Nhạc nềnSpook

Đêm Canh Ba Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay của Sơn vừa chạm vào chuôi kéo bạc lạnh ngắt, mặt gương đồng cổ đại bỗng chốc bùng lên một làn sương đỏ máu che khuất tầm nhìn của Khoa.


Cơn gió bấc rít qua khe cửa gỗ mục nát của Tiệm Cắt Tóc Giải Nghiệp Phan Đăng, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông Hà Nội đổ sụp xuống căn phòng tầng trệt. Tiếng gió rít gầm rú ngoài ngõ Phất Lộc dường như bị bóp nghẹt lại bởi bầu không khí đậm đặc mùi hương nhu nướng cháy khét và mùi xác thối nồng nặc phát ra từ vị khách không bóng trung niên vừa rời đi.


Khoa quỵ gối xuống nền gạch bông cổ kính, một tay chống đất, tay còn lại run rẩy bịt chặt hốc mắt trái đang không ngừng rỉ ra những giọt máu đỏ tươi. Cơn đau từ Nhãn quan Tơ Duyên tàn phá võng mạc anh như hàng vạn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh. Tầm nhìn của anh nhạt nhòa, nửa đỏ sẫm nửa xám tro.


"Sơn... đừng động vào chiếc kéo đó!" Khoa khàn giọng gào lên, âm thanh phát ra từ cuống họng anh khàn đặc, méo mó do âm khí ăn mòn dây thanh quản.


Nhưng Trần Thanh Sơn, gã bạn nối khố nhuộm tóc bạch kim thời thượng, hoàn toàn bị che mắt bởi lòng hiếu kỳ mù quáng và sự ngạo mạn của một thợ cắt tóc hiện đại. Sơn cười khẩy, ngón tay gã siết chặt lấy chuôi chiếc kéo bạc gia truyền đặt trên chiếc khay đồng rỉ sét. Đối với Sơn, những hiện tượng tâm linh dị thường vừa diễn ra chỉ là một màn kịch dàn dựng công phu của Khoa để giữ lại mảnh đất phố cổ đắt đỏ, hoặc cùng lắm là một trò ảo thuật che mắt thiên hạ.


"Mày bớt diễn kịch đi Khoa ạ," Sơn vừa nói vừa giơ chiếc kéo bạc lên trước ánh đèn đường le lói hắt qua khe cửa. "Mày nhìn cái tiệm này xem? Nát đến mức này rồi mà mày còn bày đặt hù dọa tao. Ba cái trò múa kéo này, tao làm ở salon Hải Paris còn dẻo hơn mày gấp vạn lần!"


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ cửa gỗ vang lên đột ngột, dồn dập và nặng nề hơn cả trước đó. Cánh cửa gỗ tiệm cổ rung lên bần bật như thể có một lực lượng khổng lồ đang muốn đập nát then cài bằng đồng rỉ sét. Lão Tôn đứng im lặng trong góc tối gầm cầu thang, đôi mắt sáng quắc như mèo đêm của lão dán chặt vào Sơn. Lão khẽ gõ mạnh chiếc gậy gỗ đào xuống nền gạch, phát ra một tiếng *bộp* khô khốc như một lời cảnh báo tàn nhẫn cuối cùng. Nhưng Sơn đã hoàn toàn điếc đặc trước những điềm báo cõi âm.


Then cài cửa tự động bật mở với một tiếng *rầm* chói tai.


Từ trong màn sương mù ẩm ướt của ngõ Phất Lộc, một vị khách thứ hai bước vào. Đó là một cô gái trẻ tuổi, mặc chiếc váy hai dây hàng hiệu sành điệu nhưng rách nát tả tơi, người sực mùi hóa chất nhuộm tóc rẻ tiền trộn lẫn với mùi máu tanh nồng. Gương mặt cô ta nhợt nhạt, hai hốc mắt sâu hoắm trợn ngược lộ lòng trắng dính đầy tơ máu đen. Nhưng kinh hoàng nhất là mái tóc của cô ta. Mái tóc nối dài bồng bềnh uốn lượn bỗng chốc tự rụng xuống từng mảng, để lộ da đầu lở loét rỉ mủ vàng đen. Những sợi tóc đen dài tựa như có sự sống riêng, bò trườn ngoằn ngoèo trên vai cô ta như những con rết nhỏ.


"Cứu... cứu tôi... da đầu tôi... nóng quá..." Cô gái gào khóc thảm thiết, hai bàn tay móng sơn đỏ cào xé da mặt mình đến rách nát.


Sơn nhìn thấy cô gái trẻ sành điệu, đôi mắt gã sáng lên. Gã nghĩ ngay đến những khách hàng VIP giàu có ở salon Hải Paris, những kẻ sẵn sàng chi hàng chục triệu cho một bộ tóc nối phong thủy. Lòng tham và sự ngạo mạn trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi.


