòng trắng dính đầy tơ máu đen đầy căm hận. Mái tóc đen dài rậm rạp của ả bay lơ lửng trong gió mưa, tự động uốn lượn như hàng vạn con rết đen khổng lồ.
Ả rít lên một tiếng điên loạn khi ngửi thấy mùi máu thợ giải nghiệp trên người Khoa. Hàng vạn sợi tóc đen dài phóng vút về phía anh như những chiếc thòng lọng sống.
Khoa nghiêng người tránh né, nhưng một lọn tóc sắc nhọn như móng vuốt đã sượt qua má trái của anh.
*Xoẹt!*
Vết cào rách da rỉ ra những giọt máu đen. Chất độc tố tơ quỷ lập tức thâm nhập vào huyết quản. Khoa cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống hàm, và chỉ trong vòng vài giây, toàn bộ nửa mặt trái của anh hoàn toàn bị tê liệt, mất đi cảm giác vật lý.
Nguyễn Thị Mai không dừng lại ở đó. Ả dùng vạn tơ quỷ quấn chặt lấy gã người yêu phản bội đang gào khóc, kéo xồng xộc gã vào bên trong Ngôi nhà hoang ngõ Phất Lộc – chính là hiện trường vụ tự sát kinh hoàng của ả năm xưa. Cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà hoang bị giật tung rồi đóng sập lại sau lưng họ.
Khoa gượng dậy, nửa mặt trái tê liệt hoàn toàn, tay phải cầm kéo bạc run rẩy vì bỏng lạnh. Anh biết mình đã rơi vào thế bị động hoàn toàn, nhưng tiếng khóc thảm thiết của gã đàn ông bên trong ngôi nhà hoang đang yếu dần.
Anh đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát, bước thẳng vào bên trong ngôi nhà hoang tối tăm, ẩm mốc. Không khí bên trong ngột ngạt, sực mùi bụi bặm và gỗ mục lâu năm. Định âm thính giác của anh nghe thấy những tiếng sột soạt dồn dập trên trần nhà ngói mục nát.
*Vút... vút... vút!*
Không một tiếng động cảnh báo trước, từ trên những thanh xà gồ gỗ tối tăm của trần nhà hoang, hàng chục sợi tóc đen dày như những sợi xích sắt bất ngờ lao thẳng xuống như những chiếc thòng lọng vô hình.
Trước khi Khoa kịp vung kéo bạc lên phòng thủ, một vòng lặp tóc lạnh buốt, ẩm ướt đã quấn chặt lấy cổ họng anh. Lực kéo tàn bạo từ trên cao giật mạnh cơ thể gầy gò của Khoa lên không trung, treo lơ lửng anh giữa căn phòng hoang tối tăm.
Sợi tóc quấn cổ siết chặt, cắt đứt hoàn toàn đường thở của Khoa. Hai chân anh giãy giụa vô vọng giữa khoảng không, chiếc kéo bạc gia truyền dường như sắp tuột khỏi bàn tay bỏng rộp đang rỉ máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!