Nước Giếng Nguyền Phất Lộc
Bóng tối bao trùm tầng trệt của Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng như một tấm vải liệm dày đặc, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng hắt ra từ ngọn đèn đường ngoài ngõ Phất Lộc. Trên chiếc ghế hớt tóc bằng da cổ kính, xác của Trần Thanh Sơn đã lạnh ngắt, cái đầu ngoẹo sang một bên ở một góc độ phi tự nhiên đầy kinh dị. Đôi mắt gã vẫn trợn trừng, dán chặt vào mặt chiếc gương đồng cổ đại – Gương Prime – nơi làn sương mù đỏ sẫm vừa tan biến, giam cầm linh hồn gã vĩnh viễn trong cõi nghịch đảo âm u.
Khoa quỳ sụp dưới nền gạch bông lạnh buốt, hai bàn tay siết chặt lấy đầu gối, lồng ngực phập phồng thở dốc. Máu từ hốc mắt trái của anh vẫn rỉ ra, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền gạch, hòa cùng những vệt máu đen nhầy nhụa của tơ quỷ còn sót lại. Cơn đau từ Nhãn quan Tơ Duyên tàn phá võng mạc anh như hàng vạn cây kim nung đỏ, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự dằn vặt, hối hận đang gặm nhấm tâm can anh. Sơn đã chết. Người bạn nối khố duy nhất, kẻ vừa mới vài tiếng trước còn cười cợt, khuyên anh bán tiệm để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn.
"Là tại tao..." Khoa khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói méo mó, khàn đặc do âm khí ăn mòn dây thanh quản. "Nếu tao kiên quyết hơn, nếu tao không để mày chạm vào chiếc kéo..."
Một bàn tay thô ráp, cứng như gọng kìm sắt đặt lên bả vai đang run rẩy của Khoa. Lão Tôn đứng đó từ lúc nào, bóng lão còng rạp đổ dài trên vách tường ẩm mốc. Đôi mắt câm lặng của lão gác cổng già không hề lộ vẻ thương xót, chỉ có một sự nghiêm khắc đến lạnh lùng. Lão khẽ gõ mạnh chiếc gậy gỗ đào xuống nền gạch, phát ra một tiếng *bộp* khô khốc, rồi dùng ngón tay trỏ chỉ thẳng vào chiếc kéo bạc gia truyền đang nằm im lìm trên khay đồng.
Khoa cúi đầu nhìn xuống. Chiếc kéo bạc cổ kính – vũ khí duy nhất giúp anh giải nghiệp – giờ đây đang run lên bần bật như thể đang chịu đựng một cơn sốt lạnh. Dọc theo thân kéo bằng bạc nguyên chất, một vết nứt nhỏ mảnh như sợi chỉ đỏ đang từ từ lan rộng, rỉ ra những giọt máu đen ngòm dính dính. Oán khí từ cái chết thảm khốc của Sơn và sự phản phệ của Gương Prime đã xâm nhập vào tận lõi kéo, làm lu mờ linh lực phong thủy của tổ tiên dòng họ Phan Đăng.
Lão Tôn không nói, lão chỉ đưa tay chỉ ra phía cửa sau của tiệm – nơi dẫn ra sân sau tối tăm, rồi lại chỉ về phía ngõ Phất Lộc. Lão đang ra hiệu cho anh. Kéo bạc đã bị tổn hại, nếu không mài sắc và thanh tẩy ngay lập tức, kết giới của tiệm cổ sẽ sụp đổ, và quỷ tóc chúa dưới nền nhà sẽ thức tỉnh.
Khoa hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhói ở lồng ngực trái. Anh gượng dậy, quấn lại lớp băng vải đỏ quanh bàn tay phải cầm kéo, dắt chiếc kéo bạc nứt rạn vào bên hông. Khi anh bước ra cửa sau, chú chó mực Bé Bo nằm dưới gầm ghế bỗng nhỏm dậy, sủa vang lên ba tiếng *gâu, gâu, gâu* đầy cảnh giác hướng về phía giếng cổ sân sau, đuôi nó cụp chặt, toàn thân dựng đứng lông tơ. Âm khí xung quanh tiệm đang tăng lên một cách bất thường.