"Khách VIP thế này phải để bàn tay vàng Hải Paris xử lý! Để tao chứng minh cho mày thấy, Khoa ạ!" Sơn gạt phắt cánh tay đang run rẩy của Khoa ra, gã ấn cô gái ngồi xuống chiếc ghế da hớt tóc cổ kính đối diện tấm gương đồng khổng lồ.


"Sơn! Quy tắc Giờ Tý! Tuyệt đối không được nhìn vào gương! Không được cắt!" Khoa cố gượng dậy, nhưng vết thương ngực trái đau nhói khiến anh khuỵu xuống một lần nữa. Mắt trái rỉ máu của anh nhìn thấy một sợi tơ oán hận màu đỏ máu khổng lồ nối từ đỉnh đầu cô gái thẳng vào lòng Gương Prime.


Sơn hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo. Gã đứng đối diện tấm gương đồng cổ đại, nhìn thẳng vào hình phản chiếu của mình và cô gái trong gương. Gã nở nụ cười tự mãn, giơ chiếc kéo bạc gia truyền lên, định thực hiện đường kéo đầu tiên để cắt bỏ mảng tóc nối hoại tử của cô gái.


*Xoẹt!*


Nhát kéo đầu tiên vừa hạ xuống, quy tắc phong thủy của tiệm cổ hoàn toàn bị phá vỡ. Việc một phàm nhân vô sư tự ý sử dụng kéo bạc gia truyền dính máu huyết mạch vào đúng giờ Tý, lại nhìn trực diện vào gương đồng cổ đại, đã giải phóng toàn bộ oán khí cực âm bị phong ấn dưới nền tiệm.


Mặt Gương Prime bùng lên một làn sương đỏ máu che khuất tầm nhìn. Mái tóc của cô gái sành điệu bỗng chốc co rút dữ dội, rồi bùng phát như một tổ ong vỡ tổ. Hàng vạn sợi tóc đen dài tự rụng, bay lơ lửng trong không khí rồi biến dị thành những sợi tơ quỷ cứng như thép nguội, uốn lượn bò trườn khắp căn phòng.


Trước khi Sơn kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mái tóc của vị khách nữ tự kéo dài ra như những chiếc thòng lọng đen ngòm, lao vút về phía gã.


*Phập! Phập!*


Những sợi tơ quỷ đen ngòm quấn chặt lấy hai cổ tay của Sơn, giật mạnh khiến chiếc kéo bạc rơi khỏi tay gã, phát ra tiếng kêu *keng* lạnh lẽo trên nền gạch bông. Ngay sau đó, một búi tóc khổng lồ khác lao thẳng tới, quấn chặt lấy cổ họng Sơn, siết mạnh.


"K... Khoa... cứu..." Sơn trợn ngược mắt, giọng gã nghẹn đặc trong cuống họng.


Sức mạnh tàn khốc của tơ quỷ Cấp 1: Oán hồn vất vưởng bộc phát toàn diện do quy tắc bị phá vỡ. Những sợi tóc đen siết chặt vào da thịt cổ Sơn, ăn sâu vào biểu bì làm rỉ ra những vệt máu đỏ tươi xen lẫn mủ đen. Tiếng da thịt bị thắt chặt râm ran vang lên ghê rợn.


Khoa chứng kiến cảnh tượng bạn thân bị vây hãm, nỗi hoảng sợ tột cùng biến thành sức mạnh. Anh nén đau đớn, lao thẳng về phía bàn cắt, nhặt chiếc kéo bạc thứ hai dính máu mắt của mình lên. Bàn tay phải quấn băng vải đỏ của anh, dù mất cảm giác nóng lạnh vật lý, vẫn siết chặt chuôi kéo bạc lạnh ngắt.


Khoa lao đến dùng kéo bạc cắt mạnh vào các sợi tóc đen đang siết cổ Sơn.


*Keng! Keng!*


Tiếng kéo bạc va chạm với tơ quỷ phát ra những tiếng rít lớn như tiếng kim loại cọ xát vào đá mài. Một vài sợi tơ quỷ bị cắt đứt, nhưng ngay lập tức, lực lượng oán khí khổng lồ từ lòng Gương Prime dội ngược trở lại, tạo ra một luồng xung kích cực âm đánh bật Khoa lùi lại vài bước. Kéo bạc gia truyền phát ra tiếng rung bần bật, vết nứt nhỏ dọc thân kéo lan rộng thêm một chút.