Bước chân ra khỏi tiệm, Khoa hòa mình vào màn sương mù dày đặc của ngõ Phất Lộc. Trời đã về khuya, cái lạnh thấu xương của mùa đông Hà Nội thấm qua lớp áo sơ mi mỏng manh dính máu, khiến vết sẹo rỉ máu đen trên tay phải anh đau buốt râm ran. Con ngõ cổ kính quanh co, chật hẹp hằng ngày giờ đây im lìm như một nghĩa địa không người. Những bức tường rêu phong ẩm ướt rỉ ra thứ mùi dầu chải tóc mốc thếch đầy ám ảnh. Khoa có cảm giác như có hàng vạn ánh mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào lưng mình từ những kẽ nứt tường gạch, và tiếng khóc nỉ non của oán linh cô gái nhảy lầu Nguyễn Thị Mai vẫn văng vẳng xa xăm đâu đó ngoài phố cổ.
Anh điên cuồng bước đi, hướng về phía cuối ngõ Phất Lộc, nơi đặt tiệm mài kéo của Lão Cửu. Tiệm mài kéo thực chất chỉ là một gian lều rách nát dựng tạm dưới bóng một cây đa cổ thụ rụng gần hết lá. Ánh đèn dầu le lói từ bên trong hắt ra những vệt sáng vàng vọt, méo mó trên những chồng đá mài cổ bày la liệt khắp lối đi.
Khoa đẩy tấm liếp che cửa bước vào. Mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn mùi rượu đế rẻ tiền lập tức xộc vào mũi. Lão Cửu ngồi xếp bằng trên một tấm chiếu rách, mắt đeo chiếc kính râm đen kịt che đi hốc mắt rỗng tuếch. Đôi bàn tay gân guốc, đầy vết chai sạn của lão đang chậm rãi miết lên một viên đá mài màu đỏ thẫm lấy từ lăng mộ cổ triều Lê.
"Đến rồi à?" Lão Cửu không ngẩng đầu, giọng lão khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát vào nhau. "Mùi máu của người chết... và mùi oán khí phản phệ nồng nặc thế này. Con kéo bạc của nhà mày sắp hỏng rồi đúng không?"
Khoa im lặng, rút chiếc kéo bạc gia truyền đặt lên chiếc bàn gỗ mục trước mặt Lão Cửu. Lão già mù đưa bàn tay thô ráp chạm vào lưỡi kéo, ngón tay lão miết nhẹ dọc theo vết nứt đang rỉ máu đen. Sắc mặt lão lập tức đanh lại, lão ném mạnh chiếc kéo xuống bàn, phát ra một tiếng *xoảng* chói tai.
"Ngu xuẩn!" Lão Cửu quát lớn, giọng đầy phẫn nộ. "Cha mày tự sát hiến tế máu để giữ cho con kéo này không bị gãy, giữ cho phong ấn tiệm cổ được yên bình. Vậy mà mày lại để một phàm nhân vô tri chạm vào nó, phá vỡ quy tắc giờ Tý! Mày có biết oán khí của kẻ chết oan do phạm quy tắc nó nặng đến mức nào không? Con kéo này đã bị nhiễm độc cực âm, lưỡi kéo đã mất đi linh lực sát quỷ. Giờ nó chẳng khác nào một mảnh sắt vụn!"
Khoa quỳ sụp xuống trước mặt Lão Cửu, giọng anh run rẩy nhưng kiên định: "Cháu biết cháu sai rồi, thưa chú Cửu. Nhưng cháu không còn đường lui nữa. Linh hồn của Sơn đã bị hút vào gương, mẹ cháu ở bệnh viện Bạch Mai đang bị quỷ tóc gặm nhấm từng ngày. Cháu cầu xin chú... hãy giúp cháu mài bén lại chiếc kéo này."
Lão Cửu rít một hơi rượu đế dài, ngửa cổ lên trần nhà lều rách nát, thở ra một luồng hơi nồng nặc. Lão im lặng hồi lâu, rồi thở dài một tiếng đầy u uất: "Muốn mài kéo bạc gia truyền Phan Đăng, đá mài thường không có tác dụng. Mày phải dùng Bí thuật Mài Kéo Bằng Nước Giếng Nguyền. Nước giếng nguyền Phất Lộc dưới đáy giếng cổ sân sau tiệm mày là thứ duy nhất có thể thanh tẩy độc tố cực âm bám trên lưỡi kéo. Nhưng giờ đã là canh ba, giếng cổ đang bộc phát âm khí mạnh nhất. Mày có dám tự mình xuống đó múc nước không?"
Khoa không hề do dự, gật đầu dứt khoát: "Cháu dám."
Lão Cửu ném cho Khoa một chiếc xô đồng cổ rỉ sét quấn đầy dây xích sắt, lạnh lùng nói: "Nhớ kỹ, nước giếng nguyền chỉ quy phục trước huyết mạch chính tông của dòng họ Phan Đăng. Nếu mày yếu đuối, thực thể dưới giếng sẽ kéo mày xuống làm vật thế thân vĩnh viễn. Đi đi, đúng ba giờ sáng phải mang nước về đây."