Đòn tấn công bằng kéo bạc dính máu của Khoa bị oán khí phản phệ dữ dội, làm xuất hiện một vết nứt nhẹ trên mặt gương đồng cổ. Sương mù đỏ từ vết nứt gương phun ra ngày càng dày đặc, nhiệt độ phòng tiệm cổ giảm xuống mức đóng băng.


"Phải dùng máu huyết mạch..." Khoa nhận ra sức mạnh thông thường không thể địch nổi oán khí bộc phát do phá vỡ quy tắc.


Anh nghiến răng, tự đâm mũi kéo bạc vào đầu ngón tay trỏ phải đang quấn băng vải đỏ. Máu đỏ tươi dồi dào của huyết mạch ngự y hớt tóc hoàng gia tuôn ra, thấm đẫm lưỡi kéo bạc. Chiếc kéo cổ hút sạch máu, bùng lên một tia sáng xám tro nhạt đầy sát khí.


Khoa gầm lên, lao vào một lần nữa. Đường kéo tiếp theo mang theo linh lực huyết mạch chém đứt một phần lớn tóc quỷ đang quấn quanh người Sơn. Những sợi tóc đen đứt đoạn rơi xuống sàn nhà tự động co rúm lại, rít lên những tiếng kêu chói tai.


Nhưng tơ quỷ đã bám rễ quá sâu. Khi Khoa cố gắng kéo Sơn ra khỏi chiếc ghế da cổ kính, những sợi tóc quỷ còn lại đã cắm sâu chân tóc vào tận xương sọ của Sơn, kéo theo cả mảng da đầu rỉ máu đen khi bị lôi kéo. Sơn đau đớn đến mức cơ thể co giật liên tục, hai mắt lồi hẳn ra ngoài.


*Crắc!*


Một tiếng động khô khốc, rùng rợn vang lên trong không gian tĩnh lặng của tiệm cổ. Sức siết tàn bạo của búi tóc quỷ khổng lồ đã bẻ gãy hoàn toàn xương cổ của Trần Thanh Sơn. Đầu gã ngoẹo sang một bên ở một góc độ unnatural đầy kinh dị.


Khoa chết lặng. Bàn tay cầm kéo bạc dính máu của anh run rẩy dữ dội. Anh bất lực nhìn người bạn nối khố thuở nhỏ trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt mình. Đôi mắt Sơn vẫn trợn trừng, dán chặt vào mặt Gương Prime với vẻ kinh hoàng tột độ.


Nhưng thảm kịch chưa dừng lại ở đó.


Từ trong lòng tấm gương đồng cổ đại, một lực hút cực âm khổng lồ bùng phát. Một xoáy nước sương mù đỏ sẫm xoay tròn trên mặt gương. Khoa bàng hoàng nhìn thấy, linh hồn của Trần Thanh Sơn – một cái bóng mờ ảo màu xám tro mang gương mặt đầy máu và nước mắt – đang bị kéo tuột ra khỏi xác thịt vật lý.


Linh hồn Sơn gào thét không ra tiếng, đôi bàn tay ảo ảnh cố gắng bấu víu lấy không khí hướng về phía Khoa cầu cứu. Nhưng vạn tơ quỷ từ trong gương vươn ra, quấn chặt lấy linh hồn gã, kéo lê xồng xộc vào sâu trong cõi nghịch đảo của gương đồng.


Khoa định lao lên dùng kéo bạc chém đứt sợi xích tơ quỷ đang kéo linh hồn Sơn, nhưng Lão Tôn đã kịp thời lao tới từ góc tối. Lão dùng bàn tay gân guốc như gọng kìm sắt giữ chặt bả vai Khoa lại. Lão lắc đầu mạnh mẽ, đôi mắt câm lặng hiện rõ vẻ nghiêm khắc và cảnh báo tàn nhẫn: nếu Khoa bước lên bước nữa, linh hồn anh cũng sẽ bị hút vào thế giới gương vĩnh viễn, và long mạch dưới nền tiệm sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Khoa chỉ kịp dùng kéo bạc chém đứt một sợi tơ quỷ đang bò bám theo chân mình, bất lực nhìn xác bạn đổ gục xuống chiếc ghế da hớt tóc cổ.


Mặt gương đồng cổ đại dần ổn định trở lại, làn sương đỏ máu tan biến, để lộ hình ảnh linh hồn Trần Thanh Sơn đang gào khóc thảm thiết, bị giam cầm sâu trong cõi nghịch đảo sương mù của gương. Sơn đã trút hơi thở cuối cùng, thể xác lạnh ngắt slumped trên ghế, trong khi oán linh cô gái nhảy lầu Nguyễn Thị Mai ở ngôi nhà hoang ngõ Phất Lộc bắt đầu thức tỉnh ngoài phố cổ, phát ra tiếng khóc nỉ non xé rách màn đêm canh ba.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!