Khoa xách chiếc xô đồng quay trở lại tiệm hớt tóc cổ. Sân sau tiệm tối đen như mực, chỉ có thành giếng cổ rêu phong đứng sừng sững dưới ánh trăng mờ nhạt bị che phủ bởi sương mù. Nước giếng dưới đáy sâu đen ngòm, bốc lên mùi tóc cháy khét lẹt và mùi bùn đất ẩm ướt rợn người. Khoa đứng bên miệng giếng, chiếc đồng hồ cổ trong tiệm bắt đầu điểm đúng ba tiếng chuông báo hiệu canh ba (3h sáng).
Khoa hít một hơi sâu, thả chiếc xô đồng xuống lòng giếng sâu thẳm. Tiếng xích sắt lách cách va chạm vào thành giếng đá vang vọng trong đêm tĩnh mịch nghe như tiếng răng của ác quỷ đang nghiến chặt.
*Bùm!*
Chiếc xô đồng chạm nước. Khoa bắt đầu kéo sợi xích sắt lên. Nhưng ngay khi xô nước vừa rời khỏi mặt nước đáy giếng, sợi xích bỗng nhiên nặng trịch như thể có một vật thể khổng lồ hàng trăm cân đang bấu víu phía dưới.
Từ dưới lòng giếng tối tăm, những sợi tơ đen vô hình, nhầy nhụa bùn nước bắt đầu bò dọc theo sợi xích sắt, lao vút lên quấn chặt lấy cổ tay phải cầm kéo của Khoa. Lực kéo tàn bạo từ dưới đáy giếng kéo ghì cơ thể gầy gò của anh sát vào miệng giếng đá.
Khoa nghiến răng, dùng toàn bộ sức mạnh vật lý của đôi tay để kéo ghì sợi xích lại. Nhưng anh càng dùng sức, xích sắt giếng cổ càng rỉ sét bám chặt, những sợi tơ đen dưới nước càng siết chặt vào da thịt anh, kéo lê chân anh trượt dài trên nền đất ẩm ướt.
"Không được dùng sức phàm nhân!" Tiếng quát của Lão Cửu từ đầu ngõ vọng về trong tâm trí Khoa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu. "Giữ vững nhịp thở thiền định! Nước giếng chỉ quy phục huyết mạch dòng họ!"
Khoa cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở dồn dập. Anh nhắm mắt lại, nén cơn hoảng loạn, cảm nhận luồng linh lực huyết mạch đang chảy trong tim.
Anh nhận ra nước giếng nguyền này chứa oán khí của những nạn nhân bị lột da đầu xưa kia, chúng thèm khát máu tươi của thợ giải nghiệp để được siêu thoát hoặc kéo người thế mạng. Khoa dùng bàn tay trái quấn chặt sợi chỉ đỏ trì chú Pháp Hoa để giữ thăng bằng, trong khi tay phải cố gắng buông lỏng lực kéo vật lý.
Thực thể dưới giếng cổ gầm rú, kéo tuột nửa người Khoa nhô ra ngoài miệng giếng, suýt chút nữa đã kéo ngã anh xuống lòng nước độc sâu hàng chục mét. Nhưng nhờ ý chí kiên định muốn cứu mẹ và giải thoát cho Sơn, Khoa vẫn giữ vững trọng tâm cơ thể.
"Máu của dòng họ Phan Đăng..." Khoa khàn giọng niệm chú, anh dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ phải, nhỏ một giọt máu huyết mạch đỏ tươi thẳng xuống lòng giếng cổ.
*Xèo!*
Giọt máu vừa chạm vào mặt nước giếng, một tiếng rít chói tai vang lên dưới đáy sâu. Những sợi tơ đen vô hình đang quấn chặt lấy tay Khoa lập tức bị thiêu đốt bởi linh lực huyết mạch cực dương, co rúm lại rồi buông lỏng hoàn toàn. Lực kéo của tơ quỷ dưới nước bị triệt tiêu trong nháy mắt.
Khoa tận dụng cơ hội, dùng bàn tay quấn chỉ đỏ giật mạnh sợi xích sắt, lôi chiếc xô đồng chứa đầy nước giếng nguyền Phất Lộc lên khỏi miệng giếng.
Nhưng cái giá phải trả không hề rẻ. Khi nước giếng nguyền bắn tung tóe lên bàn tay phải của Khoa, cơn bỏng lạnh tột độ ập đến. Da thịt trên mu bàn tay anh lập tức nổi mụn nước rộp đỏ, đau buốt đến tận xương tủy như thể bị nhúng vào dầu sôi cực âm. Khoa cắn răng chịu đựng cơn đau co rút, xách xô nước đen nhạt bốc mùi tóc cháy chạy điên cuồng trở lại tiệm mài kéo của Lão Cửu.
Lão Cửu nhìn xô nước giếng nguyền bốc khói lạnh, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng hiếm hoi. Lão chỉ vào viên đá mài màu đỏ thẫm dính máu khô: "Đổ nước lên đá mài. Nhớ kỹ nhịp thở, mài theo nhịp tim của tao."
Khoa quỳ xuống bên đá mài, đổ một gáo nước giếng nguyền lạnh buốt lên mặt đá. Nước chạm vào đá đỏ liền sủi bọt xám khét lẹt. Khoa cầm chiếc kéo bạc gia truyền bằng đôi tay run rẩy vì bỏng lạnh, miết mạnh lưỡi kéo lên mặt đá.
*Keng... Keng... Keng...*
Tiếng thép cọ xát vào đá mài vang lên dồn dập, đều đặn trong không gian tĩnh lặng của gian lều. Cứ mỗi nhát mài, lưỡi kéo bạc lại tóe ra những tia lửa màu đỏ tươi rực rỡ, thiêu rụi những sợi tơ đen oán khí đang rò rỉ ra từ vết nứt dọc thân kéo. Đôi bàn tay bỏng rộp của Khoa rỉ máu đen hòa vào nước mài, thấm sâu vào lõi bạc của kéo.
"Khoa ạ," Lão Cửu vừa nhấp rượu vừa nói trầm buồn. "Mày có biết tại sao dòng họ Phan Đăng mày lại phải chịu kiếp gánh nghiệp tàn khốc này không?"
Khoa vẫn giữ nhịp thở đều đặn, tay mài kéo không dừng: "Cháu nghe nói tổ tiên là ngự y hớt tóc hoàng gia."
"Đúng, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc vinh hoa," Lão Cửu cười lạnh, đôi mắt mù hướng về phía hư vô. "Sự thật là cụ tổ Phan Đăng Khánh của mày đã ký kết một Khế ước hiến tế da đầu con trưởng dòng họ với thực thể quỷ tóc chúa triều Lê để đổi lấy quyền lực. Cứ mỗi năm mươi năm, dòng họ mày phải hiến tế da đầu của người con trưởng dòng chính để duy trì phong ấn long mạch da đầu Hà Nội cổ. Cha mày, Phan Đăng Trình, đã tự sát để hiến tế máu gánh nghiệp thay mày. Nhưng khế ước đó sắp hết hạn vào đúng ngày sinh nhật tròn hai mươi tư tuổi của mày. Mày không còn đường lui đâu, con ạ."
Lời tiết lộ của Lão Cửu như một nhát búa nện thẳng vào tâm trí Khoa. Anh bàng hoàng nhận ra, cái chết của cha không phải là một sự giải thoát, mà là một sự trì hoãn đầy đau đớn để bảo vệ anh. Và chỉ còn nửa năm nữa, anh sẽ là vật hiến tế tiếp theo.
Sự phẫn nộ và đau thương tột cùng bùng phát thành linh lực, Khoa nghiến răng dồn toàn bộ tàn lực vào nhát mài cuối cùng. Lưỡi kéo bạc phát ra một tiếng *keng* vang dội, sắc bén ngót, vết nứt dọc thân kéo tạm thời được hàn gắn lại bởi lớp máu bùa và nước giếng nguyền.
Khoa múc thêm một gáo nước giếng nguyền dội lên lưỡi kéo để thanh tẩy hoàn toàn.
Nhưng ngay khi dòng nước lạnh buốt vừa chạm vào lưỡi kéo bạc, mặt nước trong xô đồng bỗng nhiên sôi trào sùng sục dù xung quanh lạnh giá. Một làn khói màu xám xanh bốc lên ngào ngạt, mang theo mùi tóc cháy khét lẹt nồng nặc đến nghẹt thở.
Làn khói ngưng tụ lại trên mặt nước giếng nguyền, tạo thành một ảo ảnh mờ sương. Khoa kinh ngạc nhìn xuống, và tim anh như ngừng đập khi nhìn thấy gương mặt hốc hác, buồn bã nhưng đầy quen thuộc của người cha quá cố – ông Phan Đăng Trình – đang hiện rõ mồn một dưới đáy nước giếng sôi trào, đôi mắt ảo ảnh rỉ máu đen nhìn thẳng vào anh đầy u uất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!